Nhạc nềnPrairie5

Cơn Co Thắt Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít rùng rùng của xơ gỗ vang dội dữ dội hơn bao giờ hết, vách rễ phía trước co thắt gắt gao như một gọng kìm khổng lồ chuẩn bị khép chặt. Không gian rỗng của Hành Lang Co Thắt Số 9 đang thu hẹp lại với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Những vệt sáng hổ phách từ dòng nhựa cây chạy dọc vách rễ bỗng nhiên nhấp nháy liên hồi, chuyển dần sang sắc đỏ bầm đáng sợ. Đó không còn là dòng năng lượng nuôi dưỡng êm dịu, mà là huyết quản đang phẫn nộ của Cây Thế Giới, bị kích thích bởi những mũi khoan công nghiệp tàn bạo của Nghiệp đoàn Thiên Lộc ở phân khu thượng nguồn.


Phong Lâm ghì chặt hai tay bọc găng cao su dày lên vô lăng gỗ sồi sần sùi. Trán anh nhói lên một nhịp nhè nhẹ, nhưng lớp sáp nhựa nguyên sinh mà Mộc Miên vừa trám lên vết rách đã đông cứng hoàn hảo, ngăn không cho dòng máu nóng chảy xuống làm nhòe đi tầm nhìn sau lớp kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách. Cổ tay phải của anh – nơi hằn đỏ vết bỏng điện sinh học từ cái nắm tay của Mộc Miên lúc trước – vẫn còn nhói đau mỗi khi anh bẻ lái gắt, nhưng anh không có thời gian để bận tâm đến điều đó.


Ngay bên cạnh anh, chiếc xe phản lực hơi nước 'Xích Ma' của Lôi Hỏa đang gầm rú điên cuồng. Động cơ nén khí áp lực cao thế hệ mới của gã át chủ bài Thiên Lộc phun ra những luồng khí thải nhiệt rát bỏng, xé toạc màn sương mù nhựa phát quang. Chiếc Xích Ma lướt đi trên thớ gỗ ẩm ướt với tốc độ kinh hoàng, mái tóc đỏ rực của Lôi Hỏa bay ngược trong gió nén khi gã liên tục nẹt pô đầy khiêu khích.


"Phong Lâm! Nhìn phía trước kìa!" Tiếng hét của A Sâm vang lên từ hộc cabin phía sau. Cậu học trò nhỏ đang co rúm người, một tay bám chặt vào khung sườn gỗ sồi chắp vá, tay kia ôm khư khư Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp. "Vách gỗ đang sập! Khe hẹp chỉ còn chưa đầy hai mét!"


"Tôi thấy rồi!" Phong Lâm hét lớn đáp lại, đôi mắt anh nheo lại qua thấu kính hổ phách.


Trước mắt họ, hai mảng vách rễ khổng lồ bám đầy gai nhọn hoắt đang từ hai bên ép mạnh vào nhau. Lực ép cơ học khủng khiếp từ chu kỳ tự vệ sinh học của rễ thần đang nghiền nát những khối đá vôi kẹp giữa thớ gỗ, tạo ra những tiếng nổ khô khốc và những cơn mưa bụi đá dăm đổ xuống đầu hai chiếc xe trượt.


Quy tắc 5 phút vùng co thắt treo lơ lửng trên đầu họ như một bản án tử hình. Nếu tốc độ của hai xe giảm xuống dưới 60km/h, áp lực co bóp cơ học của thớ gỗ sẽ nghiền nát cả hai chiếc xe bọc thép thành những mảnh vụn kim loại trong tích tắc. Nhưng ở tốc độ trên 100km/h hiện tại, chỉ cần một cú chao đảo nhẹ do bánh xích mất lực bám trên lớp nhựa trơn trượt, hậu quả cũng sẽ là tan xương nát thịt.


