Nhạc nềnPrairie5

Trận Phục Kích Rừng Gai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít chói tai của loài rết rễ khổng lồ mù xé toạc bầu không khí đặc quánh hơi nóng của Rừng Gai Rễ Khô. Luồng khí tanh hôi từ cái miệng đầy răng gươm xếp tầng của con quái vật phun thẳng vào kính chắn gió của chiếc Phong Bão. Phong Lâm không kịp suy nghĩ, bản năng của một tay lái ngầm hạng nhất tích lũy qua hàng trăm chuyến giao hàng sinh tử lập tức kích hoạt. Đôi tay bọc găng cao su dày của anh ghì chặt lấy vô lăng gỗ sồi, chân phải đạp mạnh vào van xả hơi nước chính.


"A Sâm, bám chắc!" Phong Lâm hét lên qua lớp mặt nạ lọc khí dệt từ xơ gai.


Sau lưng anh, trong khoang chứa đồ chật hẹp, cậu bé A Sâm run rẩy nhưng đôi tay vẫn nhanh nhẹn bám chặt vào khung thép gia cố của cabin. Cậu bé biết chỉ một giây lơ là, lực quán tính khổng lồ của chiếc xe trượt trọng lực vận hành bằng piston hơi nước này sẽ hất văng cậu ra ngoài, nghiền nát thân hình nhỏ bé dưới bánh xích cao su dẻo.


*BÙM!*


Một luồng hơi nước áp lực cao màu trắng đục phun mạnh ra từ hai ống xả bên hông xe, tạo ra một phản lực tức thời. Chiếc Phong Bão chồm lên, bánh xích sau bên trái vốn vừa được vá tạm bằng xơ gai dẻo nghiến mạnh xuống thớ gỗ rễ thần khô cằn. Tiếng lạch cạch khô khốc vang lên đầy đe dọa, nhưng lớp mỡ cá nang lòng đất tanh nồng bám trên xích đã phát huy tác dụng bôi trơn tối đa, giúp xe không bị kẹt cứng ngay trong cú đề-pa quyết định. Chiếc xe trượt lao vút đi, sạt qua vách rễ gai chỉ trong gang tấc trước khi thân hình khổng lồ bọc giáp sừng đen bóng của con rết mù lao sầm xuống hốc rễ nơi họ vừa dừng chân.


*ẦM!*


Cú va chạm mạnh đến mức làm rung chuyển cả một nhánh rễ phụ đường kính mười mét. Những chiếc gai gỗ nhọn hoắt tẩm độc axit tự nhiên từ trần hang rụng xuống như mưa. Phong Lâm nheo mắt sau chiếc kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách, đôi tay anh liên tục đảo hướng lái để lách qua những chiếc gai dốc đứng 80 độ. Ánh sáng phát quang màu lam nhạt của những tai nấm ký sinh bám trên vách rễ chỉ đủ để vẽ nên những hình thù quái dị, mập mờ trong bóng tối. Nhưng với chiếc kính đặc chế của người cha quá cố Phong Nhạc để lại, Phong Lâm vẫn có thể nhìn rõ từng thớ gỗ nứt gãy và những vũng nhựa độc axit rỉ ra từ thân cây.


Con rết rễ khổng lồ mù không chịu bỏ cuộc. Mùi tanh nồng của mỡ cá nang lòng đất bám trên bánh xích Phong Bão như một ngọn hải đăng khứu giác dẫn đường cho nó. Thân hình dài hơn ba mét của nó uốn lượn với tốc độ kinh hoàng, những cái chân gai kim loại sắc nhọn cào rào rào lên thớ gỗ khô héo, đuổi sát ngay sau đuôi xe trượt. Khoảng cách giữa đầu con quái vật và cabin xe chỉ còn chưa đầy hai mét. Phong Lâm có thể nghe thấy tiếng hàm răng sừng của nó nghiến vào nhau ken két.


