Nhạc nềnPrairie5

Tử Lộ Trơn Trượt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc bật lửa hơi nước tự chế bằng đồng thau của Tạ Đạt xoay tròn trong không trung. Dưới tròng kính thạch anh màu hổ phách của Phong Lâm, vật thể kim loại ấy rơi xuống như một thước phim quay chậm, phản chiếu những vệt sáng xanh lam mờ nhạt của mạch rễ thần phát quang bám ngoài vách hang.


Bên dưới nó, bánh xích sau bên trái của chiếc xe trượt Phong Bão đang nghiến mạnh xuống thớ gỗ dốc đứng ba mươi độ để hãm đà trượt tự do. Sự ma sát khủng khiếp tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng, bốc lên mùi mỡ cá nang lòng đất tanh nồng khét lẹt. Chỉ cần vỏ đồng thau của chiếc bật lửa va đập vào mắt xích thép đang nóng đỏ kia, một tia lửa cơ khí siêu nhỏ cũng đủ để kích nổ toàn bộ lượng khí hydro tự nhiên đang tích tụ đậm đặc trong khoang rễ kín này.


"A Sâm! Bột đá vôi!" Phong Lâm gầm lên qua kẽ răng, giọng anh bị nén chặt đến mức gần như không phát ra âm thanh để tránh tạo chấn động không khí.


Trong khoảnh khắc sinh tử tột cùng, cậu học trò nhỏ A Sâm không hề do dự. Cậu nhóc không dùng tay không để chụp chiếc bật lửa – một hành động quá mạo hiểm có thể khiến gã phản bội Tạ Đạt có cơ hội vùng vẫy. Thay vào đó, A Sâm nhoài người ra khỏi hộc chứa đồ cabin, tay phải chộp lấy túi da chứa bột đá vôi khử axit dã chiến dắt bên hông. Cậu không rải, mà dốc ngược cả túi bột mịn trắng xóa đổ thẳng vào khe hở giữa cabin và khung động cơ phía sau, ngay trên đường rơi của vật thể đồng thau.


*BỘP!*


Chiếc bật lửa đồng thau rơi trúng vào đám bột đá vôi mịn đang phun ra như một làn khói trắng dã chiến. Lớp bột đá vôi có tính kiềm mạnh và độ tơi xốp cao lập tức bao phủ hoàn toàn thân bật lửa, triệt tiêu động năng rơi tự do của nó. Khi vật thể chạm vào bánh xích sau bên trái, nó không hề tạo ra tiếng va chạm kim loại đanh gọn, mà chỉ phát ra một tiếng *bịch* đục ngầu, lọt thỏm vào lớp bột đá vôi đang phủ dày trên mắt xích nóng bỏng. Bánh răng sắt của thiết bị tạo lửa bị những hạt đá vôi mịn bít chặt, hoàn toàn mất khả năng ma sát.


"Đã chụp được!" Thạch Đầu phát ra âm thanh máy móc trầm đục. Cánh tay trái bọc cao su dày của chú robot hơi nước rỉ sét thò xuống gầm, chộp gọn chiếc bật lửa đã bị bọc kín trong bột đá vôi, siết chặt trong lòng bàn tay kim loại để triệt tiêu mọi khả năng rò rỉ nhiệt.


Phong Lâm thở hắt ra một hơi dài, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng dường như vừa dịu đi đôi chút. Máu tươi từ vết rách trên trán do cú húc đầu của Tạ Đạt vẫn rỉ ra, chảy dài xuống má và bám vào viền kính bảo hộ, nhưng anh không có thời gian để lau. Cổ tay phải của anh nhói lên đau đớn; vết bỏng điện sinh học từ Mộc Miên truyền qua lúc nãy vẫn hằn đỏ dưới lớp găng tay cao su dày, như một lời nhắc nhở về mạch sống mỏng manh mà anh đang gánh vác.


Trên mui cabin, Tạ Đạt với cổ tay phải bị bẻ gãy gập đang co quắp vì đau đớn. Gã trợn tròn mắt nhìn chiếc bật lửa – quân bài tẩy cuối cùng để uy hiếp – đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Sự hung hãn cuồng bạo biến mất, thay vào đó là nỗi hoảng loạn tột độ của một kẻ cơ hội vừa nhận ra mình đã bước cả hai chân vào cửa tử.


"Phong... Phong Lâm... Tha cho tao..." Tạ Đạt rên rỉ, hai chân gã bị Thạch Đầu ghim chặt xuống mui gỗ sồi không thể nhúc nhích. "Tao chỉ muốn kiếm tiền thưởng... Linh Chi của mày cần vắc-xin, tao cũng cần nước ngọt để sống..."


