Thoát Khỏi Vòng Vây Làng
Tiếng xích xe tuần tra thiết giáp nghiến rầm rập ngoài cổng làng bóp nghẹt bầu không khí, siết chặt vành đai tử thần quanh Làng A Táp.
Trong khoang rễ lớn, thứ ánh sáng hổ phách ấm áp tỏa ra từ lò rèn của Cường Sắt đột ngột bị dập tắt bởi những tấm da cá sấu dày. Bóng tối sập xuống, chỉ còn lại những tia sáng lam nhạt yếu ớt phát ra từ mạch rễ thần chạy dọc vách hang. Phong Lâm đứng lặng bên hông chiếc Phong Bão, bàn tay bọc găng cao su siết chặt lấy thành gỗ sồi hóa thạch của cabin. Cổ tay phải của anh nhói lên, vết bỏng điện sinh học nhẹ hằn đỏ dưới lớp găng như đang mạch đập liên hồi, cộng hưởng với nỗi lo âu đang siết chặt lồng ngực.
Anh đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ cát thạch anh gắn ngoài hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp. Những hạt cát xanh lam mịn màng vẫn lững lờ chảy ngược. Giờ thứ mười một của hành trình bốn mươi tám giờ đã bắt đầu. Thời gian bảo quản vắc-xin sụt giảm xuống còn đúng bốn mươi giờ bốn mươi lăm phút. Linh Chi đang thoi thóp ở Vĩnh An, và anh thì đang bị kẹt trong một ngôi làng tị nạn bị bao vây bởi Đội Tuần tra Biên giới Vĩnh An.
"Phong Lâm, chúng ta không thể khởi động lò hơi chính," A Sâm thì thầm, giọng cậu nhóc run lên khi đứng sát cạnh anh trong bóng tối. Tay cậu vẫn ôm khư khư hũ mỡ cá nang lòng đất bốc mùi tanh nồng đặc trưng. "Tiếng rít của van xả áp và nhiệt lượng từ buồng đốt sẽ khiến các máy quét nhiệt của quân tuần tra phát hiện ngay lập tức. Hơn nữa... bình chứa nước làm mát của chúng ta đã cạn hơn một nửa sau khi chia sẻ cho dân làng. Nếu ép ga chạy lúc này, lò hơi sẽ nổ tung trước khi chúng ta kịp ra khỏi ngách rễ."
Phong Lâm mím môi. Anh đeo chiếc kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách lên mắt. Qua tròng kính thạch anh màu vàng, thế giới xám xịt của ngôi làng hiện lên với những đường vân thớ gỗ rõ nét. Đúng lúc đó, Trưởng thôn A Táp bước nhanh từ phía cổng làng vào, gương mặt ngăm đen của ông lão hằn sâu những nếp nhăn căng thẳng.
"Đội trưởng Lâm đã cho ba chiếc xe tuần tra thiết giáp 'Thiết Kỷ' dàn trận ngay ngoài lối ra duy nhất," A Táp nói, giọng trầm và gấp gáp. "Họ mang theo đèn pha hơi nước công suất lớn và máy quét từ tính sinh học. Lâm tuyên bố sẽ san phẳng ngôi làng nếu chúng tôi không giao nộp 'kẻ giao lậu mang mầm bệnh'."
"Chúng cháu sẽ tự ra ngoài," Mộc Miên bước lên, đôi mắt màu ngọc bích của cô lấp lánh sự kiên định dù sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt vì kiệt sức. "Cháu không thể để dân làng phải gánh chịu cơn giận dữ của Thiên Lộc vì chúng cháu."
"Không!" A Táp gạt đi, chuỗi răng quái trùng trên cổ ông va vào nhau lách cách. "Cậu trẻ này đã chia sẻ nước ngọt sinh mệnh cứu sống con cháu chúng tôi. Người Làng A Táp tuy nghèo khổ nhưng không phải lũ vô ơn bán đứng ân nhân. Chúng tôi sẽ giúp các cậu trốn thoát."
