Kẻ Trốn Vé Nhỏ Tuổi
Tiếng xích sắt của đội tuần tra Thiên Lộc rền vang như sấm dội ngoài ngách rễ phụ đã buộc Phong Lâm phải đưa ra quyết định sinh tử. Anh không thể chờ bộ giảm xóc lò xo được sửa chữa hoàn chỉnh. Dưới sự hỗ trợ khẩn cấp của lão thợ máy Bùi Kỳ, Phong Lâm đã giật cần khởi động, đưa chiếc xe trượt "Phong Bão" lao vút ra khỏi xưởng cơ khí qua đường ống thải hơi nước ngầm đầy tro bụi. Bộ xích sau bên trái vừa được vá tạm bằng xơ gai dẻo nghiến lên thớ gỗ hóa thạch nghe lạch cạch, nhưng nhờ hũ mỡ cá nang lòng đất bôi trơn khẩn cấp từ trước, các khớp van xả áp vẫn tạm thời giữ được nhịp độ vận hành ổn định.
Chiếc Phong Bão lao thẳng vào bóng tối tịch mịch của Nhánh Rễ Số 9, bỏ lại sau lưng ánh lửa lò rèn ấm áp của sư phụ và cả ánh mắt rình rập đầy hiểm độc của Giám sát Trương. Phong Lâm bẻ lái gắt, đưa xe trượt đi chao đảo qua những khúc cua hẹp, hướng thẳng về phía biên thùy hoang dã. Địa hình bắt đầu thay đổi rõ rệt khi anh tiến sâu vào Rừng Gai Rễ Khô. Không khí xung quanh trở nên khô khốc, nóng hầm hập và đặc quánh bụi gỗ. Đây là vùng rễ ngoài bị bỏ hoang, nơi mạch sống của Cây Thế Giới đã bị Nghiệp đoàn Thiên Lộc chặn đứng mạch nước ngầm để độc chiếm tài nguyên, khiến những thớ gỗ khổng lồ héo úa, mục nát và mọc ra vô vàn những gai nhọn hoắt tẩm độc axit tự nhiên.
Phong Lâm đeo chiếc kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách chặt hơn lên mắt. Dưới ánh sáng phát quang màu lam nhạt yếu ớt của những tai nấm bám trên vách rễ, Rừng Gai Rễ Khô hiện ra như một mê cung chết chóc. Những chiếc gai gỗ dài bằng cả cánh tay người lớn, nhọn hoắt và xám xịt, đâm tủa ra từ mọi hướng. Chỉ cần một cú va chạm nhẹ, lớp da cá sấu bọc ngoài xe trượt sẽ bị rách toạc, và tệ hơn, lốp cao su bọc xơ gai dẻo sẽ bị đâm thủng vỡ vụn.
Sau gần hai giờ đồng hồ căng thẳng tột độ bẻ lái tránh né những bụi gai dốc đứng, Phong Lâm quyết định cho xe trượt lùi vào một khoang rễ rỗng khuất gió để kiểm tra hệ thống. Lò hơi hơi nước đang rít lên những tiếng xì xì mệt mỏi, nhiệt lượng tỏa ra khiến buồng lái nóng như một lò bánh mỳ. Phong Lâm thở dốc, cởi bỏ chiếc găng tay cao su dày cộp bám đầy muội than. Việc đầu tiên anh làm là xoay người lại, mở hộc chứa đồ da cá sấu sau lưng để kiểm tra mục tiêu tối thượng của hành trình.
Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp vẫn nằm im lìm trong túi bảo vệ. Phong Lâm cẩn thận gạt lớp vải bạt, nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ cát thạch anh nhỏ gắn ngoài vỏ hộp. Anh đang áp dụng quy trình đo nhiệt độ vắc-xin bằng đồng hồ cát để giám sát độ an toàn của liều thuốc. Những hạt cát mịn màu xanh lam đang lững lờ chảy ngược dưới vách kính. Tốc độ chảy của cát tỷ lệ thuận với tốc độ tan chảy của đá lạnh bảo quản bên trong.
