Nhạc nềnPrairie5

Tiếng Thở Của Thớ Gỗ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khoảng không đứt gãy tối tăm của vực sâu Rừng Gai Rễ Khô rít lên qua khe cửa cabin bọc da cá sấu, kéo cả ba người cùng chiếc xe trượt Phong Bão lao thẳng vào cõi chết. Trọng lực biến dị dưới lòng đất như một bàn tay khổng lồ vô hình, điên cuồng giật mạnh đuôi xe hướng xuống lòng vực thẳm đầy những chiếc gai gỗ nhọn hoắt tẩm độc axit. Tiếng gió gào rú bên tai Phong Lâm rát buốt. Qua lớp kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách, anh chỉ thấy những vệt sáng xanh lam ma mị của nấm ký sinh lướt qua nhanh như những bóng ma.


"Anh Lâm! Chúng ta đang rơi tự do! Van hơi nước phụ hoàn toàn mất áp suất rồi!" A Sâm hét lên thất thanh, hai tay cậu bé bám chặt vào khung thép chịu lực của cabin, khuôn mặt nhỏ nhắn cắt không còn một giọt máu.


Phong Lâm không trả lời. Sự im lặng của anh lúc này là ranh giới duy nhất giữa sự sống và cái chết. Mặc cảm tội lỗi từ vụ tai nạn sập rễ mười năm trước bùng lên trong lồng ngực anh như ngọn lửa thiêu đốt. Anh đã mất cha ở một vực sâu thế này. Anh không thể để Linh Chi mất đi người anh trai, và anh không thể để cô gái vừa cứu mạng phải chết oan uổng. Cổ tay phải của anh vẫn còn tê rần, nơi dòng điện sinh học lam nhạt từ bàn tay Mộc Miên truyền qua lúc nãy vẫn còn âm ấm, như một thứ năng lượng kỳ lạ đang kích hoạt mọi giác quan vật lý của anh.


"Thạch Đầu! Khóa chặt van xả lò hơi chính! A Sâm, bám chắc vào bệ đỡ!" Phong Lâm ra lệnh, giọng anh đanh thép át cả tiếng gió rít.


Anh buông vô lăng gỗ sồi, tay trái chộp lấy cần điều khiển mỏ neo xích thép lò xo. Chiếc mỏ neo vốn bị kẹt cứng ngoài vỏ xe sau cú húc của Ma Kha lúc này lại trở thành cứu cánh duy nhất. Phong Lâm nhấn mạnh nút xả áp suất hơi nước khẩn cấp hướng lên hệ thống tời neo.


*PẰNG!*


Chiếc mỏ neo xích thép bắn mạnh ra từ hông xe, kéo theo sợi xích sắt chịu lực dài hàng chục mét rít lên xè xè. Đầu neo cắm phập vào vách thớ gỗ của một nhánh rễ phụ khổng lồ dốc đứng bên phải. Lực giật cơ học cực mạnh khiến chiếc Phong Bão khựng lại giữa không trung, toàn bộ khung xe gỗ sồi nghiến lên ken két như muốn vỡ vụn. Thân xe chao đảo dữ dội, đánh một vòng vòng cung rộng trước khi va đập mạnh vào thềm thớ gỗ ẩm ướt phía dưới.


*ẦM!!!*


Cú tiếp đất bạo lực hất văng mọi thứ trong cabin. Chiếc xe trượt Phong Bão trượt dài trên lớp rêu ẩm ướt bám đầy chất nhầy sinh học của nhánh rễ phụ số 9, bánh xích cao su dẻo nghiến lên thớ gỗ mục phát ra những tiếng lạch cạch khô khốc trước khi dừng hẳn sát một vách đá vôi ẩm ướt.


Khói trắng từ lò hơi rò rỉ phun ra mù mịt khắp khoang lái. Phong Lâm ho sặc sụa, anh nhanh chóng đẩy cửa cabin bước ra ngoài để kiểm tra thiệt hại. Mùi tanh nồng đặc trưng của mỡ cá nang lòng đất bám trên xích xe bị nhiệt độ cao nung nóng, bốc lên một mùi khét lẹt, khó chịu.


"Mọi người không sao chứ?" Phong Lâm đỡ Mộc Miên đứng dậy. Cô gái giữ rễ cổ với mái tóc đen dài bện xơ lá khẽ lắc đầu, đôi mắt màu ngọc bích của cô vẫn chưa hết bàng hoàng. Nhưng ngay khi bước chân chạm xuống sàn gỗ ẩm ướt của nhánh rễ phụ này, cô liền quỳ sụp xuống, áp lòng bàn tay trần mảnh dẻ của mình vào thớ gỗ sâu dưới lớp rêu.


Mảnh gỗ Dạ Quang Mộc cổ thụ đeo trước ngực Mộc Miên khẽ rực sáng nhẹ. Cô nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên dồn dập. Khả năng Cảm ứng Cộng hưởng của một người giữ rễ tập sự đang giúp cô kết nối trực tiếp với nhịp thở sinh học của Cây Thế Giới.


