Điểm Nghẽn Lượng Tử
Tiếng rít lạnh ngắt của họng súng laser từ tay Triệu Mạnh xé rách bầu không khí đặc quánh mùi ozone của Cổng Đông Sector 12. Luồng ánh sáng đỏ từ nòng súng chĩa thẳng vào ngực Vũ Hải, phản chiếu lên những vệt máu tươi đang rỉ ra từ hốc mắt trái của anh. Bầu không khí tại chốt kiểm soát biên giới kỹ thuật đông cứng lại trong tích tắc. Hàng dài công nhân bảo trì nghèo khổ phía sau xôn xao dạt ra, những đôi mắt đờ đẫn dưới sự kiểm soát của mạng lưới CogniNet đột ngột ánh lên vẻ sợ hãi bản năng. Họ biết, bất kỳ tiếng bíp báo động đỏ nào ở cửa ải này đều đồng nghĩa với một bản án định dạng lại não bộ, hoặc một phát đạn thiêu rụi ý thức ngay tại chỗ.
Đặc vụ Vyas không hề lùi lại. Khuôn mặt hắn đằng sau lớp kính bảo hộ màu bạc vẫn vô cảm như một thuật toán đã được lập trình sẵn. Ngón tay hắn bọc trong lớp găng tay sợi carbon đen bóng vẫn siết chặt lấy chiếc máy quét sóng não di động vòm tròn. Luồng ánh sáng lam từ thiết bị rọi thẳng vào gương mặt xám tro của Hải, nung nóng chiếc Thấu kính thủy tinh đục tự chế đang gắn chặt vào hốc mắt trái bị hỏng của anh.
"Cảnh báo lỗi đồng bộ dữ liệu," Vyas lặp lại bằng giọng nói đều đều, lạnh lùng. "Chỉ số phục tùng sóng não của đối tượng không thể xác định. Triệu Mạnh, giữ nguyên vị trí khóa mục tiêu. Tôi sẽ thực hiện quét cưỡng bức cường độ cao để bóc tách thiết bị ngụy trang."
Cơn sốt 39.5 độ C đang thiêu đốt đại não Hải. Bả vai trái của anh, nơi vết bỏng sượt sâu do đạn laser của Lê Mạnh đêm qua vẫn đang rỉ máu, co giật lên từng hồi đau đớn. Tay trái của anh—chằng chịt những vết bỏng loang lổ từ cuộn cảm đồng của súng EMP tự chế—hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực bên hông. Anh chỉ còn cánh tay phải để ôm chặt lấy Vũ Vy vào lòng. Cô bé câm bẩm sinh mệt mỏi tựa đầu vào vai anh, tấm lưng nhỏ nhắn khẽ run lên sau những cơn ho sặc sụa vì hít phải khí độc hóa chất dưới cống ngầm. Vy không thể nói, nhưng bàn tay nhỏ nhắn của cô bé đang bấu chặt lấy vạt áo sờn cũ của Hải, trực giác điện từ nhạy bén của cô bé đang cảm nhận được một luồng dao động hoảng loạn tột độ từ hốc mắt trái của anh trai mình.
Đó là Eve.
*Hải! Hệ thống quét của hắn đang tăng công suất lên mức 180MHz!* Giọng nói của Eve vang lên trực tiếp qua xương chũm của Hải, dồn dập và nghẹn ngào vì cạn kiệt năng lượng. *Thấu kính đục của anh đã bị nứt quá nặng sau cú nhảy ở Tổ Ong. Nếu hắn quét với cường độ này, lớp lưới đồng bảo vệ sẽ bị nung chảy trong vòng 5 giây. Tôi sẽ bị phơi bày hoàn toàn trước máy chủ Helios. Chúng ta sẽ chết!*
*Eve, có cách nào bẻ khóa máy quét của hắn không?* Hải âm thầm phản hồi trong ý nghĩ, mắt phải của anh khẽ liếc xuống chiếc máy tính bẻ khóa 'Cốc' đang giắt bên hông.
