Nhạc nềnPrairie5

Hành Trình Vô Thanh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ập xuống cabin xe trượt ngay khi Phong Lâm gạt mạnh cần xả áp phụ.


Tiếng rít chói tai của lò hơi chính lịm dần rồi tắt hẳn, trả lại cho không gian lòng đất một sự tĩnh lặng đến rợn người. Chiếc kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách trên mắt Phong Lâm lúc này trở thành công cụ duy nhất giúp anh nhìn thấu màn đêm. Dưới tròng kính thạch anh đặc chế, những thớ gỗ rễ thần bám dọc vách đá vôi hiện lên với những đường vân màu vàng hổ phách mờ nhạt, tựa như những đường gân máu khổng lồ của một thực thể đang ngủ say.


"Tắt đèn pha hơi nước luôn đi, A Sâm," Phong Lâm thì thầm, giọng anh nhỏ đến mức chỉ như một luồng gió khẽ lướt qua kẽ răng. "Trong Hang Rết Rễ này, ánh sáng cơ khí cũng là một loại chấn động từ trường. Chúng ta phải hoàn toàn vô hình."


Cậu bé học trò nhỏ run rẩy gạt núm xoay bằng đồng. Luồng sáng vàng từ hai bóng đèn pha tắt phụt. Bóng tối lúc này trở nên đặc quánh, nuốt chửng hoàn toàn chiếc Phong Bão chắp vá.


Phong Lâm có thể cảm nhận được cái lạnh buốt của Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp đang áp chặt sau gáy mình. Đồng hồ cát gắn ngoài hộp bảo ôn vẫn đang không ngừng chảy ngược, những hạt cát xanh lam mịn màng đang rơi rớt như đang đếm ngược từng giây sự sống của em gái Linh Chi tại khu cách ly Vĩnh An. Thời gian bảo quản chỉ còn lại khoảng 41 giờ 45 phút. Anh không được phép do dự, nhưng cũng không được phép phạm bất kỳ sai lầm nào.


Theo đúng 'Quy tắc Chế độ giảm âm qua hang rết' ghi chép trong nhật ký của cha, Phong Lâm đã bọc kín toàn bộ bánh xích bằng một lớp xơ gai rễ mềm dẻo dai thu gom từ xác chiếc Phong Thần. Trục bánh xích cũng được A Sâm tra đẫm mỡ cá nang lòng đất tanh nồng để triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít kim loại.


"Bắt đầu trượt tự do," Phong Lâm khẽ nhả phanh tay cơ học.


Chiếc xe trượt Phong Bão nặng nề từ từ chuyển động, nương theo độ dốc tự nhiên khoảng 15 độ của ngách đá vôi hướng thẳng vào lòng Hang Rết Rễ. Không có tiếng gầm rú của lò hơi, không có tiếng xả áp suất hơi nước rền rĩ, chiếc xe lướt đi êm ru như một bóng ma trong lòng thớ gỗ ẩm ướt. Chỉ có tiếng xơ xơ cực nhỏ của xơ gai rễ cọ xát vào bề mặt thớ gỗ bám đầy chất nhầy sinh học màu lục nhạt dọc đường đi.


Mộc Miên ngồi im lặng ở góc cabin, hai bàn tay cô áp chặt vào vách ngăn bằng gỗ sồi hóa thạch của xe trượt. Đôi mắt màu ngọc bích của cô khép chặt, gò má nhợt nhạt vì kiệt sức sau những lần liên tục sử dụng năng lượng cảm nhận. Dù vậy, cô vẫn cố gắng điều hòa nhịp thở, dùng trực giác nhạy cảm để lắng nghe tiếng rung động của mạch rễ thần xung quanh, làm tai mắt cho Phong Lâm.


*RÀO... RỘT...*


Một âm thanh thô ráp, nhừa nhựa vang lên ngay phía trên trần cabin.


Phong Lâm lập tức ghì chặt tay lái gỗ sồi, giữ cho chiếc xe trượt trôi chậm lại. Qua lớp kính bảo hộ hổ phách, anh nhìn thẳng lên trần hang dốc đứng.


Một con rết rễ khổng lồ dài hơn 3 mét đang bò ngang qua ngay sát đầu xe. Thân hình bọc giáp sừng đen bóng của nó uốn lượn như một con rắn khổng lồ, hàng trăm chiếc chân nhọn hoắt găm chặt vào thớ gỗ mục nát, tạo ra những tiếng cào xột xoạt ghê rợn. Đầu nó liên tục lắc lư, hai chiếc râu dài rậm rạp quét qua quét lại trong không khí để dò tìm chấn động và mùi vị.