"Anh Lâm! Áp suất lò hơi đang tăng quá nhanh!" A Sâm hét lên từ phía sau, mắt cậu bé dán chặt vào chiếc đồng hồ đo áp suất bằng đồng thau đang nhấp nháy vạch đỏ. "Van xả phụ bị kẹt nhựa thông phát quang rồi! Nếu không xả bớt khí nén, lò hơi sẽ nổ tung trước khi chúng ta cắt đuôi được nó!"


"Không được xả!" Phong Lâm nghiến răng, trán bết đầy mồ hôi dưới lớp mũ da cá sấu. "Chúng ta đang ở vùng Rừng Gai khô cằn nhất. Một tia lửa từ van xả lúc này sẽ kích hoạt lượng khí hydro tích tụ trong các kẽ rễ mục. Giữ nguyên áp suất cho tao!"


Anh tính toán rất nhanh. Con rết mù định vị hoàn toàn bằng thính giác nhạy bén và khứu giác nhạy cảm với mùi tanh. Nó không thể nhìn thấy những chiếc gai độc nhọn hoắt phía trước. Phong Lâm bẻ lái gắt, đưa chiếc Phong Bão chạy sát sạt vào một bụi gai gỗ hóa thạch khổng lồ mọc tủa ra từ vách rễ bên phải. Đây là kỹ thuật ôm cua sát vách cực kỳ mạo hiểm, chỉ cần một sai lệch một phần mười giây, sườn xe bọc da cá sấu sẽ bị xé toạc.


*KÉTTTT!*


Tiếng da cá sấu cọ xát vào gai gỗ tạo ra âm thanh chói tai. Chiếc Phong Bão lách qua khe hẹp một cách ngoạn mục. Con rết mù khổng lồ lao theo quán tính quá lớn, không kịp chuyển hướng. Thân hình bọc giáp sừng của nó đâm sầm trực diện vào bụi gai độc hóa thạch. Những chiếc gai nhọn hoắt tẩm độc axit tự nhiên đâm xuyên qua lớp giáp sừng mềm dưới bụng nó, chất dịch màu lục nhạt phun ra tung tóe, ăn mòn thớ gỗ xung quanh xèo xèo. Con quái vật rít lên đau đớn, quằn quại trong vũng độc của chính mình và bị kẹt lại phía sau.


Phong Lâm thở hắt ra một hơi dài, nhưng anh không dám giảm ga. Đồng hồ cát thạch anh gắn ngoài hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau sau lưng anh vẫn đang lặng lẽ chảy ngược. Giờ thứ tư của hành trình bốn mươi tám giờ đang trôi qua nhanh chóng. Nhiệt độ tỏa ra từ lò hơi quá nhiệt bốc lên ngột ngạt, đe dọa làm chảy lớp sáp ong bảo vệ hộp vắc-xin. Anh cần phải tìm một nguồn nước ngọt lõi rễ hoặc đá lạnh tự nhiên để hạ nhiệt khẩn cấp, nếu không liều vắc-xin duy nhất cứu sống em gái Linh Chi và thành phố Vĩnh An sẽ biến tính thành chất độc vô dụng.


Nhưng số phận dường như muốn dồn người giao hàng ngầm vào chân tường.


*TÙNG! TÙNG! TÙNG!*


Tiếng trống làm từ vỏ rễ cây khô vang lên dồn dập, rùng rùng từ khắp các ngách rễ xung quanh. Đó không phải là âm thanh tự nhiên của địa chất ngầm. Đó là tiếng trống trận của Tộc người hoang dã Rễ Khô.


"Khốn kiếp, bọn chúng đến rồi," Phong Lâm lầm bầm, tay anh vô thức siết chặt lấy báng khẩu súng nỏ hơi nước "Lôi Châm" dắt bên hông.


