Mạch Nước Làng A Táp
Tiếng rào rào của chân rết khổng lồ gõ nhịp trên thớ gỗ mục nát vang lên dồn dập rùng rùng từ phía sau, siết chặt vành đai tử thần quanh chiếc xe trượt Phong Bão bị kẹt.
Trong khoang tối chật hẹp của ngách hang đá vôi, hơi ẩm nóng hổi rò rỉ từ chiếc van xả phụ bị hỏng của xe trượt bốc lên nghi ngút, tạo thành một vệt mồi nhử vô hình nhưng cực kỳ kích thích đối với đàn quái trùng mù. Phong Lâm có thể nghe thấy tiếng rít khan khè của con rết chúa từ khoảng cách chưa đầy tám mét. Những chiếc chân sắc nhọn như dao cạo của nó đang cào sột soạt vào vách đá, dồn dập và đói khát.
"A Sâm! Thạch Đầu! Vào cabin mau!"
Phong Lâm hét lớn, giọng anh khàn đặc vì khói than và bụi đá. Bả vai anh nhói lên một cơn đau buốt khi cố sức đẩy bả vai vào thành xe gỗ sồi hóa thạch. Cổ tay phải của anh, nơi vết bỏng điện sinh học nhẹ từ Mộc Miên vẫn còn hằn đỏ dưới lớp găng tay cao su dày, đột ngột nóng ran lên như một phản xạ tự vệ.
Cậu học trò nhỏ A Sâm mặt mũi lấm lem nhọ than, lật đật bò qua khe cửa cabin, hai tay vẫn ôm khư khư hũ mỡ cá nang lòng đất tanh nồng. Ngay phía sau cậu, Thạch Đầu dùng đôi cánh tay cơ khí thô ráp của mình đẩy mạnh một cú cuối cùng vào đuôi xe, khiến khung sườn gỗ rít lên những tiếng kèn kẹt chịu lực cực hạn, trước khi chú robot hơi nước thu mình vào khoang động cơ phía sau.
"Lối thoát bị bít chặt rồi, Phong Lâm!" Giọng nói máy móc của Thạch Đầu vang lên qua van xả khí nén. "Khe đá vôi chỉ còn rộng chưa đầy một mét hai. Nếu không có động năng lớn, chúng ta sẽ bị nghiền nát tại đây!"
Phong Lâm lao vào ghế lái bằng da cá sấu sờn rách, đôi mắt anh nheo lại sau chiếc kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách. Dưới ánh sáng vàng mờ ảo phát ra từ những mạch nhựa rễ thần bám dọc vách hang, anh thấy hàng vạn cái đầu sừng của đàn rết đang nhấp nhô, chỉ còn cách đuôi xe vài mét. Mùi tanh nồng của mỡ cá nang bám trên bánh xích lúc này càng khiến lũ quái trùng trở nên điên cuồng.
Không còn bột xua đuổi rết rễ. Không còn đường lui.
"Phải dùng đến nó thôi."
Phong Lâm nghiến chặt răng, tay trái anh chộp lấy cần gạt tăng áp phụ, tay phải luồn nhanh vào hộc chứa đồ dưới bảng điều khiển, lôi ra một túi nhỏ chứa bào tử nấm phát quang vàng – liều nhiên liệu bốc siêu tốc cực kỳ nguy hiểm mà anh luôn giấu kín. Anh đổ thẳng nắm bột vàng óng vào khoang đốt phụ của lò hơi, rồi giật mạnh cần gạt khóa van an toàn.
"Kích áp khẩn cấp!" anh hét lên.
*RÙNG... RÙNG...*
Nồi hơi của chiếc Phong Bão rùng mình dữ dội. Kim đồng hồ áp suất trên bảng điều khiển vọt lên như điên, vượt qua vạch xanh, lao thẳng vào vùng đỏ cảnh báo nguy hiểm: 130... 140... rồi chạm mức 150% giới hạn chịu lực vật lý. Tiếng gầm rú của động cơ nén áp suất cao vang dội khắp hang động, át đi cả tiếng rít của đàn quái trùng.
"Bám chắc vào!"