Mùi tanh nồng đặc trưng của mỡ cá nang lòng đất bám trên bánh xích xe trượt bắt đầu phát tán trong không khí ẩm ướt của hang. Con rết mù đột ngột dừng lại. Nó hạ thấp phần đầu sừng, hướng thẳng về phía cabin xe trượt như thể đã ngửi thấy mùi con mồi.


Tim Phong Lâm đập thình thịch trong lồng ngực. Cổ tay phải của anh – nơi vẫn còn hằn đỏ vết bỏng điện sinh học nhẹ từ Mộc Miên lúc trước – chợt nóng ran lên. Anh biết, chỉ cần một cái gạt tay lái lỗi, hay một tiếng nấc sợ hãi của A Sâm lúc này, con quái vật sẽ lập tức lao xuống và dùng nọc độc axit cực mạnh để nghiền nát buồng lái.


"A Sâm... bột..." Phong Lâm ra hiệu bằng tay trái.


Cậu học trò nhỏ nuốt nước bọt, cố giữ cho đôi tay không run rẩy khi thò vào túi da cá sấu bên hông. Cậu lôi ra Túi bột xua đuổi rết rễ do Mụ Câm tặng. Gỡ nhẹ sợi dây buộc, A Sâm bốc một nắm bột lưu huỳnh trộn lẫn nấm khô bốc mùi hăng hắc, lách người qua khe cửa sổ nhỏ của cabin và nhẹ nhàng rải đều xuống vách rễ xung quanh bánh xích.


Mùi lưu huỳnh nồng nặc lập tức bốc lên, át hoàn toàn mùi tanh của mỡ cá nang. Con rết khổng lồ mù hắt hơi mạnh, chất nhầy axit từ miệng nó bắn ra làm sủi bọt một mảng thớ gỗ trên trần hang. Nó tỏ ra cực kỳ khó chịu trước mùi bột khắc tinh, nhanh chóng xoay thân hình khổng lồ và bò rào rào biến mất vào một ngách tối phía đông.


"Thoát rồi..." A Sâm thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán cậu.


"Chưa đâu," Phong Lâm thì thầm, mắt vẫn nhìn chăm chú vào chiếc la bàn từ tính sinh học Dạ Quang Mộc đang xoay nhẹ trên bảng điều khiển. Kim la bàn làm từ lõi gỗ phát quang đang chỉ thẳng về phía mạch nhựa sống sâu hơn bên trong hang. "Chúng ta mới đi được một phần ba đoạn đường. Hang rết này rộng hơn tôi tưởng."


Đúng lúc này, sinh vật nhỏ Mộc Nhĩ đang nằm trên vai Mộc Miên đột ngột nhảy dựng lên. Đôi tai lá phát sáng màu lục nhạt của nó dựng đứng, rung lên bần bật với tần số cực cao. Nó liên tục dùng những móng vuốt nhỏ cào vào vai áo Mộc Miên, phát ra những tiếng kêu *chít... chít...* đầy hoảng loạn.


"Anh Lâm!" Mộc Miên mở bừng mắt, giọng cô run rẩy đầy hớt hải. "Mộc Nhĩ cảm nhận được chấn động địa chất... thớ gỗ khô phía trước chúng ta... sắp sập!"


Phong Lâm biến sắc. Anh chưa kịp đưa ra quyết định bẻ lái thì một tiếng rạn nứt kinh hoàng đã vang dội khắp hang đá vôi.


*RẮC... RẮC... ẦM!!!*


Một mảng rễ khô héo khổng lồ dài hơn mười mét từ trần hang đổ sụp xuống, kéo theo hàng tấn đất đá và xơ gỗ mục nát chặn ngang lối đi tắt phía trước. Cú va chạm cực mạnh tạo ra một chấn động rung chuyển cả hang động, bụi gỗ và bào tử nấm đỏ bốc lên mù mịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn.


Tiếng động lớn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tổ quái trùng đang ngủ say.


Khắp các ngóc ngách của hang tối, hàng vạn tiếng rào rào của chân rết cọ xát vào thớ gỗ bùng nổ dữ dội. Đàn rết rễ khổng lồ mù giật mình thức giấc từ các kẽ đá, chúng bắt đầu điên cuồng lao ra và phun axit xèo xèo vào không khí để tìm kiếm kẻ phá hoại.


"Chết tiệt!" Phong Lâm nghiến răng. Anh instinctively định chộp lấy cần điều khiển súng nỏ hơi nước áp lực cao 'Lôi Châm' để bắn mỏ neo xích thép lò xo bám vách kéo xe vượt qua đống đổ nát. Nhưng ngay khi tay chạm vào cần tời, anh khựng lại. Tiếng xích thép lò xo rít lên khi bắn mỏ neo lúc này sẽ là mồi nhử biến chiếc xe thành bia bắn cho hàng ngàn con rết mù xung quanh.