"Giờ thứ tư của hành trình bốn mươi tám giờ." Phong Lâm thầm thì, giọng anh khàn đặc vì thiếu nước. Những hạt cát xanh đang chảy đều, nhưng vạch chỉ nhiệt độ màu đỏ bên cạnh đã nhích lên một vạch nhỏ. Nhiệt độ môi trường khắc nghiệt của Rừng Gai Rễ Khô và sức nóng từ nồi hơi xe trượt đang bắt đầu ăn mòn lớp sáp bọc bảo vệ. Khí lạnh rò rỉ rất nhẹ. Phong Lâm khẽ nhíu mày, anh biết mình phải tiết kiệm từng giọt nước ngọt lõi rễ trong bình chứa để vừa làm mát lò hơi, vừa duy trì sự sống cho bản thân. Nước ngọt lõi rễ là tài nguyên khan hiếm nhất dưới lòng đất này, mỗi ngụm nước ngọt đều có giá trị tương đương với một phiến đồng thau Thiên Lộc đúc nguyên khối.
Đột nhiên, từ phía khoang chứa đồ dự phòng ở đuôi xe trượt phát ra một tiếng động lạ.
*Khục... Khục... Ục...*
Đó không phải là tiếng rít áp suất của đường ống dẫn hơi nước, cũng không phải tiếng va chạm cơ khí của bánh xích. Đó là tiếng ho khan bị cố ý kìm nén tột mức. Phong Lâm lập tức cảnh giác. Anh với tay lấy khẩu súng nỏ hơi nước áp lực cao "Lôi Châm" dắt bên hông ghế lái, ngón tay bọc da siết chặt lấy cò súng cơ học. Súng nỏ hơi nước không tạo ra tia lửa, là vũ khí duy nhất an toàn để chiến đấu trong những khoang rễ ngầm dễ tích tụ khí gas dễ nổ.
Anh bước nhẹ nhàng về phía đuôi xe, đôi tai nhạy bén lắng nghe từng nhịp rung siêu nhỏ truyền qua thớ gỗ sàn cabin. Tiếng thở dồn dập, hoảng sợ phát ra từ bên trong hộc chứa xơ gai dẻo dự phòng.
Phong Lâm dùng mũi súng nỏ hất mạnh chốt khóa bằng đồng thau. Nắp hộc chứa đồ bật tung.
Một bóng người nhỏ bé, gầy gộc đang cuộn tròn bên trong đống xơ gai dệt lốp xe. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé lem luốc những vệt dầu xích màu đen kịt, mái tóc rối bù bám đầy bụi than lò hơi. Cậu bé mặc một chiếc áo thợ máy quá khổ rộng thùng thình, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hoảng sợ nhưng cũng đầy bướng bỉnh dưới ánh sáng hổ phách của kính bảo hộ Phong Lâm.
A Sâm.
"Mày... làm cái quái gì ở đây hả?" Phong Lâm gầm lên một tiếng giận dữ, nhưng anh lập tức hạ thấp giọng khi nhớ ra mình đang ở giữa lãnh địa của tộc Rễ Khô. Anh hạ nòng súng nỏ, tay kia túm chặt lấy cổ áo rộng thùng thình của cậu bé, nhấc bổng cậu ra khỏi hộc chứa đồ chật hẹp.
A Sâm bị lôi ra ngoài, ho sặc sụa vì bụi xơ gai bám đầy mũi. Cậu bé không khóc, cũng không cầu xin, mà lập tức giơ cao một chiếc lon thiếc rỉ sét đang ôm chặt trong ngực. Bên trong lon chứa đầy một thứ chất lỏng sền sệt màu xám xịt, tỏa ra một mùi tanh nồng, hôi hám tột cùng.
"Mỡ cá nang lòng đất!" A Sâm thở dốc, chìa chiếc lon về phía Phong Lâm như một lá bùa hộ mệnh. "Anh Lâm, em mang theo mỡ cá nang chịu nhiệt đặc chủng của xưởng thầy Bùi Kỳ! Xích xe của anh vừa được vá tạm bằng xơ gai dẻo, nếu chạy thêm mười dặm nữa trong Rừng Gai khô cằn này, xích sẽ nóng lên và kẹt cứng hoàn toàn. Anh cần em bôi trơn xích di động!"
