Nhạc nềnPrairie5

Cuộc Đua Trong Thớ Gỗ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ở Khu Mỏ Hoang Nhánh 9 không phải là một khoảng không vô hại. Nó đặc quánh, mang theo mùi của quặng đồng rỉ sét, thớ gỗ mục rữa từ những rầm đỡ bị lãng quên và hơi ẩm lạnh lẽo bốc lên từ những mạch nước ngầm đã bị ô nhiễm. Chiếc xe trượt Phong Bão trôi tự do trong lòng đất, tắt hoàn toàn hệ thống chiếu sáng và động cơ lò hơi để tránh kích hoạt các vụ sập thứ cấp từ chấn động nổ phía sau.


Phong Lâm ghì chặt hai tay bọc găng cao su dày lên vô lăng gỗ sồi sần sùi. Trán anh nhói lên từng cơn dữ dội. Vết rách từ cú va chạm trước đó vẫn đang rỉ máu, dòng máu nóng đỏ thẫm chảy dài xuống viền kính bảo hộ thạch anh màu hổ phách, bám vào lớp bụi nấm làm nhòe đi tầm nhìn của anh. Cổ tay phải – nơi hằn đỏ vết bỏng điện sinh học từ Mộc Miên lúc trước – khẽ co rút lại dưới áp lực của những thớ cơ mỏi nhừ.


"Anh Lâm, đừng cử động mạnh." Giọng nói dịu dàng nhưng kiên nghị của Mộc Miên vang lên sát bên tai anh giữa khoảng tối tĩnh mịch.


Cô khẽ nhoài người qua khoang lái chật hẹp. Đôi bàn tay trần mảnh dẻ của cô lướt nhẹ trên một kẽ nứt của vách cabin bằng gỗ sồi rễ rỗng, nhẹ nhàng tách ra một giọt nhựa nguyên sinh dẻo dai ấm nóng vừa rỉ ra từ thớ gỗ. Với sự khéo léo của một người giữ rễ tập sự, cô thoa nhẹ giọt nhựa ấy lên vết rách trên trán Phong Lâm. Chất nhựa ấm áp chạm vào da thịt anh, lập tức đông cứng lại như một lớp màng sáp dẻo dai, cầm máu và xoa dịu cơn đau nhức nhối ngay tức thì.


"Cảm ơn cô, Mộc Miên," Phong Lâm khẽ thở phào, đôi mắt anh qua tròng kính hổ phách đã lấy lại sự tinh anh vốn có.


"Lò hơi đang ở mức nhiệt độ cực hạn, Phong Lâm!" Tiếng rầm rì máy móc của Thạch Đầu vang lên từ khoang động cơ phía sau. Chú robot hơi nước rỉ sét đang cố gắng dùng chút năng lượng cuối cùng để giữ cho hệ thống không bị quá tải nhiệt vật lý. "Bình chứa nước làm mát đã hoàn toàn cạn kiệt sau cú bứt tốc thoát hiểm vừa rồi. Nếu chúng ta không nạp nước khẩn cấp, van xả hơi phụ sẽ bị nứt vỡ hoàn toàn trong vòng mười phút nữa."


"Anh Lâm, em ngửi thấy mùi hơi ẩm ngọt ngào ở phía đông bắc," cậu học trò nhỏ A Sâm nhoài người lên từ hộc chứa đồ, khuôn mặt lấm lem nhọ than rực lên sự khẩn trương. Cậu hít hà bầu không khí ẩm mốc rồi chỉ tay về phía một ngách đá vôi hẹp bám đầy rêu xanh phát quang lam nhạt. "Đó là mạch nước ngọt lõi rễ! Chưa bị nhiễm độc nhựa độc!"


Phong Lâm không chút do dự, nhả nhẹ phanh cơ học để chiếc Phong Bão tự trôi theo độ dốc tự nhiên của thớ gỗ hướng về phía ngách đá. Anh chộp lấy chiếc Móc rạch rễ bằng xương cổ trên bảng điều khiển – di vật thiêng liêng của tổ tiên Phong gia vừa tìm lại được. Khi mũi móc xương chạm vào thớ gỗ lõi của rễ thần bám trên vách đá vôi, một dòng điện sinh học lam nhạt chạy dọc cánh tay anh, truyền cảm giác nhạy cảm bẩm sinh của một thợ rạch rễ truyền kiếp vào đầu ngón tay.


Anh rạch một đường chuẩn xác góc 45 độ theo đường vân thớ gỗ. Một dòng nước ngọt lõi rễ tinh khiết, mát lạnh phun ra đều tăm tắp. A Sâm nhanh nhẹn dùng ống đồng dẫn dòng nước ngọt trực tiếp vào bình chứa làm mát của xe trượt. Tiếng xèo xèo của lò hơi hạ nhiệt vang lên, xoa dịu đi sự căng thẳng tột độ của cả đội. Lò hơi được cứu khẩn cấp.


