Nhạc nềnPrairie5

Bẫy Đinh Đường Trượt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít xé tai của hơi nước rò rỉ dưới gầm xe trượt "Phong Bão" không hề thuyên giảm khi nó lao vào vùng bóng tối âm u của Nhánh Rễ Số 9. Không khí ở đây lạnh hơn, đặc quánh thứ mùi ngai ngái của thớ gỗ ẩm rữa lâu năm và sương mù nhựa thông phát quang lững lờ trôi. Dưới tròng kính bảo hộ thạch anh hổ phách, thế giới hiện lên qua những gam màu vàng tối nhập nhẹm. Từng thớ rễ khổng lồ uốn lượn như những con đại xà hóa thạch bám chặt lấy vách đá, tạo nên một mạng lưới hành lang rỗng chằng chịt và dốc đứng.


*Lạch cạch... Lạch cạch...*


Tiếng kim loại va đập đều đặn, khô khốc phát ra từ phía sau bên trái buồng lái. Đó là mắt xích truyền động bị nứt gãy sau cú va chạm với thanh xà gồ gỗ sồi sập ở khu ổ chuột. Mỗi lần bánh xích cao su bọc xơ gai quay hết một vòng, mắt xích bị tổn thương lại nghiến vào đĩa xích bằng đồng đỏ, tạo ra những rung chấn tê dại truyền thẳng lên sống lưng Phong Lâm qua ghế lái bằng da cá sấu sờn rách.


"Lò hơi đang mất áp suất, Phong Lâm!" Giọng nói máy móc của Thạch Đầu vang lên giữa tiếng rít gầm rú của động cơ hơi nước. Chú robot hơi nước rỉ sét đang đứng khom lưng trong khoang động cơ chật hẹp phía sau, một tay giữ chặt van xả áp phụ đang xì khói trắng mù mịt, tay kia cố gắng nhồi thêm những viên than đá chất lượng thấp vào buồng đốt. "Áp suất chỉ còn sáu mươi lăm pound trên inch vuông. Nếu tiếp tục sụt giảm, chúng ta sẽ không đủ lực để duy trì đà trượt dốc."


Phong Lâm nghiến răng, hai tay bọc găng cao su dày siết chặt lấy tay lái gỗ sồi sần sùi. Anh không dám nhìn lại chiếc hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp đang được buộc chặt trong túi da cá sấu sau lưng. Anh có thể cảm nhận được cái lạnh buốt của lớp đồng thau tỏa ra sau gáy, và hình ảnh những hạt cát mịn màu xanh lam trong chiếc đồng hồ cát thạch anh đang không ngừng chảy ngược. Thời gian thực tế của Linh Chi đang cạn dần theo từng nhịp thở của anh.


"Giữ nguyên van xả, Thạch Đầu! Đừng để lò hơi bị sốc nhiệt!" Phong Lâm hét lên qua tiếng gió lùa u u ngoài cửa buồng lái. "Chúng ta phải tìm một hốc rễ khuất để tạm thời hạ nhiệt và kiểm tra mắt xích này. Nó không chịu nổi quá mười dặm nữa đâu."


Nhưng Nhánh Rễ Số 9 không cho anh cơ hội thở dốc.


Từ phía sau, một âm thanh gầm rú thô bạo, hỗn tạp của kim loại rỉ sét và tiếng động cơ hơi nước nén nổ giòn giã đột ngột dội thẳng vào vách hành lang rỗng. Đó không phải là tiếng còi hú chính quy, lạnh lùng của quân tuần tra Thiên Lộc. Đó là tiếng gào rú điên cuồng, khát máu của những kẻ săn mồi hoang dã.


Băng cướp xe trượt Huyết Kế.


Phong Lâm liếc nhìn chiếc kính chiếu hậu bằng đồng thau ố vàng. Ba bóng đen khổng lồ đang lao ra từ một ngách rễ phụ dốc đứng phía sau. Dẫn đầu là chiếc "Huyết Nha" – con quái vật sắt thép của Huyết Kế. Thân xe trượt của gã được hàn ghép từ những tấm thép phế liệu nhọn hoắt bám đầy bùn đất và rỉ sét đỏ ngầu, hai bên hông trang bị những lưỡi cưa gỗ hóa thạch quay tròn tít, bắn ra những tia lửa cơ khí xèo xèo khi quẹt vào vách rễ ẩm ướt.