Phong Lâm không thèm liếc nhìn gã. Anh trèo ngược lên mui xe, bàn tay bọc găng cao su thô bạo túm lấy cổ áo da sờn rách của Tạ Đạt, lôi xềnh xệch gã xuống sàn dốc thớ gỗ. Anh không giết gã – luật của giới giao hàng ngầm không cho phép sát sinh vô ích dưới lòng rễ thần – nhưng anh cũng không thể mang theo một kẻ phá hoại ngầm trên xe.


Lướt nhanh qua kính bảo hộ, Phong Lâm phát hiện một hốc rễ khô héo nằm sát vách hang, nơi thớ gỗ đã hóa thạch đen bóng và không có khí hydro tích tụ. Anh ném mạnh Tạ Đạt vào trong hốc rễ đó, dùng một đoạn dây xơ gai dẻo dai buộc chặt hai chân gã vào mấu rễ thần.


"Nằm im ở đây. Khi lò hơi của tao ra khỏi Túi Khí Hydro, luồng khí thải sẽ đẩy bớt khí gas đi, mày sẽ không chết ngạt," Phong Lâm lạnh lùng nói. "Nhưng nếu mày cố tình giãy giụa làm gãy mấu rễ, thớ gỗ co thắt sẽ nghiền nát mày thành cám."


Không đợi Tạ Đạt trả lời, Phong Lâm phóng người trở lại buồng lái. Mộc Miên đang ngồi co mình ở góc cabin, đôi mắt màu ngọc bích của cô lấp lánh sự lo âu khi nhìn vết thương trên trán anh. Cô đưa bàn tay mảnh dẻ định chạm vào vết thương, nhưng Phong Lâm khẽ lắc đầu.


"Chúng ta phải thoát khỏi đây ngay lập tức. Nồng độ hydro đang tăng nhanh do chấn động sập rễ từ phía trên dội xuống," Phong Lâm ghì chặt vô lăng gỗ sồi, chân đạp mạnh vào cần nhả phanh tay cơ học.


Chiếc Phong Bão chao đảo, tiếp tục trượt tự do tắt máy tắt đèn xuống con dốc đứng ba mươi độ. Bóng tối ngột ngạt của Túi Khí Hydro dần lùi lại phía sau khi độ dốc của thớ gỗ tăng lên đột ngột. Gió rít qua khe cửa cabin mang theo mùi ẩm mốc lạnh lẽo của nhựa độc axit – dấu hiệu cho thấy họ đang tiến sát đến ranh giới của Động Nhựa Chảy.


"A Sâm, chuẩn bị khởi động lại lò hơi!" Phong Lâm ra lệnh khi kính bảo hộ của anh bắt đầu bám đầy những giọt sương mù nhựa độc màu lam nhạt.


"Rõ, sư phụ!" A Sâm gạt cần khởi động, Thạch Đầu lập tức nhồi những viên than đá chất lượng thấp vào buồng đốt phụ.


*HÙM... RẦM RẦM!*


Tiếng gầm rú quen thuộc của động cơ hơi nước vang lên, làm rung chuyển cả cabin gỗ sồi bọc da cá sấu. Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì kim đồng hồ nước làm mát đã tụt xuống sát vạch đỏ nguy hiểm. Bình chứa nước làm mát lò hơi bị thiếu hụt nghiêm trọng sau khi chia sẻ cho dân làng A Táp. Hơi nước nóng rò rỉ từ chiếc van xả phụ bị hỏng tạo ra những giọt nước ngưng tụ nhỏ xèo xèo trên vỏ đồng nóng bỏng, tỏa ra làn khói trắng mờ ảo.


"Lò hơi đang quá nhiệt, Phong Lâm!" Thạch Đầu cảnh báo, thấu kính lò hơi của chú robot nhấp nháy đỏ liên tục. "Nếu áp suất vượt quá tám mươi pound, hệ thống xích truyền động chắp vá sẽ bị đứt gãy hoàn toàn!"


"Giữ nguyên áp suất ở mức tối thiểu! Chúng ta trượt dốc để tận dụng trọng lực!" Phong Lâm hét lớn, hai tay bẻ lái gắt để đưa chiếc Phong Bão lách qua cửa hang hẹp bám đầy rêu phát quang lam nhạt trơn trượt.


