Nhạc nềnPrairie5

Bí Mật Đền Cổ Khóa Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng hơi nóng rát bỏng phả thẳng vào sườn hộp bảo ôn vắc-xin đang rò rỉ khí lạnh, buộc Phong Lâm phải nhanh chóng đưa ra quyết định hạ nhiệt khẩn cấp. Trong buồng lái chật hẹp của chiếc xe trượt "Phong Bão", bầu không khí đậm đặc mùi dầu hơi nước khét lẹt hòa lẫn với mùi sáp ong nóng chảy nhè nhẹ tỏa ra từ Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp. Đồng hồ cát thạch anh gắn ngoài hộp vẫn đang không ngừng chảy ngược những hạt cát xanh lam mịn màng. Giờ thứ mười lăm của hành trình bốn mươi tám giờ sinh tử đang trôi qua, và thời gian của Linh Chi đang cạn dần theo từng nhịp thở.


"Lò hơi đang quá nhiệt cực hạn, Phong Lâm!" Giọng nói máy móc của Thạch Đầu vang lên rầm rì từ khoang động cơ phía sau, đi kèm là tiếng xì xì chói tai của chiếc van xả phụ bị kẹt. Chú robot hơi nước rỉ sét đang dùng cả hai cánh tay bọc thép tấm cố gắng giữ chặt khớp nối ống đồng để ngăn không cho hơi nước nóng áp lực cao phun thẳng vào cabin. "Nếu áp suất không giảm trong vòng năm phút nữa, vách đồng của lò hơi sẽ bị sốc nhiệt nứt vỡ!"


Cậu học trò nhỏ A Sâm mặt mũi lấm lem nhọ than, đang nhoài người ra sau cố gắng dùng hũ mỡ cá nang lòng đất tanh nồng bôi trơn khẩn cấp cho trục bánh xích sau bên trái. Cú kéo giằng co dữ dội để cứu chiếc xe "Xích Ma" của Lôi Hỏa ở hành lang co thắt trước đó đã khiến hệ thống truyền động của Phong Bão bị tổn hại nghiêm trọng. Chiếc xe trượt giờ đây di chuyển một cách chao đảo, phát ra những tiếng lạch cạch khô khốc mỗi khi thớ gỗ dưới gầm xe gồ ghề.


"Anh Lâm, nhịp rung của rễ thần ở ngả rẽ phía đông đang dịu lại, nhưng có một lối đi ẩn mật hơn ở phía tây bắc." Mộc Miên ngồi sát bên cạnh Phong Lâm, đôi bàn tay trần mảnh dẻ của cô áp chặt xuống sàn gỗ sồi rễ rỗng của cabin. Đôi mắt màu ngọc bích của cô khẽ khép lại, cảm nhận tần số rung động sinh học truyền qua thớ gỗ. "Có một nguồn năng lượng mát lạnh và cổ xưa đang vẫy gọi. Nó nằm sâu trong ngách rễ phụ bị lãng quên này. Ở đó có thể giúp chúng ta làm nguội lò hơi."


Phong Lâm nheo mắt dưới lớp kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách. Qua tròng kính thạch anh màu vàng đặc chế, anh có thể nhìn rõ những đường vân thớ gỗ nứt gãy trong bóng tối hổ phách của Nhánh Rễ Số 9. Anh gạt cần số lùi, đảo ngược chiều quay của piston hơi nước để hãm bớt tốc độ xe, rồi khéo léo bẻ lái đưa chiếc Phong Bão chao đảo lách vào một khe nứt rễ hẹp hòi khuất gió phía tây bắc.


Càng đi sâu, tiếng gầm rú của dòng nhựa nóng ở mạch rễ chính càng nhỏ dần, nhường chỗ cho một sự im lặng sâu thẳm và tôn nghiêm. Không khí xung quanh đột ngột trở nên mát lạnh, mang theo mùi ẩm ướt của đất cổ và đá vôi lâu năm. Những thớ gỗ xung quanh không còn là màu nâu đỏ thông thường nữa, mà chuyển dần sang sắc đen bóng như đá obsidian, cứng cáp và lấp lánh dưới ánh sáng phát quang lam nhạt của những mảng rêu cổ thụ.