"Mạch rễ đang run rẩy..." Mộc Miên thầm thì, giọng cô run lên. "Dòng nhựa độc nóng từ đập ngăn thượng nguồn bị Thiên Lộc phá hủy đang dâng lên rất nhanh ở phía nam. Thớ gỗ của nhánh rễ phụ này đang chuẩn bị co thắt để đào thải dị vật."


Phong Lâm biến sắc. Anh biết cơ chế tự vệ co thắt của Nhánh Rễ Số 9 đáng sợ thế nào. Áp lực co bóp của những thớ gỗ khổng lồ có thể nghiền nát vỏ xe bọc thép dày trong tích tắc. Anh lập tức tập trung thính giác của mình. Thính giác nhạy bén thớ gỗ - kỹ năng sinh tồn bẩm sinh của dòng họ thợ rạch rễ giúp anh nghe thấy những tiếng rạn nứt siêu nhỏ, âm ỉ rùng rùng phát ra từ sâu bên trong vách gỗ rễ thần.


"Cô nghe thấy hướng co thắt không?" Phong Lâm hỏi gấp.


"Phía trước... năm mươi mét. Nhịp đập của thớ gỗ đang tăng dần từ hai bên vách," Mộc Miên vừa nói vừa chỉ tay về phía ngách hẹp tối tăm bên trái. "Chúng ta phải lách qua ngách phụ kia. Đó là thớ gỗ rỗng chịu lực ổn định nhất lúc này."


Không một chút do dự, Phong Lâm nhảy phắt vào ghế lái. Bánh xích sau bên trái được vá bằng xơ gai dẻo từ trước lúc này đã bị chảy mềm một phần do quá nhiệt lò hơi, khiến chiếc xe di chuyển lệch nghiêng một góc mười lăm độ. Nhưng dưới sự dẫn đường bằng trực giác sinh học của Mộc Miên, Phong Lâm liên tục điều chỉnh tay ga, lách chiếc Phong Bão qua những kẽ nứt gỗ hẹp chỉ vừa khít thân xe.


*RẮC... RẮC... RẰM!!!*


Ngay phía sau đuôi xe trượt, hành lang rễ chính nơi họ vừa tiếp đất đổ sụp xuống, hai vách gỗ khổng lồ ép chặt vào nhau với lực ép hàng chục tấn, nghiền nát những chiếc gai độc thành bột mịn. Nếu chậm trễ một phần mười giây, cả ba người đã bị chôn vùi trong lòng gỗ.


Chiếc Phong Bão lết vào một hốc rễ phụ ẩm ướt, tạm thời an toàn trước cơn co thắt. Nhưng chưa kịp thở phào, một tiếng rít chói tai, sắc lạnh đột ngột vang lên từ khoang chứa đồ phía sau cabin.


*XÌ... XÌ... XÌ...*


Phong Lâm giật mình nhìn lại. Một làn sương trắng cực lạnh đang phun ra từ các khớp nối của Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp. Đồng hồ cát thạch anh gắn ngoài hộp bảo ôn đang chảy ngược với tốc độ kinh hoàng - những hạt cát xanh lam mịn màng rơi rào rào, báo hiệu nhiệt độ bên trong hộp đang tăng lên đột ngột.


"Sự cố rò rỉ khí lạnh!" A Sâm hét lên đầy hoảng loạn. "Cú va đập lúc tiếp đất đã làm nứt lớp sáp ong đen bọc niêm phong ở nắp hộp rồi! Đá bảo quản đang tan chảy nhanh gấp đôi!"


Tim Phong Lâm thắt lại. Đây là liều vắc-xin duy nhất cứu sống em gái Linh Chi của anh. Thời gian bảo quản thực tế của hộp bảo ôn lúc này chỉ còn chưa đầy bốn mươi bốn giờ, và nếu khí lạnh tiếp tục thoát ra ngoài, liều vắc-xin sẽ bị biến tính thành chất độc vô dụng chỉ trong vòng mười lăm phút.


"Thạch Đầu, lấy sáp nến thông thường trong hộc dụng cụ ra đây mau!" Phong Lâm ra lệnh, anh lao về phía hộp bảo ôn, dùng bàn tay bọc găng cao su cố gắng bịt chặt vết nứt.


Nhưng nhiệt độ tỏa ra từ lò hơi quá nhiệt xung quanh cabin quá lớn. Lớp sáp nến thông thường vừa được A Sâm châm lửa đốt nóng chảy ra lập tức bị hơi nước nóng làm loãng đi, không thể đông đặc để trám kín vết nứt. Khí lạnh vẫn tiếp tục rít lên, mang theo những tinh thể băng li ti thoát ra ngoài.