Trước mắt họ, Động Nhựa Chảy hiện ra như một hàm cá mập khổng lồ dốc đứng bảy mươi độ hướng thẳng xuống vực sâu vạn trượng. Vách hang phủ một lớp nhựa cây dày đặc, trơn trượt như băng và phát ra thứ ánh sáng xanh lam ma mị nhưng chết chóc của axit nhựa độc. Chỉ cần một cú sơ sẩy nhỏ, bánh xích xe trượt sẽ mất hoàn toàn lực bám và lao thẳng xuống lòng vực thẳm nhựa độc đang sủi bọt phía dưới.


*KÈN KẸT... XOẠT!*


Ngay khi bánh xích chạm vào bề mặt nhựa độc trơn trượt, chiếc Phong Bão bị lệch nghiêng nghiêm trọng. Bánh xích sau bên trái vốn được bọc xơ gai dẻo bôi mỡ cá nang bị trượt dài, đuôi xe văng mạnh về phía vách hang dốc đứng. Phong Lâm phải vận dụng toàn bộ sức mạnh cơ bắp của hai cánh tay để ghì chặt vô lăng gỗ sồi, giữ cho trọng tâm xe không bị lật.


Đúng lúc này, một tiếng rít cơ khí chói tai, sắc lạnh dội xuống từ vòm hang phía trên.


Through tròng kính hổ phách, Phong Lâm phát hiện một bóng đen khổng lồ đang lao xuống với tốc độ kinh hoàng dọc theo vách dốc bảy mươi độ. Đó là một chiếc xe trượt một bánh độc đáo, vận hành bằng động cơ hơi nước nén siêu gọn dẻo dai. Chiếc xe trượt 'Độc Hành' di chuyển cực kỳ linh hoạt, bánh xe bản rộng bọc thép đinh xích của nó bám chặt vào lớp nhựa trơn trượt như một con nhện khổng lồ.


Kẻ điều khiển chiếc xe đó khoác một tấm áo choàng lông sói đất xám xịt, khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ sắt hình đầu sói lạnh lùng.


"Sói Xám!" Phong Lâm mím môi, nhận ra danh tính của thợ săn tiền thưởng khét tiếng lòng đất.


Sói Xám không nói một lời. Gã bẻ lái chiếc xe một bánh áp sát Phong Bão từ phía trên dốc. Với kỹ năng lái xe thượng thừa tích lũy qua hàng trăm cuộc săn đuổi, gã tận dụng độ dốc đứng để tạo đà, hông xe trượt 'Độc Hành' đột ngột phun ra một luồng hơi nước nén mạnh mẽ, phóng ra ba chiếc dao găm hơi nước bám dính tầm trung hướng thẳng về phía hệ thống bánh xích sau của Phong Bão.


*PHẬP! PHẬP! PHẬP!*


Những chiếc dao găm thép găm chặt vào thớ gỗ rễ thần sát sạt bánh xích sau bên trái, luồng hơi nước áp lực cao tỏa ra từ chuôi dao găm bắt đầu ăn mòn các sợi xơ gai dẻo bọc ngoài xích xe.


"Chúng muốn cắt đứt xích của chúng ta!" A Sâm hoảng hốt hét lên.


"Bám chắc!" Phong Lâm gầm lên.


Anh không thể sử dụng phanh tay cơ học vì má phanh sẽ tạo ra tia lửa ma sát với xích thép đang dính đầy nhựa độc axit dễ cháy. Phong Lâm quyết định sử dụng kỹ năng độc quyền của mình. Anh giật mạnh cần điều khiển tời neo sau xe, kích hoạt cò bấm cơ học trên tay lái.


*PẰNG!*


Chiếc mỏ neo xích thép lò xo bắn mạnh ra từ hông xe Phong Bão, lao vút qua màn sương mù nhựa độc và cắm phập vào một thớ gỗ rễ thần hóa thạch chắc chắn ở góc cua dốc phía trước.


"Drift neo xích tâm xoay!"


Phong Lâm khóa chặt ổ quay xích thép, đồng thời bẻ lái gắt về phía bên phải. Sợi dây xích thép chịu lực căng lên như dây đàn, tạo ra một lực kéo ly tâm cực mạnh giật ngược đuôi xe Phong Bão văng sát sạt vách đá vôi dốc đứng. Chiếc xe trượt ôm một cú cua ngoặt chín mươi độ hoàn hảo ở tốc độ tám mươi kilômét một giờ, né tránh toàn bộ loạt dao găm hơi nước tiếp theo của Sói Xám trong gang tấc. Mỏ neo cắm vách bắn ra những tia lửa cơ khí nhỏ bị màn sương mù nhựa axit dập tắt ngay lập tức.