"Đền Rễ Thần Hoang Phế..." Mộc Miên khẽ mở mắt, giọng cô run lên vì thành kính khi nhìn thấy một cấu trúc vòm khổng lồ hiện ra phía cuối đường hầm.


Ngôi đền cổ không phải được xây dựng bằng gạch đá, mà được grown – sinh trưởng và đục đẽo trực tiếp từ những thớ gỗ hóa thạch đen của rễ thần Nhánh Số 9 từ hàng ngàn năm trước. Những cột trụ khổng lồ uốn lượn như những con rồng đen đang ôm chặt lấy vòm hang đá vôi phía trên. Trên bề mặt gỗ hóa thạch, những ký tự cổ xưa của người giữ rễ được khắc chìm, tỏa ra thứ ánh sáng lam nhạt dịu mát, tương phản hoàn toàn với thứ ánh sáng hổ phách bạo liệt của mạch nhựa công nghiệp bên ngoài.


Phong Lâm cho xe trượt giảm tốc tối đa, để xe tự trôi theo đà nhẹ rồi dừng hẳn trước thềm đá cổ bám đầy rêu phát quang của ngôi đền. Tuy nhiên, khi bánh xích cao su vừa chạm vào thềm đá, từ trong bóng tối của những cột rễ hóa thạch, hàng chục bóng người đột ngột lướt ra.


Đó là những người bảo vệ đền cổ. Họ khoác trên mình những bộ giáp làm từ vỏ cây hóa thạch xám xịt, khuôn mặt bôi sơn đỏ hình thù kỳ dị, tay lăm lăm những cây giáo dài chế tác từ gỗ hóa thạch nhọn hoắt. Họ dàn trận bao vây chiếc Phong Bão, những mũi giáo chĩa thẳng vào kính chắn gió của cabin. Ánh mắt của họ đầy sự nghi kỵ, thù địch khi nhìn vào chiếc xe trượt cơ khí đầy khói bụi, bốc mùi dầu mỡ tanh nồng và tiếng rít của van hơi nước.


"Kẻ ngoại lai mang theo quái thú sắt thép! Hãy dừng lại, hoặc rễ thần sẽ nghiền nát xương tủy các ngươi!" Một chiến binh hộ pháp gầm lên, giọng gã trầm đục vang dội trong không gian tĩnh mịch.


Thạch Đầu định mở cửa cabin bước xuống để bảo vệ Phong Lâm, nhưng Phong Lâm nhanh chóng giơ tay ngăn lại. "Thạch Đầu, đứng im trong xe. Đừng khởi động bất kỳ khớp nối kim loại nào."


Phong Lâm hiểu rõ luật lệ của những bộ tộc giữ rễ cổ xưa. Họ căm ghét công nghệ cơ khí của Nghiệp đoàn Thiên Lộc, coi tiếng động cơ và khói than là thứ u uế tàn phá sự thuần khiết của rễ thần. Bất kỳ hành động vũ lực nào ở đây cũng sẽ dẫn đến một cuộc thảm sát không cần thiết, và hộp vắc-xin của Linh Chi không thể chịu thêm bất kỳ sự chậm trễ nào.


Mộc Miên khẽ gật đầu với Phong Lâm. Cô chủ động gạt chốt cửa cabin, bước xuống thềm đá ẩm ướt bằng đôi chân trần. Trước những mũi giáo đang chĩa vào mình, cô không hề sợ hãi. Cô quỳ một gối xuống lớp rêu phát quang, hai tay đan chéo đặt trước ngực, rồi từ từ áp lòng bàn tay trần xuống một thớ rễ đen bám dưới đất.