Phong Lâm đạp lút cần ga hơi nước.
*OÀNG!!!*
Một luồng hơi nước áp lực cực cao phun mạnh ra từ hai ống xả sau đuôi xe, tạo ra một phản lực khổng lồ. Chiếc Phong Bão chồm lên như một con thú hoang bị thương. Bánh xích cao su bọc xơ gai rễ mềm nghiến mạnh xuống thềm đá vôi trơn trượt, bộc phát một lực đẩy kinh hoàng. Chiếc xe trượt lao vút đi, đâm sầm vào khe đá vôi bị sập phía trước.
*RẦM!!!*
Khung sườn bằng gỗ sồi hóa thạch va đập mạnh vào vách đá, tiếng gỗ rạn nứt vang lên chói tai. Bộ giảm xóc dã chiến bằng gỗ sồi mà Phong Lâm và A Sâm chắp vá tạm thời ở đáy vực sập bị chấn động mạnh, nứt ra một vệt dài dọc thớ gỗ chịu lực. Nhưng lực đẩy phản lực quá mạnh đã nghiền nát những mảng đá vôi mục nát chặn đường, đẩy văng chiếc xe trượt thoát khỏi lòng hang tối trong một cái chớp mắt.
Phía sau họ, tiếng đổ sập của hang đá vôi chôn vùi đàn rết khổng lồ mù trong đống đổ nát, chặn đứng hoàn toàn sự truy đuổi.
Chiếc Phong Bão lao ra khỏi cửa hang rết, trượt dài trên một đoạn dốc thớ gỗ dốc đứng khoảng 30 độ bám đầy sương mù nhựa phát quang. Động cơ lò hơi bốc khói trắng nghi ngút từ chiếc van xả phụ bị hỏng, nhiệt lượng tỏa ra nóng hầm hập khiến Phong Lâm phải lập tức tắt lò hơi chính để tránh nổ tung bình tích áp. Xe trượt trôi tự do theo quán tính, chao đảo dữ dội khi hệ thống giảm xóc bên trái gần như đã mất hoàn toàn tác dụng.
"Nhiệt độ hộp bảo ôn đang tăng!" A Sâm hét lên, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ cát gắn ngoài hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp. Những hạt cát xanh lam mịn màng đang rơi nhanh hơn, vạch chỉ nhiệt độ bên trong hộp đang nhích dần lên mức nguy hiểm. "Đá lạnh bảo quản tan chảy nhanh quá, Phong Lâm! Chúng ta chỉ còn chưa đầy bốn mươi mốt giờ!"
Phong Lâm siết chặt tay lái gỗ sồi, cố giữ cho chiếc xe trượt không bị lật nghiêng trên thớ gỗ ẩm ướt. "Mộc Miên! Cô có cảm nhận được mạch nước ngọt nào gần đây không? Chúng ta cần nước mát để hạ nhiệt khẩn cấp cho cả lò hơi và hộp vắc-xin!"
Mộc Miên áp chặt lòng bàn tay trần mảnh dẻ lên vách cabin bằng gỗ sồi. Đôi mắt màu ngọc bích của cô khép lại, gò má nhợt nhạt vì kiệt sức khẽ rung lên. Cô đang cố gắng kết nối với nhịp thở sinh học của rễ thần Nhánh Số 9 thông qua độ rung của thớ gỗ xe trượt.
"Phía trước... bên dưới ngã rẽ thớ gỗ lớn... có một khoang rễ khô ráo," Mộc Miên thầm thì, giọng cô yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Có hơi ẩm của con người, và... có một nguồn nước ngọt rất nhỏ đang bị bóp nghẹt. Đó là Làng A Táp."
"Được rồi, chúng ta dạt vào đó!"
Phong Lâm bẻ lái gắt, lợi dụng độ dốc tự nhiên để chiếc Phong Bão trượt sạt qua một ngã rẽ lớn bọc đầy vỏ rễ khô héo, hướng thẳng vào một hốc rễ khổng lồ nằm khuất sau những mảng đá vôi biên thùy.
***
Làng A Táp hiện ra trước mắt họ dưới một tông màu xám xịt và hoang tàn của vùng biên thùy Nhánh Rễ Số 9.
