Nhạc nềnIrregular

Cửa Ải Biên Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương trắng xóa từ đường ống xả hơi nước nóng của khu trung tâm cuối cùng cũng bị bỏ lại phía sau, nhưng mùi lưu huỳnh và dầu thải khét lẹt của Đường ống ngầm số 9 vẫn bám chặt lấy da thịt họ như một lớp màng bẩn thỉu. Dưới sự dẫn đường của Đỗ Thành, nhóm của Hải luồn lách qua những khúc quanh tối tăm nhất của hệ thống cống ngầm, nơi những mảng rêu rỉ sét bám đầy trên vách thép vòm tròn.


Sát thủ tàng hình Bóng Ma đã bị cắt đuôi sau khi luồng hơi nước nóng áp lực cao làm mờ hoàn toàn thấu kính quang học trên bộ giáp tản nhiệt của hắn, buộc gã phải rút lui trong sự hỗn loạn. Nhưng Hải biết, đó chỉ là sự bình yên tạm thời. Sức nóng từ thùy chẩm của anh vẫn chưa hề hạ nhiệt. Cơn sốt 39.5 độ C do sốc nhiệt lượng tử khiến từng tế bào thần kinh dọc cột sống Hải run lên bần bật, đau nhức nhối như thể có hàng ngàn mũi kim châm trực tiếp vào tủy sống.


"Hải, cố lên con giai. Sắp tới rồi," Trần Phong thầm thì, bờ vai lực lưỡng của gã khẽ đỡ lấy Hải khi anh loạng choạng bước hụt trên bệ xi măng trơn trượt.


Hải không đáp, anh chỉ siết chặt lấy Vũ Vy đang được gã bế bên cạnh. Cô bé câm bẩm sinh từ nhỏ đã nhạy cảm với các rung động điện từ. Vy không thể phát ra tiếng khóc, nhưng đôi mắt hạt dẻ to tròn của cô bé ngập tràn nước mắt. Cô bé khẽ đưa bàn tay nhỏ nhắn, mảnh khảnh của mình áp lên thái dương trái của Hải.


Ngay trong khoảnh khắc hai làn da chạm nhau, trực giác điện từ của Vy đột ngột kích hoạt. Cô bé giật mình, cơ thể khẽ run lên. Qua xúc giác nhạy cảm, Vy cảm nhận được một luồng dao động điện từ hỗn loạn, dồn dập và đầy sợ hãi đang gào thét bên trong hốc mắt trái bị hỏng của anh trai mình. Đó là Eve. AI lượng tử mang cảm xúc đang trú ngụ trong võng mạc của Hải đang hoảng loạn tột độ. Sóng quét của hệ thống kiểm duyệt CogniNet từ phía trên mặt đất đang dội xuống những xung lực vô hình, bóp nghẹt không gian số của cô. Vy siết chặt tay Hải, cố gắng truyền đi sự ấm áp thầm lặng để trấn an cả anh trai lẫn thực thể AI đang run rẩy trong đầu anh.


"Chúng ta ra ngoài rồi," Đỗ Thành khẽ ra hiệu, chỉ tay lên chiếc thang sắt rỉ sét dẫn lên một nắp cống kỹ thuật. "Phía trên chính là khu vực hành lang kỹ thuật dẫn thẳng ra Cổng Đông Sector 12. Tôi chỉ có thể đưa các cậu đến đây. Qua được cánh cổng đó, các cậu sẽ xuống được khu ổ chuột Sector 09. Chúc may mắn, nhóc một mắt."


"Cảm ơn bác, Đỗ Thành," Hải thều thào, mắt phải của anh khẽ mở ra trong bóng tối.


Mắt trái dưới lớp Thấu kính thủy tinh đục tự chế đã bị nứt vỡ nặng nề từ cú va chạm trước đó, máu tươi hòa lẫn dịch sinh học vẫn rỉ ra dọc theo gò má xám tro của anh. Hải tựa lưng vào thang sắt, lôi từ trong túi áo khoác sờn cũ ra chiếc La bàn lượng tử của cha. Kim la bàn bằng đồng cổ điển khẽ xoay vòng điên cuồng trước khi chỉ thẳng về phía vết nứt từ trường yếu ớt ngay sát Cổng Đông Sector 12.


