Lửa Khói Xưởng Bùi Kỳ
Hơi nước từ chiếc lò nén áp lực cao của xe trượt "Phong Bão" phun ra ràn rạt, rít qua những kẽ hở của nắp ca-pô bọc da cá sấu sờn rách, nhuộm trắng xóa cả một khoảng ngách rễ tối tăm. Chiếc xe trượt lết đi một cách thảm hại. Bánh xích sau bên trái đã bị đứt lìa hoàn toàn, kéo lê trên thớ gỗ ẩm mục tạo ra những tiếng nghiến rợn người. Phía hông xe, mỏ neo xích thép lò xo bị kẹt cứng ngoài thớ gỗ rễ thần từ cú drift sinh tử trước đó, liên tục quẹt vào vách rễ hẹp, bắn ra những tia lửa cơ khí xèo xèo đỏ quạch dưới tròng kính bảo hộ thạch anh hổ phách của Phong Lâm.
"Lò hơi sắp chạm ngưỡng giới hạn nhiệt rồi, Phong Lâm!" Thạch Đầu rít lên qua van hơi ở ngực. Chú robot hơi nước rỉ sét đang phải dùng một tay bọc thép loang lổ để giữ chặt van xả áp phụ đang rung lên bần bật, tay kia liên tục vặn các khớp đồng để điều tiết dòng khí nóng. "Nếu không làm nguội khẩn cấp, chúng ta sẽ nổ tung cùng đống vắc-xin này trước khi kịp thấy bóng dáng của quân tuần tra!"
Phong Lâm nghiến chặt răng, hai bàn tay bọc găng cao su dày siết chặt lấy tay lái gỗ sồi sần sùi. Sức nặng của Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp đè nặng sau lưng anh như một khối đá lạnh buốt, tương phản hoàn toàn với bầu không khí ngột ngạt, nóng hầm hập trong cabin. Đồng hồ cát thạch anh gắn ngoài hộp bảo ôn vẫn đang không ngừng chảy ngược những hạt cát xanh lam mịn màng. Giờ thứ hai của hành trình bốn mươi tám giờ đã trôi qua. Thời gian của em gái Linh Chi đang cạn dần theo từng hạt cát.
Anh bẻ lái gắt, đưa chiếc Phong Bão chao đảo lách vào một khe nứt rễ hẹp hòi khuất gió. Đây là một ngách rễ phụ hoang phế, được ngụy trang khéo léo bằng những mảng lá rễ khô héo bám đầy bụi nấm phát quang. Phía cuối ngách hẹp, một luồng ánh sáng hổ phách ấm áp cùng tiếng quai búa nện chan chát vào đe thép báo hiệu đích đến.
Xưởng Cơ Khí Bùi Kỳ.
Chiếc xe trượt lết những mét cuối cùng rồi khựng lại sạt vào thềm đá vôi của xưởng cơ khí, lò hơi xả ra một luồng khói đen kịt bốc mùi dầu mỡ cá nang khét lẹt. Từ trong làn sương mù hơi nước nóng bỏng, một bóng người cao lớn, gù gập bước ra. Lão thợ máy cụt tay Bùi Kỳ đứng đó, cánh tay trái bị cụt đã được thay bằng một khớp nối cơ khí thô sơ bọc đồng rỉ xanh, mắt lão đeo chiếc thấu kính lúp nhiều tầng lấp lánh dưới ánh lửa lò rèn.
"Mày điên rồi, Phong Lâm!" Bùi Kỳ gầm lên, giọng nói khàn đặc vì khói than đá rít qua cổ họng. Lão nhìn chằm chằm vào chiếc xe trượt tả tơi, bánh xích đứt lìa và mỏ neo kẹt cứng ngoài vỏ xe. "Mày mang cái xác không hồn này đến đây để thử thách tính kiên nhẫn của tao đấy à? Quân tuần tra Thiên Lộc đang lục soát ráo riết ngoài ngả đường chính, thế mà mày dám vác cả một lò thuốc nổ di động vào xưởng của tao!"
