Nhạc nềnPrairie5

Bóng Ma Trong Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh buốt giá từ những tinh thể băng vách đá vôi nạp đầy trong hộc bảo ôn tỏa ra sau gáy Phong Lâm, tạm thời xoa dịu đi cái nóng hầm hập của động cơ hơi nước chắp vá. Chiếc xe trượt "Phong Bão" lướt đi trong bóng tối ẩm ướt của Nhánh Rễ Số 9, tiếng xích sắt nghiến lên thớ gỗ mục nát vang lên những nhịp đều đặn nhưng nặng nề. Sau khi rời khỏi Đền Rễ Thần Hoang Phế, Phong Lâm không cho xe chạy trên các tuyến lộ chính quy. Anh tận dụng thị giác hổ phách bẩm sinh cùng đôi Kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách để dẫn dắt cả đội đi luồn lách qua những ngách rễ phụ hoang phế, nơi sương mù nhựa cây bắt đầu dày đặc lên theo từng mét trượt.


Cổ tay phải của Phong Lâm, nơi vết bỏng điện sinh học hằn đỏ đã được dòng năng lượng của đền cổ chữa lành, thỉnh thoảng lại khẽ rần rần ấm nóng. Sự thức tỉnh của Đồng hóa sinh học sơ cấp không mang lại cho anh sức mạnh cơ bắp phi thường, nhưng nó khiến các giác quan vật lý của anh nhạy bén đến mức đáng sợ. Anh có thể cảm nhận được nhịp thở sinh học yếu ớt của thớ gỗ dưới gầm xe, nghe được tiếng nhựa cây độc đang chảy rầm rì bên ngoài vỏ rễ, và đoán biết được những điểm đứt gãy địa chất trước khi bánh xích chạm tới.


"Anh Lâm, sương mù phía trước đang chuyển sang màu đỏ nhạt," Mộc Miên khẽ nói, đôi bàn tay trần của cô áp chặt vào vách gỗ cabin để cảm nhận độ rung của rễ thần. "Nhựa cây ở khu vực này bị rò rỉ axit rất nặng. Cây đang đau đớn, dòng năng lượng sinh học xung quanh đang bị nhiễu loạn."


"Chúng ta sắp tới Nhà trọ Sương Mù rồi," Phong Lâm trầm giọng đáp, mắt anh không rời khỏi khoảng tối hổ phách phía trước. "Đó là nơi duy nhất chúng ta có thể dừng chân bảo trì lại bánh xích sau bên trái và nghe ngóng tình hình các chốt chặn của Tần Sâm trước khi đột phá cửa ngõ biên giới."


Nhà trọ Sương Mù hiện ra từ trong màn sương mù nhựa cây đặc quánh như một tổ kén khổng lồ treo lơ lửng giữa khoảng không đứt gãy của hai nhánh rễ lớn. Toàn bộ cấu trúc nhà trọ được dựng bằng những rầm gỗ sồi mục nát bọc da cá sấu chịu nhiệt, liên kết với nhau bằng hệ thống ròng rọc hơi nước rỉ sét bám chặt vào vỏ rễ thần Nhánh 9. Sương mù nhựa độc sủi bọt xung quanh, tỏa ra mùi lưu huỳnh và axit nồng nặc, che phủ hoàn toàn những con đường rầm gỗ dốc đứng dẫn vào trạm dừng chân lậu này.


Phong Lâm cho xe trượt trôi tự do tắt máy tắt đèn để triệt tiêu tiếng động cơ, khéo léo đưa chiếc Phong Bão dạt vào một thềm gỗ khuất phía dưới sàn treo của nhà trọ. Ngay khi anh vừa bước xuống xe, một bóng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như sóc đã lướt ra từ màn sương mù màu hạt dẻ.


"Ai đó?" Một giọng nữ thanh mảnh nhưng tràn đầy cảnh giác vang lên, đi kèm là tiếng cạch nhẹ của một khẩu súng hơi nước ngắn.