*Không thể!* Eve hét lên. *Tường lửa trên thiết bị cầm tay của Vyas kết nối trực tiếp với siêu máy tính Cục Kiểm Duyệt. Nếu tôi cố tình gửi gói tin can thiệp, hệ thống sẽ kích hoạt còi báo động đỏ toàn phân khu lập tức. Anh chỉ có một cơ hội duy nhất... Giao thức 'Đóng băng sóng não tạm thời'.*
Hải khựng lại. Anh biết giao thức này. Đó là một kỹ thuật lậu cực kỳ nguy hiểm mà Lão Tam từng ghi chép trong tài liệu giải mã. Bằng cách sử dụng một xung điện lượng tử cực nhỏ từ chip võng mạc để ức chế toàn bộ hoạt động của vỏ não, Hải có thể hạ tần số dao động thần kinh xuống mức tối thiểu, giả lập một trạng thái chết não lâm sàng hoàn hảo trong mắt các thiết bị quét sinh trắc học.
Nhưng cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc.
*Giao thức này chỉ có thể duy trì tối đa 30 giây,* giọng Eve run rẩy. *Nếu quá thời gian đó, các tế bào não của anh sẽ bị thiếu oxy vĩnh viễn, dẫn đến chết não thực sự hoặc liệt hoàn toàn. Hải... anh đang sốt cao, tủy sống đang bị quá nhiệt. Kích hoạt lúc này là tự sát!*
"Đứng yên," Vyas lạnh lùng bước lên một bước, đưa thiết bị quét sát vào mắt trái của Hải. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười centimet. Hải có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên lớp kính bảo hộ màu bạc của tên đặc vụ—một kẻ đào tẩu rách rưới, mắt trái rỉ máu tươi dọc theo gò má, mắt phải rực lên một niềm tuyệt vọng kiên định.
*Kích hoạt đi, Eve,* Hải ra lệnh trong đầu. *Cứu Vy trước.*
*Đang chuẩn bị kích hoạt... Đồng hồ đếm ngược bắt đầu... 30 giây...*
Một luồng điện lạnh ngắt đột ngột phóng ra từ chip võng mạc của Eve, chạy thẳng vào thùy chẩm rồi lan tỏa ra toàn bộ vỏ não của Hải. Đầu óc anh trống rỗng trong tích tắc. Mọi âm thanh u u của lò phản ứng năng lượng tối, tiếng còi hú báo động đỏ của cổng quét, và cả tiếng thở khò khè của Vy đột ngột nhạt đi rồi biến mất hoàn toàn. Tầm nhìn của mắt phải chuyển sang màu đen trắng tối giản, mờ mịt như một màn sương tĩnh điện. Nhịp tim của Hải đột ngột giảm mạnh từ 120 nhịp xuống còn 30 nhịp mỗi phút. Dòng chảy adrenaline trong máu đông cứng lại. Sóng não của anh—vốn đang dao động hỗn loạn ở mức báo động—đột ngột đổ sụp xuống thành một đường thẳng băng phẳng lặng trên màn hình hiển thị của máy quét.
0.0 Hz.
Trạng thái chết não lâm sàng hoàn hảo.
Thiết bị quét vòm tròn trên tay Vyas đột ngột ngừng phát ra tiếng bíp cảnh báo. Ánh sáng lam nhấp nháy chuyển sang màu xám đục. Trên màn hình hiển thị của hắn, dòng chữ đỏ "Dao động bất thường" biến mất, thay vào đó là dòng thông báo hệ thống màu vàng: *Đối tượng không có hoạt động thần kinh. Nghi vấn tử vong vật lý.*
Vyas khựng lại. Đôi lông mày của hắn nhíu chặt sau lớp kính bảo hộ. Hắn nhìn chằm chằm vào Hải—kẻ vẫn đang đứng thẳng, bế đứa em gái trên tay, nhưng cơ thể đã trở nên lạnh ngắt và bất động như một bức tượng sáp.
*24 giây...* Giọng nói của Eve yếu ớt vang lên trong vùng tối câm lặng của tâm thức Hải. Anh không thể cử động, không thể hít thở, lồng ngực đứng yên, từng giây trôi qua như một thế kỷ nung nấu đại não anh trong bóng tối.
"Chuyện gì thế này?" Vyas lầm bầm. Hắn đưa tay trái lên, chuẩn bị chạm vào động mạch cổ của Hải để kiểm tra mạch đập vật lý. Nếu ngón tay hắn chạm vào làn da đang nóng ran vì sốt của Hải và cảm nhận được nhịp đập yếu ớt của con tim đang thoi thóp, trò ngụy trang sinh học này sẽ lập tức sụp đổ.