"Anh Lâm, nhịp thở của rễ thần đang dồn dập hơn!" Mộc Miên nhắm chặt mắt, hai bàn tay trần của cô áp chặt xuống sàn gỗ cabin. Dòng điện sinh học lam nhạt chạy dọc từ tay cô qua vách gỗ, truyền trực tiếp những rung động cảnh báo vào tay lái của Phong Lâm. "Nó đang phản kháng dữ dội! Điểm đứt gãy tiếp theo nằm ngay dưới chân Lôi Hỏa!"


Chưa kịp để Phong Lâm lên tiếng cảnh báo, tai biến đột ngột bùng nổ.


*ẦM!*


Một chấn động cực mạnh từ mạch rễ chính dội thẳng lên hành lang số 9. Trần hành lang gỗ phía trước Lôi Hỏa đột ngột rạn nứt rầm rầm. Một khối gỗ hóa thạch nặng hàng tấn, bám đầy những sợi tơ nấm Tử Chu đỏ rực, đổ sập xuống ngay trước mũi xe 'Xích Ma'.


Lôi Hỏa trợn tròn mắt. Trong khoảnh khắc sinh tử, kỹ năng của một tay lái át chủ bài nghiệp đoàn được bộc phát. Gã gạt mạnh cần số, kích hoạt phản lực hơi nước cực hạn từ hai ống xả hông để ép xe lướt sạt vách, thực hiện một cú né tránh không tưởng. Chiếc Xích Ma lách qua khối gỗ sập trong gang tấc, nhưng cái giá phải trả là quá đắt.


*RẮC... XOẢNG!*


Bánh xe sau bên trái của chiếc Xích Ma đâm sầm vào một thớ gỗ nứt gãy đang co bóp dữ dội dưới sàn hành lang. Lực ép hàng chục tấn của thớ gỗ rễ thần bóp nghẹt lấy trục bánh xích bằng thép tôi của chiếc xe phản lực. Tiếng kim loại gãy giòn dã vang lên giữa tiếng rít của van hơi nước. Trục bánh sau của chiếc Xích Ma bị vặn gãy hoàn toàn, bánh xích cao su bọc thép bị kẹt cứng ngắc vào kẽ nứt đang khép lại.


Chiếc Xích Ma khựng lại đột ngột, đuôi xe văng mạnh sang một bên, đâm sầm vào vách rễ đang co thắt. Động cơ phản lực hơi nước của gã vẫn rú ga điên cuồng, phun ra những luồng khói đen mù mịt, nhưng chiếc xe chỉ có thể nhích lên vài xăng-ti-mét rồi lại bị ghì chặt lại.


Lôi Hỏa điên cuồng gạt cần xả áp phản lực để thoát kẹt, nhưng do trục bánh đã gãy lìa, chiếc xe chỉ có thể rú ga vô ích trong tuyệt vọng. Vách gỗ rễ hai bên đang ép sát vào sườn xe của gã, tiếng khung thép bọc ngoài bị bóp méo kêu kèn kẹt rợn người.


"Chết tiệt! Thả tao ra!" Lôi Hỏa gầm lên, gã dùng báng súng hơi nước đập mạnh vào cùm khóa bánh xích đang kẹt nhưng vô hiệu. Vách rễ thần đang khép chặt lại, chỉ còn cách đầu gã chưa đầy một mét.


Chiếc Phong Bão của Phong Lâm đang lao tới từ phía sau với tốc độ gần 100km/h. Đường chạy của anh thẳng hướng với chiếc Xích Ma đang kẹt cứng. Nếu anh tiếp tục phóng qua, anh sẽ lách qua được khe hẹp phía bên trái vốn đang mở ra một lối nhỏ. Nhưng nếu anh bỏ mặc Lôi Hỏa, mảng vách rễ đang co thắt sẽ nghiền nát chiếc Xích Ma, và khối lượng kim loại khổng lồ từ xác chiếc xe bọc thép bị bóp bẹp đó sẽ hoàn toàn bít kín lối thoát duy nhất của hành lang số 9.


*Cứu gã cũng chính là tự cứu bản thân.*


Trong một phần mười giây ngắn ngủi, bộ não của Phong Lâm đưa ra quyết định dũng cảm. Anh không bóp phanh – việc phanh gấp trên bề mặt thớ gỗ ẩm ướt đầy nhựa trơn trượt này sẽ khiến chiếc Phong Bão bị lật nhào ngay lập tức.