Đó là một ngôi làng tị nạn tạm bợ, được xây dựng bên trong một khoang rễ rỗng khổng lồ có đường kính hơn hai trăm mét. Những ngôi nhà rách nát dệt từ xơ gai rễ khô và da thú bám chặt vào vách gỗ rễ thần héo úa. Không có ánh sáng rực rỡ của những mảng nhựa thông phát quang như ở Trạm Số 9; không gian nơi đây bao phủ bởi một màn sương mù xám tro lạnh lẽo và bụi gỗ khô khốc.
Khi chiếc Phong Bão tả tơi, bốc khói nghi ngút lết những mét cuối cùng vào rìa làng rồi dừng khựng lại, bầu không khí tĩnh mịch của ngôi làng đột ngột bị phá vỡ.
Hàng chục cư dân tị nạn, dáng người gầy gộc sạm đen vì khói than, khoác trên mình những mảnh áo da thú sờn rách, từ trong các hốc nhà lao ra. Họ cầm trên tay những cây giáo nhọn làm từ gai gỗ hóa thạch và xà-beng rỉ sét, nhanh chóng bao vây lấy chiếc xe trượt kỳ lạ.
Trong ánh mắt của họ không có sự hiếu khách, chỉ có sự nghi kỵ tột độ, cảnh giác và một khao khát cháy bỏng được giấu kín sau những đôi môi nứt nẻ vì khát.
"Kẻ nào dám mang xe hơi nước đầy khói bụi vào ranh giới làng?" Một gã đàn ông vạm vỡ, vai quấn băng gạc loang lổ vết dầu xích, chĩa thẳng mũi giáo gai gỗ vào kính chắn gió cabin xe trượt.
Phong Lâm bước xuống xe, hai tay giơ cao để biểu thị sự không thiện chí xung đột. Anh cởi chiếc kính bảo hộ hổ phách đeo trên đầu, để lộ đôi mắt mệt mỏi nhưng cương nghị. Sự im lặng kéo dài giữa tiếng xì xì yếu ớt của chiếc van hơi nước đang nguội dần.
Lúc này, một bóng người già nua bước ra từ đám đông. Ông lão có vóc dáng đậm, da ngăm đen bám đầy bụi quặng, cổ đeo chuỗi trang sức làm từ răng quái trùng lớn. Gương mặt ông chằng chịt những nếp nhăn của một đời lăn lộn nơi biên thùy rễ hoang dã. Đó là Trưởng thôn A Táp.
"Dừng tay lại," giọng nói của A Táp trầm ấm nhưng mang theo một uy quyền tự nhiên khiến những mũi giáo xung quanh hạ thấp xuống một chút. Ông tiến lại gần chiếc Phong Bão, ánh mắt sắc sảo dừng lại ở vết nứt lớn trên bộ giảm xóc gỗ sồi bên trái, rồi chuyển sang chiếc hộp bảo ôn bằng đồng thau bọc sáp buộc sau cabin. "Một người giao hàng ngầm... và một chiếc xe trượt sắp rã đám. Cậu mang theo thứ gì nguy hiểm từ thành phố ngầm đến đây?"
"Tôi không mang theo hiểm họa, thưa Trưởng thôn," Phong Lâm thẳng thắn trả lời, giọng anh khàn đặc vì thiếu nước. "Tôi chỉ cần một nơi tạm dừng chân để sửa chữa bộ giảm xóc và làm mát lò hơi. Chúng tôi sẽ đi ngay khi xong việc."
"Làng A Táp không có chỗ cho những kẻ mang khói bụi và sự chú ý của Nghiệp đoàn Thiên Lộc đến đây," gã đàn ông vạm vỡ lúc nãy gầm ghè. "Hơn nữa, chúng ta không có một giọt nước nào để chia sẻ cho cái lò hơi tham lam của cậu đâu!"