"Lan, là tôi," Phong Lâm khẽ tháo kính bảo hộ, để lộ đôi mắt sáng cương nghị dưới ánh sáng phát quang yếu ớt.


Bóng đen khẽ khựng lại, rồi hạ súng xuống. Đó là Phong Lan, cô biểu muội họ xa của Phong Lâm, một giao liên tự do khét tiếng vùng biên thùy rễ ngoài. Cô mặc bộ quần áo ngụy trang dệt từ sợi xơ gai rễ cây có khả năng hấp thụ ánh sáng phát quang, khuôn mặt quấn khăn che nửa mặt chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, nhạy bén.


"Lâm? Anh điên rồi sao?" Phong Lan bước tới kéo anh vào góc tối của rầm gỗ, giọng cô thì thầm đầy hốt hoảng. "Lệnh phong tỏa cấp độ Đỏ của Thiên Lộc đã rải khắp các ngả rễ. Giám đốc Tiền đã treo thưởng mười vạn phiến đồng thau cho cái đầu của anh và hộp bảo ôn vắc-xin kia. Sao anh còn dám dẫn người đến đây?"


"Linh Chi đang chờ vắc-xin ở khu cách ly Vĩnh An. Tôi không có đường lui," Phong Lâm nhìn thẳng vào mắt Phong Lan, bàn tay anh siết chặt chiếc Móc rạch rễ bằng xương cổ đeo bên hông. "Tôi cần một nơi an toàn để A Sâm căn chỉnh lại trục truyền động bánh xích sau, và tôi cần biết sơ đồ tuần tra hiện tại của Tần Sâm."


Phong Lan khẽ thở dài, ánh mắt cô lướt qua Mộc Miên đang mệt mỏi tựa vào sườn xe và cậu nhóc A Sâm đang ôm khư khư hộp vắc-xin. Tình nghĩa dòng họ thợ rạch rễ và sự căm ghét đối với sự độc tài của nghiệp đoàn Thiên Lộc khiến cô không thể bỏ mặc anh.


"Hãy giấu xe vào hốc rễ rác thải phía dưới. Tôi sẽ ngụy trang nó bằng lá rễ khô," Phong Lan dứt khoát ra lệnh. "Sau đó vào phòng trong của nhà trọ tạm nghỉ. Sương mù hôm nay rất độc, tai mắt của nghiệp đoàn và bọn săn tiền thưởng đang lảng vảng khắp nơi."


Căn phòng bên trong Nhà trọ Sương Mù ẩm ướt, trần phòng là những thớ gỗ hóa thạch đen bóng rỉ ra từng giọt nhựa axit xèo xèo. Phong Lâm ngồi im lặng trong bóng tối, đôi Kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách đặt trên bàn gỗ mục. Anh không dám lơ là, bàn tay luôn đặt hờ lên báng súng nỏ hơi nước áp lực cao "Lôi Châm". Mộc Miên đã thiếp đi vì kiệt sức tinh thần sau chuỗi ngày cảm nhận mạch rung liên tục. A Sâm đang ngồi gục đầu bên cạnh Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp, hơi thở của cậu nhóc đều đặn nhưng đầy mệt mỏi.


Thời gian bảo quản vắc-xin trên đồng hồ cát hiển thị chỉ còn đúng ba mươi chín giờ mười lăm phút. Áp lực thời gian thực tế đè nặng lên lồng ngực Phong Lâm như một tảng đá nghẹt thở.


Đột ngột, tất cả các giác quan của Phong Lâm căng ra như dây đàn.


Tiếng nhỏ giọt đều đặn của nhựa axit trên trần phòng bỗng dưng dừng lại. Tiếng gầm rú xa xăm của những chiếc xe tuần tra ngoài hành lang rễ chính cũng như bị một bức tường vô hình chặn đứng. Không gian xung quanh rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, lạnh lẽo và chết chóc.


