Chợ Đen Hổ Phách
Tiếng sủi bọt ùng ục của dòng nhựa độc axit màu lam nhạt dâng cao từ đáy vực sâu bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc, chỉ còn cách bánh xích sau xe trượt vài gang tay ngắn ngủi. Luồng nhiệt lượng khủng khiếp phả lên buồng lái khiến kính bảo hộ chống bụi nấm của Phong Lâm mờ đi vì hơi nước độc. Chiếc Phong Bão và xe trượt một bánh "Độc Hành" của Sói Xám vẫn đang bị khóa chặt vào nhau bởi hai sợi xích thép căng thẳng tắp, trượt ngang mất kiểm soát hướng thẳng về phía tử địa.
"Sư phụ! Chúng ta sắp rơi rồi!" Tiếng hét thất thanh của A Sâm dội lên từ khoang động cơ phía sau, át cả tiếng rít của van hơi nước đang quá nhiệt.
Phong Lâm không trả lời. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu đỏ vì căng thẳng, vết rách trên trán do cú húc đầu của Tạ Đạt vẫn rỉ máu, chảy dài xuống má rồi bám vào viền kính bảo hộ. Cổ tay phải của anh nhói lên đau đớn; vết bỏng điện sinh học từ Mộc Miên truyền qua lúc nãy vẫn hằn đỏ dưới lớp găng tay cao su dày, nhưng anh buộc phải phớt lờ nó. Sự tập trung của anh đổ dồn vào sợi xích thép đang ghì chặt đuôi xe.
Trong khoảnh khắc bánh xích sau bên trái mấp mé bên rìa đá vôi mục nát, Phong Lâm buông một tay khỏi vô lăng gỗ sồi, tay kia chộp lấy khẩu súng nỏ hơi nước áp lực cao "Lôi Châm" dắt bên hông cabin. Anh nheo mắt, căn chỉnh thấu kính hổ phách hướng thẳng vào mắt xích truyền động chính trên chiếc xe một bánh của Sói Xám – điểm chịu lực yếu nhất trong hệ thống liên kết cơ khí của đối thủ.
*PẰNG!*
Phát bắn đanh gọn giải phóng luồng khí nén cực đại. Đinh thép chịu lực xé toạc màn sương mù nhựa độc, găm thẳng vào đĩa răng truyền động của chiếc "Độc Hành". Tiếng kim loại gãy giòn dã vang lên. Cú va đập cực mạnh làm lệch tâm quay của bánh xe khổng lồ, sợi xích liên kết giữa hai xe trượt tức thì bị kéo căng quá giới hạn vật lý và đứt phăng.
Lực đàn hồi cực mạnh của sợi xích đứt giật ngược lại, đánh rầm vào vách đá vôi. Chiếc Phong Bão mất đi lực kéo gián tiếp, lập tức chồm lên nhờ đà xoay của bánh xích sau bên phải. Phong Lâm nhanh tay bẻ lái gắt, tận dụng lớp bột đá vôi thô ráp mà A Sâm vừa rải lúc nãy để tạo lực bám ma sát, đưa chiếc xe trượt thoát ly khỏi mép vực thẳm axit trong gang tấc. Qua gương chiếu hậu, anh chỉ kịp thấy Sói Xám khéo léo bắn mỏ neo phụ để hãm đà chiếc "Độc Hành", gã đứng khựng lại bên rìa đá, đôi mắt lạnh lùng sau chiếc mặt nạ sắt hình sói nhìn theo bóng chiếc Phong Bão khuất dần vào ngách rễ.
"Thoát... thoát rồi..." A Sâm gục đầu xuống bệ máy, thở dốc.
"Chưa đâu," Phong Lâm lạnh lùng nói, mắt vẫn dán chặt vào khoảng không tối tăm phía trước. "Lò hơi đang quá nhiệt nghiêm trọng. Nước làm mát đã cạn. Chúng ta phải tìm nơi ẩn náu khẩn cấp trước khi sườn xe bị thiêu rụi."
Trong cabin chật hẹp, mùi sáp bọc vắc-xin rò rỉ nhè nhẹ tỏa ra. Nhiệt độ dâng cao từ động cơ sát bên đã bắt đầu làm mềm lớp sáp bảo vệ của Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp đeo sau lưng Phong Lâm. Đồng hồ cát thạch anh hiển thị vạch thời gian bảo quản chỉ còn lại đúng 40 giờ 30 phút. Mỗi hạt cát xanh lam rơi xuống như một nhịp đập yếu ớt của em gái Linh Chi đang thoi thóp tại khu cách ly Vĩnh An.
Mộc Miên nhắm chặt mắt, áp lòng bàn tay trần lên vách trong bằng gỗ sồi rỗng của cabin. Cô khẽ rùng mình: "Anh Lâm... thớ gỗ ở đây đang run rẩy. Có một ngách rễ phụ bị bỏ hoang ngay phía đông vách đá vôi này. Lối đó dẫn thẳng xuống Chợ Đen Hổ Phách. Ở đó có nguồn năng lượng lạnh để sạc lại hộp bảo ôn."
