Nhạc nềnPrairie5

Liều Vắc-xin Đánh Cắp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khu Ổ Chuột Rễ Ngoài nằm bám vào lớp vỏ xù xì phía ngoài cùng của Nhánh Rễ Số 9, nơi dòng nhựa sống của Cây Thế Giới chỉ còn là những mạch chảy rỉ rả, nguội lạnh và cặn bã. Trong bóng tối vĩnh cửu của lòng đất ngầm, thứ duy nhất định hình ranh giới giữa ngày và đêm là những vệt nấm phát quang màu hổ phách bám trên vách đá mục và thứ mùi rỉ sét nồng nặc trộn lẫn với hơi ẩm rữa của thực vật cổ đại.


Phong Lâm ngồi lặng lẽ trong góc tối của khu cách ly dã chiến, đôi bàn tay bọc găng cao su dày cộp siết chặt vào nhau. Qua khe hở của tấm rèm da thú sờn rách, anh có thể nghe thấy tiếng ho khùng khục dồn dập của hàng chục bệnh nhân đang nằm thoi thóp trên những chiếc giường tết bằng xơ rễ cây khô. Nhưng âm thanh găm sâu vào tim anh nhất vẫn là tiếng thở khò khè, yếu ớt của Linh Chi.


Cô bé mười hai tuổi nằm trên chiếc phản gỗ sồi rỗng mục, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò đến tội nghiệp, làn da xanh xao nhợt nhạt gần như trong suốt dưới ánh sáng hổ phách mờ ảo. Trên cánh tay trái của Linh Chi, những vệt gân nấm màu đỏ nhạt – dấu hiệu đặc trưng của dịch nấm Tử Chu giai đoạn hai – đang bò lổm ngổm như những con rết đỏ nhỏ xíu, chực chờ ăn sâu vào mạch máu để tiến tới não bộ.


Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng thớ thịt của Phong Lâm. Mười năm trước, anh đã bất lực nhìn cha mình, Phong Nhạc, biến mất dưới vực sâu sập rễ của Nhánh Số 9. Cái chết của ông để lại một khoảng trống hoác, một món nợ danh dự và mặc cảm tội lỗi đè nặng lên vai anh suốt thời trai trẻ. Giờ đây, anh không thể tiếp tục đứng nhìn đứa em gái duy nhất – lẽ sống cuối cùng của mình – bị thứ nấm ký sinh tàn bạo kia biến thành một cái xác không hồn.


Bức rèm da thú đột ngột bị gạt sang một bên. Nữ bác sĩ Tần Hoài bước vào, hơi thở dồn dập làm nhòe đi cặp kính gọng tròn trí thức của cô. Chiếc áo blouse trắng bám đầy vết dầu sát trùng loang lổ và bụi than hơi nước. Trên tay cô ôm khư khư một vật thể nặng nề được bọc trong lớp vải bạt dày.


"Phong Lâm, không còn thời gian nữa." Giọng Tần Hoài hạ thấp đến mức tối đa, nhưng sự khẩn thiết trong đó sắc lẹm như dao cạo. "Tôi vừa đánh cắp được thứ này từ kho bảo mật cấp cao của Nghiệp đoàn Thiên Lộc."


Cô cẩn thận gạt lớp vải bạt sang một bên, lộ ra một chiếc hộp kim loại dày bằng đồng thau, các khớp nối được niêm phong kỹ lưỡng bằng một lớp sáp ong đen bọc kín. Phía trên nắp hộp, một đồng hồ cát bằng thạch anh nhỏ được gắn cố định, những hạt cát mịn màu xanh lam đang lững lờ chảy xuống.


"Hộp bảo ôn vắc-xin bằng đồng thau bọc sáp." Phong Lâm thì thầm, mắt anh phản chiếu ánh kim loại lạnh lẽo của chiếc hộp. "Đây là..."


"Liều vắc-xin sinh học duy nhất có khả năng thanh lọc hoàn toàn bào tử nấm Tử Chu trước khi nó xâm nhập vào hệ thần kinh trung ương." Tần Hoài gật đầu, đôi mắt cô rực lên một quyết tâm điên cuồng. "Nghiệp đoàn Thiên Lộc đang cố tình găm giữ nó để ép người dân Vĩnh An phải mua những viên nén ức chế nấm với giá cắt cổ. Họ muốn độc chiếm tài nguyên nhựa sống bằng cách kiểm soát dịch bệnh. Nếu chúng ta không tiêm liều này cho Linh Chi trong vòng bốn mươi tám giờ tới, cô bé sẽ không qua khỏi."