"Sư phụ, Linh Chi không còn nhiều thời gian nữa." Phong Lâm bước xuống xe, chân anh hơi khuỵu xuống vì kiệt sức, nhưng đôi mắt sau lớp kính bảo hộ vẫn rực lên sự kiên định. "Hộp vắc-xin này cần được bảo quản lạnh, và chiếc Phong Bão cần phải chạy được tối thiểu tám mươi cây số một giờ. Con cần mỡ bôi trơn cá nang lòng đất chịu nhiệt và bộ dụng cụ của thầy."
Bùi Kỳ nhìn chằm chằm vào Phong Lâm, chiếc thấu kính lúp trên mắt lão xoay nhẹ kèn kẹt. Lão thở dài một tiếng sặc sụa khói thuốc, rồi dùng cánh tay cơ khí gạt mạnh tấm rèm xơ gai rách nát sang một bên. "Đưa nó vào hầm lò hơi. Nhanh lên trước khi tai mắt của thằng Trương ngửi thấy mùi dầu khét!"
Thạch Đầu nhanh chóng phối hợp với Phong Lâm, đẩy chiếc xe trượt nặng nề vào bệ hạ đặt trên hầm lò hơi của xưởng. Không gian xưởng rèn ngập tràn phế liệu kim loại, những ống dẫn hơi nước cũ kỹ rò rỉ xì xì và mùi mỡ cá nang tanh nồng đặc trưng. Bùi Kỳ ném mạnh một hộp gỗ nặng xuống thềm đá.
Bộ dụng cụ cơ khí đa năng của Bùi Kỳ.
Phong Lâm mở nắp hộp, nhanh chóng chọn ra chiếc kìm bấm xích mạ đồng chịu lực và một cuộn dây đai truyền động bằng xơ gai rễ dẻo. Là một Thợ bảo trì sơ cấp được chính Bùi Kỳ truyền dạy, anh hiểu rõ từng chi tiết cơ khí trên chiếc xe tự chế của mình. Anh chui xuống gầm xe, bắt đầu thao tác tháo dỡ mắt xích sau bên trái bị đứt lìa.
"Bánh xích này bị giật đứt do lực kéo quá tải từ cú drift sạt vách đứng." Bùi Kỳ đứng phía trên, vừa dùng kìm hàn hơi bọc cánh tay trái để cắt bỏ sợi cáp neo bị kẹt ngoài vỏ xe, vừa lầm bầm chỉ trích. "Tao đã dặn mày bao nhiêu lần rồi? Khung gỗ sồi của mày dẻo thật, nhưng bánh xích cao su bọc xơ gai này không chịu nổi lực xoay tâm ly tâm ở tốc độ cao khi xích bị khô mỡ bôi trơn! Nhìn cái van đồng này xem, rỉ sét bám đầy thế này thì làm sao piston hơi nước hoạt động trơn tru được?"
"Con biết, sư phụ. Nhưng tình thế lúc đó không cho phép con chần chừ." Phong Lâm khàn giọng nói từ dưới gầm xe, tay anh lấm lem dầu xích đen kịt khi cố gắng luồn mắt xích mới vào đĩa truyền động bằng đồng đỏ. "Băng cướp Huyết Kế đã rải bẫy đinh hơi nước lậu ngay khúc cua khuất. Nếu không drift sạt vách đứng, con đã banh xác cùng hộp vắc-xin rồi."
Thạch Đầu đứng bên cạnh, dùng cánh tay cơ khí bọc thép dày để giữ cố định nồi hơi đang nóng bỏng, ngăn không cho nhiệt lượng tỏa ra làm ảnh hưởng đến chiếc hộp bảo ôn vắc-xin bọc sáp đặt gần đó. "Nhiệt độ vỏ ngoài hộp bảo ôn đang tăng lên ba độ so với tiêu chuẩn." Robot hơi nước cảnh báo, mắt thấu kính lò hơi nhấp nháy ánh đỏ lo âu.
"Tra mỡ cá nang vào khớp van xả áp phụ mau!" Phong Lâm hét lên. Anh với tay lấy hũ mỡ cá nang lòng đất màu xám xịt bốc mùi tanh nồng, bôi đều lên các khớp nối piston hơi nước để ngăn hiện tượng kẹt van do bụi nấm bám vào. Sự kết hợp giữa mỡ cá nang chịu nhiệt và xơ gai dẻo giúp hệ thống xích bám thớ gỗ ẩm ướt trơn tru trở lại.