"Đứng lại, gã giao hàng lậu!" Tiếng gào thét của Huyết Kế vang dội qua đường ống hơi nước phóng đại gắn trên mui chiếc Huyết Nha. Gương mặt gã chằng chịt những vết sẹo bỏng axit nhựa cây, đôi mắt ti hí rực lên sự tham lam cuồng dại dưới ánh sáng phát quang hổ phách. "Giao nộp cái hộp đồng thau sau lưng mày ra, tao sẽ chừa cho mày một con đường sống để bò về Trạm Số 9!"


"Bọn cướp rễ ngoài!" Phong Lâm lầm bầm, cơ mặt anh đanh lại. Bọn chúng đã ngửi thấy mùi của hộp bảo ôn vắc-xin. Đối với những kẻ sống bằng nghề cướp bóc ở vùng biên thùy rễ héo úa này, chiếc hộp đồng thau bọc sáp của Thiên Lộc không khác gì một thần vật chứa năng lượng tối cao có thể đổi lấy hàng ngàn lít nước ngọt ở chợ đen.


Chiếc Huyết Nha bứt tốc kinh hoàng nhờ động cơ nén khí cỡ lớn xả ra những luồng khói đen kịt bốc mùi dầu mỡ cá khét lẹt. Khoảng cách giữa hai xe nhanh chóng bị thu hẹp từ năm mươi mét xuống còn chưa đầy hai mươi mét. Địa hình hành lang rỗng ở đoạn này bắt đầu hẹp dần, vách gỗ rễ gồ ghề đầy những mấu gai khô héo sạt qua hông xe "Phong Bão" tạo nên những tiếng rít chói tai.


*Phựt! Phựt!*


Từ mũi chiếc Huyết Nha, hai khẩu súng bắn móc kéo bám dính tầm trung đột ngột khai hỏa. Hai sợi xích sắt dày bọc móc kéo ba cạnh bay vút qua khoảng không, cắm phập vào phần khung bọc thép chịu lực phía sau đuôi xe "Phong Bão". Lực kéo giật đột ngột khiến xe trượt của Phong Lâm chao đảo mạnh, bánh xích sau bên trái trượt dài trên thớ gỗ trơn trượt, tiếng kêu *lạch cạch... lạch cạch...* chuyển thành những tiếng nghiến kim loại gãy giòn dã rợn người.


"Thạch Đầu! Giữ chặt tay lái phụ!" Phong Lâm hét lên khi cơ thể anh bị giật mạnh về phía trước, dây đai bảo hiểm bằng da cá sấu thắt chặt vào ngực đau nhói.


Huyết Kế cười gầm rú gạt cần tời hơi nước trên chiếc Huyết Nha, sợi xích sắt căng ra như dây đàn, kéo giật chiếc Phong Bão lùi lại phía sau. Động cơ hơi nước của Phong Bão rú lên điên cuồng, khói trắng phun ra mù mịt từ các khe hở của van xả áp bị rò rỉ. Áp suất lò hơi sụt giảm nghiêm trọng.


Phong Lâm vội vàng với tay lấy khẩu súng nỏ hơi nước áp lực cao "Lôi Châm" gá bên hông ghế lái. Anh hướng nòng súng về phía sợi xích sắt đang căng cứng, bóp cò.


*Cạch.*


Một tiếng kim loại gõ yếu ớt vang lên. Bình tích áp hơi nước của khẩu súng nỏ không đủ áp lực do lò hơi chính đang bị sụt sáp rò rỉ. Mũi đinh thép lớn chỉ bay ra được vài mét rồi rơi cắm xuống sàn gỗ rễ, hoàn toàn vô hại.


"Khốn kiếp!" Phong Lâm ném khẩu súng nỏ xuống sàn cabin. Anh quan sát nhanh vách hành lang rỗng phía trước qua kính bảo hộ hổ phách. Đường ống rễ thần bắt đầu uốn cong một góc gần chín mươi độ khuất tầm nhìn. La bàn từ tính sinh học Dạ Quang Mộc trên bảng điều khiển đang xoay tròn điên cuồng, báo hiệu từ trường sinh học biến đổi mạnh do cấu trúc rễ nứt gãy ở khúc cua.


Anh biết khúc cua hẹp này. Trong những câu chuyện kể của cha năm xưa, đây là "Cua Ngoặt Tử Thần" của Nhánh Rễ Số 9, nơi thớ gỗ rễ bị khô héo tạo ra những vách dốc đứng gần như thẳng đứng tám mươi độ.