Cô đặt chiếc hộp vào tay Phong Lâm. Cái lạnh buốt của lớp đồng thau bọc sáp xuyên qua lớp găng tay cao su dày, truyền thẳng vào da thịt anh một cảm giác tê tái. Đồng hồ cát trên hộp đã bắt đầu chảy ngược. Thời gian thực của nhiệm vụ sinh tử này đã bắt đầu đếm ngược: bốn mươi tám giờ.


"Nhưng tại sao lại là tôi?" Phong Lâm nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay thô ráp của một gã giao hàng lậu ngầm mang danh con trai của kẻ phản bội. "Ở Trạm Số 9 này có hàng chục tay lái chính quy của nghiệp đoàn vận chuyển..."


"Vì bọn họ đều làm việc cho Thiên Lộc, hoặc quá nhát gan để dấn thân vào những ngách rễ rỗng không có bản đồ." Tần Hoài cắt ngang, cô nắm lấy bả vai anh, siết chặt. "Cậu mang dòng máu của dòng họ Phong – những thợ rạch rễ truyền kiếp. Cậu sở hữu chiếc la bàn sinh học của ông nội và kỹ năng điều khiển xe trượt trọng lực mà không gã lái xe chính quy nào ở thành phố vòm có được. Quan trọng hơn, cậu có Linh Chi. Tôi tin cậu sẽ không bao giờ bỏ cuộc."


Phong Lâm im lặng. Anh nhìn vào chiếc hộp bảo ôn, rồi nhìn sang Linh Chi đang khẽ rên rỉ trong cơn sốt co thắt. Lời hứa cứu sống em gái và bóng ma thất bại của người cha quá cố năm xưa va đập chan chát trong tâm trí anh. Cuối cùng, anh hít một hơi thật sâu, thứ không khí đặc quánh mùi bào tử nấm và hơi nước nóng lấp đầy phổi anh.


"Tôi nhận." Phong Lâm trầm giọng. "Tôi sẽ đưa liều vắc-xin này vượt qua Nhánh Rễ Số 9 để đến phòng khám dã chiến sát ranh giới phong tỏa."


"Cẩn thận, Phong Lâm." Tần Hoài cảnh báo khi anh đứng dậy. "Thiên Lộc đã phát hiện ra vụ trộm. Họ sẽ phong tỏa toàn bộ lối ra của khu ổ chuột trong vòng vài phút nữa. Lệnh truy nã cấp độ Đỏ đã được ban bố. Cậu phải đi ngay!"


Phong Lâm không nói lời nào, anh bọc kín chiếc hộp bảo ôn vào chiếc túi da cá sấu chịu nhiệt sau lưng, rồi lao nhanh ra ngoài hành lang tối tăm của khu ổ chuột. Con đường dẫn đến xưởng cơ khí nhỏ nơi anh giấu chiếc xe trượt tự chế "Phong Bão" ngập tràn những bóng người gầy gộc đang hoảng loạn di tản.


Bước vào xưởng, mùi dầu mỡ khét lẹt và hơi nước nóng rò rỉ từ các đường ống cũ bao phủ lấy anh. Chiếc xe trượt "Phong Bão" nằm im lìm dưới tấm bạt ngụy trang bằng lá rễ khô. Đó là một con quái vật cơ khí thô sơ nhưng dũng mãnh: khung sườn bằng gỗ sồi rễ rỗng dẻo dai bọc da cá sấu chịu nhiệt, vận hành bằng hệ thống piston hơi nước áp lực cao và hệ thống bánh xích cao su bọc xơ gai rễ chịu ma sát.


"Khởi động lò hơi!" Phong Lâm ra lệnh cho Thạch Đầu, chú robot hơi nước rỉ sét bọc thép đang đứng chờ sẵn trong góc xưởng. Một thấu kính lò hơi trên đầu Thạch Đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt, nó gật đầu bằng tiếng xì xì khô khốc của van hơi nước và nhanh chóng xúc than đá ném vào buồng đốt.


