Nhạc nềnPrairie5

Bẫy Ngầm Trong Túi Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối rậm rạp của Túi Khí Hydro nuốt chửng lấy chiếc xe trượt Phong Bão khi nó đang lướt đi trong trạng thái câm lặng hoàn toàn.


Không khí bên trong khoang cabin chật hẹp bỗng trở nên đặc quánh và ngọt lịm một cách đáng sợ. Đó là mùi của khí gas tự nhiên tích tụ hàng thập kỷ trong những hốc rễ rỗng bị cô lập của Cây Thế Giới. Phong Lâm ghì chặt hai tay lên vô lăng gỗ sồi, đôi mắt nheo lại sau chiếc kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách. Dưới tròng kính thạch anh màu vàng, những đường vân thớ gỗ dọc theo dốc rễ dốc đứng ba mươi độ hiện lên như những vệt sáng mờ ảo.


Cổ tay phải của anh hằn đỏ vết bỏng điện sinh học nhẹ từ Mộc Miên truyền qua lúc trước, giờ đây đang nhói lên từng nhịp đều đặn dưới lớp găng tay cao su dày. Vai trái anh mỏi nhừ sau những giờ phút đẩy xe cật lực ngoài rìa làng A Táp. Nhưng tất cả những cơn đau thể xác đó lập tức bị thổi bay bởi sự xuất hiện đột ngột của bóng đen trên nóc cabin.


"Đứng im, gã giao hàng lậu!"


Giọng nói khàn khàn, đầy gian xảo của Tạ Đạt dội qua khe thông gió nhỏ trên trần xe. Gã cúi khom người, mái tóc bết dầu xích rũ xuống trước kính chắn gió. Khuôn mặt gầy gò lệch vai của gã co giật liên tục dưới ánh sáng lam nhạt yếu ớt của mạch rễ thần phát quang bám ngoài vách hang. Trên tay phải của Tạ Đạt, chiếc bật lửa hơi nước tự chế bằng đồng thau cũ kỹ đang chĩa thẳng về phía Phong Lâm. Ngón tay bẩn thỉu của gã đặt hờ lên cần gạt cơ học. Chỉ cần một cái nhấn nhẹ, bánh răng sắt của thiết bị sẽ ma sát mạnh vào đá lửa, tạo ra một tia lửa cơ khí rực sáng giữa bầu không khí ngập tràn khí hydro dễ nổ.


"Tạ Đạt," Phong Lâm khẽ nói, giọng anh trầm thấp và lạnh lùng, cố gắng không tạo ra bất kỳ chấn động âm thanh mạnh nào trong khoang rễ kín. "Mày điên rồi. Mày biết đây là đâu không?"


"Tao biết rất rõ!" Tạ Đạt cười khẩy, đôi mắt ti hí đỏ ngầu vì thèm khát tiền thưởng từ Nghiệp đoàn Thiên Lộc. "Túi Khí Hydro! Một tia lửa nhỏ cũng đủ để biến cái xưởng di động này của mày thành một quả pháo hoa khổng lồ. Thiên Lộc treo giải thưởng năm mươi phiến đồng thau và mười bình nước ngọt lõi rễ cho cái đầu của mày và hộp bảo ôn vắc-xin kia. Giao nó ra đây, hoặc tất cả chúng ta sẽ cùng làm mồi cho lửa lạnh!"


Trong cabin, bầu không khí căng thẳng đông cứng lại. A Sâm nín thở, hai tay cậu nhóc run rẩy ôm chặt lấy hũ mỡ cá nang lòng đất bốc mùi tanh nồng. Mộc Miên khẽ nhắm mắt, một tay áp chặt vào vách sườn gỗ sồi của cabin, cảm nhận độ rung chuyển của thớ gỗ xung quanh.


"Anh Lâm..." Mộc Miên thầm thì, giọng cô mỏng manh như sợi xơ gai. "Phía trước khoảng năm trăm mét... nồng độ khí hydro đang đậm đặc dần. Áp suất khí trong lòng rễ đang dồn nén cực lớn do cơn co thắt từ nhánh rễ chính dội về."


Phong Lâm không ngoảnh đầu lại, nhưng bộ não của một tay lái ngầm hạng nhất đang hoạt động với công suất tối đa. Chiếc Phong Bão đang trượt tự do tắt máy tắt đèn theo độ dốc tự nhiên của thớ gỗ rễ. Anh không thể gạt cần phanh tay cơ học. Hệ thống phanh của Phong Bão hoạt động bằng cách ép các má phanh kim loại trực tiếp vào bánh xích thép chịu lực. Ở tốc độ bốn mươi kilômét một giờ trên dốc đứng này, cú phanh gấp sẽ tạo ra hàng vạn tia lửa ma sát kim loại. Điều đó đồng nghĩa với cái chết ngay lập tức.