Phong Lâm nhìn chằm chằm vào hũ mỡ cá nang bốc mùi tanh tưởi, rồi nhìn vào khuôn mặt lấm lem của cậu bé mồ mưu 14 tuổi. Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực anh. Chuyến đi này là một nhiệm vụ tự sát, một cuộc chạy đua sinh tử với thời gian và những họng súng của nghiệp đoàn Thiên Lộc. Anh đã chấp nhận dấn thân vì lời hứa cứu sống em gái Linh Chi, nhưng anh không thể kéo theo một đứa trẻ vô tội vào cõi chết.
"Mày có điên không, A Sâm?" Phong Lâm nghiến răng, giọng anh run lên vì phẫn nộ. "Đây không phải là trò chơi đua xe trượt ở bến Trạm Số 9! Tao đang bị cả hạm đội tuần tra Thiên Lộc truy nã cấp độ Đỏ, và ngoài kia là tộc hoang dã Rễ Khô sẵn sàng lột da bất kỳ ai xâm phạm lãnh địa của chúng! Tao sẽ quay xe lại, ném mày xuống chốt biên thùy gần nhất!"
"Anh không thể quay lại!" A Sâm bướng bỉnh hét lên, đôi bàn tay gầy gộc bám chặt lấy thành cabin gỗ sồi của xe trượt. "Quân tuần tra của Tần Sâm đã phong tỏa toàn bộ ngõ ngách lối ra của Trạm Số 9 sau khi Giám sát Trương báo cáo tọa độ xưởng của thầy Bùi Kỳ. Anh quay lại nghĩa là tự nộp mạng! Hơn nữa, trọng lượng của em rất nhẹ, em chỉ có ba mươi lăm cân thôi, không làm chậm xe trượt của anh đâu!"
"Nhưng mày đang tiêu thụ lượng nước ngọt lõi rễ ít ỏi của tao!" Phong Lâm chỉ tay vào bình chứa nước ngọt làm mát động cơ. "Mỗi giọt nước ở đây là mạng sống của Linh Chi, là áp suất để chiếc Phong Bão này chạy được tám mươi cây số một giờ! Tao không thể chia sẻ nước ngọt cho một kẻ trốn vé không có giá trị!"
A Sâm không lùi bước. Cậu bé lách người qua Phong Lâm, quỳ xuống sàn cabin và chỉ tay vào một khớp nối đồng thau khuất sau nồi hơi chính. Từ kẽ nứt của khớp nối, một luồng hơi nước trắng xóa đang xì ra ràn rạt, tạo ra những tiếng rít nhỏ chói tai.
"Van hơi nước phụ sau xe của anh đang bị rò rỉ áp suất do vụ va đập ở xưởng rèn!" A Sâm nói nhanh, giọng cậu bé đầy sự tự tin của một thợ máy trung cấp bẩm sinh. "Áp suất nồi hơi của anh đang bị sụt giảm năm pound mỗi phút. Nếu anh cứ chạy thế này, lò hơi sẽ cạn nước làm mát trước khi anh ra khỏi Rừng Gai! Thầy Bùi Kỳ dắt cánh tay cơ khí không thể lách vào khe hẹp này để sửa, nhưng em thì làm được!"
Trước khi Phong Lâm kịp ngăn cản, A Sâm đã rút chiếc mỏ lết rỉ sét tự mài sắc đầu dắt sau lưng ra. Cậu bé luồn lách thân hình nhỏ bé của mình vào khe hẹp nóng bỏng giữa nồi hơi và vách gỗ sườn xe. Bất chấp hơi nước nóng bốc lên xèo xèo có thể gây bỏng nặng, ngón tay của A Sâm thao tác cực kỳ nhanh nhẹn và chính xác. Cậu bôi một lớp mỡ cá nang lên ren ốc để làm kín, rồi dùng mỏ lết siết chặt khớp nối đồng thau với một lực vừa đủ để không làm nứt ren gỗ hóa thạch.
Tiếng rít xì xì đột ngột ngưng bặt. Kim đồng hồ áp suất trên bảng điều khiển lập tức đứng yên, không còn sụt giảm nữa.
