Nhạc nềnPrairie5

Vực Sập Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt nghiến lên thớ gỗ của chiếc xe tuần tra bám đuổi phía sau dội vào vách hang rỗng mỗi lúc một gần. Mùi khét lẹt của dầu hơi nước hòa lẫn với mùi mỡ cá nang lòng đất tanh nồng bốc lên từ vệt rò rỉ dưới gầm xe trượt 'Phong Bão' đang vẽ nên một đường chỉ đường hoàn hảo cho Hắc Sa. Trong cabin chật hẹp, áp lực đè nặng lên từng nhịp thở của Phong Lâm. Đồng hồ cát thạch anh gắn ngoài hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp vẫn lặng lẽ chảy ngược những hạt cát màu xanh lam mịn màng. Giờ thứ bảy của hành trình bốn mươi tám giờ sinh tử đã bắt đầu. Thời gian để cứu Linh Chi đang cạn dần theo từng nhịp piston nện khan khốc.


"Anh Lâm! Vệt dầu xích rò rỉ đang chảy ra nhiều hơn!" A Sâm hét lên qua tiếng rít của van hơi nước, khuôn mặt nhỏ nhắn nhem nhuốc dầu mỡ lộ rõ vẻ hoảng loạn. "Hắc Sa chỉ còn cách chúng ta không quá hai ngã rẽ phụ! Nếu không cắt đuôi được gã, lò hơi của chúng ta sẽ nổ tung trước khi kịp thoát khỏi phân khu này!"


Phong Lâm không ngoảnh đầu lại. Đôi bàn tay bọc găng cao su dày của anh ghì chặt lấy tay lái gỗ sồi sần sùi, gân xanh nổi cộm dưới lớp da chịu nhiệt. Qua lớp Kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách, thế giới tối tăm của Nhánh Rễ Số 9 hiện lên dưới một tông màu vàng hổ phách kỳ dị. Chiếc kính thạch anh đặc chế này không chỉ giúp anh lọc sạch ánh sáng chói mắt của những mảng nhựa thông phát quang bám dọc vách rễ, mà còn giúp anh Nhìn rõ bóng tối hổ phách, phát hiện ra những thớ gỗ nứt gãy ẩn giấu dưới lớp sương mù nhựa cây dày đặc.


"Bám chắc vào!" Phong Lâm gầm nhẹ qua kẽ răng. "Chúng ta sẽ đi vào Vực Sập Phong Nhạc."


Nghe đến cái tên đó, Mộc Miên đang quỳ ở góc cabin khẽ giật mình. Cô áp lòng bàn tay trần mảnh dẻ xuống sàn gỗ của xe trượt, cảm nhận những luồng chấn động sinh học truyền từ mạch rễ thần sâu dưới lòng đất. "Anh Lâm... thớ gỗ phía trước đang rên rỉ dữ dội. Vực sập đó là vùng cấm địa, thớ gỗ mục nát ở đó tạo ra những túi trọng lực biến dị cực kỳ hỗn loạn. Cây Thế Giới đang đào thải khu vực đó!"


"Đó là con đường duy nhất để cắt đuôi vệt dầu rò rỉ," Phong Lâm nghiến răng bẻ lái gắt. Chiếc Phong Bão chao đảo mạnh, bánh xích sau bên trái vốn bị chảy mềm một phần do quá nhiệt nghiến lên thềm gỗ mục phát ra tiếng lạch cạch khô khốc. Xe trượt lướt sạt qua một khe rễ hẹp dốc đứng, lao thẳng vào khoảng không u ám của Vực Sập Phong Nhạc.


Ngay khi mũi xe trượt vừa vượt qua ranh giới của vực sập, một cảm giác hụt hẫng kinh hoàng đột ngột ập đến. Lực hút trọng lực biến dị của vùng thớ gỗ mục nát dưới đáy vực như một bàn tay khổng lồ vô hình, điên cuồng giật mạnh đuôi xe trượt hướng xuống dưới. Trọng lượng của chiếc Phong Bão tăng vọt lên gấp rưỡi trong tích tắc, khiến lò hơi chính rít lên những tiếng quá tải rùng rợn. Kim đồng hồ áp suất vọt lên sát vạch đỏ.


"Áp suất lò hơi tăng đột biến! Trọng lực đang kéo mạnh đuôi xe xuống dưới!" A Sâm la lên, cố gắng bám chặt vào bệ đỡ cơ khí bên hông để không bị hất văng ra ngoài.