Phong Lâm nhìn ông lão, lòng dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp giữa lòng đất lạnh giá. Anh khẽ cúi đầu: "Cảm ơn Trưởng thôn. Nhưng chúng tôi không thể dùng vũ lực để đột phá. Hỏa lực của xe 'Thiết Kỷ' quá mạnh, và chiếc Phong Bão lúc này không chịu nổi một phát đạn pháo hơi nước."
"Không cần dùng vũ lực," A Táp nheo mắt nhìn chiếc Phong Bão. "Cường Sắt đang chuẩn bị một hiện trường giả ở phía bắc khoang rễ để đánh lạc hướng máy quét nhiệt của họ. Nhưng các cậu phải di chuyển hoàn toàn trong im lặng và bóng tối. Phía nam ngôi làng có một dốc rễ phụ dốc đứng dẫn thẳng xuống Túi Khí Hydro. Đó là vùng cấm địa chứa đầy khí gas dễ nổ, quân tuần tra không dám bén mảng tới gần vì sợ lò hơi của họ kích nổ hang."
Phong Lâm lập tức hiểu ra kế hoạch. Anh quay sang A Sâm và Thạch Đầu: "Chúng ta sẽ áp dụng Quy tắc Chế độ giảm âm qua hang rết. Tắt hoàn toàn lò hơi chính, khóa chặt mọi van xả phụ để triệt tiêu hơi ấm rò rỉ. Chúng ta sẽ thực hiện kỹ thuật Trượt tự do tắt máy tắt đèn để lao xuống dốc rễ tối."
"Nhưng sư phụ," A Sâm lo lắng, "không có động cơ hơi nước, chúng ta sẽ không có phanh áp suất ngược khẩn cấp. Nếu dốc rễ quá trơn hoặc có chướng ngại vật, xe sẽ lao thẳng xuống vực sâu không trọng lực!"
"Bánh xích của chúng ta đã được bôi trơn bằng mỡ cá nang và bọc xơ gai dẻo từ trước," Phong Lâm kiên định nói, mắt anh ánh lên tia nhìn quyết đoán qua lớp kính bảo hộ hổ phách. "Lực ma sát của xơ gai trên thớ gỗ ẩm sẽ giữ cho xe không bị trượt ngang. Thạch Đầu, cậu sẽ đứng ở bệ sau, sẵn sàng dùng sức nặng cơ khí để hãm đà khi tôi ra hiệu."
"Hệ thống cơ học sẵn sàng chấp nhận rủi ro," Thạch Đầu đáp, tiếng van hơi nhỏ xì ra từ khớp vai rỉ sét của chú robot như một lời khẳng định.
***
Năm phút sau, cuộc hành trình vô thanh bắt đầu.
Ngoài cổng làng, tiếng loa phóng thanh chạy bằng hơi nước của Đội Tuần tra Biên giới Vĩnh An vang lên ông ông, át cả tiếng gió rít qua các khe đá. Những luồng ánh sáng chói mắt từ đèn pha hơi nước của xe 'Thiết Kỷ' liên tục quét qua những ngôi nhà xơ gai, để lại những vệt sáng trắng sắc lạnh trên vách gỗ rễ thần.
*ẦM... ẦM...*
Đột ngột, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bắc ngôi làng, kèm theo những luồng khói trắng mù mịt bốc lên nghi ngút. Đó là lò rèn của Cường Sắt. Toàn bộ thợ rèn của làng đã đồng loạt xả hơi nước áp lực cao từ các lò luyện quặng cũ, tạo ra một màn sương mù giả khổng lồ bốc nhiệt lượng cực mạnh.
"Phát hiện nguồn nhiệt lớn ở phía bắc!" Tiếng hét của lính tuần tra Thiên Lộc vang lên qua ống truyền tin hơi nước. "Tất cả xe thiết giáp chuyển hướng quét đèn về phía lò rèn!"
"Chạy ngay!" Trưởng thôn A Táp thì thầm bên cửa cabin xe trượt.
Phong Lâm gạt mạnh cần giảm âm, khóa chặt van xả lò hơi chính của chiếc Phong Bão. Động cơ hơi nước hoàn toàn nguội lạnh, không còn một tiếng rít, không còn một tia lửa nhỏ. Toàn bộ đèn chiếu sáng trên xe bị tắt phụt. Chiếc xe trượt lặng lẽ trôi ra khỏi hốc ngụy trang của làng, lăn bánh xích bọc xơ gai mềm mại lên thềm dốc rễ phụ hướng về phía nam.