"Phong Lâm! Bọn chúng đã rải bẫy đinh hơi nước ngay khúc cua khuất!" Mộc Nhĩ – sinh vật cảm biến nhỏ bé đang trốn dưới gầm bảng điều khiển – đột ngột nhô đầu ra, đôi tai lá phát sáng màu lục nhạt của nó rung mạnh liên tục, phát ra những tiếng kêu chít chít hoảng loạn.


Phong Lâm nheo mắt nhìn qua kính bảo hộ hổ phách. Dưới ánh sáng xanh lam nhạt rò rỉ từ kẽ nứt rễ phía trước, anh phát hiện ra những vệt sáng kim loại đồng đỏ nhọn hoắt nằm san sát nhau trên mặt sàn phẳng của hành lang rỗng. Đó là bẫy đinh hơi nước lậu của băng cướp Huyết Kế – những tấm thép bám đầy đinh gai dài hai mươi phân được kết nối với các bình tích áp hơi nước nhỏ, sẵn sàng bắn thẳng vào lốp cao su hoặc đâm thủng lò hơi của bất kỳ chiếc xe trượt nào đi qua.


Nếu đâm thẳng vào bãi bẫy đinh đó ở tốc độ này, bánh xích của Phong Bão sẽ bị xé nát hoàn toàn, và lò hơi quá nhiệt sẽ nổ tung dưới sức ép của đinh gai đâm thủng.


"Huyết Kế! Mày muốn chết chung sao?" Phong Lâm gầm lên qua ống truyền âm.


"Ha ha! Thằng nhóc con của Phong Nhạc! Tao biết xe của mày đang hỏng xích!" Giọng Huyết Kế đầy đắc thắng. "Mày không bẻ lái kịp đâu! Giao hộp vắc-xin ra, tao sẽ cho người ngắt bẫy đinh!"


Khoảng cách đến bãi bẫy đinh chỉ còn chưa đầy ba mươi mét. Thời gian tính bằng giây.


Phong Lâm nhìn vào vết nứt trên mắt xích sau bên trái đang nghiến rầm rập dưới sàn cabin. Anh biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất. Một chiến thuật điên rồ mà chỉ những tay lái hạng nhất có căn tính thợ rạch rễ mới dám nghĩ tới.


"Thạch Đầu! Khi tôi hô, hãy xả toàn bộ áp lực hơi nước dự phòng vào piston bên phải!" Phong Lâm ra lệnh, giọng anh lạnh lùng đến đáng sợ.


"Xì... Lò hơi sẽ bị phá hủy hai mươi phần trăm tuổi thọ!" Thạch Đầu cảnh báo.


"Làm đi!"


Phong Lâm gạt mạnh cần phanh khẩn cấp bên trái, đồng thời kích hoạt cò bấm trên tay lái.


*Phập!*


Mỏ neo xích thép lò xo từ hông xe "Phong Bão" bắn vút ra bằng áp lực hơi nước cuối cùng, cắm chặt vào một thớ gỗ hóa thạch đen bóng, cực kỳ chắc chắn ở vách hành lang dốc đứng bên phải. Sợi xích thép chịu lực căng ra ngay lập tức, tạo thành một tâm xoay vật lý vững chắc.


Cùng lúc đó, Phong Lâm bẻ gắt tay lái sang phải, hướng mũi xe trượt lao thẳng lên vách rễ dốc đứng tám mươi độ, bỏ qua mặt sàn phẳng nơi bẫy đinh đang chờ sẵn.


"Xả hơi nước, Thạch Đầu!" Anh hét lớn.


Thạch Đầu gạt mạnh van xả phụ. Luồng hơi nước nén áp lực cực hạn phụt mạnh ra từ piston bên phải, tạo ra một lực đẩy ly tâm khổng lồ.


Chiếc "Phong Bão" chao đảo dữ dội, toàn bộ thân xe trượt nghiêng đi một góc không tưởng, bám chặt vào vách đứng dốc đứng của hành lang rỗng bằng lực ly tâm cực mạnh. Bánh xích cao su bọc xơ gai nghiến sạt vào vách gỗ rễ ẩm ướt, tạo nên một vệt đen dài phát ra tiếng rít chói tai và những tia lửa cơ khí bắn tung tóe dưới tròng kính hổ phách của Phong Lâm.


Chiếc xe trượt lướt đi trên vách đứng dốc 80 độ như một bóng mờ hổ phách, bay qua đầu toàn bộ bãi bẫy đinh hơi nước đang nằm im lìm dưới sàn hành lang phẳng.