"A Sâm! Chuẩn bị nạp bào tử nấm phát quang vàng vào buồng đốt phụ!" Phong Lâm hét lớn, tay trái anh chộp lấy cần điều khiển tời neo.


"Dạ? Nhưng... nhưng lò hơi của chúng ta đang quá nhiệt!" A Sâm hoảng hốt kêu lên, nhưng tay cậu đã nhanh nhẹn mở nắp khoang chứa nhiên liệu tăng tốc phụ ở đuôi cabin.


"Làm ngay đi!" Phong Lâm gầm lên.


Anh buông vô lăng gỗ sồi bằng một tay, tay kia bấm mạnh nút kích hoạt hệ thống bắn mỏ neo xích phía sau hông xe.


*PẰNG!*


Chiếc Mỏ neo xích thép lò xo do lão thợ máy Bùi Kỳ chế tạo bắn mạnh ra từ ổ quay áp lực hơi nước. Sợi xích thép chịu lực rít lên xè xè, kéo theo chiếc mỏ neo sắt xé toạc màn sương mù nhựa nóng, găm thẳng và cắm chặt vào khung bọc thép chịu lực phía sau đuôi chiếc Xích Ma của Lôi Hỏa.


*KENG!*


Tiếng kim loại va chạm đanh gọn vang lên. Mỏ neo bám chặt.


"A Sâm! Đổ bào tử vào! Thạch Đầu, khóa van xả an toàn!" Phong Lâm ra lệnh, hai tay anh ghì chặt lấy tay lái gỗ sồi, gân xanh nổi cộm dưới lớp da tay bọc găng cao su dày.


Cậu học trò nhỏ A Sâm nghiến răng, dốc ngược lọ Bào tử nấm phát quang vàng của Chu Sa vào buồng đốt phụ của lò hơi. Những hạt bào tử nấm màu vàng rực rỡ vừa tiếp xúc với than hồng lập tức bùng cháy, tỏa ra một luồng ánh sáng hổ phách cực mạnh và nhiệt lượng khổng lồ.


Chú robot Thạch Đầu khom người trong khoang động cơ, dùng đôi cánh tay thép rỉ sét ghì chặt lấy van xả áp an toàn, cưỡng ép hệ thống giữ lại toàn bộ lượng hơi nước đang dâng trào.


Kích áp hơi nước bứt tốc khẩn cấp kích hoạt.


Kim đồng hồ áp suất trên bảng điều khiển của Phong Bão vọt qua vạch đỏ nguy hiểm, dính chặt ở mức 150% áp lực cực hạn. Tiếng rít điếc tai phát ra từ các đường ống dẫn đồng đỏ chịu lực, sườn xe bằng gỗ sồi chắp vá rung lên bần bật như muốn rã rời.


"KÉOOOOOO!" Phong Lâm hét lớn, anh đạp mạnh chân ga hơi nước.


*VÚT!*


Chiếc Phong Bão chồm lên như một con quái thú bị kích động. Sợi xích thép của mỏ neo lập tức bị kéo căng thẳng tắp như một sợi dây đàn. Lực kéo phản lực cực hạn từ động cơ tăng áp của Phong Bão truyền qua sợi xích, giằng co dữ dội với lực ép hàng chục tấn của thớ rễ thần đang kẹt chặt bánh xe Xích Ma.


Tiếng kim loại ma sát, tiếng xơ gỗ bị xé rách và tiếng rít của hơi nước nóng tạo nên một khúc nhạc kinh hoàng giữa lòng đất tối. Sợi xích thép lò xo chịu lực cực đại bị kéo giãn ra, phát ra những tiếng kêu *băng băng* rợn người, có thể đứt văng ngược lại cắt đôi buồng lái bất cứ lúc nào.


Lôi Hỏa sững sờ nhìn qua kính chắn gió phía sau. Gã không thể tin nổi gã giao hàng ngầm liều mạng này lại dùng chiếc xe trượt chắp vá của mình để kéo chiếc xe bọc thép nặng gấp đôi của gã ra khỏi cửa tử.