Đột ngột, một tiếng động lạ từ phía cửa xưởng khiến cả ba đóng băng hành động.
*Cạch... Cạch... Cạch...*
Đó là tiếng gõ đều đặn, khô khốc của những hạt bàn tính bằng đồng thau va vào nhau. Một mùi nấm sấy ngọt lịm xen lẫn mùi lụa là xa xỉ của giới chức dịch nghiệp đoàn xộc vào qua khe cửa.
Giám sát Trương.
"Lão Bùi à, xưởng của lão hôm nay bốc khói nhiều hơn thường lệ đấy nhỉ?" Giọng nói béo múp, nhừa nhựa của Trương vang lên từ sau tấm rèm xơ gai. Gã bước vào xưởng với dáng người mập ú khoác chiếc áo gấm loang lổ vết mỡ nấm, tay phải liên tục gạt các hạt trên chiếc bàn tính đồng một cách chậm rãi, đôi mắt ti hí gian xảo quét nhanh qua đống phế liệu kim loại.
Thạch Đầu lập tức phát hiện chấn động lạ từ bước chân của Trương, chú robot phát ra một tiếng xì hơi nước cảnh báo nhỏ rồi đứng chắn trước khoang chứa xe trượt, che khuất tầm nhìn hướng vào hầm lò hơi.
"Thằng Trương tham lam kia, xưởng rèn của tao lúc nào chẳng ngập khói khói lửa?" Bùi Kỳ bước lên cắt ngang tầm mắt của gã giám sát, cánh tay cơ khí bọc đồng của lão giơ cao chiếc búa rèn nặng nề, tạo ra một tư thế vô cùng hung dữ. "Mày vác cái bàn tính bẩn thỉu của mày đến đây làm gì? Tao đã đóng đủ thuế nhựa thông phát quang thô cho tháng này rồi!"
Giám sát Trương cười khẩy, gã cố tình lách người sang một bên, cố gắng nhòm qua vai Thạch Đầu để nhìn vào chiếc xe trượt đang nằm trong bóng tối hầm lò hơi. "Tao không đến vì thuế, lão Bùi. Tao đến vì an ninh của Trạm Số 9. Quân tuần tra Thiên Lộc vừa báo cáo có một chiếc xe trượt hỏng xích mang theo tài sản bảo mật cấp cao của nghiệp đoàn đang trốn chạy hướng về phía này. Giám đốc Tiền đã treo thưởng rất lớn cho bất kỳ ai cung cấp tọa độ của gã giao hàng lậu đó."
Phong Lâm đang ẩn mình dưới hầm lò hơi tối tăm, nín thở bám chặt lấy khung gầm xe trượt. Hai tay anh ôm khư khư chiếc hộp bảo ôn vắc-xin bọc sáp vào ngực, dùng chính thân nhiệt của mình để che chắn khỏi luồng hơi nóng rò rỉ từ đường ống xưởng rèn. Anh có thể nhìn thấy đôi giày da cá sấu béo múp của Trương đang tiến sát mép hầm lò hơi chỉ cách đầu anh chưa đầy một mét.
"Xưởng của tao không có gã giao hàng nào cả, chỉ có sắt rỉ và khói than thôi!" Bùi Kỳ quát lớn, lão cố tình nện mạnh cây búa rèn xuống đe thép tạo nên một tiếng *BOONG* chói tai dội vang khắp không gian hẹp, át đi hoàn toàn tiếng thở dốc của Phong Lâm dưới hầm. "Mày muốn tự tay kiểm tra lò hơi của tao không? Van xả áp suất khí thải nóng của tao đang bị kẹt đây, tao không ngại xả thẳng luồng hơi nước ba trăm độ vào cái bản mặt béo ú của mày đâu!"
Để tăng thêm sức nặng cho lời đe dọa, Bùi Kỳ dùng chân đạp mạnh vào một van xả áp dưới sàn. Một luồng hơi nước nóng bỏng, xèo xèo phụt thẳng ra từ đường ống sát chân Giám sát Trương, khiến gã giật nảy mình, suýt nữa đánh rơi chiếc bàn tính đồng.