Từ trong sương mù xám xịt của rừng gai, những chiếc xe trượt thô sơ lắp đầy gai nhọn hoắt làm từ gỗ hóa thạch lao ra. Chúng vận hành bằng động cơ piston hơi nước thô sơ, xả ra những luồng khói đen kịt bốc mùi dầu thông khét lẹt. Dẫn đầu toán kỵ sĩ hoang dã là Ma Kha - gã thủ lĩnh tàn bạo của tộc Rễ Khô. Thân hình gầy guộc cao lớn của gã đứng sừng sững trên chiếc xe trượt gai "Độc Long". Gã mặc một bộ giáp làm từ da cá sấu sờn đen, cổ đeo chuỗi răng rết rễ khổng lồ phát sáng nhẹ, đôi mắt rực lửa cuồng tín nhìn chằm chằm vào chiếc hộp bảo ôn bằng đồng thau sau lưng Phong Lâm.


"Huyết Thần! Trả lại Huyết Thần cho bộ tộc của ta!" Ma Kha gào lên bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa thô ráp của lòng đất. Giọng gã được khuếch đại qua một ống loa bằng đồng đúc, vang dội khắp khoang rễ rỗng.


Ma Kha tin rằng liều vắc-xin sinh học mà Phong Lâm đang vận chuyển chính là "Huyết Thần" - dòng máu tinh khiết cô đặc của Cây Thế Giới, thứ có thể giúp gã đạt đến sự trường sinh bất tử và thống trị toàn bộ Nhánh Rễ Số 9. Sự cuồng tín điên cuồng khiến gã không màng đến bất kỳ luật lệ hay sự thương thuyết nào.


Toán kỵ sĩ Rễ Khô nhanh chóng dàn trận bao vây chiếc Phong Bão chắp vá. Địa hình Rừng Gai Rễ Khô dốc đứng và chật hẹp trở thành lợi thế tuyệt đối cho những chiếc xe trượt gai nhỏ gọn của chúng. Chúng liên tục ép góc, ném những chiếc lao móc bằng sắt rỉ về phía xe của Phong Lâm.


*XOẢNG! BÙM!*


Một chiếc lao móc hơi nước từ xe của Ma Kha bắn ra, găm chặt vào sườn bên trái bọc da cá sấu của chiếc Phong Bão. Sợi dây cáp xích thép nối giữa hai xe căng lên bần bật. Lực kéo từ chiếc "Độc Long" nặng nề bắt đầu ghì chặt đuôi xe Phong Bão, khiến bánh xích sau bên trái vốn đang yếu ớt của Phong Lâm bắt đầu trượt dài trên thớ gỗ ẩm ướt.


"Anh Lâm! Xe bị kéo lệch hướng rồi! Chúng ta đang bị kéo về phía vách đá vôi dốc đứng!" A Sâm hoảng hốt kêu lên, cậu bé cố gắng dùng một thanh gỗ sồi nhỏ để chêm vào cần số bị rung lắc dữ dội.


Phong Lâm giữ bình tĩnh cực hạn. Anh biết nếu cố dùng phanh áp suất ngược lúc này, lực giằng co cơ học khổng lồ sẽ giật đứt lìa hoàn toàn bánh xích sau vừa vá tạm. Anh buông tay lái phải, rút nhanh khẩu súng nỏ "Lôi Châm" cầm tay. Anh không nhắm vào Ma Kha - gã đang được bảo vệ bởi tấm khiên gỗ hóa thạch dày cộp phía trước xe "Độc Long". Phong Lâm nheo mắt sau kính bảo hộ hổ phách, nhắm thẳng vào ổ quay cáp xích bằng đồng rỉ trên mũi xe của gã thủ lĩnh.


*PHỰT!*


Phát bắn bằng áp lực hơi nước nén không tiếng động nhưng mang lực xuyên thấu cực mạnh. Viên đinh thép lớn găm chuẩn xác vào chốt khóa của ổ quay cáp xích. Chốt đồng bị vỡ vụn dưới áp lực nén. Sợi dây cáp xích thép chịu lực căng cực đại lập tức đứt văng ra, quất mạnh vào không trung tạo ra tiếng rít chói tai. Lực đàn hồi ngược cực mạnh khiến chiếc "Độc Long" của Ma Kha bị giật nảy lên, chao đảo suýt lật nghiêng trên thớ gỗ dốc.