Phong Lâm nheo mắt sau chiếc kính hổ phách. Ánh sáng phát quang từ nhựa cây ở đây cực kỳ yếu ớt, chỉ còn là những sợi chỉ mỏng manh màu lam nhạt bám trên các thớ gỗ hóa thạch treo lơ lửng. Nhờ chiếc kính bảo hộ, anh phát hiện ra một ngách rễ hẹp dốc đứng nằm khuất phía trên vách đá vôi bên phải, cách mép vực khoảng mười lăm mét. Đó là lối thoát duy nhất giúp họ vượt qua vùng đứt gãy trọng lực này.


"A Sâm! Giữ chặt van xả áp phụ! Thạch Đầu, dồn toàn bộ năng lượng hơi nước sang bánh xích bên phải!" Phong Lâm ra lệnh chiến thuật dứt khoát.


Nhưng ngay khi anh vừa chuẩn bị bẻ lái để hướng mũi xe lên ngách rễ dốc đứng, một tiếng rạn nứt lớn, sắc lạnh đột ngột vang lên từ phía sau bên trái gầm xe.


*CRẮC... RẮC...*


Tiếng kim loại gãy giòn dã dội thẳng vào buồng lái. Bộ giảm xóc lò xo hơi nước phía sau bên trái - bộ phận vốn bị Lão Độc dùng kìm cắt xích bọc cao su phá hoại ngầm từ trước tại Trạm Số 9 - không thể chịu nổi áp lực nén cực hạn của túi trọng lực biến dị. Vết nứt tinh vi ban đầu giờ đây đã toác rộng ra, làm rò rỉ khí nén dã chiến bên trong van hơi phụ.


Thân xe trượt lập tức bị lệch nghiêng sang một bên dữ dội. Đuôi xe bên trái sụt xuống sát mặt thớ gỗ mục nát, bánh xích cao su dẻo bắt đầu ma sát mạnh vào khung sườn tạo ra những vệt khói đen khét lẹt.


"Bộ giảm xóc lò xo bị nứt rách van hơi rồi!" A Sâm hoảng hốt, cậu bé lập tức chộp lấy chiếc kìm cơ khí đa năng bọc cao su chịu nhiệt, cố gắng nhoài người ra cửa sổ nhỏ phía sau cabin để hàn vá khẩn cấp. "Em phải hàn kín van hơi phụ lại! Nếu không lò xo sẽ sập hoàn toàn!"


"Không được nổ súng hàn! Chấn động cơ học lúc này sẽ làm gãy trục truyền động!" Phong Lâm hét lên ngăn cản, nhưng đã quá muộn.


A Sâm, trong nỗ lực tuyệt vọng để cứu chiếc xe, đã áp đầu kìm hàn nguội vào khớp nối van hơi đang xì khói.


*XOẸT... BÙNG!*


Chấn động mạnh từ cú va đập của bánh xích đang quay tít kết hợp với áp lực hơi nước nén quá cao đã đánh gãy hoàn toàn mối hàn mới dập khuôn. Luồng hơi nước nóng bỏng phun ra xối xả, hất văng chiếc kìm khỏi tay A Sâm rơi xuống vực sâu tối tăm.


*RẮC... XOẢNG!!!*


Khớp nối lò xo của bộ giảm xóc hơi nước bị gãy đôi hoàn toàn. Đuôi xe trượt bên trái mất đi lực nâng đỡ, sụp xuống sạt mạnh vào mép thớ gỗ mục nách của vách vực sập. Toàn bộ chiếc Phong Bão chao đảo dữ dội, lực quán tính cực lớn đẩy xe trượt văng sạt mép vực sâu vạn trượng, một nửa thân xe bên trái đã treo lơ lửng giữa khoảng không đứt gãy tối tăm.


"Anh Lâm! Chúng ta đang rơi!" Mộc Miên hét lên, cô dùng cả hai tay ôm chặt lấy Hộp bảo ôn vắc-xin bọc sáp sau lưng Phong Lâm để bảo vệ nó khỏi va đập.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Phong Lâm bộc lộ bản lĩnh của một tay lái hạng nhất. Anh nhận ra không thể sửa chữa hay gia cố lò xo khi xe đang trượt dốc trong môi trường trọng lực biến dị này. Mọi nỗ lực hàn vá cơ học lúc này đều là vô dụng và chỉ làm mất thêm thời gian quý giá.