Phong Lâm nhảy vào buồng lái thô sơ, đeo chiếc Kính bảo hộ chống bụi nấm hổ phách lên mắt. Dưới tròng kính thạch anh hổ phách đặc chế, thế giới tăm tối xung quanh anh đột ngột chuyển sang một tông màu vàng ấm áp, làm nổi bật từng thớ gỗ nứt nẻ và các mạch nhựa phát quang của vách rễ thần.


"Áp suất hơi nước đang tăng... bảy mươi... tám mươi..." Phong Lâm lẩm bẩm quan sát đồng hồ đo áp suất bằng đồng thau. Van hơi nước cũ bị rỉ sét do rò rỉ nhựa độc khiến kim đồng hồ nhích lên cực kỳ chậm chạp. "Nhanh lên, Thạch Đầu! Chúng ta không có thời gian để chờ lò hơi đủ áp suất!"


Đúng lúc đó, một âm thanh rùng rùng dữ dội vang lên từ vách rễ phía sau. Tiếng kim loại va đập chan chát và tiếng còi báo động áp lực hơi nước của quân tuần tra Thiên Lộc rú vang, xé toạc sự tĩnh lặng ẩm ướt của khu ổ chuột. Ánh đèn pha hơi nước cực mạnh quét qua các khe hở của xưởng cơ khí, biến bóng tối thành một màu trắng xóa chết chóc.


"Bọn chúng đã khóa chặt lối ra chính!" Phong Lâm nghiến răng. Anh gạt cần số, bóp chặt tay ga hơi nước. Chiếc "Phong Bão" rùng mình, động cơ piston bắt đầu chuyển động khùng khục, bánh xích cao su nghiến chặt vào thớ gỗ ẩm ướt của sàn xưởng, bắn ra những tia nước độc và bụi gỗ mù mịt.


Xe trượt lao vút ra khỏi xưởng rèn, đâm sầm qua tấm rèm ngụy trang. Ngay phía trước mặt anh, ba chiếc xe tuần tra thiết giáp hạng nặng "Thiết Kỷ" của Thiên Lộc đã dàn trận ngang hàng, chặn đứng con đường rễ chính dẫn ra ngoài biên giới. Những người lính thiết giáp mặc giáp thép dày cộp đang nâng súng trường hơi nước liên thanh, chĩa thẳng vào kính chắn gió của "Phong Bão".


"Dừng xe ngay lập tức! Kẻ giao hàng ngầm mang số hiệu 9! Giao nộp hộp bảo ôn bảo mật cấp cao!" Tiếng loa phóng thanh hơi nước của chỉ huy quân tuần tra vang lên chói tai.


"Không bao giờ." Phong Lâm lầm bầm. Anh quan sát nhanh địa hình xung quanh dưới tròng kính hổ phách. Lối thoát chính đã bị bít kín bởi lưới chắn thép của lính gác. Phía bên phải là một vách dốc đứng dẫn vào một ngách hẹp rễ rỗng, nhưng lối vào ngách đó đang bị cản trở bởi các thanh xà gồ gỗ sồi cổ thụ đang sụt lún nghiêm trọng do chấn động của vụ phong tỏa.


"Thạch Đầu! Khóa chặt van an toàn lò hơi! Chúng ta cần bứt tốc khẩn cấp!" Phong Lâm hét lớn qua tiếng gầm rú của động cơ.


"Xì... Xì... Quá tải nhiệt nguy hiểm!" Thạch Đầu phát ra âm thanh cảnh báo nhưng vẫn dùng cánh tay cơ khí bọc thép khóa chặt van xả áp phụ.