Nhờ sự thức tỉnh của Đồng hóa sinh học sơ cấp, Phong Lâm cảm nhận được một luồng gió đối lưu siêu nhỏ vừa bị xé rách trong màn sương mù dày đặc ngoài cửa phòng. Có kẻ đang tiếp cận không tiếng động.


"A Sâm, nằm xuống!" Phong Lâm hét lớn, đồng thời nhoài người đẩy mạnh Mộc Miên ngã rạp xuống sàn gỗ sồi.


*VÚT! VÚT! VÚT!*


Ba tiếng rít xé gió cực nhỏ vang lên liên tiếp. Ba mũi tiễn ngắn làm bằng gai rễ tẩm độc nhựa axit đen kịt cắm phập vào vách gỗ ngay vị trí đầu Phong Lâm vừa đứng lúc nãy. Chất axit độc hại trên mũi tiễn lập tức ăn mòn thớ gỗ, tạo ra những tiếng xèo xèo và làn khói trắng khét lẹt.


Trận phục kích của sát thủ nỏ hơi Tiễn bùng nổ.


Phong Lâm nhanh chóng đeo Kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách lên mắt. Qua tròng kính thạch anh màu vàng đặc chế, màn sương mù nhựa cây màu hạt dẻ dày đặc bỗng chốc bị lọc sạch. Thế giới xung quanh hiện lên với tông màu hổ phách sắc nét. Anh lập tức phát hiện ra một vệt khói hơi nước siêu nhỏ – dấu vết xả áp từ chiếc nỏ liên thanh hơi nước gắn ở cổ tay của kẻ tấn công – đang lướt đi nhanh chóng dọc theo các xà gồ gỗ trên trần nhà.


Đó là Sát thủ Tiễn, gã sát thủ chuyên nghiệp vô cảm đeo mặt nạ sắt của Thiên Lộc. Gã di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, tận dụng sương mù để ẩn nấp hoàn hảo.


*PẰNG!*


Sát thủ Tiễn bắn liên tiếp một loạt tiễn độc khóa chặt các góc phòng. Phong Lâm lăn mình trên sàn gỗ, bóp cò súng nỏ "Lôi Châm" bắn trả một phát đinh thép chịu lực. Phát đạn đinh thép xé toạc màn sương, găm thẳng vào rầm gỗ nơi sát thủ vừa đứng, nhưng gã đã nhanh chóng bẻ góc nhảy sang một thanh xà khác.


Phong Lâm định rút từ túi đồ ra một quả mìn khói sinh học của Khương Duy để phản công tạo màn chắn, nhưng anh lập tức nhận ra sương mù tự nhiên của nhà trọ quá dày và ẩm ướt, nó sẽ làm loãng và trung hòa hoàn toàn làn khói độc khiến mìn khói trở nên vô hiệu. Anh buộc phải cất quả mìn lại, chấp nhận chiến đấu trong thế bất lợi.


Đúng lúc này, cửa phòng bị đạp tung. Phong Lan lao vào với bộ quần áo ngụy trang dệt từ sợi xơ gai rễ cây. Cô nhanh trí cởi chiếc áo khoác ngoài, dùng một chiếc gậy gỗ treo chiếc áo lên rồi đẩy mạnh ra giữa phòng để tạo bóng giả đánh lừa thị giác của kẻ địch trong sương mù.


*VÚT! VÚT!*


Sát thủ Tiễn bị đánh lạc hướng, gã bắn hai mũi tiễn độc găm thẳng vào chiếc áo ngụy trang của Phong Lan. Tuy nhiên, một mũi tiễn thứ ba bắn chéo góc do gã phản xạ cực nhanh đã sượt qua bả vai của Phong Lan trong lúc cô đang lùi lại.


"A!" Phong Lan khẽ rên rỉ, cô ngã quỵ xuống góc phòng, bả vai áo da bị axit nhựa cây ăn mòn cháy đen, máu độc màu tím nhạt rỉ ra rát bỏng.


