Nhạc nềnCyberpunk_City

Lửa Thiêu Xưởng Cơ Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh tay máy xúc thủy lực của Thiết Giáp Ngưu rít lên một tiếng chói tai, tựa như tiếng gầm rú của một con quái thú bằng sắt rỉ bị dồn vào đường cùng.


Trong khoang lái chật hẹp và ngột ngạt, Quốc Bảo nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết muội than của anh ghì chặt lấy cần gạt thủy lực chính. Dưới trán anh, thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng nhấp nháy liên tục những dòng mật mã màu xanh lục của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS.


[WARNING: HYDRAULIC PRESSURE OVERLOAD IN LEFT CYLINDER]

[GEARBOX TEMPERATURE: 110°C - BRASS WEAR DETECTED]


Tiếng rít khét lẹt bốc lên từ hệ thống hộp số đồng thau đúc dưới gầm cabin. Sau cú xoay thân máy 360 độ cực hạn để bám vách đá ở khúc cua trước, các bánh răng đồng thau truyền động của Thiết Giáp Ngưu đã bị mài mòn nghiêm trọng. Mỗi nhịp chuyển động của máy xúc lúc này đều đi kèm với những tiếng kêu ken két khô khốc, báo hiệu hệ thống truyền lực cơ học đang cận kề giới hạn gãy trục.


Nhưng Quốc Bảo không thể dừng lại. Ngay trước mắt anh, sát mép vực sâu Sắt Rỉ lởm chởm những mảnh vỡ kim loại nhọn hoắt, chiếc xe địa hình độ 'Hỏa Long' của Phi Long đang trượt lùi tự do một cách bất lực. Bánh lốp bọc thép của nó xoay tròn điên cuồng trên cát lún từ tính, hoàn toàn mất lực bám.


"Cứu... Cứu tôi với!" Tiếng hét hoảng loạn của Phi Long vang lên qua bộ đàm nhiễu sóng rè rè.


Quốc Bảo không do dự. Anh gạt mạnh cần điều khiển thủy lực tay máy trái. Chiếc Gầu xúc thủy lực rỉ sét khổng lồ phóng vọt ra ngoài màn bão cát mù mịt, xé toạc không khí rít lên từng hồi ghê rợn. Lưỡi gầu xúc mài sắc, nung đỏ bởi ma sát cát từ tính, bổ thẳng xuống với một lực đập nghẹt thở.


"UỲNH!"


Cú va chạm kim loại cực mạnh làm rung chuyển cả con đèo dốc đứng. Lưỡi gầu xúc bập mạnh, kẹp chặt lấy phần khung đuôi bằng hợp kim titan của chiếc Hỏa Long ngay khi bánh sau của nó đã trượt ra ngoài khoảng không vô định của vực sâu. Phản lực khổng lồ từ cú cứu hộ dội ngược lại cabin, nện thẳng vào lồng ngực Quốc Bảo. Cơ thể phế tật của anh nảy mạnh lên, tủy sống đau nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào do Thiết Giáp Ngưu không có hệ thống giảm chấn tự động.


"Bám chắc vào!" Quốc Bảo gào lên qua bộ đàm.


Anh gạt van điều áp thủy lực dồn toàn bộ mô-men xoắn còn lại của động cơ diesel vào cánh tay máy xúc. Hộp số đồng thau đúc rít lên một tiếng khét lẹt, khói xám bốc ra nghi ngút từ nắp capo phía sau. Quốc Bảo nhắm mắt, kích hoạt năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại qua lòng bàn tay đang áp chặt vào cần gạt bằng sắt lạnh ngắt. Anh cảm nhận được từng vết nứt vi mô đang lan rộng dọc theo trục truyền động chính của Thiết Giáp Ngưu. Nó đang muốn gãy đôi.


"Lên cho tao!"


Quốc Bảo gầm lên một tiếng phẫn nộ, ép ga tối đa. Luồng ánh sáng xanh lục từ lò phản ứng Khởi Nghĩa bùng sáng rực rỡ dưới táp-lô, truyền động lực từ tính mạnh mẽ qua các cuộn cảm đồng đỏ quấn thủ công. Thiết Giáp Ngưu lùi mạnh dải xích thép nặng nề, gồng mình kéo giật chiếc xe địa hình 'Hỏa Long' nặng hơn hai tấn ngược trở lại mặt đường cát rỉ an toàn.


Chiếc Hỏa Long đáp xuống đất cát rầm một tiếng, động cơ phản lực nén khí của nó tắt ngấm, bốc khói đen kịt. Phi Long bước ra khỏi cabin méo mó, gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Hắn nhìn cỗ máy xúc rỉ sét khổng lồ đang sừng sững đứng sát mép vực bằng ánh mắt hoàn toàn thay đổi. Không còn sự kiêu ngạo khinh miệt của một tay đua số một thị trấn, chỉ còn sự nể phục và kinh hoàng tột độ trước một kỹ thuật lái phi vật lý mà hắn chưa từng được chứng kiến.