Kim đồng hồ áp suất vọt qua vạch đỏ dính chặt. Phong Lâm bóp cò tăng áp khẩn cấp ở đuôi xe trượt. Một luồng khói hơi nước cực mạnh trộn lẫn bột nấm phát quang vàng phụt mạnh ra từ buồng đốt sau xe, tạo ra một lực đẩy phản lực kinh hoàng. Chiếc "Phong Bão" chồm lên như một con thú hoang bị thương, lao thẳng về phía lưới chắn của lính gác.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Loạt đạn đinh thép từ súng hơi nước của quân tuần tra bắn xối xả vào vỏ xe trượt. Những tiếng kim loại va chạm kịch liệt vang lên rợn người, đạn găm nát bét vè chắn bùn bằng da cá sấu và làm nứt vỡ một mảng kính bảo hộ của buồng lái. Nhưng tốc độ đột biến từ phản lực hơi nước đã đẩy chiếc xe lướt sạt qua đầu nhóm lính gác, phá vỡ hoàn toàn lưới chắn bằng thép tấm thô sơ.


"Bẻ lái sang phải!" Phong Lâm hét lên, anh dùng toàn lực bẻ gắt tay lái gỗ sồi. Anh bắn Mỏ neo xích thép lò xo từ hông xe cắm chặt vào một thớ gỗ chắc chắn ở góc cua dốc đứng. Lực kéo cực mạnh từ dây xích thép giật mạnh đuôi xe trượt, giúp "Phong Bão" thực hiện một cú bo cua sát sạt vách rễ hẹp dốc 80 độ, vượt qua bẫy đinh của lính tuần tra trong gang tấc.


Tuy nhiên, ngay phía trước lối vào ngách rễ hẹp, các thanh xà gồ gỗ sồi khổng lồ chịu lực của trần hang đang sụt lún rầm rầm dưới chấn động của pháo hơi nước từ tháp canh phía sau. Khoảng trống thoát hiểm rộng 3 mét đang khép chặt dần xuống chỉ còn chưa đầy 2 mét.


Phong Lâm tính toán nhanh quỹ đạo rơi của các thanh xà gồ. Nếu anh phanh xe lúc này, xe trượt chắc chắn sẽ bị đè bẹp; nếu anh đi thẳng bằng tốc độ thường, lối thoát sẽ hoàn toàn bị bít kín trước khi xe lướt qua.


"Ép áp suất lên mức cực hạn! Chấp nhận nổ van lò hơi!" Phong Lâm điên cuồng gầm lên, anh đẩy cần ga vượt qua nấc giới hạn an toàn cuối cùng.


Chiếc "Phong Bão" gầm rú điên cuồng, nồi hơi đồng đỏ rung lên bần bật như muốn nổ tung. Xe trượt lao vút đi với tốc độ trên 100km/h trên bề mặt thớ gỗ ẩm ướt trơn trượt. Đúng lúc thanh xà gồ gỗ sồi khổng lồ đổ sụp xuống tạo ra một tiếng nổ địa chấn lớn, chiếc xe trượt đã phóng qua khe hở cuối cùng trong tích tắc.


*Rầm!*


Một mảnh gỗ hóa thạch vỡ vụn từ thanh xà gồ đổ sập đập mạnh vào bánh xích cao su phía sau bên trái của xe trượt. Tiếng kim loại và cao su gãy giòn dã vang lên chói tai. Toàn bộ thân xe chao đảo dữ dội, nẩy mạnh lên không trung trước khi đáp sầm xuống lòng ngách rễ tối tăm của Nhánh Rễ Số 9.


Phong Lâm cố gắng giữ chặt tay lái để ổn định lại quỹ đạo trượt tự do trong bóng tối hoàn toàn. Động cơ hơi nước rít lên những tiếng khò khè yếu ớt, áp suất lò hơi sụt giảm nhanh chóng do van xả phụ bị rò rỉ khí nén rầm rập sau cú va đập mạnh. Bánh xích sau phát ra những tiếng kêu lạch cạch, lạch cạch báo hiệu hỏng hóc cơ khí nghiêm trọng.


Anh đã thoát khỏi vòng vây phong tỏa ban đầu của khu ổ chuột, dấn thân vào mạng lưới địa lộ rễ thần đầy hiểm họa. Nhưng liều vắc-xin bảo giữ Linh Chi vẫn đang chịu áp lực thời gian thực, và xe trượt của anh đã bị hư hại nặng nề.


Từ phía sau đường hầm tối tăm bít kín bởi đống đổ nát xà gồ gỗ, tiếng xích xe tuần tra cơ giới hạng nặng vẫn vang lên rầm rập, rùng rùng đuổi theo không hề có ý định bỏ cuộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!