Cú bắn của sát thủ cũng làm sụp đổ một góc rầm gỗ chịu lực của Nhà trọ Sương Mù, bụi gỗ và mảnh vụn rơi xuống rào rào, bít kín một phần lối thoát hiểm duy nhất của căn phòng.


Sát thủ Tiễn nhận ra mưu mẹo, gã không bắn tiếp tầm xa nữa mà bộc lộ bản năng sát thủ cận chiến chuyên nghiệp. Gã rút khẩu dao găm hơi nước từ hông, kích hoạt van nén khí khiến lưỡi dao rít lên tiếng áp suất rợn người, lao thẳng từ trên trần xuống vị trí của Phong Lâm.


Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng, Phong Lâm không hề né tránh. Anh áp chặt lòng bàn tay trần và hai chân xuống sàn gỗ sồi rễ rỗng của nhà trọ. Nhờ Đồng hóa sinh học sơ cấp, anh không cần nhìn bằng mắt. Anh cảm nhận được từng nhịp rung chuyển động siêu nhỏ của thớ gỗ chạy dọc từ xà nhà xuống sàn dưới chân sát thủ. Anh nắm bắt được chính xác quỹ đạo rơi tự do của gã qua luồng gió đối lưu sương mù.


Khi lưỡi dao găm hơi nước của Sát thủ Tiễn chỉ còn cách đỉnh đầu anh vài gang tay, Phong Lâm bất ngờ nghiêng người sang một bên một góc ba mươi độ. Lưỡi dao rít gió đâm hụt sạt qua vai áo da cá sấu của anh, chém đứt lìa một sợi dây đai bảo hiểm.


Phong Lâm vung tay phải, chiếc Móc rạch rễ bằng xương cổ rực sáng một luồng điện sinh học màu lam nhạt do sự cộng hưởng huyết thống. Anh dùng móc xương cổ gạt mạnh một cú quyết định, khóa chặt khớp quay lưỡi dao găm hơi nước của sát thủ.


*XOẢNG! BÙNG!*


Lực va đập cơ khí cực mạnh kết hợp với dòng điện sinh học từ móc xương cổ làm đoản mạch hệ thống xả áp trên dao găm của sát thủ, tạo ra một tiếng nổ nén khí nhỏ. Cùng lúc đó, Phong Lâm dùng tay trái bóp cò khẩu súng nỏ "Lôi Châm" đang dí sát vào cổ tay của đối thủ.


*PẰNG!*


Phát đinh thép chịu lực cực mạnh bắn ra ở cự ly gần, xuyên thủng lớp giáp bảo vệ và bắn gãy nát hoàn toàn khớp xương tay phải của Sát thủ Tiễn. Khẩu dao găm hơi nước tuột khỏi tay gã rơi xuống sàn gỗ, gã sát thủ rên rỉ đau đớn, ôm lấy cánh tay gãy lùi lại sát vách phòng.


Phong Lâm lao lên như một con báo săn, anh dùng mũi móc xương cổ tì chặt vào yết hầu của gã sát thủ đang kiệt sức. Đôi mắt anh rực lên ánh sáng hổ phách lạnh lùng sau chiếc kính bảo hộ.


"Ai phái mày đến?" Phong Lâm gằn giọng qua kẽ răng, tay anh siết chặt chiếc móc xương khiến da cổ của sát thủ bắt đầu rỉ máu.


Sát thủ Tiễn nhìn vào đôi mắt hổ phách của Phong Lâm, gã biết mình đã thất bại hoàn toàn. Khí quản của gã rít lên những tiếng thở dốc khó nhọc dưới chiếc mặt nạ sắt lạnh lẽo. Gã không cầu xin sự sống, chỉ khẽ cười khẩy đầy tàn nhẫn.


"Ngươi... ngươi nghĩ mình có thể mang liều vắc-xin này ra khỏi Nhánh 9 sao, Phong Lâm?" Giọng gã sát thủ khàn đặc, đầy sự chế giễu. "Nghiêm Bá... Tổng giám đốc đã ban sắc lệnh tối mật rồi. Tất cả các ngươi... lũ giao hàng ngầm bẩn thỉu... đều phải chết để giữ cho bí mật này nằm lại dưới lòng đất."