Theo chỉ dẫn của Mộc Miên và những ghi chép nhạt nhòa trong cuốn Nhật ký hành trình Phong Nhạc, Phong Lâm tắt lò hơi chính, để chiếc Phong Bão trượt tự do theo trọng lực dốc đứng của ngách rễ phụ hoang phế. Không gian xung quanh tối đen hoàn toàn, chỉ có ánh sáng phát quang lam nhạt từ các tai nấm bám dọc thớ thớ gỗ dẫn lối.
Sau gần nửa giờ di chuyển vô thanh, không khí ngột ngạt bắt đầu được thay thế bởi mùi khói than, dầu mỡ khét lẹt và hơi ấm của hàng ngàn lò hơi hơi nước hoạt động cùng lúc. Chiếc Phong Bão lướt ra khỏi một kẽ rễ rỗng khổng lồ, trước mắt họ hiện ra Chợ Đen Hổ Phách.
Đó là một khoang rễ rỗng khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất, đường kính rộng hơn ba trăm mét. Toàn bộ không gian được thắp sáng bởi hàng vạn vệt nhựa thông phát quang thô (Dạ Quang thô) chảy tràn từ vách rễ trên cao xuống các bể chứa bằng đồng, tạo nên một thứ ánh sáng màu hổ phách rực rỡ nhưng ma mị. Hàng trăm gian hàng tạm bợ được dựng bám vào các thớ gỗ hóa thạch đen bóng. Tiếng la hét ngã giá, tiếng búa gõ rèn cơ khí và tiếng xả áp rít chói tai của các tay lái ngầm tạo nên một khung cảnh hỗn độn, náo nhiệt.
Phong Lâm cho xe đỗ vào một góc tối khuất sau chồng phế liệu quặng đồng đỏ. Anh đeo chặt kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách, gạt nhẹ chốt cửa cabin.
"Thạch Đầu, trông chừng xe và A Sâm. Mộc Miên, đi với tôi. Chúng ta phải tìm Chu Sa,"
"Rõ, Phong Lâm. Hệ thống cảm biến của tôi sẽ hoạt động ở chế độ im lặng để phát hiện tín hiệu tuần tra," Thạch Đầu đáp, một mắt thấu kính lò hơi khẽ nhấp nháy đỏ.
Phong Lâm lách qua những đám đông phu mỏ nhếch nhác và bọn buôn lậu nhựa thô. Mùi sáp bọc vắc-xin rò rỉ sau lưng anh càng lúc càng rõ rệt do nhiệt độ ấm áp của chợ đen. Anh cần tìm bình xịt nitơ lỏng mini để hạ nhiệt khẩn cấp cho hộp bảo ôn.
Ở góc sâu nhất của chợ đen, nơi bốc lên mùi hóa chất nồng nặc và khói màu vàng độc hại, là quầy hàng của Chu Sa - thiên tài hóa chất lập dị của Nhánh Rễ Số 9. Cô gái ngồi vắt vẻo trên một chiếc thùng phi chứa nhựa thông, đầu đeo chiếc kính bảo hộ tròn to đùng bám đầy nhọ than, mái tóc nhuộm loang lổ nhiều màu hóa chất rối bù. Đôi ngón tay thon dài của cô nhuộm vàng nhựa thông đang khéo léo pha trộn các hạt bào tử nấm phát quang vàng vào một bình chưng cất bằng đồng.
"Này, gã giao hàng ngầm có vết rách trên trán," Chu Sa không thèm ngước mắt lên, chỉ hít hà không khí rồi cười khẩy. "Mùi sáp bọc vắc-xin của Thiên Lộc... Thơm đấy, nhưng nó sắp chảy hết rồi. Mày mang đến cho tao một ca bệnh thú vị à?"
Phong Lâm bước đến sát quầy hàng, hạ giọng: "Tao cần một bình xịt nitơ lỏng mini để hạ nhiệt khẩn cấp. Và một liều bào tử nấm phát quang vàng để tăng áp lò hơi."
Chu Sa lúc này mới ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn sau lớp kính bảo hộ sáng rực lên sự tò mò. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc hộp bảo ôn đeo sau lưng Phong Lâm: "Nitơ lỏng à? Tao có. Bào tử nấm phát quang vàng để ép áp lò hơi vượt giới hạn? Tao cũng có. Nhưng mày lấy gì để đổi? Tiền đồng thau Thiên Lộc chứ gì? Quên đi, thứ kim loại rác rưởi của nghiệp đoàn đang mất giá từng giờ ở cái chợ này rồi."