"Cái gì?!" Huyết Kế trợn tròn mắt hét lên qua ống truyền âm. Gã không thể ngờ một chiếc xe trượt chắp vá lại có thể thực hiện kỹ thuật "Cú trượt bo cua neo xích sát vách" hoàn hảo đến thế ở tốc độ gần một trăm cây số một giờ trên địa hình đứng dốc.


Chiếc "Huyết Nha" bám sau do trọng tải quá nặng và tốc độ quá cao không thể bẻ lái kịp lên vách đứng.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng nổ hơi nước vang rền dữ dội dội thẳng vào vách đá. Chiếc Huyết Nha đâm sầm vào bãi bẫy đinh hơi nước do chính đồng bọn rải sẵn. Những tấm đinh gai đâm nát bét lốp cao su bọc thép của gã, các bình tích áp hơi nước dưới gầm xe bị đâm thủng, xả ra những luồng khí nén trắng xóa làm lật nhào chiếc xe trượt khổng lồ sạt vào vách đá, tạo nên một đống đổ nát rỉ sét bốc khói nghi ngút.


Tuy nhiên, lực kéo giật cực mạnh từ sợi xích sắt vẫn đang nối giữa hai xe đã truyền thẳng một phản lực tàn bạo vào chiếc Phong Bão đang treo lơ lửng trên vách đứng.


*Rắc... Rắc... Rắc...*


Tiếng kim loại gãy giòn dã vang lên ngay dưới chân Phong Lâm. Mắt xích bị nứt gãy ở bánh sau bên trái cuối cùng đã không chịu nổi lực kéo giằng co cực hạn. Nó đứt lìa hoàn toàn, văng ngược ra sau va đập mạnh vào tấm chắn bùn bằng da cá sấu tạo ra một tiếng nổ đanh gọn.


Không còn lực truyền động từ bánh xích trái, chiếc Phong Bão mất thăng bằng đột ngột trên vách đứng dốc. Mỏ neo xích thép lò xo cắm trên vách bị kẹt cứng trong thớ thớ gỗ hóa thạch quá cứng, ổ quay xích sau xe rít lên điên cuồng do bị kẹt cáp, không thể thu hồi mỏ neo về vị trí cũ.


Lò hơi quá tải nhiệt nghiêm trọng sau cú xả áp phụ đột ngột bốc khói đen mù mịt, che kín toàn bộ kính chắn gió của buồng lái. Chiếc xe trượt chao đảo dữ dội rồi trượt dài dốc đứng xuống sàn hành lang rỗng phía sau khúc cua ngoặt, lết đi bằng một bên xích còn lại trước khi dừng khựng lại sạt vào vách gỗ rễ.


Khói đen và hơi nước nóng rỉ ra nghi ngút từ các khe hở của nắp ca-pô bọc da cá sấu, biến không gian buồng lái thành một lò sưởi ngột ngạt.


Phong Lâm buông lỏng hai tay lái sần sùi, hơi thở dồn dập làm nhòe đi tròng kính bảo hộ hổ phách. Anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch hòa lẫn với tiếng lạch cạch yếu ớt của van xả áp bị rò rỉ.


Anh đã tạm thời cắt đuôi được Huyết Kế và băng cướp rễ ngoài, đột phá thành công khúc cua tử thần của Nhánh Rễ Số 9. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt: một bên bánh xích truyền động đã bị phá hủy hoàn toàn, mỏ neo xích bị kẹt cứng ngoài vỏ xe, và lò hơi đang nằm trong trạng thái quá nhiệt nghiêm trọng.


Phong Lâm quay đầu lại nhìn chiếc hộp bảo ôn vắc-xin sau lưng. Đồng hồ cát thạch anh vẫn đang lững lờ chảy ngược, những hạt cát xanh lam mịn màng báo hiệu thời gian bảo quản đã mất đi thêm một giờ quý giá.


Trong bóng tối ẩm ướt của hành lang rỗng Nhánh Rễ Số 9, tiếng xích xe tuần tra của Thiên Lộc từ xa vẫn rầm rập dội về qua vách đá, rùng rùng siết chặt vành đai bao vây. Chiếc Phong Bão chắp vá của anh lúc này không thể di chuyển quá tốc độ năm mươi cây số một giờ nếu không muốn làm đứt hoàn toàn trục truyền động còn lại.


Cuộc chạy đua với tử thần mới chỉ bắt đầu bước vào chặng đường tàn khốc nhất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!