Phong Lâm nhíu mày. Anh dùng tay trái lục soát nhanh các túi đồ trên người gã sát thủ bị khống chế. Từ trong túi áo ngực bó sát của gã, anh rút ra một phiến thẻ đồng mỏng có khắc biểu tượng rễ cây hóa thạch của Nghiệp đoàn Thiên Lộc, bên trên có đóng dấu niêm phong sáp đỏ tối mật.


Đó là một sắc lệnh hành chính khẩn cấp được gửi trực tiếp từ tổng hành dinh của Nghiêm Bá.


Phong Lâm bôi một chút nhựa thông phát quang lên phiến thẻ để kích hoạt các dòng chữ khắc chìm. Dưới ánh sáng hổ phách rực rỡ, những dòng chữ mật mã hiện ra rõ mồn một trước mắt anh:


*"Kế hoạch phong tỏa thông tin của Nghiêm Bá: Ban bố lệnh phong tỏa tuyệt đối Nhánh Rễ Số 9. Tiêu diệt ngay tại chỗ tất cả các đối tượng giao hàng ngầm có dấu hiệu mang mẫu bệnh phẩm hoặc thông tin về dịch nấm Tử Chu ra ngoài phân khu. Không để bất kỳ thông tin nào lọt vào đô thị vòm Vĩnh An. Bịt đầu mối bằng mọi giá."*


Phong Lâm sững sờ, lồng ngực anh thắt lại như bị một gọng kìm sắt siết chặt. Chân tướng thực sự của đại dịch hoành hành ở Vĩnh An hiện ra đầy máu và nước mắt. Nghiệp đoàn Thiên Lộc không chỉ cố tình đầu độc người dân nghèo để độc chiếm tài nguyên nhựa sống, mà giờ đây, Nghiêm Bá sẵn sàng tàn sát toàn bộ giới giao hàng ngầm tự do của Nhánh 9 chỉ để che giấu tội ác điên cuồng của mình.


"Lâm... chuyện gì vậy?" Phong Lan cố nén đau đớn ở bả vai, cô bước lại gần và nhìn vào phiến thẻ đồng, khuôn mặt cô tái nhợt đi vì kinh hoàng. "Bọn chúng... bọn chúng muốn diệt khẩu tất cả chúng ta sao?"


Sát thủ Tiễn nhìn biểu cảm của họ, tiếng cười khẩy của gã tắt dần, thay vào đó là một cái trợn mắt co giật dữ dội. Chất độc axit từ mũi tiễn gãy găm trong người gã đã tự động kích hoạt cơ chế tự sát bằng độc dược của mật vụ Thiên Lộc. Gã đổ gục xuống sàn gỗ hóa thạch, cơ thể co quắp lại rồi bất động hoàn toàn.


Phong Lâm đứng lặng người giữa căn phòng đổ nát của Nhà trọ Sương Mù, sương mù nhựa cây màu hạt dẻ ngoài cửa sổ vẫn đang cuồn cuộn thổi vào qua những khe nứt rầm gỗ gãy nát. Sứ mệnh vận chuyển vắc-xin cứu Linh Chi của anh giờ đây đã không còn là bi kịch của một gia đình thợ rạch rễ nghèo khổ nữa, mà nó đã trở thành mạch sống tự do của hàng vạn con người dưới lòng đất đang bị lòng tham của nghiệp đoàn bóp nghẹt.


Anh quay sang nhìn Mộc Miên đang lo lắng đỡ lấy Phong Lan, và A Sâm đang ôm chặt chiếc hộp bảo ôn vắc-xin đang tỏa hơi lạnh yếu ớt. Phía trước họ, con đường duy nhất dẫn ra rễ chính đang bị bủa vây bởi vành đai sắt tàn bạo của quân tuần tra Thiên Lộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!