Tuy nhiên, cú drift gắt trên bề mặt trơn trượt khiến sườn xe Phong Bão va đập mạnh vào vách đá vôi. Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp nằm sau cabin bị chấn động mạnh, tiếng cát chảy trong đồng hồ cát thạch anh dường như nhanh hơn. Mùi sáp bọc vắc-xin rò rỉ nhè nhẹ tỏa ra, báo hiệu lớp sáp niêm phong đang bị mềm đi do nhiệt độ dâng cao từ lò hơi quá nhiệt sát bên.


Sói Xám khẽ nghiêng đầu dưới chiếc mặt nạ đầu sói, dường như gã hơi bất ngờ trước cú drift mạo hiểm của Phong Lâm. Nhưng gã lập tức lấy lại thế chủ động. Chiếc xe trượt một bánh 'Độc Hành' rít lên một tiếng gầm rú nén khí, lướt men theo vách dốc đứng bảy mươi độ với độ linh hoạt kinh người, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với Phong Bão xuống còn chưa đầy năm mét.


Phong Lâm nhận thấy lốp xe bản rộng của Sói Xám bám cực tốt trên nhựa trơn nhờ hệ thống đinh xích thép chịu lực dẻo dai. Chừng nào gã còn giữ được lực bám đó, Phong Bão chắp vá của anh không bao giờ có thể cắt đuôi được gã trên con dốc đứng này.


"A Sâm! Kích hoạt phễu rải bột đá vôi ngay lập tức!" Phong Lâm ra lệnh, mắt vẫn dán chặt vào khúc cua tử thần phía trước.


"Nhưng sư phụ, đó là lượng bột đá vôi khử axit cuối cùng của chúng ta!" A Sâm hét lên qua tiếng động cơ.


"Rải hết đi! Phương pháp rải bột đá vôi mở lối! Làm ngay!"


A Sâm nghiến răng, giật mạnh cần gạt phễu xả dưới gầm xe trượt Phong Bão. Lượng bột đá vôi khử axit mịn màng còn lại trong khoang chứa dã chiến lập tức phun ra trắng xóa dưới gầm trước xe, trải dài thành một vệt rộng trên bề mặt dốc phủ đầy nhựa axit độc.


*XÈO XÈO... XÈO XÈO!*


Một phản ứng hóa học kịch liệt xảy ra ngay lập tức. Bột đá vôi có tính kiềm mạnh tiếp xúc với nhựa cây độc có tính axit cao, tạo ra những luồng khói trắng mù mịt bốc lên nghi ngút. Lớp nhựa trơn trượt như băng trong tích tắc bị trung hòa, đông cứng lại và biến thành một lớp bột đá thô ráp, khô cằn và bở bùng bục bám chặt trên thớ gỗ.


Chiếc Phong Bão lướt qua lớp bột đá thô ráp, bánh xích sau bên trái đột ngột tìm lại được lực bám ma sát vật lý cực tốt, giúp Phong Lâm dễ dàng điều khiển xe giữ vững quỹ đạo chạy dốc.


Nhưng đối với Sói Xám bám sau, đó là một thảm họa chiến thuật.


Chiếc xe một bánh 'Độc Hành' đang lướt ở tốc độ cao trên bề mặt nhựa trơn bỗng nhiên va chạm trực diện với lớp bột đá thô ráp khô khốc. Sự thay đổi đột ngột và cực đoan của hệ số ma sát khiến bánh xe bản rộng của gã bị khựng lại một nhịp chí mạng. Chiếc xe trượt một bánh mất hoàn toàn đà trượt dốc, chao đảo dữ dội và suýt chút nữa đã lật nhào sạt vào vách đá vôi.


"Thành công rồi!" A Sâm reo lên phấn khích.


Nhưng Sói Xám là một thợ săn tiền thưởng hạng S, kẻ đã sinh tồn qua hàng trăm phi vụ sinh tử dưới lòng đất. Ngay khi chiếc xe trượt 'Độc Hành' bị mất lái và bắt đầu trượt ngang về phía mép vực thẳm nhựa độc, gã đã đưa ra một quyết định tàn bạo để tự cứu và khóa chặt con mồi.


Từ hai bên chassis của chiếc 'Độc Hành', hai họng súng áp lực hơi nước lớn đột ngột xoay nòng hướng thẳng về phía đuôi xe Phong Bão.