"Đi thôi," Hải nghiến răng, nén cơn đau buốt ở bả vai trái bị bỏng sượt sâu do đạn laser của Lê Mạnh đêm qua. Anh bám vào thang sắt, từng bước leo lên mặt đất.


Họ bước ra ngoài hẻm tối ngay phía sau siêu cấu trúc của Cổng Đông Sector 12. Bầu không khí ở đây ngột ngạt đến nghẹt thở, nồng nặc mùi ozone phát ra từ các lò phản ứng năng lượng tối phân khu. Trước mắt họ, Cổng Đông hiện ra như một vòm tròn khổng lồ bằng thép vô trùng, rực sáng ánh sáng lam của hệ thống quét sóng não lượng tử CogniNet. Những tia laser vô hình quét qua quét lại trên lối đi kỹ thuật, tạo nên một lưới ánh sáng chết chóc mà người thường không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nhưng nhờ Thị giác điểm mù được Eve duy trì ở mức tối thiểu 8%, Hải nhìn thấy những đường chỉ màu đỏ rực giăng kín lối đi.


"Đông người quá," Phong khẽ lầm bầm, mắt dán chặt vào hàng dài công nhân bảo trì nghèo khổ đang xếp hàng chờ quét căn cước để qua cổng kỹ thuật trong thời gian phân khu bị Blackout.


Ở phía trước cánh cổng, hai bóng người đang đứng gác. Một gã hộ pháp mặc giáp bảo vệ xám xịt, mặt có vết sẹo dài từ trán xuống má đang lăm lăm dùi cui điện công suất cao—đó là Triệu Mạnh, bảo vệ cổng phân khu mà Hải thường xuyên hối lộ bằng thuốc lá tổng hợp. Nhưng đứng cạnh gã hôm nay lại là một nhân vật khiến Hải lạnh gáy. Đó là đặc vụ Vyas của Cục Kiểm Duyệt Tư Duy. Hắn mặc đồng phục kỹ thuật màu đen bó sát, khuôn mặt vô cảm đằng sau lớp kính bảo hộ màu bạc lạnh lùng, tay cầm thiết bị quét sóng não di động vòm tròn phát ánh sáng lam rực rỡ.


*Hải... Hải...* Giọng nói của Eve vang lên trong xương chũm của anh, đứt quãng và nghẹn ngào vì cạn kiệt năng lượng. *Vết rò rỉ tín hiệu định vị lượng tử từ vụ nổ trạm biến áp tối qua đã bị hệ thống ghi nhận. Đặc vụ Vyas đang sử dụng máy quét lượng tử đa chiều dòng 'Đọc Vị'. Nếu anh cố tình đi qua mà không ngụy trang, hệ thống sẽ phát hiện ra tôi ngay lập tức.*


"Chúng ta không thể quay lại cống ngầm, Bóng Ma và đội tuần tra ngầm đang lùng sục ở dưới," Phong thì thầm, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt bám đầy muội than. Gã khẽ vỗ vào túi áo khoác, nơi có gói thuốc lá tổng hợp lậu cuối cùng còn sót lại.


Hải hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim đang vọt lên mức 120 nhịp/phút. Anh thò tay vào bao công cụ, lôi ra chiếc Thẻ truy cập khẩn cấp của kỹ sư Lưu mà anh được Tạ Tuấn giao cho trước khi trạm điện sụp đổ.


"Phong, đưa Vy cho tôi bế. Khi tôi bước lên quét, hãy tìm cách thu hút sự chú ý của Triệu Mạnh. Chúng ta phải dùng thẻ của kỹ sư Lưu để danh chính ngôn thuận qua cổng kỹ thuật," Hải ra lệnh bằng giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của kẻ không còn đường lui.


Hải bế Vy vào lòng. Cô bé câm lặng ôm chặt lấy cổ anh, đầu tựa vào bả vai trái đang rỉ máu của Hải. Anh bước vào hàng ngũ công nhân, từng bước tiến về phía vòm tròn rực sáng ánh lam.