Bóng tối đặc quánh nuốt chửng lấy họ.
Qua chiếc kính bảo hộ hổ phách, Phong Lâm chỉ có thể nhìn thấy những đường vân thớ gỗ lờ mờ phát ra ánh sáng lam nhạt của mạch rễ thần. Độ dốc của dốc rễ phụ bắt đầu tăng lên: hai mươi độ... rồi ba mươi độ dốc ngược. Chiếc xe trượt nặng nề bắt đầu tăng tốc tự do theo quán tính.
*Sột... sột... sột...*
Tiếng xơ gai dệt trên bánh xích cọ xát vào thớ gỗ ẩm ướt vang lên rất khẽ, tựa như tiếng một con rết khổng lồ đang bò lướt qua lá khô. Mùi tanh nồng của mỡ cá nang bốc lên ngột ngạt trong cabin, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của vỏ cây cổ thụ. Phong Lâm ghì chặt hai tay bọc găng cao su lên tay lái gỗ sồi, cơ vai anh căng cứng như dây đàn. Mỗi chấn động nhỏ từ mặt đường truyền qua bộ giảm xóc gia cố dã chiến bên trái đều khiến anh giật mình lo sợ khung sườn xe bị gãy đôi.
"Sư phụ, phía trước có chốt gác phụ của Thiên Lộc!" A Sâm thầm thì, tay cậu chỉ về phía một khe rễ hẹp bên dưới dốc.
Một chiếc xe tuần tra cơ động nhanh 'Tật Phong' đang đỗ xịch ở đó. Luồng đèn pha hơi nước của nó quét qua quét lại đều đặn dọc theo lối đi hẹp. Hai tên lính tuần tra mặc giáp nhẹ đang cầm máy quét từ tính sinh học cầm tay, liên tục nhìn vào đồng hồ đo nhiệt độ lò hơi.
Phong Lâm nín thở. Chiếc Phong Bão đang lao xuống với tốc độ gần bốn mươi kilômét một giờ và không hề có động cơ để phanh lại. Nếu lính tuần tra chỉ cần nghiêng đèn về phía dốc rễ phụ, chiếc xe trượt đen ngòm của họ sẽ bị lộ ngay lập tức.
*Kẹt... kẹt...*
Tiếng rò rỉ hơi ẩm từ chiếc van xả phụ bị hỏng của chiếc Phong Bão đột ngột phát ra một tiếng xì nhẹ. Những giọt nước ngưng tụ nóng hổi nhỏ xuống bánh xích bám mỡ cá nang, tạo ra một làn khói mỏng bốc nhiệt lượng.
"Có biến động nhiệt độ ở phía dốc rễ!" Một tên lính tuần tra hét lên, lập tức quay họng đèn pha hơi nước về phía dốc ngược.
"A Sâm! Bột đá vôi!" Phong Lâm ra lệnh khẩn cấp qua kẽ răng.
A Sâm nhanh như cắt luồn tay vào hộc đồ, bốc một nắm bột đá vôi khử axit mịn màng rồi ném mạnh ra ngoài khe thông gió cabin về phía ngách đá đối diện.
*XOẠC!!!*
Nắm bột đá vôi trắng xóa gặp hơi ẩm ngưng tụ của hang động tạo ra một phản ứng hóa học xèo xèo, bốc lên một làn khói trắng dày đặc ở góc khuất đối diện chốt gác, mô phỏng hoàn hảo một vết rò rỉ hơi nước từ mạch ngầm.
"Chỉ là một vết nứt mạch hơi nước ngầm tự nhiên thôi!" Tên lính tuần tra còn lại càu nhàu, gạt tay đồng nghiệp hạ họng đèn xuống. "Đừng có thần hồn nát thần tính. Lò rèn phía bắc đang bạo động kia kìa!"