Phong Lâm nhìn quanh. Đến lúc này, anh mới thực sự nhận ra sự khốn cùng của ngôi làng tị nạn này. Thiên Lộc đã chặn đứng hoàn toàn các mạch nước ngầm chính dẫn vào phân khu này để bóp nghẹt sự kháng cự của dân tị nạn, buộc họ phải đầu hàng hoặc mua nước ngọt với giá cắt cổ bằng nhựa thông thô.
Ở góc những ngôi nhà xơ gai, những đứa trẻ nhỏ gầy gộc đang ngồi co quắp, đôi mắt to tròn mờ đục nhìn chằm chằm vào chiếc xe trượt của anh. Đôi môi của chúng khô khốc, rỉ máu, liên tục liếm láp những chiếc lá rễ khô héo để tìm kiếm chút hơi ẩm ít ỏi. Một cô bé nhỏ có vóc dáng hao hao Linh Chi đang nằm thoi thóp trên tay mẹ, hơi thở yếu ớt đứt quãng.
Lồng ngực Phong Lâm thắt lại. Hình ảnh Linh Chi đang nằm trong phòng cách ly dã chiến ở Vĩnh An, thoi thóp chờ đợi liều vắc-xin, chồng chéo lên hình ảnh những đứa trẻ khát nước nơi đây.
Anh biết rõ luật sinh tồn dưới lòng đất: Nước ngọt lõi rễ là tài nguyên quý giá nhất, là đơn vị tiền tệ thực tế có giá trị cao nhất. Trong bình chứa của chiếc Phong Bão, anh chỉ còn lại chưa đầy nửa bình nước cất tinh khiết chảy ra từ thớ gỗ sâu nhất của lõi Cây Thế Giới – nguồn nước ngọt không nhiễm độc tố mà anh đã vất vả thu hoạch được. Lượng nước này là sinh mệnh của chiếc xe trượt, giúp làm mát động cơ hơi nước để bứt tốc qua những chặng đường nguy hiểm phía trước.
Nếu chia sẻ, lò hơi của anh sẽ thiếu hụt nước làm mát trầm trọng, và hành trình vận chuyển vắc-xin cứu Linh Chi sẽ đối mặt với nguy cơ quá nhiệt bất cứ lúc nào.
Nhưng nhìn những đôi mắt khao khát sự sống xung quanh, Phong Lâm hiểu rằng, nếu anh ích kỷ giữ lại nguồn nước, anh sẽ không bao giờ có được sự tin tưởng của dân làng, và chiếc xe trượt hỏng giảm xóc của anh cũng sẽ bị kẹt lại đây vĩnh viễn.
"A Sâm," Phong Lâm khẽ gọi.
Cậu học trò nhỏ nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng như đoán trước được quyết định của sư phụ. "Sư phụ... nước ngọt của chúng ta... lò hơi sẽ không chịu nổi nếu chạy dốc tiếp theo đâu."
"Chúng ta sẽ tìm cách chưng cất lại sau," Phong Lâm kiên định nói. "Mở van xả nước ngọt lõi rễ ra."
A Sâm mím môi, gật đầu. Cậu trèo lên hông xe, vặn mạnh chiếc van đồng thau nối với bình chứa nước ngọt tinh khiết bên hông cabin.
*XÌ... COÓC...*
Dòng nước ngọt trong vắt, tinh khiết không một chút tạp chất rỉ ra, tỏa ra một làn hơi mát lạnh dễ chịu giữa bầu không khí khô khốc của khoang rễ. Phong Lâm chộp lấy một chiếc ống tre khô bên thành xe, hứng đầy nước rồi bước lại gần người mẹ đang ôm cô bé nhỏ.
"Cho con bé uống đi," Phong Lâm quỳ một chân xuống bùn đất, trao chiếc ống tre bằng cả hai tay bọc găng cao su dày.
Người mẹ sững sờ nhìn Phong Lâm, rồi nhìn dòng nước trong vắt trong ống tre. Bà run rẩy đón lấy, đổ từng giọt nước ngọt lõi rễ quý giá vào đôi môi nứt nẻ của đứa con gái nhỏ.
Chỉ vài giây sau khi dòng nước mát lành thấm vào cổ họng, cô bé khẽ rùng mình, đôi mắt mờ đục từ từ mở ra, gò má nhợt nhạt nhen nhóm lại chút thần sắc sinh mệnh. Cô bé khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng rạng rỡ như đóa hoa dại nở giữa lòng đất tối.