*THẦM! THẦM!*


Hai chiếc móc sắt bọc thép chịu lực nặng nề bắn ra bằng áp lực hơi nước cực đại, kéo theo hai sợi cáp thép dày bằng ngón tay cái rít lên xé gió trong màn sương mù khói trắng. Hai chiếc móc sắt cắm phập, găm chặt sâu vào khung sườn gỗ sồi rỗng chịu lực phía sau cabin của chiếc Phong Bão.


*RẮC! RẮC!*


Khung sườn gỗ sồi của Phong Bão rên lên những tiếng gãy giòn dã dưới lực va đập cơ học của hai chiếc móc sắt.


Sợi cáp thép lập tức căng thẳng tắp. Trọng lượng khổng lồ của chiếc xe trượt một bánh 'Độc Hành' đang bị mất kiểm soát dốc đứng bên trên đột ngột ghì chặt, kéo giật đuôi xe của Phong Bão lệch hẳn sang một bên.


"Sư phụ! Chúng ta bị kéo lại rồi!" A Sâm hét lên kinh hoàng khi thấy bánh xích sau bên trái của Phong Bão bắt đầu bị nhấc bổng khỏi thớ gỗ.


Phong Lâm trợn mắt nhìn qua gương chiếu hậu. Chiếc xe của Sói Xám đang trượt tự do dốc đứng, kéo theo cả chiếc Phong Bão trôi lệch về phía mép vực thẳm nhựa độc dốc đứng bảy mươi độ. Chỉ còn cách mép vực chưa đầy hai mét. Bên dưới kia, dòng nhựa axit độc đang sủi bọt tăm màu lam nhạt sẵn sàng nghiền nát và ăn mòn mọi vật thể cơ học thành tro bụi.


"Thạch Đầu! Khóa chặt van hơi chính!" Phong Lâm hét lớn, hai tay anh ghì chặt vô lăng gỗ sồi đến mức các mạch máu nổi cộm rực đỏ dưới lớp găng tay cao su dày.


Anh không thể tăng tốc để kéo theo chiếc xe của Sói Xám; bề mặt dốc phủ nhựa quá trơn khiến bánh xích sau của Phong Bão bắt đầu xoay không tải, khói đen bốc lên khét lẹt do ma sát mà không tạo ra động năng tiến lên. Lực kéo từ hai sợi cáp thép đang kéo cả hai chiếc xe trượt trôi dốc tự do về phía tử địa.


Phong Lâm bắt buộc phải sử dụng đòn sát thủ cuối cùng để tự cứu mạng.


Anh gạt mạnh cần điều khiển hệ thống truyền động hơi nước ngược, đảo chiều quay của các piston hơi nước trong nồi hơi đang quá nhiệt.


"Phanh áp suất ngược khẩn cấp!"


*XÌÌÌÌÌ... ĐOÀNG!*


Một luồng khí nén hơi nước cực mạnh bùng phát từ hai ống xả phụ phía trước đầu xe Phong Bão, phun thẳng vào không khí tạo ra một phản lực ngược khủng khiếp. Chiếc xe trượt Phong Bão khựng lại đột ngột giữa dốc đứng bảy mươi độ như thể vừa đâm sầm vào một bức tường vô hình.


Sự dừng lại đột ngột tạo ra một lực quán tính kéo giật cực đại lên hai sợi cáp thép đang khóa chặt hai xe. Hai sợi cáp căng lên đến giới hạn vật lý vật lý, rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai đe dọa giật sập toàn bộ cabin gỗ sồi.


Nhưng hai chiếc móc sắt bọc thép của Sói Xám vẫn bám chặt không hề tuột ra. Lực phanh ngược của Phong Lâm không thể giật đứt dây móc thép chịu lực của thợ săn tiền thưởng hạng S.


Ngược lại, lực giật gắt khiến chiếc xe một bánh 'Độc Hành' của Sói Xám bị kéo bay lên trong không trung dốc đứng, lao thẳng về phía đuôi xe Phong Bão. Cả hai chiếc xe trượt giờ đây bị khóa chặt vào nhau bởi hai sợi xích thép căng thẳng tắp, mất hoàn toàn khả năng kiểm soát cơ khí, đang trượt ngang với tốc độ chóng mặt trên lớp nhựa độc trơn trượt, hướng thẳng về phía mép vực sâu không đáy của Động Nhựa Chảy.


Bên dưới vách dốc, tiếng sủi bọt ùng ục của dòng nhựa axit độc màu lam nhạt đang dâng cao như tiếng cười tử thần chờ đón họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!