Phong Lâm lập tức chộp lại vô lăng bằng cả hai tay, ép ga hết cỡ để đưa chiếc Phong Bão vọt lên phía trước, lách qua một ngách rễ dốc đứng 70 độ hướng thẳng lên tầng rễ treo.


Nhưng ngay khi chiếc Phong Bão vừa thoát khỏi tầm ngắm của Ma Kha, một bóng người nhỏ nhắn xuất hiện ở mép vực rễ dốc đứng phía trên cao.


Đó là một cô gái. Mái tóc đen dài tết lẫn những sợi dây leo xanh của cô rũ xuống khuôn mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt. Cô mặc một chiếc váy dệt từ xơ lá mềm bám đầy bùn đất, đôi mắt màu ngọc bích trong veo lộ rõ vẻ kiệt sức nhưng đầy kiên cường.


Mộc Miên.


Cô gái thuộc tộc người giữ rễ cổ đang bị dồn vào đường cùng. Xung quanh cô, ba kỵ sĩ xe gai của tộc Rễ Khô đang từ từ khép chặt vòng vây, những ngọn lao móc tẩm độc chỉ thẳng vào lồng ngực cô. Phía sau lưng cô là vực sâu đứt gãy địa chất của Rừng Gai, nơi mọc đầy những chiếc gai gỗ nhọn hoắt tẩm độc axit rỉ ra màu xanh lục chết chóc.


Phong Lâm nhìn thấy cô qua lớp kính bảo hộ hổ phách. Bản năng của một người giao hàng ngầm bất cần đời bảo anh hãy lờ cô đi, tiếp tục chạy trốn để bảo vệ hộp vắc-xin cứu Linh Chi. Thời gian của anh không còn nhiều. Lượng nước ngọt làm mát nồi hơi cũng đang cạn dần. Mỗi quyết định dừng lại cứu người đều phải trả giá bằng mạng sống của em gái anh.


Nhưng đúng lúc đó, Mộc Miên bất ngờ đưa bàn tay nhỏ nhắn chạm nhẹ vào thớ gỗ của vách rễ thần dốc đứng. Một luồng sáng lam nhạt siêu nhỏ, dịu nhẹ phát ra từ đầu ngón tay cô, chạy dọc theo các đường vân gỗ. Kỳ diệu thay, những chiếc gai gỗ nhọn hoắt xung quanh cô như cảm nhận được điều gì đó, chúng khẽ uốn cong đầu nhọn ra hướng khác, nhường cho cô một khoảng trống nhỏ.


*"Cô ta có khả năng liên kết sinh học với rễ thần!"*


Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Phong Lâm như một tia chớp. Cuốn nhật ký hành trình của cha anh từng ghi chép về tộc người giữ rễ cổ xưa - những người duy nhất có khả năng nghe được tiếng thở của Cây Thế Giới và dẫn đường qua những vùng rễ co thắt nguy hiểm nhất mà không cần bản đồ. Nếu không có cô gái này, Phong Lâm biết mình chắc chắn sẽ bị nghiền nát khi tiến sâu vào Hành Lang Co Thắt Số 9 phía trước.


"Giải cứu cô ta," Phong Lâm quyết định dứt khoát. Anh nhìn sang A Sâm. "A Sâm, chuẩn bị van tăng áp khẩn cấp! Khi tao ra hiệu, mày phải khóa van an toàn trong đúng ba giây!"


"Nhưng anh Lâm, lò hơi sẽ quá tải nhiệt mất!" A Sâm hoảng hốt.


"Làm theo lời tao!"


Phong Lâm bẻ lái gắt, đưa chiếc Phong Bão đâm thẳng vào vòng vây của ba kỵ sĩ xe gai. Chiếc Phong Bão chồm lên một đoạn dốc rễ rỗng dẫn thẳng ra mép vực sâu đối diện với vị trí của Mộc Miên. Khoảng cách giữa hai mép vực là hơn mười mét, một khoảng trống không trọng lực chết chóc đầy gai nhọn phía dưới.