Anh cũng không thể sử dụng khẩu súng nỏ hơi nước áp lực cao 'Lôi Châm' đang gài bên hông ghế lái. Dù Lôi Châm bắn bằng áp suất khí nén, nhưng cơ chế cò cơ học của nó vẫn sử dụng một búa gõ bằng sắt đập vào tấm đồng để giải phóng van áp suất. Lực gõ búa đó hoàn toàn có thể tạo ra một tia lửa cơ khí siêu nhỏ giữa bầu không khí nhạy cảm này.


"Mày nghĩ Thiên Lộc sẽ trả tiền cho một cái xác cháy đen sao?" Phong Lâm chậm rãi nói, mắt vẫn dán chặt vào dốc rễ tối phía trước, hai tay khéo léo điều chỉnh tay lái gỗ sồi để tránh những mấu rễ sần sùi có thể gây va đập tạo tia lửa. "Mày nhát gan lắm, Tạ Đạt. Mày không dám nhấn cần gạt đó đâu. Nếu bật lửa cháy, mày là đứa chết đầu tiên vì mày đang đứng ngay trên nóc cabin, nơi khí hydro nhẹ hơn đang tích tụ đậm đặc nhất."


Lời nói của Phong Lâm đánh trúng vào điểm yếu tâm lý của kẻ cơ hội. Tạ Đạt khẽ run lên, ngón tay đặt trên cần gạt của chiếc bật lửa hơi nước siết chặt rồi lại lỏng ra. Gã liếc nhìn xung quanh, bóng tối của Túi Khí Hydro sâu thẳm và im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng kèn kẹt rất nhỏ của bộ giảm xóc thép vừa được gia cố dã chiến bên trái xe Phong Bão đang chịu lực nén.


"Câm miệng!" Tạ Đạt rít lên qua kẽ răng, cố giữ cho giọng mình không bị run. "Mày đừng có hù dọa tao! Tao chỉ cần vắc-xin để đổi lấy nước ngọt cứu mạng. Giao cái hộp bảo ôn ra đây!"


Phong Lâm liếc nhanh qua gương chiếu hậu nhỏ bằng đồng thau. Thạch Đầu đang đứng khom lưng ở bệ sau của cabin, đôi mắt thấu kính lò hơi phát ra ánh sáng đỏ nhạt cực kỳ yếu ớt đã được che bớt bằng một tấm da cá sấu sờn. Chú robot hơi nước rỉ sét đang đứng im lìm như một khối sắt phế thải, nhưng các khớp nối thủy lực ở cánh tay trái bọc cao su dày đang từ từ chuyển động không tiếng động.


Phong Lâm ra hiệu bằng ba ngón tay trái sau vô lăng gỗ – một ký hiệu tay thô sơ mà chỉ anh, A Sâm và Thạch Đầu hiểu được từ những ngày dài lăn lộn trong xưởng rèn Bùi Kỳ.


*Chuẩn bị khống chế im lặng. Không tạo ma sát.*


A Sâm ngầm hiểu ý, cậu nhóc từ từ đặt hũ mỡ cá nang xuống sàn xe, hai tay rón rén rút ra một tấm xơ gai rễ mềm dẻo dai bám đầy dầu bôi trơn từ hộc chứa đồ dự phòng. Tấm xơ gai này sẽ là vật đệm hoàn hảo để dập tắt bất kỳ tia lửa nào nếu chiếc bật lửa hơi nước vô tình bị kích hoạt.


Mộc Miên khẽ cắn môi, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán cô. Qua Cảm ứng Cộng hưởng, cô nghe thấy tiếng rạn nứt rất khẽ của các sợi xơ gỗ rễ thần phía trước do áp suất khí dồn nén. "Anh Lâm, chúng ta sắp đi qua một đoạn thắt hẹp của lòng rễ. Trần hang ở đó thấp hơn, xe sẽ bị xóc mạnh."


"Biết rồi," Phong Lâm đáp khẽ.


Anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Tạ Đạt qua lớp kính chắn gió: "Tạ Đạt, tao sẽ đưa hộp vắc-xin cho mày. Nhưng mày phải hứa không được bật lửa. Tao sẽ mở nắp khoang chứa đồ phía sau cabin để mày tự lấy."


"Được! Mày khôn hồn đấy!" Mắt Tạ Đạt sáng lên đầy tham lam. Gã cúi thấp người hơn, nhoài người về phía nắp hầm cabin để quan sát động tác của Phong Lâm.


Chiếc xe trượt Phong Bão bất ngờ lao qua một mấu rễ thần khổng lồ nằm ngang đường chạy. Khung sườn gỗ sồi chịu lực nén cực hạn, nảy mạnh lên một nhịp.


*BÙM! KÈN KẸT!*


Cú xóc mạnh khiến Tạ Đạt bị mất thăng bằng trên mui xe trượt trơn trượt bám đầy bụi nấm phát quang. Gã chao đảo, tay trái cố bám vào rầm thép bảo vệ của mui xe.


Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Phong Lâm buông vô lăng gỗ sồi, hai chân đạp mạnh vào thành cabin để lấy đà, anh phóng người ngược lên phía cửa sổ trần đang mở hé. Bàn tay bọc găng cao su dày của anh lao ra như một gọng kìm thép, chộp chặt lấy cổ tay phải đang cầm bật lửa của Tạ Đạt.


"Mày... thằng khốn!" Tạ Đạt gầm lên, cố gắng dùng sức ghì cần gạt của chiếc bật lửa hơi nước xuống.


Nhưng lớp găng tay cao su dày của Phong Lâm đã triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát và mang lại độ bám cực tốt. Anh bẻ ngược cổ tay Tạ Đạt ra phía sau vách cabin, ngăn không cho bánh răng sắt của bật lửa chạm vào đá lửa.


*RẮC!*


Tiếng khớp xương cổ tay của Tạ Đạt kêu gãy giòn dã dưới lực bẻ của một tay lái hạng nhất vốn có cơ tay cực kỳ săn chắc do ghì vô lăng hơi nước nhiều năm. Tạ Đạt rú lên một tiếng đau đớn, nhưng gã vẫn điên cuồng dùng chân trái đạp mạnh vào kính chắn gió cabin, cố gắng giãy giụa để thoát thân.


"Thạch Đầu! Khóa chân gã!" Phong Lâm hét lớn.


Từ khoang động cơ phía sau, Thạch Đầu lao lên với tốc độ đáng kinh ngạc đối với một robot rỉ sét. Chú robot dùng hai cánh tay bọc thép bọc cao su dày đè chặt lấy hai chân của Tạ Đạt, ghim chặt gã vào mui cabin gỗ sồi. Khung thép của Thạch Đầu rên lên những tiếng kèn kẹt chịu lực, nhưng chú robot không hề xả áp suất hơi nước ra ngoài để tránh tạo nhiệt lượng kích nổ khí gas.


A Sâm nhanh nhẹn nhoài người ra ngoài cửa sổ bên hông cabin, tay cầm tấm xơ gai rễ mềm dẻo dai bám đầy dầu bôi trơn, sẵn sàng bọc kín chiếc bật lửa hơi nước nếu nó có dấu hiệu xẹt lửa.


"Buông ra! Buông tao ra!" Tạ Đạt điên cuồng gào thét, mặt gã đỏ bừng, những vệt dầu xích bẩn thỉu trên áo da cá sấu sờn rách của gã cọ xát vào thành cabin tạo ra những tiếng sột soạt ghê người. Gã dùng đầu húc mạnh vào trán Phong Lâm, cố gắng tạo ra một sự hỗn loạn để thoát thân.


Cú húc khiến chiếc kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách của Phong Lâm bị lệch nghiêng, máu tươi chảy ra từ vết rách trên trán anh, làm nhòe đi tầm nhìn dưới tông màu vàng hổ phách. Cơn đau nhói từ vết bỏng điện sinh học trên cổ tay phải của anh bùng phát dữ dội khi anh phải gồng toàn lực giữ chặt tay cầm bật lửa của Tạ Đạt.


"A Sâm... lấy chiếc bật lửa!" Phong Lâm gầm lên qua kẽ răng, cơ bắp cánh tay anh run rẩy dữ dội dưới sức ghì kéo của Tạ Đạt.


Trong lúc giằng co điên cuồng giữa ba người và một robot trên mui chiếc xe trượt đang trôi tự do dốc đứng, khớp ngón tay của Tạ Đạt đột ngột bị trượt do mồ hôi và dầu bôi trơn bám đầy vỏ đồng thau của thiết bị.


Chiếc bật lửa hơi nước tự chế tuột khỏi những ngón tay gầy gò của Tạ Đạt.


Nó không rơi vào tấm xơ gai của A Sâm.


Nó rơi tự do qua khe hở giữa cabin và khung động cơ phía sau, hướng thẳng về phía hệ thống bánh xích kim loại của xe trượt đang di chuyển với tốc độ cao. Bánh xích sau bên trái vốn được bọc xơ gai dẻo bôi mỡ cá nang đang ma sát cực mạnh với thớ gỗ rễ thần dốc đứng để hãm đà trượt tự do, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng và những tiếng kèn kẹt khô khốc.


Nếu chiếc bật lửa bằng đồng thau va đập mạnh vào xích thép đang quay tít và ma sát nóng bỏng kia, một tia lửa ma sát kim loại sẽ bùng lên giữa lòng Túi Khí Hydro đậm đặc.


Phong Lâm trợn tròn mắt nhìn vật thể bằng đồng thau đang xoay tròn rơi xuống vùng tử địa ma sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!