Đám đông cư dân xung quanh xôn xao. Sự nghi kỵ và hung hãn trong mắt họ biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và lòng biết ơn sâu sắc. Dưới lòng đất này, chia sẻ nước ngọt tinh khiết lõi rễ – thứ nước không có độc tính axit – cho những người xa lạ là hành động của những kẻ điên hoặc những vị cứu tinh.
Trưởng thôn A Táp bước lại gần, nhìn Phong Lâm với ánh mắt hoàn toàn thay đổi. Ông lão đặt bàn tay thô ráp, chai sạn lên bả vai Phong Lâm, giọng nói run lên vì xúc động.
"Cậu trẻ... cậu đã chia sẻ dòng nước sinh mệnh của chiếc xe mình cho dân làng tôi. Hành động này... Làng A Táp chúng tôi sẽ không bao giờ quên."
[Giúp đỡ ngôi làng tị nạn của A Táp] đã được kích hoạt trong âm thầm, gieo xuống hạt giống nhân quả đầu tiên tại vùng biên thùy hoang dã Nhánh Rễ Số 9.
"Bây giờ," Trưởng thôn A Táp quay sang gã đàn ông vạm vỡ lúc nãy, giọng ông đanh thép ra lệnh. "Cường Sắt! Mang toàn bộ lò xo giảm xóc cũ từ kho phế liệu ra đây! Gọi thêm thợ rèn của làng phối hợp với thợ máy của cậu trẻ này. Chúng ta phải sửa chữa chiếc Phong Bão bằng những thứ tốt nhất chúng ta có!"
***
Bầu không khí trong khoang rễ lớn của Làng A Táp trở nên nhộn nhịp một cách kỳ lạ.
Dưới sự chỉ huy của Cường Sắt – chủ lò rèn tự do của làng, những đốm lửa lò rèn rực đỏ bắt đầu bắn ra những tia sáng hổ phách ấm áp giữa màn sương mù xám tro. Tiếng búa nện chan chát vào đe thép vang lên đều đặn, tạo nên một nhịp điệu cơ khí đầy sức sống.
A Sâm nhanh chóng phối hợp với thợ rèn của làng. Cậu bé bò dưới gầm xe trượt, sử dụng Bộ dụng cụ cơ khí đa năng của Bùi Kỳ để tháo dỡ bộ giảm xóc gỗ sồi bị nứt gãy sụt lún hoàn toàn bên trái.
"Cháu cần một chiếc lò xo thép chịu lực có độ đàn hồi cao để chêm vào giữa thớ gỗ sồi mới," A Sâm nói, tay lau mồ hôi bám đầy nhọ than trên trán. "Nếu không, khi xe trượt qua các đứt gãy dốc đứng của Nhánh 9, khung sườn xe sẽ bị gãy đôi."
"Có ngay đây, nhóc con!" Cường Sắt cười hào sảng, quai cánh tay phải vạm vỡ to gấp đôi cánh tay trái để rèn lại một chiếc lò xo thép phế liệu lấy từ xác xe mỏ cũ của Thiên Lộc. "Thép này đã được tôi luyện bằng nhựa cây độc để tăng độ cứng cực hạn. Nó chịu được lực va đập hàng tấn đấy!"
Trong khi đó, Thạch Đầu đứng bên cạnh hỗ trợ cố định trục truyền động bánh xích sau bên trái. Chú robot hơi nước rỉ sét liên tục xả những luồng khí nén nhẹ để làm nguội các mối hàn đồng đỏ nóng bỏng.
Phong Lâm ngồi tựa lưng vào lốp xe trượt, bôi mỡ cá nang lòng đất tanh nồng bám chặt trên bánh xích để bôi trơn tối đa các khớp van xả áp phụ vừa được A Sâm hàn kín tạm thời. Anh nhìn Mộc Miên đang ngồi nghỉ ngơi bên cạnh một gốc rễ thần phát sáng nhẹ. Sức khỏe của cô đã hồi phục phần nào nhờ uống vài ngụm nước ngọt tinh khiết.