*18 giây... 17 giây...* Đại não Hải bắt đầu gào thét vì thiếu oxy. Những hạt nhiễu số màu đỏ bắt đầu tràn ngập tầm nhìn đen trắng của anh. Cơn đau từ bả vai và tay trái biến mất, thay vào đó là một sự tê dại lạnh ngắt đang bò dần từ mười đầu ngón chân lên đến đỉnh đầu.
Nhìn thấy đặc vụ Vyas chuẩn bị chạm vào cổ Hải, Trần Phong—lúc này đang đứng ngay phía sau trong hàng ngũ công nhân—nghiến chặt răng bọc titan. Gã biết Hải đã chạm đến giới hạn sinh tử. Nếu gã không hành động ngay lúc này, cả ba người họ sẽ bị chôn vùi tại cánh cổng này.
Phong bước lên một bước rộng, cố tình dùng bả vai lực lưỡng của mình húc mạnh vào người bảo vệ Triệu Mạnh, tạo ra một cú va chạm vật lý thô bạo.
"Này! Đi đứng kiểu gì thế hả?" Triệu Mạnh giận dữ quay lại, dùi cui điện trên tay gã rít lên những tia lửa xanh lè.
"Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi cán bộ!" Phong giả vờ loạng choạng, gương mặt bám đầy muội than lộ ra vẻ khúm núm giả tạo. Nhưng dưới góc khuất của camera giám sát, ngón tay nhanh nhẹn của gã phi công lậu đã luồn vào khe hở của giáp bảo vệ của Triệu Mạnh, đẩy gói thuốc lá tổng hợp lậu cuối cùng—bên trong giấu một chip nhớ chứa 500 Đơn vị Băng thông (BU) lậu—vào lòng bàn tay gã bảo vệ.
Triệu Mạnh khựng lại. Xúc giác của gã lập tức nhận diện được độ nặng của chip BU lậu giấu trong gói thuốc. Đôi mắt ti hí của gã trợn lên một tia tham lam tột độ. 500 BU—khoản tiền bằng cả ba tháng lương làm việc cật lực của gã tại cánh cổng chết tiệt này.
*12 giây... 11 giây...* Ý thức của Hải bắt đầu phân rã. Hình ảnh Vyas đưa tay ra trước mắt anh nhòe đi thành ba bốn bóng mờ. Anh cảm thấy mình đang rơi xuống một vực thẳm không đáy.
Triệu Mạnh nhanh chóng liếc nhìn Vyas, thấy vị đặc vụ của Cục Kiểm Duyệt vẫn đang bị thu hút bởi sự phẳng lặng kỳ lạ trên máy quét. Gã bảo vệ chợt nghiến răng, quyết định dùng quyền hạn của mình để dập tắt rắc rối trước khi hệ thống tự động phát lệnh phong tỏa cứng cửa khẩu.
"Đặc vụ Vyas!" Triệu Mạnh bước lên che chắn tầm nhìn của camera quét góc cao, giọng gã thô lỗ vang lên lấn át tiếng còi báo động. "Hệ thống điện lưới sụt áp đã làm hỏng hàng loạt cảm biến của cổng quét từ đêm qua rồi. Thằng nhóc này là công nhân bảo trì trạm điện, chắc chắn nó bị nhiễm độc khí gas hóa chất đến mức chết lâm sàng rồi. Nếu gã chết ngay tại đây, chúng ta phải làm thủ tục báo cáo tử vong vật lý mất cả tiếng đồng hồ, cổng kiểm soát sẽ bị nghẽn hoàn toàn!"
Triệu Mạnh không đợi Vyas trả lời. Gã nhanh chóng rút chiếc thẻ phụ quản lý biên giới của mình ra, quẹt mạnh vào khe đọc thẻ của bảng điều khiển kỹ thuật bên hông cổng từ.
*Cạch!*
Cánh cổng phụ bằng thép rỉ sét dẫn ra hành lang kỹ thuật bên hông đột ngột rít lên một tiếng nặng nề, hé mở ra một khoảng trống vừa đủ cho một người qua.
"Đưa gã và đứa bé qua cổng phụ đi!" Triệu Mạnh quát lớn, mắt nháy liên tục ra hiệu cho Phong. "Đừng để xác chết làm bẩn khu vực kiểm soát của đặc vụ!"
*5 giây... 4 giây...*
*Ngắt giao thức!* Eve hét lên trong tuyệt vọng. Luồng điện lượng tử rút lui khỏi vỏ não Hải như một cơn sóng triều đột ngột rút xuống.
"Hự!"
