Nhạc nềnPrairie5

Bão Lửa Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi áp suất rít lên điếc tai ngoài lối vào chợ đen bóp nghẹt bầu không khí, hàng trăm phu mỏ hoảng loạn xô đẩy nhau chạy trốn khi họng pháo hơi nước của xe tuần tra Thiên Lộc bắt đầu ló dạng. Luồng hơi nước nén áp lực cao từ còi báo động thổi bay các mảng lá rễ khô ngụy trang ở cổng chợ, cuốn theo bụi than và xơ gỗ bay mù mịt trong không gian rực sắc đỏ hổ phách của nhựa thông Dạ Quang.


Trong cabin chật hẹp của chiếc Phong Bão, Phong Lâm giật nẩy mình. Vết rách trên trán do cú va chạm với Tạ Đạt lúc trước đột ngột nhói lên, dòng máu nóng rỉ ra bám vào viền kính bảo hộ chống bụi nấm, làm mờ đi tầm nhìn hổ phách của anh. Cổ tay phải hằn đỏ vết bỏng điện sinh học từ Mộc Miên khẽ co rút dưới lớp găng tay cao su dày. Anh siết chặt vô lăng gỗ sồi, cảm nhận rõ rệt sự rung chuyển dữ dội của thớ gỗ rễ thần dưới gầm xe.


"Phong Lâm! Chúng ta bị vây rồi!" Giọng nói máy móc của Thạch Đầu vang lên dồn dập qua bộ đàm hơi nước. Chú robot hơi nước rỉ sét đang khom người bên hộc động cơ phía sau, một tay giữ chặt bình xịt nitơ lỏng mini vừa đổi được để bảo vệ Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp khỏi luồng nhiệt đang tăng vọt của lò hơi.


Đúng lúc này, một bóng người nhỏ thó, nhanh nhẹn như sóc lách qua khe hở của chồng phế liệu quặng đồng đỏ, nhào thẳng vào cabin xe trượt. Đó là A Nam, trinh sát tự do của Trạm Số 9. Khuôn mặt gầy gò của cậu bé mồ côi bám đầy bùn rễ và nhọ than đen kịt, đôi mắt xếch sáng lên sự hốt hoảng.


"Anh Lâm! Đừng đi ngả chính! Tần Sâm mang theo hạm đội xe tuần tra Thiết Kỷ khóa chặt ba cổng lớn rồi!" A Nam thở hổn hển, tay chỉ về phía ngách rễ hẹp phía đông. "Bọn Thiên Lộc rải máy quét nhiệt khắp nơi. Nhưng có một tin mừng... thợ mỏ đang nổi điên ngoài kia!"


Phong Lâm nheo mắt nhìn qua tròng kính thạch anh màu hổ phách. Phía trước, cách quầy hàng của Chu Sa không xa, hàng trăm phu mỏ nghèo khổ của Liên minh Thợ mỏ Tự do Trạm Số 9 đang tụ tập thành một bức tường người giận dữ. Dẫn đầu bọn họ là Thạch Hổ, vị thủ lĩnh trẻ tuổi có thân hình cao lớn, da rám nắng và cánh tay quấn băng gạc trắng xóa. Ánh mắt gã rực lửa nổi loạn khi nhìn thẳng vào họng pháo hơi nước của chiếc xe tuần tra đang tiến vào.


"Nghiệp đoàn Thiên Lộc phong tỏa nguồn nước ngọt lõi rễ của chúng ta!" Giọng Thạch Hổ vang lên như sấm, dội vào vách hang rỗng. "Chúng nó muốn con em chúng ta chết khát trong các khu ổ chuột, muốn chúng ta phải quỳ lạy mua từng viên thuốc giải nấm với giá cắt cổ! Hôm nay, thợ mỏ Trạm Số 9 thà chết chứ không chịu làm nô lệ cho lũ hút nhựa!"


Tiếng gầm phẫn nộ của hàng trăm phu mỏ đồng thanh vang lên, át cả tiếng rít của van xả áp Thiên Lộc. Cuộc bạo động của thợ mỏ Trạm Số 9 bùng nổ.


