Di Sản Của Người Cha
Sương mù ở đáy Vực Sập Phong Nhạc không mang sắc trắng của hơi nước thông thường, mà đặc quánh một màu vàng hổ phách kỳ dị, sinh ra từ những dòng nhựa cổ đại rò rỉ qua các thớ gỗ mục nát hàng thế kỷ. Dưới áp lực của túi trọng lực biến dị, từng hạt sương lơ lửng như những giọt chì lỏng, nặng nề bám vào lớp áo khoác da cá sấu sờn rách của Phong Lâm. Anh đứng lặng đi, đôi bàn tay bọc găng cao su dày khẽ run lên khi nhìn thẳng vào đống đổ nát rỉ sét trước mặt.
Đó là xác của 'Phong Thần' – chiếc xe trượt trọng lực khổng lồ của cha anh, Phong Nhạc. Mười năm nằm dưới đáy vực sâu ẩm ướt đã biến bộ khung gỗ sồi dẻo dai ngày nào thành một khối mục ruỗng, bị bao phủ bởi những mảng rêu nấm phát quang màu lam nhạt. Những đường ống dẫn hơi nước bằng đồng đỏ từng một thời bóng loáng giờ đây xám xịt vết ô-xy hóa, oằn tà oại như những khúc ruột của một con quái thú tiền sử bị bỏ đói.
"Anh Lâm..." Mộc Miên khẽ bước tới bên cạnh, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đáy vực. Cô áp lòng bàn tay trần lên một thớ rễ thần lớn bám quanh xác xe, đôi mắt màu ngọc bích của cô khẽ khép lại. "Cây Thế Giới ở nơi này đang thì thầm một nỗi đau rất cũ. Linh hồn của chiếc xe này... nó đã hòa vào thớ gỗ từ mười năm trước."
Phong Lâm không trả lời. Anh tiến lại gần cabin mục nát của chiếc 'Phong Thần'. Cánh cửa buồng lái bằng da cá sấu đã bị mài mòn bởi axit nhựa cây, rách tươm để lộ ra bộ khung thép chịu lực gỉ sét bên trong. Anh quỳ xuống lớp bùn rễ nhão nhoẹt, bóc từng mảng rêu ẩm ướt bám chặt trên hộc chứa đồ bí mật nằm dưới ghế lái – hộc chứa đồ mà chỉ những người mang dòng máu thợ rạch rễ của Phong gia mới biết cách mở bằng một lẫy cơ học ẩn.
*CẠCH... RÍT...*
Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên khô khốc. Phong Lâm luồn tay vào khe hẹp, lôi ra một chiếc hộp bọc da cá sấu sờn rách bám đầy bùn đất. Tim anh đập liên hồi khi mở nắp hộp. Nằm im lìm bên trong là một cuốn sổ tay bìa da đã ố vàng – Nhật ký hành trình Phong Nhạc, một chiếc la bàn bằng gỗ phát quang màu lục nhạt, và một vật phẩm bằng xương có hình dáng kỳ lạ.
Anh cầm chiếc la bàn lên. Mặt kính thạch anh của nó đã nứt một đường dài, nhưng chiếc kim chỉ hướng chế tác từ lõi gỗ Dạ Quang Mộc vẫn nhạy cảm xoay nhẹ, chỉ thẳng về hướng mạch nhựa sống đang cuồn cuộn chảy dưới lòng đất. Đây chính là La bàn từ tính sinh học Dạ Quang Mộc – di sản của ông nội Phong Trực để lại, thứ giúp dòng họ Phong định vị phương hướng trong những hành lang rễ tối tăm nhất mà không cần đến ánh sáng.
Bên cạnh chiếc la bàn là chiếc Móc rạch rễ bằng xương cổ. Vật phẩm này dài khoảng một gang tay, được mài giũa tỉ mỉ từ xương cánh của một loài quái trùng cổ đại, bề mặt nổi rõ những đường vân sinh học tự nhiên. Khi ngón tay trần của Phong Lâm chạm vào móc xương, một cảm giác ấm áp, quen thuộc chạy dọc từ đầu ngón tay vào tim anh, như thể thớ xương này vốn là một phần cơ thể anh.
Nhưng tâm trí Phong Lâm lúc này hoàn toàn đổ dồn vào cuốn Nhật ký hành trình Phong Nhạc. Anh dùng những ngón tay run rẩy lật từng trang giấy đã mục nát ở mép. Những nét vẽ tay chi tiết về các lối đi tắt ẩn, các nút thần kinh của Nhánh Rễ Số 9 hiện ra dưới ánh sáng hổ phách của chiếc kính bảo hộ. Cho đến khi anh lật đến trang cuối cùng, ghi lại những dòng chữ vội vã, nguệch ngoạc bằng mực sinh học phát sáng của cha mình mười năm trước:
*"Ngày 14 tháng Sáu. Nghiệp đoàn Thiên Lộc đang ngầm cho máy khoan công suất lớn đục sâu vào mạch nhựa sống chính của Nhánh Số 9. Chúng muốn rút cạn nhựa nguyên sinh để chế tạo năng lượng vĩnh cửu cho đô thị vòm, bất chấp việc thớ gỗ rễ thần bị khô héo và co thắt phản vệ. Tôi đã phát hiện ra vết nứt đứt gãy lớn ở đập ngăn rễ cũ do chúng gây ra. Nếu đập vỡ, cả Trạm Số 9 sẽ bị chôn vùi. Tôi phải cảnh báo cho cư dân... nhưng van xả áp phụ trên xe của tôi đã bị kẻ nào đó dùng kìm bọc cao su cắt rách ngầm. Động cơ không thể tích áp... Chúng muốn bịt đầu mối... Linh Chi, Phong Lâm, các con phải sống..."*
Đọc đến dòng chữ cuối cùng, toàn thân Phong Lâm như đông cứng lại. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, thổi bay mọi suy nghĩ trong đầu anh.