"Mày điên rồi, Phong Lâm! Lò hơi của mày sẽ nổ tung mất!" Lôi Hỏa hét lớn.


"Câm miệng và giữ chặt lái đi!" Phong Lâm nghiến răng đến bật máu môi. Đôi mắt anh rực lên tia sáng hổ phách dưới áp lực của dòng điện sinh học đang truyền qua tay lái từ Mộc Miên.


Năng lượng từ bào tử nấm vàng đạt đỉnh điểm ở giây thứ bảy. Lực kéo phản lực hơi nước nén cực đại dồn vào bánh xích sau của Phong Bão.


*RẮC... XOẢNG!*


Mảng gỗ rễ đang kẹt cứng bánh sau của Xích Ma bị lực kéo khổng lồ giật đứt lìa, vỡ vụn thành những mảnh dăm gỗ hóa thạch bắn tung tóe. Chiếc Xích Ma được giải phóng lực ghì, trượt vọt ra ngoài thềm hành lang dốc đứng ngay trước khi hai mảng vách rễ thần khép chặt lại với một tiếng động kinh hoàng.


*UỲNH!!!*


Cú va chạm của hai vách rễ tạo ra một luồng chấn động âm thanh cực mạnh, thổi bay màn sương mù nhựa cây xung quanh và hất văng cả hai chiếc xe trượt lao về phía trước theo quán tính dốc dốc đứng.


Phong Lâm nhanh tay gạt cần thu hồi mỏ neo, sợi xích thép giãn mài mòn nặng được tời kéo giật ngược về hông xe. Anh khéo léo bẻ lái, đưa chiếc Phong Bão vừa lướt qua khe hẹp cuối cùng của hành lang co thắt, lết vào một khoang rễ phụ rộng rãi và tạm thời ổn định địa chất phía trước.


Chiếc Xích Ma của Lôi Hỏa, chỉ còn hoạt động với ba bánh xích, chao đảo dữ dội rồi trượt sạt vào một thềm gỗ phẳng bên cạnh, động cơ phản lực xả ra những luồng khói xám tro yếu ớt rồi tắt lịm hoàn toàn.


Cả hai chiếc xe trượt dừng lại trong không gian tĩnh lặng của khoang rễ phụ. Tiếng kèn kẹt của cơn co thắt phía sau nhỏ dần, báo hiệu họ đã tạm thời vượt qua vùng tử địa.


Phong Lâm buông lỏng hai tay khỏi vô lăng, lồng ngực anh phập phồng thở dốc. Cổ tay phải của anh run rẩy dữ dội, vết bỏng điện sinh học hằn đỏ rát bỏng dưới lớp găng cao su sờn rách.


"Hộp vắc-xin... hộp vắc-xin có sao không?" Phong Lâm ngoảnh đầu lại khẩn trương tra hỏi.


A Sâm run rẩy nâng chiếc hộp đồng thau lên, kiểm tra gioăng sáp bọc ngoài. "Lớp sáp... lớp sáp bọc bị nứt một đường nhỏ do chấn động va kéo lúc nãy, anh Lâm! Khí lạnh đang rò rỉ ra ngoài!"


Phong Lâm siết chặt nắm tay. Đồng hồ cát hiển thị thời gian bảo quản vắc-xin chỉ còn khoảng 39 giờ 30 phút, và giờ đây lớp bảo ôn giữ lạnh đã bị tổn hại. Anh buộc phải tìm kiếm nguồn đá lạnh tự nhiên hoặc nitơ lỏng khẩn cấp trong chặng đường tiếp theo.


Tiếng bước chân nặng nề trên thớ gỗ cắt đứt suy nghĩ của anh.