"Người tiếp theo!" Giọng nói máy móc của đặc vụ Vyas vang lên, lạnh lùng và không có chút hơi người.


Hải bước lên trước. Vyas không thèm nhìn mặt anh, chỉ giơ tay ra: "Thẻ truy cập khẩn cấp và căn cước công dân số."


Hải chìa chiếc thẻ từ bảo mật của kỹ sư Lưu ra. Vyas nhận lấy, quẹt vào khe đọc thẻ của thiết bị cầm tay. Thiết bị phát ra tiếng bíp ngắn, hiển thị thông tin đăng nhập hợp pháp của một kỹ sư lò phản ứng.


"Kỹ sư Lưu?" Vyas nheo mắt sau lớp kính bảo hộ màu bạc, ngước đầu lên nhìn thẳng vào Hải. "Ca trực của ông đã kết thúc từ ba tiếng trước tại khu kỹ thuật lò phản ứng. Tại sao lại xuất hiện ở Cổng Đông vào giờ này? Lại còn mang theo trẻ em không có căn cước?"


Hải nén cơn đau buốt ở tay trái, cố giữ cho giọng nói không bị run rẩy: "Báo cáo đặc vụ, sự cố sụt áp nghiêm trọng ở lò phản ứng phụ do vụ nổ trạm biến áp tối qua đã làm rò rỉ khí gas hóa chất tái chế dưới tầng hầm chung cư. Em gái tôi bị nhiễm độc nặng, tôi buộc phải dùng thẻ truy cập khẩn cấp để đưa con bé xuống phòng khám ngoại biên ở Sector 09 điều trị gấp. Trạm y tế Sector 12 đã bị quá tải hoàn toàn."


Vy khẽ ho lên vài tiếng sặc sụa trên vai Hải, gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt và hơi thở khò khè của cô bé là minh chứng sống động nhất cho lời nói của anh.


Vyas nhìn Vy, rồi lại nhìn vào chiếc thẻ từ. "Quy trình bảo an trong thời gian Blackout: Mọi nhân sự sử dụng thẻ khẩn cấp qua cổng kỹ thuật bắt buộc phải quét võng mạc lượng tử trực tiếp để đối chiếu sinh trắc học sóng não."


Hải cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp.


*Hải! Không được dùng phương pháp đóng băng sóng não tạm thời!* Giọng Eve hét lên trong đầu anh. *Đặc vụ Vyas mang theo máy quét đa chiều. Nếu anh đóng băng sóng não về mức không, máy quét sẽ nhận diện là trạng thái chết não giả lập và lập tức kích hoạt súng laser tự động của cổng biên giới tiêu diệt tại chỗ!*


*Vậy chúng ta phải làm gì, Eve?* Hải âm thầm hỏi trong ý nghĩ, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.


*Tôi phải kích hoạt Đánh lừa quét sinh trắc học võng mạc. Tôi sẽ phát ra luồng ánh sáng lam nhạt để mô phỏng chính xác cấu trúc võng mạc của kỹ sư Lưu. Nhưng giác mạc mắt trái của anh đang bị rách vật lý, tia laser quét lượng tử của cổng từ sẽ nung nóng chip và gây bỏng rát nghiêm trọng. Anh có chịu nổi không?*


*Làm đi, Eve. Không còn thời gian nữa!* Hải nghiến chặt răng.


Vyas giơ chiếc máy quét cầm tay lên, họng quét hình tròn rực sáng ánh laser màu xanh lam rọi thẳng vào mắt trái của Hải.


"Nhìn thẳng vào tâm quét," Vyas ra lệnh.


Hải mở to mắt trái dưới thấu kính đục bị nứt. Ngay khi tia laser lượng tử chạm vào võng mạc, một cơn đau tột cùng bùng phát. Nó không chỉ là nỗi đau thể xác thông thường; nó là cảm giác như có một dòng điện triệu vôn đang nướng chín từng sợi dây thần kinh thị giác của anh. Máu tươi từ giác mạc bị rách lại bắt đầu rỉ ra qua khe nứt của thấu kính thủy tinh, nhuộm đỏ cả viền mắt Hải.