Chân tướng vụ sập rễ của cha Phong Nhạc mười năm trước hiện ra tàn nhẫn và trần trụi. Cha anh không hề phạm sai lầm kỹ thuật. Ông không phải là kẻ phản bội đã gây ra vụ sập rễ hủy diệt khiến dòng họ Phong bị gạt ra lề xã hội, bị cư dân Vĩnh An nghi kỵ và khinh rẻ suốt mười năm qua. Tất cả là do sự phá hoại ngầm của Nghiệp đoàn Thiên Lộc. Chúng đã cố tình phá hủy đập ngăn rễ và phá hỏng xe trượt của cha anh để cướp đi bản đồ rễ chính và bịt đầu mối tội ác.
Nỗi oan ức tột cùng của người cha, mặc cảm tội lỗi đè nặng lên vai Phong Lâm bấy lâu nay vì cho rằng mình đã không đủ nhanh để cứu cha... tất cả vỡ vụn trong tích tắc. Một ngọn lửa phẫn nộ dữ dội bùng lên trong lồng ngực anh, nóng bỏng và mạnh mẽ hơn cả dòng nhựa độc axit ngoài kia. Đôi găng tay cao su của anh siết chặt đến mức tiếng da cá sấu kêu lên ken két.
"Là Thiên Lộc..." Phong Lâm thì thào, giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự căm hờn lạnh người. "Chúng đã giết cha tôi."
Nhìn thấy bờ vai Phong Lâm run lên bần bật và luồng sát khí lạnh lẽo tỏa ra xung quanh, Mộc Miên khẽ bước tới. Không một lời nói, cô nhẹ nhàng đặt bàn tay trần mảnh dẻ của mình lên bả vai đang căng cứng của anh.
*HÙZZZZZ...*
Một dòng điện sinh học màu lam nhạt, dịu mát như dòng nước suối ngầm, từ lòng bàn tay cô truyền qua lớp áo khoác da cá sấu, thấm sâu vào da thịt Phong Lâm. Dòng năng lượng thấu cảm sinh học của người giữ rễ cộng hưởng với nhịp đập của Cây Thế Giới xung quanh, nhẹ nhàng xoa dịu những thớ cơ đang co thắt dữ dội của anh, làm dịu đi cơn chấn động tâm lý tột cùng trong lòng người giao hàng ngầm.
"Anh Lâm, hãy nhìn em," Mộc Miên nói, đôi mắt ngọc bích của cô nhìn thẳng vào đôi mắt sạm đen vì khói than của anh. "Nỗi đau của quá khứ đã được thấu suốt. Cha anh là một người anh hùng thầm lặng. Ông đã bảo vệ rễ thần bằng cả mạng sống của mình. Giờ đây, sứ mệnh đó nằm trong tay anh. Chúng ta phải mang liều vắc-xin này về để cứu Linh Chi, và để vạch trần tội ác của chúng trước toàn thế giới."
Phong Lâm hít một hơi thật sâu, luồng không khí ẩm ướt bám bụi nấm tràn vào phổi làm anh tỉnh táo lại. Anh nhìn xuống cánh tay phải của mình, nơi vết bỏng điện sinh học nhẹ vẫn còn hằn đỏ dưới lớp găng tay. Anh biết cô nói đúng. Sự căm thù không thể cứu sống Linh Chi, chỉ có tốc độ và sự kiên định mới làm được điều đó.
Anh đứng dậy, quay sang nhìn chiếc Phong Bão đang nằm nghiêng lệch một bên do bộ giảm xóc hơi nước sau trái bị gãy đôi hoàn toàn. Đồng hồ cát bảo ôn vắc-xin bọc sáp gắn sau lưng anh vẫn đang chảy ngược tàn nhẫn, chỉ còn lại khoảng 41 giờ 45 phút bảo quản. Họ đã mất hơn hai giờ quý giá dưới đáy vực sâu này để giải mã chân tướng và thu hồi di vật.
"A Sâm!" Phong Lâm gọi lớn.
Cậu bé học trò nhỏ lấm lem nhọ than vội vàng bò ra từ gầm xe trượt Phong Bão, tay vẫn cầm chiếc mỏ lết rỉ sét. "Sư phụ... em xin lỗi. Bộ giảm xóc lò xo hơi nước của chúng ta bị gãy nát hoàn toàn rồi. Em đã cố dùng dây xơ gai buộc lại nhưng lực nén của túi trọng lực dưới đáy vực quá lớn, chỉ cần xe khởi động là dây đai sẽ đứt ngay."