Cô bắt đầu cất tiếng hát – một giai điệu không lời, trầm bổng và mang tần số rung động kỳ lạ. Đó là nghi thức giao tiếp thực vật truyền thống của tộc người giữ rễ cổ. Dưới tác động của tiếng hát, những ký tự khắc trên vách đền cổ bỗng rực sáng lên, những sợi xơ gai rễ mềm mại xung quanh thềm đá tự động uốn cong, rủ xuống quấn nhẹ quanh cổ tay của Mộc Miên như một lời chào đón.


Các chiến binh bảo vệ đền khẽ biến sắc, họ hạ thấp mũi giáo xuống một nhịp, nhìn nhau đầy kinh ngạc.


"Cô ta mang dòng máu của người giữ rễ..." Chiến binh hộ pháp lầm bầm.


Đúng lúc này, từ sâu trong chánh điện của ngôi đền, một tiếng gõ gậy gỗ trầm đục vang lên đều đặn.


*CỘP... CỘP... CỘP...*


Một bóng người già nua bước ra từ màn sương lam nhạt. Ông lão mặc chiếc áo choàng dệt từ vỏ cây hóa thạch đen bóng, mái tóc và bộ râu dài chạm đất tết bằng những sợi dây leo khô héo, đôi mắt nhắm nghiền nhưng gương mặt toát lên vẻ thông thái và tĩnh lặng như đá cổ. Tay ông chống một cây vương trượng làm từ lõi rễ thần hóa thạch đen. Đó chính là Đại trưởng lão Mộc Căn.


"Hãy lui ra," Mộc Căn khẽ lên tiếng. Giọng nói của ông tuy nhỏ nhưng truyền đi rất xa nhờ sự cộng hưởng của thớ gỗ hóa thạch.


Các chiến binh bảo vệ lập tức thu giáo, cúi đầu lùi vào bóng tối của những cột rễ. Mộc Căn dừng lại trước thềm đền, "nhìn" về phía chiếc xe trượt bằng cách cảm nhận độ rung chuyển động của thớ gỗ dưới chân. Ông dừng ánh mắt nhắm nghiền về phía Phong Lâm, người vừa bước xuống xe.


"Một gã thợ máy mang theo mùi khói than và sắt rỉ của Thiên Lộc," Mộc Căn chậm rãi nói, giọng ông đượm vẻ nghiêm nghị. "Nhưng thớ gỗ dưới chân ta lại đang kể một câu chuyện khác về ngươi. Ngươi mang theo một vết bỏng điện sinh học trên cổ tay, và... một dòng máu rất quen thuộc."


Phong Lâm bước lên một bước, anh cúi đầu chào theo nghi thức của thợ rạch rễ truyền kiếp. "Kính chào Đại trưởng lão. Tôi là Phong Lâm, con trai của Phong Nhạc. Tôi đang vận chuyển liều vắc-xin duy nhất để cứu em gái Linh Chi và dân nghèo thành phố Vĩnh An khỏi dịch nấm Tử Chu. Xe của chúng tôi bị quá nhiệt, và hộp vắc-xin đang gặp nguy hiểm."


Nghe đến tên Phong Nhạc, Mộc Căn khẽ biến sắc. Ông tiến lại gần Phong Lâm, đưa bàn tay nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ của mình ra. "Hãy tháo găng tay của ngươi ra, Phong Lâm."


Phong Lâm hơi do dự. Vết bỏng điện sinh học trên cổ tay phải của anh – di chứng từ dòng điện sinh học của Mộc Miên truyền qua ở Rừng Gai – vẫn còn hằn đỏ dưới lớp găng tay cao su dày. Touching the raw fossilized root of the temple barehanded could trigger another painful surge. Nhưng nhìn vào đôi mắt nhắm nghiền đầy uy nghiêm của vị trưởng lão, anh quyết định tin tưởng.


Anh tháo chiếc găng bảo hộ cao su dày, để lộ bàn tay đầy vết chai sần của thợ máy và thợ rạch rễ, cùng vết bỏng hằn đỏ trên cổ tay. Anh đặt lòng bàn tay trần áp chặt vào vách cột rễ hóa thạch đen của ngôi đền.