Eve gầm rú trong vỏ não anh, giải phóng 30% năng lượng lượng tử cuối cùng để ghi đè dữ liệu. Trên màn hình máy quét của Vyas, tiến trình xác thực bắt đầu chạy:


*Xác thực sinh trắc học: 50%... 70%... 80%...*


Đúng lúc đó, Vyas phát hiện ra điều bất thường trên biểu đồ sóng não hiển thị trên màn hình phụ. "Khoảng trống mù?" Vyas lầm bầm, tay khẽ điều chỉnh tần số máy quét. "Dao động sóng não của đối tượng xuất hiện những khoảng trống không có sóng phản xạ kỳ lạ. Đây không phải là biểu đồ của kỹ sư Lưu."


*Tiến trình xác thực bị treo ở mức 99% do lỗi đồng bộ dữ liệu của tôi!* Eve cảnh báo trong tuyệt vọng. *Hốc mắt hỏng của anh tạo ra một điểm mù tự nhiên làm lệch hướng quét lượng tử của hắn!*


"Dừng tiến trình quét!" Vyas lạnh lùng ra lệnh cho hệ thống. "Xác thực bị nghẽn ở mức 99%. Đối tượng mang dao động sóng não bất thường. Yêu cầu kiểm tra thủ công võng mạc mắt trái."


Hải cảm thấy tủy sống mình lạnh toát. Vyas đang đưa tay lên để lột bỏ chiếc thấu kính đục tự chế trên mắt trái của anh. Nếu thấu kính bị lột ra, ánh sáng vàng lam lượng tử của Eve sẽ phơi bày hoàn toàn trước camera giám sát của cổng từ.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hải liếc mắt phải nhìn về phía Phong. Phong lập tức hiểu ý. Gã bước lên một bước, cố tình va mạnh vào người bảo vệ Triệu Mạnh, khiến gói thuốc lá tổng hợp lậu lòi ra từ túi áo khoác rơi thẳng vào tay gã hộ pháp.


Triệu Mạnh giật mình, nhìn xuống gói thuốc lá tổng hợp—thứ nhu yếu phẩm cực kỳ xa xỉ và khan hiếm tại Sector 12 lúc này. Ngón tay thô ráp của gã nhanh chóng siết chặt gói thuốc giấu vào bao giáp. Nhận được đòn bẩy tâm lý, Triệu Mạnh khẽ tằng hắng, bước lên che chắn tầm nhìn của Vyas:


"Đặc vụ Vyas, hệ thống điện lưới của phân khu đang sụt áp nặng sau vụ nổ trạm biến áp tối qua. Việc nghẽn dữ liệu 99% là hiện tượng bình thường ở cổng kỹ thuật này suốt từ đêm qua đến giờ. Chúng ta còn cả hàng dài công nhân đang đợi quét, nếu cứ dừng lại kiểm tra thủ công từng người, tiến độ bảo trì lò phản ứng sẽ bị chậm trễ. Giám đốc Vương Kiệt mà biết thì..."


Lời nói của Triệu Mạnh có chút dao động, nhưng Vyas là một đặc vụ kiểm duyệt lạnh lùng như thuật toán. Hắn gạt tay Triệu Mạnh ra, thấu kính bạc trên mặt không hề chuyển dịch: "Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo không có bất kỳ dữ liệu lậu nào lọt qua biên giới. Tránh ra."


Vyas giơ thiết bị quét cầm tay lên sát sạt hốc mắt trái của Hải, ngón tay hắn đã đặt vào nút kích hoạt quét cưỡng bức cường độ cao để lột trần thấu kính đục.


Cùng lúc đó, cổng quét lượng tử vòm tròn phía sau đột ngột phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo lỗi đồng bộ dữ liệu liên tục. Ánh sáng lam của cổng quét chuyển sang màu đỏ rực rỡ, tiếng còi hú ảo giác vang lên dồn dập trong không gian ngột ngạt.


Triệu Mạnh biến sắc, tay gã lập tức đặt vào báng súng laser bên hông, đôi mắt có vết sẹo dài trợn trừng nhìn Hải đầy đe dọa: "Cổng quét báo động đỏ! Yêu cầu anh bước ra khỏi hàng ngay lập tức!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!