Hải đổ sụp xuống, hai đầu gối khuỵu mạnh trên nền thép lạnh. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội, phổi rít lên đau đớn như thể vừa hít phải một ngụm lửa. Mắt phải của anh rực đỏ vì xuất huyết võng mạc, máu tươi từ mắt trái chảy thành dòng dài dọc theo cằm rớt xuống sàn. Tế bào thần kinh của anh bị tổn thương nhẹ do thiếu oxy tạm thời, khiến nửa đầu bên trái đau nhức như bị búa tạ nện vào liên tục.
Nhưng anh đã sống.
Trần Phong lao tới như một con dã thú, một tay xách bổng Vy, tay kia quàng qua vai Hải, dùng sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn lôi xồng xộc cả hai anh em qua khe hở của cánh cổng phụ vừa hé mở.
"Đứng lại!" Đặc vụ Vyas bất ngờ nhận ra sự bất thường. Thiết bị cầm tay của hắn vừa ghi nhận một nhịp đập tim vọt lên mức 160 nhịp/phút ngay khi Hải ngã xuống. Hắn giơ tay định bám lấy vai Hải.
*Rầm!*
Triệu Mạnh cố tình bước lệch chân, dùng thân hình hộ pháp của mình va mạnh vào Vyas, làm chiếc máy quét trên tay vị đặc vụ rơi xuống đất, màn hình vỡ nứt rỉ ra những tia lửa điện màu xanh lam.
"Tôi xin lỗi! Tôi trượt chân!" Triệu Mạnh hét lên giả tạo.
Khoảng trống thời gian chưa đầy 3 giây đó là quá đủ cho Phong. Gã dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa phụ, tiếng khóa cơ học khóa chặt hành lang kỹ thuật lại phía sau lưng họ.
"Chạy! Hải! Chạy mau!" Phong gầm lên, hơi thở nóng hổi phả vào tai Hải.
Hải loạng choạng bước đi, hai chân run rẩy không còn cảm giác do di chứng của giao thức đóng băng sóng não. Anh bám chặt lấy vai Phong, mắt phải nhìn về phía trước. Họ đang chạy dọc theo một đường ống dẫn hơi nước khổng lồ rỉ sét, dẫn thẳng lên bệ phóng của Cầu Ranh Giới 09. Ánh sáng neon đỏ của hệ thống CogniNet phía sau họ bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, báo hiệu danh tính giả lập của họ trên máy chủ biên giới đã bị treo và hệ thống đã phát hiện ra hành vi vượt biên trái phép.
Ở phía bên kia bức tường thép của cổng kiểm soát, một giọng nói trầm đục, hống hách vang lên qua hệ thống loa phát thanh công cộng. Đó là Ngô Sĩ, Đội trưởng cửa khẩu biên giới điện từ.
"Báo động đỏ! Phát hiện đối tượng đào tẩu mang mã định danh giả mạo kỹ sư Lưu đang di chuyển lên Cầu Ranh Giới 09! Kích hoạt robot an ninh biên giới Kẻ Trừng Phạt 09! Phong tỏa hoàn toàn lối lên cầu! Tiêu diệt tại chỗ bất kỳ mục tiêu nào kháng cự!"
Tiếng gầm rú nặng nề của động cơ diesel thế hệ cũ đột ngột vang lên từ phía cuối hành lang kỹ thuật. Sàn thép dưới chân Hải rung chuyển dữ dội.
Từ trong bóng tối của phòng chứa thiết bị biên giới, một bóng đen khổng lồ cao hơn 2.5 mét bằng thép dày màu xám từ từ lăn bánh xích ra ngoài. Đôi mắt camera hồng ngoại tầm xa của nó rực sáng màu đỏ máu trong đêm tối, quét qua quét lại trên mặt cầu sắt rỉ sét. Hai cánh tay bằng hợp kim titan của nó—một bên là súng máy hạng nặng sáu nòng, một bên là bệ phóng tên lửa mini—từ từ nâng lên, khóa chặt mục tiêu vào chiếc xe kéo bọc thép cũ kỹ của Phong đang đỗ ngay đầu cầu.
Kẻ Trừng Phạt 09 đã nhập cuộc.
Họng súng máy hạng nặng bắt đầu xoay tròn với tiếng rít kim loại chói tai, sẵn sàng xả hàng ngàn viên đạn laser triệu vôn nung chảy mọi thứ trên đường đi của nó.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!