"Anh Lâm," Mộc Miên khẽ nói, mắt nhìn về phía những đứa trẻ đang vui đùa quanh vòi nước ngọt xả lậu của làng. "Quyết định của anh đã cứu sống ngôi làng này. Cây Thế Giới đang rung lên những nhịp điệu rất nhẹ nhàng... nó đang cảm ơn anh."
Phong Lâm mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt khắc khổ của anh. "Tôi chỉ làm những gì cần làm để giữ lời hứa mang vắc-xin về cứu Linh Chi. Nếu không có ngôi làng này giúp sửa xe, chúng ta cũng sẽ bị kẹt lại vĩnh viễn ở chặng tiếp theo."
Tuy nhiên, sự lo lắng vẫn rình rập trong tâm trí anh. Việc chia sẻ một lượng lớn nước ngọt lõi rễ dự phòng đã khiến bình chứa nước làm mát của xe trượt Phong Bão sụt giảm nghiêm trọng. Động cơ hơi nước của chiếc xe trượt giờ đây chỉ có đủ nước để vận hành bình thường, hoàn toàn không có đủ nước dự phòng để làm mát nếu anh buộc phải áp dụng Kỹ thuật Ép áp nồi hơi vượt giới hạn để bứt tốc vượt qua các vùng co thắt rễ tiếp theo.
"Sư phụ! Xong rồi!" Tiếng reo của A Sâm cắt ngang dòng suy nghĩ của Phong Lâm.
Bộ giảm xóc hơi nước bên trái của chiếc Phong Bão đã được khôi phục trạng thái hoạt động tốt nhất. Khung sườn gỗ sồi được gia cố bằng những thanh thép hợp kim chịu lực rèn đúc thủ công bọc quanh chiếc lò xo thép dẻo dai chịu đàn hồi cực tốt. Trục bánh xích cũng được căn chỉnh đều tăm tắp, trơn tru nhờ lớp mỡ bôi trơn mới.
Phong Lâm đứng dậy, bước lại gần xoa đầu cậu học trò nhỏ. "Làm tốt lắm, A Sâm."
Nhưng ngay khi anh vừa chạm tay vào tay lái gỗ sồi để chuẩn bị khởi động lại lò hơi chính, một âm thanh chói tai đột ngột xé toạc bầu không khí ấm áp của ngôi làng.
*UÙUÙ... UÙUÙ... UÙUÙ...*
Tiếng tù và làm từ sừng quái trùng của làng vang lên dồn dập, rền rĩ từ phía cổng ngách rễ chính phía tây. Đó là tín hiệu báo động đỏ khẩn cấp nhất của Làng A Táp.
Một trinh sát tự do của làng hớt hải lao vào khoang rễ lớn, mặt cắt không còn giọt máu, ngã nhào trước mặt Trưởng thôn A Táp.
"Trưởng thôn! Quân tuần tra... Đội Tuần tra Biên giới Vĩnh An đang tiến sát cổng làng!" Người trinh sát thở hổ hển, tay chỉ về phía lối vào. "Họ mang theo ba chiếc xe tuần tra thiết giáp 'Thiết Kỷ' và thiết lập vành đai sắt phong tỏa cấp độ Đỏ toàn diện ngoài cổng làng! Đội trưởng Lâm đang dẫn đầu lực lượng truy quét!"
Cả khoang rễ lớn đột ngột rơi vào sự im lặng đáng sợ.
Những ánh mắt biết ơn vừa rồi của dân làng lập tức chuyển thành nỗi sợ hãi tột cùng trước sự can thiệp tàn bạo của lực lượng quân sự Thiên Lộc.
Phong Lâm siết chặt nắm tay, đôi mắt anh rực lên tia sáng màu hổ phách dưới ánh sáng phát quang yếu ớt của thớ gỗ rễ thần. Anh biết, cuộc đi săn của Đội Tuần tra Biên giới Vĩnh An đã siết chặt vành đai tử thần quanh Làng A Táp, và anh không còn đường lui nào khác ngoài việc đối mặt trực diện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!