A Sâm chui ra ngoài, trán bết đầy mồ hôi trộn lẫn bụi than, nhưng ánh mắt cậu bé lộ rõ vẻ tự hào. "Khớp nối đã được hàn kín tạm thời bằng mỡ cá nang và lực siết mỏ lết. Em là thợ máy trung cấp, anh Lâm. Anh cần một người bảo trì xích xe di động nếu muốn chiếc Phong Bão này sống sót qua vùng đứt gãy địa chất phía trước."
Phong Lâm đứng lặng người, khẩu súng nỏ "Lôi Châm" buông thõng bên hông. Anh nhìn khớp van đồng thau vừa được xử lý hoàn hảo, rồi nhìn vào bàn tay đầy vết chai sần của cậu bé mồ côi. Sự am hiểu cơ khí bẩm sinh của A Sâm là điều không thể phủ nhận. Trong hành trình chạy đua với thời gian thực này, việc xe trượt bị hỏng hóc dọc đường là điều chắc chắn xảy ra, và anh không thể vừa lái xe ở tốc độ cao vừa bò ra sau sửa máy.
Anh thở dài một tiếng dài đầy bất lực, đút khẩu súng nỏ trở lại bao da. "Mày... được phép ở lại trên xe dưới danh nghĩa thợ phụ quét dọn. Nhưng nghe cho kỹ đây, A Sâm: mày không được đụng vào một giọt nước ngọt lõi rễ nào khi chưa có sự cho phép của tao, và nếu gặp nguy hiểm, mày phải trốn thật kỹ trong hộc chứa đồ da cá sấu này. Mạng của mày, tao không rảnh để bảo vệ đâu."
A Sâm lập tức gật đầu lia lịa, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt lem luốc nhọ nồi. "Em biết rồi, đại ca Lâm! Em sẽ canh chừng bánh xích thật tốt!"
Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Mùi tanh nồng đặc trưng, cực kỳ đậm đặc của hũ mỡ cá nang lòng đất mà A Sâm mang theo đã nhanh chóng lan tỏa ra ngoài cabin qua các khe hở hơi nước, hòa vào bầu không khí ẩm ướt của Rừng Gai Rễ Khô.
Phong Lâm đột ngột rùng mình. Bản năng của một tay lái ngầm hạng nhất cảnh báo anh về một mối đe dọa đang đến gần. Anh vội vàng đeo kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách lên mắt, nhìn chăm chú qua vách kính cabin ra ngoài bóng tối của rừng gai.
*Rào... Rào... Rào...*
Đó không phải là tiếng gió rít qua các kẽ đá, mà là tiếng hàng trăm cái chân gai kim loại sắc nhọn đang cào sột soạt lên thớ gỗ khô cằn của rễ thần. Tiếng động cơ hơi nước của chiếc Phong Bão tuy đã tắt, nhưng mùi tanh nồng của mỡ cá nang – món mồi ngon ưa thích của các sinh vật mù dưới lòng đất – đã đánh thức một thứ đáng sợ từ trong các kẽ nứt rễ đứng.
*RÍTTTTTTTT!*
Một tiếng rít chói tai, chấn động cả màng nhĩ vang lên từ vách rễ gai phía trước. Dưới ánh sáng hổ phách yếu ớt, Phong Lâm sững sờ nhận ra một bóng đen khổng lồ, dài hơn ba mét, đang bò trườn uốn lượn dọc theo những thớ gỗ khô cằn. Thân hình bọc giáp sừng đen bóng của con rết rễ khổng lồ mù đang rung lên bần bật, đôi râu dài nhạy cảm liên tục khua khoắng trong không khí để định vị nguồn mùi tanh nồng phát ra từ cabin xe trượt.
"Rết rễ khổng lồ mù..." A Sâm thì thào, khuôn mặt cậu bé lập tức cắt không còn một giọt máu, đôi bàn tay gầy gộc run rẩy bám chặt lấy vạt áo khoác da cá sấu của Phong Lâm.
"Trốn vào hộc chứa đồ mau!" Phong Lâm rít qua kẽ răng, tay anh lập tức giật mạnh cần khởi động lò hơi hơi nước chính. Tiếng gầm rú của động cơ xả áp bắt đầu rền vang, báo hiệu một cuộc chạy đua sinh tử mới bắt đầu dưới những tán gai nhọn hoắt của Rừng Gai Rễ Khô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!