Ma Kha phát hiện ra ý đồ của Phong Lâm. Gã thủ lĩnh gầm lên một tiếng giận dữ, thúc chiếc "Độc Long" tăng tốc tối đa, lao thẳng từ sườn dốc bên hông hòng đâm sầm vào Phong Bão trước khi chiếc xe kịp cất cánh.


"A Sâm! Khóa van!" Phong Lâm gào lên.


A Sâm nghiến răng, dùng toàn lực kéo mạnh chiếc cần khóa van an toàn bằng đồng đỏ. Buồng đốt phụ của chiếc Phong Bão bùng cháy dữ dội nhờ lượng bào tử nấm phát quang vàng còn sót lại bốc cháy tạo nhiệt lượng cực hạn. Kim đồng hồ áp suất vọt qua vạch đỏ dính chặt vào vách kính. Tiếng lò hơi rít lên rùng rùng như một con thú hoang bị thương.


Chiếc Phong Bão lao vút ra khỏi mép rễ dốc đứng ở tốc độ hơn chín mươi cây số một giờ. Toàn bộ thân xe gỗ sồi bay bổng vào khoảng không trung không trọng lực của vực sâu rừng gai.


Ngay khoảnh khắc chiếc xe bay qua khoảng trống, Phong Lâm hét lớn về phía cô gái: "NHẢY MAU!"


Mộc Miên nhìn thấy chiếc xe trượt hơi nước khổng lồ lao tới giữa không trung. Không một chút do dự, cô lấy đà nhảy vọt ra khỏi mép vực dốc đứng, mái tóc đen dài bay lượn trong gió.


Phong Lâm buông tay lái, rướn người ra khỏi cửa sổ cabin bọc da cá sấu, cánh tay bọc găng dày của anh vươn dài hết cỡ giữa khoảng không trung nóng bỏng. Đôi bàn tay của họ chạm vào nhau. Phong Lâm cảm nhận được một luồng điện sinh học ấm áp, dịu nhẹ chạy dọc từ tay cô gái truyền thẳng vào lồng ngực anh, xua tan đi sự mệt mỏi tột cùng của cơ thể.


Anh dùng toàn lực kéo mạnh Mộc Miên vào bên trong cabin chật hẹp. Cô gái ngã nhào lên đống xơ gai dệt lốp xe bên cạnh A Sâm, thở dốc nhưng đôi mắt ngọc bích vẫn nhìn Phong Lâm đầy biết ơn.


Nhưng họ chưa kịp ăn mừng.


*ẦM!!!*


Chiếc xe gai "Độc Long" khổng lồ của Ma Kha, tận dụng đà lao dốc từ phía trên, đã húc mạnh trực diện vào hông bên phải của chiếc Phong Bão ngay khi bánh xích sau của xe vừa chạm vào mép rễ bên kia vực.


Cú va chạm tàn bạo tạo ra tiếng rít kim loại gãy giòn dã. Khung thép chịu lực phía sau xe Phong Bão bị móp méo nghiêm trọng, hệ thống giảm xóc lò xo hơi nước bị nứt vỡ hoàn toàn. Lực húc khổng lồ từ chiếc xe gai nặng hàng tấn cướp đi toàn bộ sự thăng bằng yếu ớt của chiếc xe trượt chắp vá.


Chiếc Phong Bão chao đảo dữ dội, bánh xích trượt hoàn toàn khỏi thớ thớ thớ gỗ bảo vệ mép rễ.


Phong Lâm cố gắng xoay vô lăng để cứu vãn, nhưng hệ thống truyền động đã không còn phản hồi. Qua vách kính cabin bám đầy bụi nấm hổ phách, anh chỉ còn nhìn thấy bóng tối sâu thẳm của vực thẳm đứt gãy địa chất đang mở rộng ra phía dưới, nơi mọc đầy những chiếc gai gỗ nhọn hoắt như những cây chông tử thần.


Cả chiếc xe trượt cùng ba người bên trong bay vọt ra khỏi mép rễ, rơi tự do xuống vực sâu đầy gai nhọn của Rừng Gai Rễ Khô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!