*ẦM!*


Một luồng chấn động sinh học cực mạnh đột ngột bùng phát từ sâu trong lõi đền cổ. Dòng điện sinh học màu lam nhạt rực rỡ chạy dọc từ thớ gỗ hóa thạch truyền thẳng vào lòng bàn tay Phong Lâm, lan nhanh lên cánh tay và đi thẳng vào lồng ngực anh.


Phong Lâm nghiến chặt răng chịu đựng, toàn thân anh run lên bần bật. Cơn đau nhức nhối xuất hiện khi dòng điện sinh học chạy qua các mạch máu, nhưng ngay sau đó, một cảm giác ấm áp, dễ chịu kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể. Vết bỏng hằn đỏ trên cổ tay phải của anh bắt đầu mờ dần, lớp da tay bị tổn thương nhanh chóng tự phục hồi và lành lặn một cách thần kỳ. Đôi mắt anh rực lên một tia sáng màu hổ phách nhẹ dưới lớp kính bảo hộ.


Anh bắt đầu cảm nhận được "tiếng thở" của ngôi đền. Anh nghe được tiếng nhựa cây chảy rì rào trong các mạch rễ sâu dưới đất, cảm nhận được độ dày mỏng và sức chịu lực của từng thớ gỗ xung quanh một cách chính xác mà không cần dùng đến bất kỳ thiết bị đo đạc cơ khí nào.


Đồng hóa sinh học sơ cấp đã hoàn toàn thức tỉnh trong cơ thể anh.


Mộc Căn quan sát dòng điện sinh học lam nhạt đang chạy hòa hợp quanh người Phong Lâm, gật đầu đầy xúc động.


"Bản chất dòng máu thợ rạch rễ Phong gia..." Trưởng lão khẽ thở dài. "Dòng họ Phong các ngươi mang một cấu trúc gen tương thích sinh học đặc biệt với rễ thần. Đó là lý do vì sao tổ tiên ngươi có thể rạch vỏ lấy nhựa sưởi ấm mà không làm đau cây, và vì sao ngươi có thể chịu đựng được dòng điện sinh học của ngôi đền này mà không bị thiêu rụi hệ thần kinh. Ngươi mang dòng máu của những người bảo hộ mạch sống, Phong Lâm."


Mộc Căn gõ vương trượng xuống đất, ra lệnh cho các chiến binh: "Mở cửa đền. Hãy mang tinh thể băng vách đá vôi từ hang ngầm ra đây để nạp lại cho hộp bảo ôn của họ. Và... hãy để quái thú sắt thép kia đứng ngoài."


Thạch Đầu khẽ xì một luồng hơi nước từ van xả phụ như một tiếng thở dài máy móc, chú robot ngoan ngoãn đứng gác cạnh chiếc Phong Bão ngoài thềm đền. Phong Lâm cùng Mộc Miên và A Sâm theo chân Mộc Căn bước vào bên trong chánh điện của ngôi đền cổ.


Không gian bên trong đền rộng lớn và tĩnh mịch như một thánh đường sinh học. Trên các vách gỗ hóa thạch đen bóng, ngoài những ký tự cổ của người giữ rễ, còn có những bức vẽ khắc chìm mô tả cấu trúc giải phẫu khổng lồ của Cây Thế Giới.


Phong Lâm tiến lại gần một phiến đá khắc cổ lớn bám đầy rêu phát quang, anh sững sờ khi nhìn thấy sơ đồ hệ thống rễ rỗng chạy ngang dọc khắp lục địa ngầm như một mạng lưới đường cao tốc hoàn hảo.


"Đây là..." Phong Lâm thì thầm.