Nhờ cuốn Nhật ký hành trình Phong Nhạc bôi nhựa thông phát quang để lộ bản đồ cổ ẩn giấu, Phong Lâm nhanh chóng định vị được một đường rạch cổ hẹp kẹp giữa hai vách đá vôi. Đây chính là ngách rễ phụ mà người cha quá cố của anh đã ghi chép lại mười năm trước, lối tắt duy nhất dẫn thẳng ra Hành Lang Co Thắt Số 9 mà không cần đi qua các chốt kiểm soát chính của Thiên Lộc.


Chiếc Phong Bão khởi động lại lò hơi với áp suất ổn định, lách qua ngách rễ hẹp hòi và đột ngột tiến vào một không gian khổng lồ rực sáng ánh hổ phách của nhựa cây phát quang. Đó chính là Hành Lang Co Thắt Số 9. Vách rễ rỗng ở đây rộng hơn mười mét, những mạch nhựa chạy dọc vách gỗ như những dòng sông ánh sáng rực rỡ, tỏa ra sương mù ấm áp.


Nhưng chưa kịp để cả đội tận hưởng cảm giác thoát khỏi bóng tối mỏ hoang, một tiếng gầm rú dữ dội của động cơ hơi nước nén phản lực từ phía sau dội lại, làm rung chuyển cả hành lang gỗ.


Qua gương chiếu hậu, một luồng ánh sáng đỏ rực xé toạc màn sương mù nhựa phát quang. Một chiếc xe trượt phản lực hơi nước bọc giáp da cao cấp thêu logo Thiên Lộc bóng loáng đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Đó là chiếc 'Xích Ma' – chiếc xe át chủ bài của Lôi Hỏa, tay lái trẻ tuổi xuất sắc nhất của nghiệp đoàn.


Lôi Hỏa đứng thẳng trong buồng lái hở, mái tóc nhuộm đỏ rực như lửa bay ngược trong gió nén, đôi mắt xếch ngạo nghễ nhìn thẳng vào Phong Lâm qua cặp kính bảo hộ mạ vàng. Gã không hề chĩa súng, cũng không mang theo lính tuần tra. Gã chỉ đơn độc một xe, nhưng khí thế kiêu hùng áp đảo hoàn toàn.


"Phong Lâm! Thằng con của kẻ phản bội!" Lôi Hỏa hét lớn qua tiếng rít của van xả áp phản lực. "Tao đã chặn ở cửa ngõ này suốt ba giờ qua. Bọn Thiên Lộc muốn đầu của mày để bịt đầu mối, nhưng tao thì khác. Tao chỉ muốn xem thử tay lái hạng nhất của giới giao hàng ngầm có thực sự danh bất hư truyền hay không! Đua với tao một trận sòng phẳng vượt qua hành lang co thắt này. Nếu mày thắng, tao sẽ nhường đường cho mày thoát sang rễ chính. Nếu mày thua, hãy để lại hộp vắc-xin và chiếc xe trượt chắp vá đó cho tao!"


Phong Lâm nheo mắt sau kính bảo hộ hổ phách. Anh có thể cảm nhận được sự kiêu ngạo nhưng quân tử của gã kình địch này. Lôi Hỏa không phải kẻ xấu hám tiền thưởng như Tạ Đạt, gã chỉ là một thiên tài tốc độ bị ám ảnh bởi việc chứng minh năng lực lái xe.


"Mộc Miên, A Sâm, bám chắc vào bệ đỡ!" Phong Lâm ghì chặt tay lái gỗ sồi, gầm nhẹ qua kẽ răng. "Lôi Hỏa! Nếu mày muốn tốc độ, tao sẽ cho mày thấy tốc độ của một người giao hàng ngầm!"


Cuộc đua vượt Hành Lang Co Thắt Số 9 bắt đầu.


*VÚT!*


Lôi Hỏa cười lớn đầy phấn khích, gã gạt mạnh cần tăng áp phản lực. Chiếc 'Xích Ma' lập tức phun ra luồng khí thải nhiệt rát bỏng từ hai ống xả sau đuôi, bứt tốc lên thẳng 110km/h và vượt lên trước Phong Bão trong tích tắc. Sức mạnh cơ khí chính quy của động cơ nén khí thế hệ mới tạo ra một khoảng cách lớn ngay từ vạch xuất phát.


Phong Lâm không vội vã tăng ga cực hạn. Anh biết rõ giới hạn chịu lực của chiếc Phong Bão hiện tại: khung sườn gỗ sồi của xe vừa được chắp vá tạm thời sau vụ sập hầm, bánh xích sau bên trái vẫn còn vết vá xơ gai dẻo. Nếu ép áp suất lò hơi lên mức tối đa ngay lập tức, xe trượt sẽ rã rời trước khi kịp đến khúc cua.


Anh giữ vững tốc độ ổn định ở mức 80km/h, khéo léo lái chiếc Phong Bão bám sát vào vệt hơi nước thải của chiếc 'Xích Ma' phía trước. Bằng cách chạy trong luồng khí đối lưu nhiệt của đối thủ, Phong Lâm giảm được tối đa sức cản gió, tiết kiệm được áp suất lò hơi dự phòng và giữ cho nhiệt độ động cơ không bị dâng cao quá nhanh.