"Lão già điên này!" Trương lùi lại vài bước, mặt gã tái mét vì sợ hãi nhưng đôi mắt ti hí vẫn rực lên sự nghi ngờ tột độ. Gã vuốt lại nếp áo gấm, cười nham hiểm. "Được rồi, tao sẽ đi. Nhưng lão Bùi nên nhớ, che giấu kẻ phản bội rễ thần là tội chết. Thiên Lộc sẽ sớm phong tỏa toàn bộ ngõ ngách của Trạm Số 9 này thôi."
Trương quay người bước nhanh ra khỏi xưởng, tiếng gõ bàn tính *cạch... cạch...* xa dần rồi biến mất trong tiếng sương mù ngách rễ ngoài.
Bùi Kỳ thở hắt ra một hơi, lão nhanh chóng đóng sập cánh cửa xưởng bằng tấm gỗ sồi dày dặn, khóa chặt chốt sắt. "Phong Lâm, lên đi. Thằng khốn đó sẽ báo cáo cho quân tuần tra trong vòng mười phút nữa."
Phong Lâm chui ra khỏi hầm lò hơi, người anh bám đầy muội than đen kịt và mỡ cá nang tanh nồng. Anh đặt hộp bảo ôn vắc-xin trở lại khoang chứa an toàn của xe trượt. "Sư phụ, bánh xích đã được vá tạm thời bằng xơ gai dẻo. Con phải đi ngay."
Bùi Kỳ không trả lời. Lão thợ máy gù gập bước đến phía sau chiếc Phong Bão, dùng cánh tay cơ khí bọc đồng nâng bộ giảm xóc lò xo hơi nước lên để kiểm tra lần cuối. Chiếc thấu kính lúp nhiều tầng trên mắt lão xoay nhẹ kèn kẹt, rồi đột ngột dừng lại.
Gương mặt khắc khổ của Bùi Kỳ đanh lại, biến sắc hoàn toàn dưới ánh sáng hổ phách của ngọn lửa lò rèn.
"Phong Lâm... lại đây xem cái này." Giọng Bùi Kỳ trầm xuống, lạnh buốt như băng vách đá.
Phong Lâm bước tới, nheo mắt nhìn theo hướng chỉ của cánh tay cơ khí của sư phụ. Trên bề mặt của bộ giảm xóc lò xo chịu lực chính bên trái xe trượt, ngay sát khớp nối van hơi nước tăng áp, xuất hiện một vết cắt mỏng dính, sắc lẹm và cực kỳ tinh vi. Vết cắt không phải do va đập vật lý từ vụ tai nạn sập rễ, cũng không phải do ma sát của đường trượt.
Đó là một vết cắt chủ động, được thực hiện bằng loại kìm cắt xích bọc cao su chuyên dụng của thợ máy.
"Vết phá hoại ngầm này... cực kỳ tinh vi." Bùi Kỳ nghiến răng, ngón tay bọc đồng của lão miết nhẹ lên vết nứt đang rỉ ra những giọt dầu thủy lực màu đen. "Nó được tính toán để không gãy ngay lập tức, mà sẽ nứt vỡ hoàn toàn khi xe trượt của mày phải chịu một lực quán tính cực lớn hoặc lực hút trọng lực biến dị ở những địa hình đứt gãy dốc đứng như Vực Sập Phong Nhạc."
Phong Lâm sững sờ, sống lưng anh lạnh toát. Anh nhận ra vết cắt này. "Chỉ có một người ở Trạm Số 9 này sử dụng loại kìm bọc cao su cách điện có lưỡi cắt mỏng như thế này để bảo trì máy..."
"Lão Độc." Bùi Kỳ gằn giọng nói ra cái tên của gã thợ máy phế thải lập dị. "Và gã hoạt động dưới sự chỉ đạo trực tiếp của thằng Trương tham lam kia. Bọn chúng đã lên kế hoạch phá hoại xe của mày từ trước khi mày nhận hộp vắc-xin này từ Tần Hoài."
Tiếng xích xe tuần tra Thiên Lộc rầm rập rền vang từ xa dội lại qua vách đá ngách rễ phụ, rung chuyển cả những đường ống hơi nước rỉ sét của xưởng rèn, báo hiệu vành đai bao vây đang siết chặt xung quanh xưởng cơ khí của Bùi Kỳ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!