"Đừng lo," Phong Lâm chỉ tay về phía xác chiếc 'Phong Thần' của cha. "Chúng ta sẽ thu hồi các thanh gỗ sồi dẻo dai và bộ van hơi phụ còn sót lại từ xe của cha để chắp vá nâng cấp tạm thời cho chiếc Phong Bão."
Phong Lâm tiến lại gần buồng máy của chiếc xe cũ, cố gắng khởi động thử động cơ hơi nước của cha với hy vọng mong manh rằng lò hơi cổ đại vẫn còn dùng được. Nhưng ngay khi tay anh vừa chạm vào cần gạt, bộ khung gỗ sồi của thân xe 'Phong Thần' đã mục nát hoàn toàn sau mười năm ngập nước axit, bở tung ra dưới ngón tay anh thành những mảng vụn đen kịt. Động cơ lò hơi cổ rỉ sét nặng nề đổ sụp xuống bùn nhão, phát ra tiếng kim loại vỡ vụn khô khốc.
*XOẢNG... RÀO...*
"Thân xe đã hỏng hoàn toàn rồi," A Sâm thở dài thất vọng.
"Không sao, trục truyền động và piston hơi nước bằng đồng đỏ của nó vẫn còn nguyên vẹn," Phong Lâm bình tĩnh quan sát. Anh sử dụng Bộ dụng cụ cơ khí đa năng của Bùi Kỳ, nhanh nhẹn tháo dỡ các khớp nối piston đồng và hai thanh đỡ chịu lực bằng gỗ sồi hóa thạch chưa bị mục nát từ xác xe của cha.
Với sự trợ giúp cơ học của Thạch Đầu – chú robot hơi nước dùng cánh tay bọc thép giữ chặt các chi tiết máy nóng bỏng, Phong Lâm và A Sâm phối hợp nhịp nhàng, lắp ráp chắp vá bộ thanh đỡ sồi hóa thạch vào vị trí giảm xóc bị gãy của chiếc Phong Bão. Anh dùng mỡ cá nang lòng đất tanh nồng để bôi trơn tối đa các khớp nối mới, ngăn chặn hiện tượng kẹt bánh xích khi xe di chuyển trên địa hình dốc đứng.
Sau hai giờ làm việc cật lực dưới đáy vực tối tăm, chiếc Phong Bão phát ra một tiếng rít hơi nước dài khi lò hơi chính được khởi động lại thành công. Bộ giảm xóc dã chiến bằng gỗ sồi hóa thạch tuy thô kệch nhưng cực kỳ chắc chắn, tạm thời giữ cho thân xe không còn bị lệch nghiêng.
Phong Lâm ngồi lại vào ghế lái gỗ sồi sần sùi, đặt chiếc La bàn từ tính sinh học Dạ Quang Mộc lên bảng điều khiển bên cạnh chiếc móc rạch rễ bằng xương cổ. Anh mở cuốn Nhật ký hành trình Phong Nhạc bọc da sờn rách, bôi một chút nhựa thông phát quang thô lên các trang giấy trắng ở cuối cuốn sổ.
*OONG...*
Một luồng ánh sáng màu lam nhạt dịu nhẹ bùng lên trên mặt giấy. Dưới tác dụng của nhựa thông phát quang, những đường vẽ chìm bằng mực sinh học của cha anh dần lộ diện, phác họa nên một sơ đồ địa chất cực kỳ phức tạp của Nhánh Rễ Số 9 mà bản đồ của Nghiệp đoàn Thiên Lộc hoàn toàn không có.
Đôi mắt Phong Lâm nheo lại sau chiếc kính bảo hộ hổ phách. Bản đồ cổ chỉ ra một lối đi tắt rỗng ẩn giấu, chạy xuyên qua một hệ thống hang tối ẩm ướt nằm khuất sau vách đá vôi phía đông của vực sập. Lối đi tắt này sẽ dẫn họ bỏ qua toàn bộ hệ thống tháp canh hơi nước và các đồn tuần tra cơ động của Tần Sâm đang phong tỏa ngõ ra chính.
Nhưng khi nhìn kỹ vào ký hiệu cảnh báo màu đỏ hình đầu lâu được cha vẽ nguệch ngoạc bên cạnh lối đi, tim Phong Lâm khẽ thắt lại.
Đó là Hang Rết Rễ – vùng tử địa hoang dã của Nhánh Rễ Số 9, nơi sinh sống của loài rết rễ khổng lồ mù định vị hoàn toàn bằng âm thanh chấn động cơ khí. Lối đi tắt rỗng ẩn giấu này là con đường duy nhất giúp họ trốn chạy không tiếng động, nhưng chỉ cần một tiếng xả áp suất hơi nước nhỏ từ lò hơi xe trượt, cả đoàn xe sẽ bị đàn quái trùng khổng lồ nghiền nát dưới đáy hang tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!