Phong Lâm đặt tay lên bàn gỗ, thẳng thắn: "Tao có phiến đồng thau chính quy đúc từ cảng cảng."
"Tao đã bảo là không!" Chu Sa gắt gỏng, gõ mạnh chiếc ống nghiệm thủy tinh xuống bàn. "Tao cần dung môi tinh khiết để chưng cất hóa chất tăng tốc. Tao cần nước ngọt lõi rễ tinh khiết, chưa bị nhiễm độc tố axit nhựa hay bào tử nấm Tử Chu. Đưa nước đây, hoặc biến đi để vắc-xin của mày tự thối rữa."
Phong Lâm khựng lại. Lồng ngực anh thắt chặt. Bình chứa nước làm mát của xe Phong Bão đang thiếu hụt nghiêm trọng, lượng nước ngọt lõi rễ tinh khiết còn lại trên xe là tài nguyên bảo mệnh duy nhất để giữ cho động cơ không bị nổ tung khi vượt dốc. Nếu giao dịch lúc này, anh sẽ mất đi lá bài bảo hiểm cơ khí của mình.
Đúng lúc đó, ở phía đối diện chợ đen, một bóng người béo mập ú khoác chiếc áo gấm xa xỉ bám đầy mỡ nấm sấy đang lén lút lướt qua các gian hàng. Đó là Giám sát Trương - quan chức quản lý Trạm Số 9. Gã không dùng bàn tính bằng đồng quen thuộc, mà tay đang cầm một thiết bị truyền tin hơi nước mini, ngón tay mập mạp liên tục gõ nhịp phát tín hiệu tọa độ ngầm cho lực lượng tuần tra Thiên Lộc.
*TÍT... TÍT...*
Trong khoang động cơ xe trượt, Thạch Đầu lập tức phát hiện sóng từ trường lạ. Giọng nói trầm đục của chú robot truyền qua bộ đàm hơi nước mini gắn tai Phong Lâm: "Phong Lâm, có tín hiệu quét từ tính sinh học của Thiên Lộc đang khép chặt vòng vây quanh chợ đen. Giám sát Trương đang ở đây. Gã đã bán đứng chúng ta."
Phong Lâm liếc nhanh qua tròng kính hổ phách, phát hiện Giám sát Trương đang ra hiệu cho ba tên lính gác ngầm mặc giáp nhẹ của Thiên Lộc tiến vào từ ngách rễ phía tây. Thời gian không còn nữa. Nếu quân tuần tra ập đến trước khi giao dịch hoàn tất, hộp vắc-xin sẽ bị tịch thu và Linh Chi sẽ chết.
"Được rồi, tao đồng ý đổi," Phong Lâm nghiến răng, lôi từ hông ra bình chứa nước ngọt lõi rễ tinh khiết duy nhất còn lại. Lượng nước cất trong veo, lấp lánh phản chiếu ánh sáng hổ phách khiến mắt Chu Sa rực sáng.
Anh dốc ngược bình nước, đổ đúng hai phần ba lượng nước ngọt quý giá vào bình đong của Chu Sa. Cái giá phải trả là cực kỳ đắt: chiếc Phong Bão giờ đây sẽ phải chạy trong tình trạng lò hơi cận kề ngưỡng quá nhiệt mà không có đủ nước dự phòng làm mát.
Chu Sa phấn khích đón lấy lượng nước ngọt, nhanh tay đẩy về phía Phong Lâm một bình xịt nitơ lỏng mini bọc đồng và một lọ chứa các hạt bào tử nấm phát quang vàng rực rỡ: "Giao dịch thành công! Nhớ lời tao, bào tử nấm này có thể giúp lò hơi của mày đạt áp suất gấp đôi trong mười giây, nhưng quá thời gian đó, mày sẽ bay màu cùng chiếc xe trượt đấy!"
Phong Lâm chộp lấy bình xịt nitơ lỏng, lập tức xịt mạnh luồng khí lạnh buốt giá vào bề mặt hộp bảo ôn vắc-xin. Lớp sáp bọc ngoài đang mềm nhão lập tức đông cứng lại dưới làn khói trắng lạnh giá, giữ vững nhiệt độ an toàn cho liều thuốc quý.
Nhưng ngay khi anh vừa dắt bình nitơ vào đai lưng, một tiếng còi áp suất chói tai, vang dội bỗng nhiên rú lên từ lối vào chính của Chợ Đen Hổ Phách.
*HÚÚÚÚÚ... HÚÚÚÚÚ...*
Luồng hơi nước nén áp lực cao từ còi báo động thổi bay các mảng lá rễ khô ngụy trang ở cổng chợ. Tiếng rầm rập của xích xe tuần tra thiết giáp Thiên Lộc dội vang khắp các thớ gỗ rễ thần. Lối thoát hiểm duy nhất của chợ đen đã bị bít kín bởi hạm đội tuần tra của Tần Sâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!