"Anh Lâm! Quy tắc 5 phút vùng co thắt!" A Sâm hét lớn từ phía sau, hai tay ôm chặt Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp. "Hành lang này liên tục co bóp theo chu kỳ sinh học của Cây Thế Giới. Chúng ta tuyệt đối không được dừng xe hoặc chạy chậm dưới 60km/h quá 5 phút tại đây, nếu không vách gỗ rễ sẽ nghiền nát xe thành cám! Nhưng lò hơi của chúng ta đang nóng dần lên rồi!"


Phong Lâm nhìn vào đồng hồ cát gắn ngoài hộp bảo ôn vắc-xin. Những hạt cát xanh lam vẫn đang chảy ngược đều đặn. Thời gian bảo quản thực tế chỉ còn khoảng 40 giờ 30 phút. Anh không thể lùi bước, cũng không thể dừng lại.


Thớ gỗ rễ thần xung quanh đột ngột rung chuyển rùng rùng. Tiếng xơ gỗ cọ xát vào nhau vang lên kèn kẹt như tiếng xương cốt của một sinh vật khổng lồ đang chuyển động. Vách hành lang rỗng bắt đầu phập phồng nhẹ, co bóp hẹp dần từ hai bên. Cơn co thắt sinh học của Nhánh Rễ Số 9 đã bắt đầu kích hoạt do chấn động khai thác quá mức từ phân khu trên.


Mộc Miên khép chặt đôi mắt màu ngọc bích, cô áp hai lòng bàn tay trần mảnh dẻ xuống sàn gỗ cabin. Năng lượng Cảm nhận mạch rung sinh học của cô bộc phát, dòng điện sinh học lam nhạt chạy dọc từ tay cô qua vách gỗ, truyền trực tiếp những rung động cảnh báo vào tay lái của Phong Lâm.


"Tránh bên trái! Trăm mét phía trước có điểm sụt lún thớ gỗ rất mạnh!" Mộc Miên hét lên, trán cô lấm tấm mồ hôi do tiêu hao năng lượng tinh thần.


Phong Lâm lập tức bẻ lái gắt sang trái, đồng thời bắn mỏ neo xích thép lò xo cắm chặt vào một thớ gỗ chắc chắn trên vách rễ để tạo lực quay tâm. Bánh xích bọc xơ gai bôi mỡ cá nang bám chặt lấy bề mặt ẩm ướt, đưa chiếc Phong Bão thực hiện một cú drift ôm cua sát sạt vách rễ hẹp. Ngay khi xe vừa lướt qua, một mảng gỗ khổng lồ rùng rùng sụt xuống ngay vị trí cũ, bít kín lối đi bên phải.


Lôi Hỏa nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Phong Lâm né tránh hoàn hảo điểm sập mà không cần giảm tốc độ, đôi mắt gã rực lên sự kinh ngạc xen lẫn phấn khích. Nhưng tính hiếu thắng của một tay lái nghiệp đoàn không cho phép gã nhường bước. Lôi Hỏa cố tình lái chiếc 'Xích Ma' lấn đường, ép sát sườn xe Phong Bão vào góc cua hẹp, hòng dồn Phong Lâm vào vùng gỗ đang co bóp mạnh phía bên phải.


"Để xem mày thoát khúc cua này thế nào, Phong Lâm!" Lôi Hỏa cười ngạo nghễ, luồng khí thải nhiệt từ xe gã phả thẳng vào kính bảo hộ của Phong Lâm, làm tăng nhiệt độ buồng lái lên mức ngột ngạt.


Phong Lâm vẫn giữ sự bình tĩnh lạnh lùng đáng sợ. Qua thấu kính hổ phách, anh phát hiện ra điểm yếu chí mạng trong cách lái của Lôi Hỏa: gã lái xe dựa hoàn toàn vào công nghệ cơ khí mạnh mẽ và sức mạnh tăng áp của động cơ phản lực, nhưng hoàn toàn mù tịt về chu kỳ sinh học của rễ thần. Gã không nghe thấy tiếng thở của thớ gỗ, không cảm nhận được nhịp co thắt của hành lang.


Anh quyết định nhẫn nại nhường đường đoạn thẳng cho Lôi Hỏa lấn lướt, âm thầm bám sát phía sau để chờ đợi thời cơ quyết định tại khúc cua co thắt hẹp nhất phía trước. Tay trái anh khẽ dắt vào túi đồ, chạm vào lọ Bào tử nấm phát quang vàng của Chu Sa. Đây chính là bài tẩy bứt tốc khẩn cấp vượt giới hạn chịu lực mà anh đang nắm giữ.


Tiếng rít rùng rùng của xơ gỗ đột ngột vang lên dữ dội hơn bao giờ hết, dội vào màng nhĩ cả đội như một tiếng sấm rền dưới lòng đất. Vách rễ phía trước bất ngờ co thắt gắt gao, bóp nghẹt lối đi rộng 3 mét xuống chỉ còn chưa đầy 2 mét. Cả hai chiếc xe trượt đang lao đi với tốc độ trên 100km/h hướng thẳng vào khe hẹp tử thần đang khép chặt dần chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!