"Không được! Nhiệt độ môi trường ở nhánh rễ ẩm này quá cao, sáp nến không thể đông lại được!" A Sâm mếu máo.


Phong Lâm nghiến răng, trán bết đầy mồ hôi dưới lớp mũ da cá sấu. Anh buộc phải đưa ra quyết định chiến thuật mạo hiểm. Anh thò tay vào túi đồ bảo mệnh dưới gầm ghế, rút ra chiếc Bình xịt nitơ lỏng mini - một thiết bị chứa khí hóa lỏng cực lạnh mà anh phải đổi bằng rất nhiều nước ngọt ở Chợ Đen Hổ Phách.


"A Sâm! Đeo găng tay bọc cao su dày vào! Dùng lực tay giữ chặt miếng sáp nóng đè lên vết nứt!" Phong Lâm ra lệnh.


"Nhưng khí lạnh nitơ sẽ làm đóng băng cả tay em mất!" Cậu bé run rẩy.


"Tin tao! Giữ chặt trong ba giây!"


A Sâm nghiến chặt răng, đeo chiếc găng tay bảo hộ dày cộp, dùng cả hai tay ấn mạnh mảng sáp nến đang nóng chảy đè chặt lên khớp nối đồng thau bị nứt của hộp bảo ôn.


Phong Lâm nhắm chuẩn xác vòi xịt của bình nitơ lỏng vào mảng sáp dưới tay A Sâm. Anh bóp cò.


*FZZZZZZ!!!*


Một luồng khí lạnh màu trắng đục phun ra mạnh mẽ. Nhiệt độ cực hạn của nitơ lỏng lập tức đóng băng mảng sáp nóng chảy chỉ trong một cái chớp mắt, biến nó thành một lớp màng bọc cứng như đá, trám kín hoàn toàn vết nứt rò rỉ. A Sâm rụt tay lại, những tinh thể băng bám đầy trên găng tay cao su dẻo của cậu bé run rẩy.


Tiếng xì xì dừng lại. Đồng hồ cát đo nhiệt độ trên hộp bảo ôn dần ổn định trở lại, những hạt cát xanh lam bắt đầu chảy chậm lại theo nhịp độ an toàn. Phong Lâm thở hắt ra một hơi dài, anh cẩn thận cất chiếc bình xịt nitơ lỏng vào túi da. Dung lượng của bình xịt lúc này chỉ còn lại chưa đầy hai phần ba. Cái giá phải trả cho sự bất cẩn này là vô cùng đắt đỏ.


"Cảm ơn hai người," Mộc Miên khẽ nói, cô nhìn Phong Lâm với ánh mắt đầy thấu cảm. "Dòng điện sinh học của Cây Thế Giới... anh có cảm nhận được nó không? Khi anh chạm vào tay tôi lúc nãy?"


Phong Lâm nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vết bỏng nhẹ do điện sinh học vẫn còn hằn đỏ dưới lớp găng tay cao su. "Nó làm tôi thấy... bớt mệt mỏi. Nhưng tại sao một kẻ rạch rễ như tôi lại có thể tương thích với năng lượng của cây?"


"Dòng họ của anh mang căn tính cổ xưa," Mộc Miên thầm thì, ánh mắt cô nhìn sâu vào chiếc kính bảo hộ hổ phách của anh. "Cây Thế Giới không ghét con người, nó chỉ đang tự vệ trước sự tàn phá của máy móc Thiên Lộc. Tiếng thở của thớ gỗ... chính là tiếng khóc của nó."


Lời nói của Mộc Miên khiến Phong Lâm lặng người. Lần đầu tiên trong đời lái xe ngầm, anh bắt đầu hoài nghi về thế giới quan cơ khí thực tế mà anh vẫn luôn tin tưởng.


Nhưng họ không có thời gian để suy ngẫm.


Mộc Miên đột ngột bất động. Cô áp sát tai xuống sàn gỗ ẩm ướt của xe trượt Phong Bão. Đôi tai lá phát sáng của thú cưng Mộc Nhĩ trên vai cô cũng dựng đứng lên, rung mạnh liên tục.


"Có chấn động... không phải co thắt rễ," Mộc Miên thì thầm, khuôn mặt cô tràn đầy vẻ sợ hãi. "Tiếng xích sắt nghiến lên thớ thớ gỗ. Rất nặng. Rất nhanh."


*RÙNG... RÙNG... RÙNG...*


Từ phía sau đường hầm tối tăm bám đầy sương mù nhựa độc, tiếng gầm rú của động cơ piston hơi nước cỡ lớn vang lên dồn dập, rùng rợn. Ánh đèn pha hơi nước màu hổ phách của một chiếc xe tuần tra từ xa quét qua vách rễ, rọi thẳng vào ngách hẹp nơi họ đang ẩn nấp.


Hắc Sa - phó tướng tàn bạo của Ma Kha - đã lần theo vệt dầu xích rò rỉ bám sát phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!