"Cấu trúc rỗng nhân tạo của Cây Thế Giới," Mộc Căn chậm rãi giải thích, giọng ông trầm buồn. "Hệ thống rễ rỗng thẳng tắp như đường lộ mà các ngươi đang lái xe trượt chạy qua thực chất không phải là tự nhiên. Hàng ngàn năm trước, một nền văn minh tiền sử vĩ đại đã cải tạo và định hình lại các mạch sống của rễ thần để làm hệ thống giao thông ngầm. Họ sống hòa hợp với cây. Nhưng giờ đây... lũ người tham lam của Nghiệp đoàn Thiên Lộc đang dùng máy khoan xích kim loại tàn phá mạch sống ấy để vắt kiệt nhựa cây, khiến Cây Thế Giới nổi giận và kích hoạt cơ chế tự vệ co thắt."


Phong Lâm siết chặt nắm tay. Anh nhớ lại cơn co thắt dữ dội ở hành lang số 9 trước đó. Đó không phải là thiên tai ngẫu nhiên, mà là phản ứng tự miễn của cây chống lại sự bóc lột tàn bạo của con người. Và dịch bệnh nấm Tử Chu hoành hành ở Vĩnh An cũng là một phần của chu kỳ mất cân bằng sinh thái ấy.


Đúng lúc này, hai chiến binh bảo vệ đền mang ra những khay chứa tinh thể băng vách đá vôi – những khối đá lạnh tự nhiên lấp lánh sắc xanh lam, tỏa ra làn hơi lạnh buốt giá. A Sâm mừng rỡ, nhanh nhẹn dùng kìm cơ khí gắp tinh thể băng nạp đầy vào các khoang giữ nhiệt của Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp. Lớp sáp ong mềm chảy bên ngoài lập tức đông cứng lại, đồng hồ cát chỉ nhiệt độ của vắc-xin nhanh chóng hạ xuống mức an toàn.


"Vắc-xin đã ổn định rồi, anh Lâm!" A Sâm reo lên đầy nhẹ nhõm.


Phong Lâm thở phào, anh quay sang cúi đầu tạ ơn Mộc Căn. "Cảm ơn Đại trưởng lão đã cứu Linh Chi và giúp đỡ chúng tôi."


Mộc Căn không trả lời ngay. Ông chậm rãi đi tới bàn thờ cổ bằng gỗ hóa thạch ở trung tâm chánh điện. Trên bàn thờ, nằm im lìm trong một chiếc hộp bọc da gai rách nát là một vật phẩm bằng xương cổ xưa, có hình dáng như một chiếc móc rạch vỏ cây nhưng được chế tác tinh xảo từ xương của một loài quái trùng cổ đại.


Mộc Căn nâng chiếc móc xương lên bằng hai tay, rồi từ từ quay lại trao nó cho Phong Lâm.


"Đây là Móc rạch rễ bằng xương cổ – di vật của tổ tiên Phong Chiêu để lại cho dòng họ Phong các ngươi. Nó là chìa khóa duy nhất để đánh thức các cổng sinh học cổ đại bám dọc mạch rễ chính." Mộc Căn nghiêm nghị nói, đôi mắt nhắm nghiền của ông như đang nhìn thấu tương lai đầy máu và lửa.


Phong Lâm run rẩy đón nhận chiếc móc xương cổ. Ngay khi các ngón tay trần của anh chạm vào bề mặt xương xám xịt, một luồng điện sinh học lam nhạt rực rỡ đột ngột phóng ra, quấn chặt lấy cổ tay anh như một sự thừa nhận huyết thống thiêng liêng.


"Hãy giữ chặt lấy nó, Phong Lâm," Mộc Căn trầm giọng cảnh báo, giọng ông lạnh lùng và nặng trĩu áp lực. "Cổng Áp Suất Cổ – cửa ngõ duy nhất nối Nhánh 9 với rễ chính phía trước đang bị phong tỏa nghiêm ngặt. Tần Sâm và quân thiết giáp nặng của Thiên Lộc đã dàn trận sẵn sàng nghiền nát các ngươi. Một trận chiến sinh tử đang chờ đợi ngươi tại cửa ngõ biên giới. Chiếc móc xương này là hy vọng duy nhất để ngươi mở cổng thoát thân."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!