Từ phía hạm đội tuần tra, Tần Sâm bước xuống khỏi chiếc xe thiết giáp chỉ huy. Gã quản đốc lạnh lùng khoác bộ quân phục đen bóng, đôi găng tay da xám siết chặt lấy khẩu súng trường hơi nước liên thanh. Đôi mắt sắc lạnh của gã quét qua đám đông phu mỏ như nhìn những con số vô tri.


"Bắn!" Tần Sâm ra lệnh lạnh lùng, không một chút do dự.


*HƯU... HƯU... HƯU!*


Loạt súng hơi nước liên thanh nổ súng bắn phá dữ dội. Những viên đạn đinh thép và luồng hơi nước nóng bỏng quét qua đám đông, tạo nên những tiếng la hét đau đớn. Nhưng bạo lực không làm thợ mỏ lùi bước, nó chỉ đổ thêm dầu vào ngọn lửa giận dữ đã âm ỉ bấy lâu.


"Lên! Đập tan lũ chó săn Thiên Lộc!" Thạch Hổ gầm lên, quai chiếc búa khai mỏ áp lực hơi nước khổng lồ lao thẳng vào chốt gác tiên phong.


*OÀNG!*


Cú đập cực mạnh từ chiếc búa áp lực đập tan tành tấm khiên thép của một tên lính tuần tra, hất văng gã vào vách rễ. Phía sau gã, các thợ mỏ dùng cuốc chim, xà beng và thuốc nổ thô tấn công điên cuồng vào đội hình tuần tra. Khói súng, khói than lò hơi và hơi nước nóng bốc lên mù mịt, biến Chợ Đen Hổ Phách thành một lò bát quái khổng lồ rực sắc đỏ hổ phách.


Phong Lâm nhận thấy đây là cơ hội duy nhất. Anh quay sang A Nam: "Lối đi tắt vào Khu Mỏ Hoang Nhánh 9 ở đâu?"


"Đi theo em! Nhưng lò hơi của anh có chịu nổi không?" A Nam lo lắng nhìn đồng hồ áp suất xe trượt đang nhấp nháy đỏ do thiếu nước làm mát nghiêm trọng.


"Không chạy cũng phải chạy!" Phong Lâm nghiến răng, cơn đau nhói ở vai trái khiến tay anh run nhẹ khi gạt cần khởi động lò hơi phụ. Bình chứa nước làm mát chỉ còn lại chưa đầy một phần ba sau cuộc giao dịch với Chu Sa. Anh không thể duy trì ga cao liên tục mà không làm nổ tung nồi hơi. Anh phải tính toán từng nhịp ga, tận dụng độ dốc của thớ gỗ để trượt tự do nhiều nhất có thể.


"A Sâm! Chuẩn bị sẵn bình xịt nitơ lỏng! Thạch Đầu, khóa chặt van xả an toàn, chúng ta cần tích áp suất để bứt tốc qua khe hẹp!" Phong Lâm ra lệnh.


Chiếc Phong Bão chồm lên, bánh xích sau bên phải nghiến mạnh xuống sàn gỗ ẩm ướt bám đầy bột đá vôi. Bánh xích sau bên trái – vốn bị hỏng nặng và chắp vá tạm thời – phát ra những tiếng kèn kẹt khô khốc đầy đe dọa. Xe trượt lách qua những gian hàng đang bốc cháy, lao thẳng vào trung tâm cuộc hỗn chiến.


Tần Sâm lập tức phát hiện chiếc xe trượt quen thuộc. Gã chỉ súng về phía Phong Lâm: "Bắt lấy gã giao hàng ngầm! Thu hồi hộp bảo ôn bằng mọi giá!"


Ba chiếc xe tuần tra hạng nhẹ 'Tật Phong' rú ga đuổi theo sát nút, họng súng hơi nước liên tục bắn phá làm nát vụn các rầm gỗ xung quanh xe Phong Bão. Đạn đinh thép găm kèn kẹt vào sườn xe bọc da cá sấu sờn rách.


Đúng lúc ngặt nghèo nhất, một bóng người vạm vỡ xuất hiện trên chiếc xe chở quặng khổng lồ 'Cự Long' bọc thép tấm phế liệu dày. Đó là Thiết Chùy, người đồng nghiệp cũ của cha Phong Lâm. Gã gầm lên một tiếng như gấu ngủ đông thức giấc, bẻ lái chiếc xe quặng khổng lồ húc sập rầm thép chịu lực chính của hành lang cảng.