"Không được nổ súng! Không được dùng lò hơi!" Phong Lâm hét lên khẽ. "Thạch Đầu, A Sâm, xuống xe! Chúng ta phải dùng sức người đẩy xe qua đống đổ nát này!"


Phong Lâm đạp cửa cabin lao ra ngoài, chân anh dẫm lên lớp chất nhầy trơn trượt bám đầy bùn rễ. Anh chộp lấy chiếc áo khoác da cá sấu bọc lót xơ gai chịu lực của mình, quấn chặt quanh vai để làm bệ đỡ áp sát sườn xe. Thạch Đầu bước xuống, chú robot hơi nước rỉ sét găm chặt đôi chân bọc thép xuống thềm gỗ hóa thạch chịu lực, dùng đôi cánh tay cơ khí khổng lồ đẩy mạnh vào đuôi xe. A Sâm cũng ghì chặt bả vai nhỏ bé của mình vào vè chắn bùn sau.


"Một... hai... ba... ĐẨY!" Phong Lâm rít qua kẽ răng.


Khung xe gỗ sồi của chiếc Phong Bão nghiến lên đống đổ nát của mảng rễ sập. Để triệt tiêu tiếng động va chạm kim loại, Phong Lâm liên tục lót những mảng xơ gai rễ mềm dẻo dưới bánh xích khi xe di chuyển. Vết bỏng trên cổ tay phải của anh đau nhói như bị kim châm khi anh dồn toàn lực đẩy xe, nhưng anh không dám buông tay.


Đàn rết rễ khổng lồ mù đang bò rào rào xung quanh, tiếng giáp sừng của chúng cọ xát vào nhau chỉ cách họ chưa đầy mười mét trong bóng tối. Mùi bột xua đuổi rết rễ bốc lên từ chiếc túi da bọc ngoài xe đang dần bị loãng đi do sương mù ẩm ướt.


*XÈO... XÈO...*


Một tia axit cực độc từ một con rết gần đó phun sượt qua vai áo Phong Lâm, ăn mòn một mảng da cá sấu bốc khói khét lẹt.


Phong Lâm nhận ra đàn rết đang khép chặt vòng vây dựa trên hơi ấm tỏa ra từ cơ thể người và lò hơi xe trượt đang nguội dần. Anh quyết định đưa ra một lựa chọn mạo hiểm. Anh chộp lấy túi bột xua đuổi rết rễ cuối cùng còn sót lại trên bảng điều khiển, dùng hết sức bình sinh ném mạnh nó về phía ngách đá vôi đối diện bên trái.


*BỘP!*


Chiếc túi vải vỡ tung khi va chạm vào vách đá, giải phóng toàn bộ lượng bột lưu huỳnh và nấm khô đậm đặc ra không khí. Mùi hăng hắc bùng nổ dữ dội ở góc hang bên kia. Đàn rết khổng lồ mù lập tức bị thu hút bởi mùi hương mạnh mẽ, chúng điên cuồng bò rào rào hướng về phía túi bột vỡ, bỏ qua chiếc xe trượt đang nằm im lìm giữa đống đổ nát.


"Xe qua rồi!" A Sâm khẽ reo lên khi bánh xích xe trượt vượt qua mảng rễ sập cuối cùng, lết lên thềm đá vôi dẫn ra lối thoát.


Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì Phong Lâm sững sờ phát hiện ra lối thoát phía trước đã bị bít kín một phần bởi một mảng đá vôi sụt lún thứ cấp từ vụ sập rễ lúc nãy. Khe hở còn lại chỉ rộng chưa đầy một mét rưỡi, vừa đủ để chiếc Phong Bão lách qua nếu chạy ở tốc độ cao, nhưng hiện tại xe đang hoàn toàn mất động năng lò hơi.


Worse hơn, hơi nước nóng rò rỉ từ van xả phụ bị hỏng của chiếc Phong Bão bắt đầu ngưng tụ lại trong môi trường hang đá vôi lạnh ẩm, tạo ra những giọt nước ngưng tụ nhỏ đều xuống sàn gỗ. Mùi hơi ẩm và hơi ấm lò hơi rò rỉ bắt đầu lan tỏa.


Đàn rết mù phía sau đột ngột khựng lại. Nhạy cảm với nguồn hơi ấm và độ ẩm trong hang khô héo, hàng vạn cái đầu sừng của đàn quái trùng khổng lồ từ từ quay ngược trở lại, hướng thẳng về phía chiếc xe trượt đang bị kẹt giữa lối thoát hiểm bị bít kín.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!