Anh nhanh chóng đưa ra quyết định chiến thuật cực kỳ điên rồ: Thay vì cố gắng hãm phanh để giữ thăng bằng, anh quyết định điều tiết dòng hơi nước nén của lò hơi chính, khóa hoàn toàn van xả bên trái và ép toàn bộ luồng khí nén áp lực cao sang buồng đốt phụ bên phải.


*HÙZZZZZ!!!*


Một luồng hơi nước nóng rực phun mạnh ra từ ống xả bên phải xe trượt, tạo ra một lực phản lực đẩy cực mạnh hướng ngược lại. Lực đẩy phản lực này tạm thời nâng đỡ phần đuôi xe bên trái đang bị sụt lún, bù đắp lại khoảng trống lực do bộ giảm xóc bị gãy để lại. Chiếc Phong Bão lấy lại thăng bằng tạm thời bằng sức đẩy hơi nước thay vì hệ thống treo lò xo.


Phong Lâm nghiến răng bẻ lái gắt, ép bánh xích bên phải bám chặt vào phần thớ gỗ dẻo dai còn sót lại của vách rễ dốc đứng. Chiếc xe trượt lết đi bằng một bên xích, tạo ra một vệt đen dài bốc khói khét lẹt trên sàn gỗ ẩm ướt.


"Thạch Đầu! Giữ chặt cần điều khiển van hơi nước bên phải! Đừng để áp suất tụt xuống dưới tám mươi pound!" Phong Lâm hét lớn.


Chú robot hơi nước rỉ sét dùng cánh tay thép bọc đồng rỉ sét của mình ghì chặt lấy cần gạt van, tiếng khớp cơ khí kêu lên ken két dưới áp lực cực hạn. Chiếc xe trượt Phong Bão lướt đi trong trạng thái nghiêng lệch chao đảo, sạt qua kẽ hẹp dốc đứng cuối cùng của vách vực sập trước khi trượt dài xuống đáy sâu của Vực Sập Phong Nhạc.


*ẦM!!!*


Cú tiếp đất bạo lực ở đáy vực hất văng cabin bọc da cá sấu nghiêng sang một bên. Chiếc xe trượt sạt mạnh vào một đống đổ nát bám đầy rêu nấm phát quang, bánh xích hoàn toàn bị kẹt cứng trong lớp bùn rễ mục nát ẩm ướt. Lò hơi chính rít lên một tiếng dài rồi tắt ngấm, khói trắng rò rỉ phun ra mù mịt che khuất tầm nhìn.


Phong Lâm ho sặc sụa, anh đẩy cửa cabin bước ra ngoài, chân trần chạm vào lớp thớ gỗ mục nát lạnh buốt của đáy vực sâu. Bộ giảm xóc lò xo hơi nước phía sau bên trái đã bị phá hủy hoàn toàn, những mảnh thép gãy nát biến dạng nằm loang lổ vết dầu xích đen kịt. Xe trượt 'Phong Bão' đã mất hoàn toàn khả năng chịu lực va đập mạnh cho chặng đường tiếp theo.


Anh cẩn thận kiểm tra Hộp bảo ôn vắc-xin sau lưng. Lớp sáp đóng băng nitơ lỏng vẫn chưa bị nứt vỡ thêm, nhưng đồng hồ cát thạch anh hiển thị thời gian bảo quản đang nhích dần về mức nguy hiểm. Họ không còn nhiều thời gian.


Sương mù rễ cây màu vàng hổ phách ở đáy vực sập mờ ảo, tĩnh lặng đến đáng sợ. Phong Lâm nâng chiếc kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách lên trán, cố gắng dùng thị giác tự nhiên để định vị không gian xung quanh. Nơi đây là một nghĩa địa khổng lồ của những phương tiện giao hàng ngầm thất bại qua nhiều thập kỷ, đầy rẫy những khung thép rỉ sét và thớ gỗ mục nát bám đầy tơ nấm đỏ rực.


Đột nhiên, Mộc Miên khẽ giật gấu áo khoác da cá sấu của anh. Cô chỉ tay về phía một đống đổ nát khổng lồ nằm khuất sau những sợi xơ rễ thần hóa thạch cổ xưa ngay phía trước.


Dưới ánh sáng hổ phách yếu ớt, Phong Lâm sững sờ nhận ra xác một chiếc xe trượt khổng lồ quen thuộc nằm phủ đầy rêu rỉ sét ngay trước mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!