Trong khoảnh khắc họng đèn vừa lệch đi, chiếc Phong Bão lướt qua chốt kiểm soát trong gang tấc. Bánh xích cao su bọc xơ gai bám chặt vào thớ gỗ ẩm ướt, không hề tạo ra một tiếng động kim loại hay một tia lửa cơ khí nào. Xe trượt lướt êm ru như một bóng ma hổ phách, lao thẳng vào lòng ngách rễ tối tăm dẫn xuống cấm địa.
***
Khi tiếng xích xe tuần tra và ánh đèn pha hơi nước hoàn toàn biến mất sau lưng, bầu không khí xung quanh họ đột ngột thay đổi.
Không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt và mang theo một mùi ngọt lịm đến gai người của sự phân hủy hữu cơ lâu năm – mùi đặc trưng của khí hydro tự nhiên tích tụ nồng độ cao trong các khoang rễ kín. Họ đã chính thức bước vào Túi Khí Hydro.
Không gian tối đen như mực. Phong Lâm không dám bật ngay cả chiếc đèn phát quang nhỏ trên xe. Anh chỉ có thể dựa hoàn toàn vào đôi kính bảo hộ hổ phách để định vị những mảng rêu phát sáng màu lam nhạt bám dọc vách hang dốc đứng.
"Mọi người cẩn thận thở nhẹ thôi," Phong Lâm thầm thì, giọng anh run lên vì căng thẳng. "Nồng độ khí gas ở đây cực cao. Chỉ cần một va chạm kim loại tạo ra tia lửa nhỏ, hoặc một tia lửa cơ khí từ xích xe, toàn bộ hang động này sẽ biến thành một lò lửa khổng lồ thiêu rụi chúng ta thành tro bụi."
Mộc Miên khẽ tựa đầu vào thành cabin, đôi tay cô áp chặt lên vách gỗ sồi sần sùi. "Cây Thế Giới ở nơi này đang ngủ yên... nhưng thớ gỗ của nó rất nhạy cảm với áp lực nhiệt. Chúng ta phải di chuyển thật nhanh."
Chiếc xe trượt Phong Bão tiếp tục trôi tự do theo đà dốc, lướt đi êm ru trong bóng tối vô tận của túi khí. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy cabin, chỉ có tiếng thở dồn dập của ba con người và tiếng kèn kẹt rất nhỏ của bộ giảm xóc gia cố dã chiến chịu lực.
Đột nhiên, một tiếng *BỊCH* nặng nề vang lên ngay trên nóc cabin xe trượt.
Khung sườn gỗ sồi của chiếc Phong Bão rùng mình chao đảo.
Phong Lâm giật mình, mắt anh trợn tròn qua lớp kính bảo hộ hổ phách. Từ khe thông gió trên trần cabin, anh nhìn thấy một bóng đen bí ẩn vừa nhảy xổ xuống mui xe từ một vách rễ treo phía trên.
Bóng đen đó cúi khom người, tay phải gã đang cầm một thiết bị cơ khí bằng đồng thau cũ kỹ – một chiếc bật lửa hơi nước tự chế. Ngón tay gã đặt hờ lên cần gạt cơ học, chỉ cần một cái nhấn nhẹ, bánh răng sắt của thiết bị sẽ ma sát mạnh vào đá lửa, tạo ra một tia lửa cơ khí rực sáng giữa bầu không khí ngập tràn khí hydro dễ nổ.
"Đứng im, gã giao hàng lậu!" Một giọng cười khàn khàn, đầy gian xảo và điên cuồng vang lên qua lớp kính chắn gió. "Nếu mày không muốn tất cả chúng ta cùng nổ tung thành tro bụi tại đây, hãy giao hộp vắc-xin ra ngay lập tức!"
Phong Lâm nghiến chặt răng, cổ tay phải hằn đỏ vết bỏng điện sinh học của anh đột ngột nóng ran lên dưới lớp găng tay cao su dày. Anh nhận ra giọng nói đó. Kẻ cơ hội hám tiền luôn rình rập đâm sau lưng anh trên các hành lang rễ hẹp Nhánh Số 9.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc bóp nghẹt bầu không khí trong cabin chiếc Phong Bão đang trôi tự do giữa lòng cấm địa tối tăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!