*RẦM... XOẢNG!*


Tấm rầm thép nặng hàng tấn đổ sập xuống, chắn ngang đường chạy của hạm đội tuần tra Thiên Lộc. Chiếc 'Thiết Kỷ' của Tần Sâm bị đống đổ nát chặn đứng, động cơ hơi nước rú lên vô vọng trong làn khói xám. Phía sau tấm chắn, thợ rèn Cường Sắt trần ngực loang lổ vết sẹo bỏng, liên tục quai búa đập vỡ các đường ống hơi nước áp lực cao của cảng, tạo ra một bức tường hơi nước nóng bỏng ngăn cản truy binh.


"Chạy đi, Phong Lâm! Hoàn thành tâm nguyện của cha mày!" Thiết Chùy hét lớn qua làn khói.


"Cảm ơn chú!" Phong Lâm hét lên, mắt anh nhòe đi vì máu và mồ hôi.


Phía trước anh, dưới tấm rầm thép đang sụp xuống từ từ, chỉ còn lại một khe hở hẹp chưa đầy hai mét dẫn vào lối vào tối tăm của Khu Mỏ Hoang Nhánh 9. Đó là lối thoát duy nhất, nhưng tấm rầm thép khổng lồ đang hạ xuống với tốc độ chóng mặt.


"Phong Lâm! Khe hẹp đang khép lại! Áp suất lò hơi chỉ còn năm mươi pound!" Thạch Đầu cảnh báo lớn.


Phong Lâm nhìn chằm chằm vào khe hẹp. Tròng kính hổ phách của anh phản chiếu hình ảnh tấm rầm thép đang rơi. Anh biết, nếu phanh lại lúc này, họ sẽ bị Tần Sâm bắt giữ và Linh Chi sẽ chết. Nếu bứt tốc không đủ, chiếc Phong Bão sẽ bị tấm rầm thép nghiền nát thành đống sắt vụn.


Anh đưa ra quyết định điên rồ. Anh gạt mạnh cần số, bơm một lượng nhỏ nước làm mát còn lại trực tiếp vào buồng đốt lò hơi, cưỡng ép áp suất tăng vọt lên mức giới hạn. Lò hơi xe trượt rú lên một tiếng rít kinh hoàng, khói trắng phun ra mù mịt từ hai ống xả sau.


"Bám chắc vào!"


Chiếc Phong Bão lao vút đi như một bóng mờ hổ phách, sạt qua bề mặt thớ gỗ ẩm ướt trơn trượt. Tiếng kim loại ma sát với tấm rầm thép đang rơi tạo ra những tia lửa cơ khí chói mắt dọc mui xe. Thân xe nghiêng hẳn sang một bên khi bánh xích sau bên trái mất lực bám, nhưng đà quán tính cực đại đã đẩy chiếc xe trượt phóng vọt qua khe hẹp chỉ trong một phần mười giây trước khi tấm rầm thép khổng lồ đổ sập hoàn toàn xuống mặt thớ gỗ rễ thần.


*OÀNG... RẦM...*


Tiếng đổ nát kinh hoàng vang dội phía sau lưng. Chiếc Phong Bão lao thẳng vào bóng tối lạnh lẽo, ẩm mốc của đường hầm Khu Mỏ Hoang Nhánh 9.


Nhưng ngay khi họ vừa vượt qua ranh giới sinh tử, một tiếng nổ lớn từ phía sau – có lẽ do một bình tích áp hơi nước của chợ đen bị kích nổ trong cuộc bạo động – làm sập đổ hoàn toàn lối vào đường hầm mỏ bỏ hoang. Đất đá, xơ gỗ và các rầm thép rỉ sét đổ sụp xuống như một trận lở đất, lấp kín hoàn toàn ánh sáng hổ phách cuối cùng của chợ đen.


Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy chiếc xe trượt Phong Bão đang trôi tự do trong lòng đất lạnh lẽo. Họ đã thoát khỏi cuộc càn quét, nhưng giờ đây bị cô lập hoàn toàn trong lòng mỏ cổ hoang phế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!