Lôi Hỏa bước ra khỏi cabin chiếc Xích Ma hỏng hóc. Bộ giáp da cao cấp Thiên Lộc của gã bám đầy bụi gỗ hóa thạch và nhọ than, khuôn mặt ngạo nghễ thường ngày giờ đây ngập tràn sự phức tạp và bàng hoàng. Gã đi chậm rãi đến bên cạnh cabin của Phong Bão, nhìn chằm chằm vào Phong Lâm qua lớp kính bảo hộ hổ phách.


"Tại sao mày lại cứu tao?" Giọng Lôi Hỏa khàn đặc, không còn vẻ kiêu ngạo thách thức lúc trước. "Mày biết rõ tao là người của Thiên Lộc. Nếu tao chết ở đây, mày sẽ bớt đi một kẻ ngáng đường nguy hiểm nhất."


Phong Lâm tháo chiếc kính bảo hộ hổ phách treo lên cổ, để lộ đôi mắt mệt mỏi nhưng cương nghị. Anh nhìn thẳng vào gã kình địch trẻ tuổi, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép:


"Nếu xe của mày bị nghiền nát ở đó, xác kim loại của chiếc Xích Ma sẽ bít hoàn toàn khe hẹp dưới hai mét. Không có chiếc xe nào lách qua được nữa. Tao cứu mày, cũng là để tự mở đường sống cho em gái tao."


Lôi Hỏa khựng lại, gã nhìn vào chiếc hộp bảo ôn vắc-xin bọc sáp trong tay A Sâm, rồi lại nhìn xuống bánh xích sau bên trái chắp vá bọc xơ gai dẻo bám mùi mỡ cá nang tanh nồng của chiếc Phong Bão. Một nụ cười tự giễu nở trên môi gã tay lái át chủ bài nghiệp đoàn.


"Chỉ vì mở đường sống..." Lôi Hỏa lầm bầm. Gã thò tay vào túi giáp da ngực, rút ra một mảnh thẻ đồng nhỏ có khắc những ký hiệu bánh răng và đường ống dẫn phức tạp của Thiên Lộc. Gã ném mạnh mảnh thẻ đồng về phía Phong Lâm.


Phong Lâm nhanh tay chộp lấy. Mảnh thẻ đồng mát lạnh, hằn rõ logo hình rễ cây hóa thạch của nghiệp đoàn.


"Đó là cái gì?" Phong Lâm nhíu mày hỏi.


"Mật mã điều áp hơi nước của Thiên Lộc tại Tháp Canh Hơi Nước Số 9," Lôi Hỏa quay lưng lại, giọng gã vọng lại đầy lạnh lùng nhưng kiên định. "Mày đã thắng cuộc đua này, Phong Lâm. Chiếc Xích Ma của tao đã hỏng trục, tao từ bỏ cuộc săn lùng này. Mảnh mật mã đó sẽ giúp mày bẻ khóa hệ thống van xả áp tại tháp canh biên giới phía trước nếu mày muốn đột phá vòng vây của Tần Sâm."


Lôi Hỏa đi về phía chiếc xe hỏng của mình, gã dừng lại một nhịp rồi nói thêm mà không ngoảnh đầu:


"Hãy mang liều vắc-xin đó về cứu em gái mày đi. Nhưng hãy cẩn thận... Tần Sâm không phải kẻ thích đua xe sòng phẳng như tao. Gã sẽ dùng xích sắt và pháo hơi nước để nghiền nát mày."


Phong Lâm siết chặt mảnh thẻ đồng trong lòng bàn tay bọc găng cao su. Anh nhìn bóng lưng của Lôi Hỏa khuất dần sau buồng lái chiếc Xích Ma hỏng hóc, cảm nhận được sức nặng của món nợ ân tình vừa được thiết lập giữa hai tay lái đối địch.


"Phong Lâm, động cơ xe của chúng ta..." Tiếng rầm rập rò rỉ hơi nước nóng bỏng từ van xả phụ của Phong Bão vang lên cắt ngang sự im lặng. Luồng hơi nóng rát bỏng bốc lên nghi ngút từ nắp lò hơi quá nhiệt, bắt đầu bao phủ lấy cabin, đe dọa trực tiếp đến lớp sáp bảo ôn đang bị nứt của hộp vắc-xin.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!