Phi Long run rẩy đi tới trước cabin Thiết Giáp Ngưu, thọc tay vào túi áo khoác da đỏ sờn rách, lấy ra một bình kim loại bọc thép dày chứa Tinh thể Promethium nén phát ra thứ ánh sáng xanh lục tinh khiết, rực rỡ qua lớp kính bảo vệ. Hắn ném mạnh chiếc bình lên cabin cho Quốc Bảo.


"Mày thắng rồi, thằng què..." Phi Long khàn giọng nói, giọng vẫn còn run rẩy sau khi thoát chết. "Mạng của tao đáng giá hơn cái bình Promethium nén này nhiều. Lò rèn của cha mày được cứu rồi."


Quốc Bảo đón lấy chiếc bình năng lượng quý giá, áp chặt nó vào lồng ngực đang phập phồng thở dốc. Trái tim anh đập dồn dập trong lồng ngực. Bình tinh thể này trị giá bằng mười tấn quặng thô, đủ để trả sạch khoản nợ siết cổ của Lý ác bá và cứu em trai Quốc An ra khỏi hầm mỏ sâu số 9.


"Cảm ơn," Quốc Bảo nói khàn nhẹ, giọng khàn đặc do hít phải bụi cát sắt rỉ. Anh không kịp nghỉ ngơi, lập tức quay đầu Thiết Giáp Ngưu, dồn ga hướng thẳng về phía lối đi ngầm dẫn về thị trấn mỏ Hắc Thổ. Hạn chót trả nợ chỉ còn chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ.


***


Bình minh chưa kịp ló rạng trên thị trấn mỏ Hắc Thổ, nhưng bầu trời đã bị nhuộm một màu đỏ rực, u ám. Đó không phải là ánh sáng của mặt trời, mà là ánh lửa tàn khốc đang thiêu rụi một góc phố mỏ nghèo.


Quốc Bảo ngồi trong cabin Thiết Giáp Ngưu, di chuyển men theo con hẻm ngầm chật hẹp dẫn về phía lò rèn. Khi còn cách xưởng cơ khí cũ của Trần Kế – nơi anh giấu Thiết Giáp Ngưu ngụy trang dưới đống lốp xe cẩu – khoảng hai trăm mét, một mùi khói khét lẹt nồng nặc mùi dầu thải công nghiệp bốc cháy ập vào khoang lái.


"Anh Bảo! Anh Bảo ơi! Cháy rồi! Căn xưởng bị cháy rồi!" Tiếng khóc hốt hoảng của đệ tử ruột Tấn Tài vang lên dữ dội qua bộ đàm tự chế tầm ngắn.


Trái tim Quốc Bảo thắt lại. Anh gạt cần số, ép dải xích máy xúc di chuyển nhanh nhất có thể. Hệ thống bánh răng đồng thau bị mài mòn rít lên chói tai, bốc khói nghi ngút dưới gầm cabin nhưng anh không còn quan tâm đến việc hỏng máy nữa.


Khi Thiết Giáp Ngưu đột phá ra khỏi lối đi ngầm, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người Quốc Bảo hoàn toàn đông cứng lại.


Xưởng cơ khí Trần Kế – căn cứ hoạt động duy nhất của anh, nơi chứa đựng hàng vạn linh kiện phế liệu tích lũy suốt hai mươi năm của người thầy lập dị – đang chìm trong một biển lửa rực đỏ. Lửa liếm dữ dội vào những bức tường tôn rỉ sét, tạo ra những tiếng nổ bồm bộp ghê rợn.


Bao vây xung quanh căn xưởng cháy là hàng chục tên côn đồ lực lưỡng của Băng đảng bảo kê Móng Sắt. Chúng lăm lăm xích sắt bọc gai và chai cháy trên tay, cười sằng sặc dưới ánh lửa. Đứng đầu bọn chúng là Hắc Hổ – gã thủ lĩnh hung hãn với vết sẹo hổ vồ dài qua mắt trái. Hắn đang đeo đôi găng tay vuốt sắt rỉ sét có tích hợp động cơ rung nén xẹt điện tanh tách.


"Đốt! Đốt sạch cái ổ chuột này cho tao!" Hắc Hổ gào thét đầy điên cuồng. "Lý ác bá đã ra lệnh rồi! Thằng què dám dùng súng hàn dọa tao lần trước phải bị thiêu sống cùng cái đống sắt vụn này!"


"Hắc Hổ! Dừng tay lại!" Quốc Bảo hét lên phẫn nộ.


Anh vội vã ngắt động cơ Thiết Giáp Ngưu, đẩy cửa cabin lao ra ngoài. Đôi chân phế tật vô lực của anh đổ sụp xuống đất cát rỉ sét nóng bỏng. Anh cố gượng đứng dậy bằng bộ Khung xương hỗ trợ chân thô sơ quấn quanh đùi, nhưng chiếc van khí nén mới thay chỉ phát ra tiếng rít "xì... xì" yếu ớt rồi kẹt cứng do bụi sắt từ tính bám quá dày. Quốc Bảo ngã quỵ xuống đất cát, hai bàn tay trần bỏng rát vì tiếp xúc với tàn lửa rơi vãi.


Anh nhìn thấy Tấn Tài đang bị hai tên tay sai giữ chặt góc sân, mặt mũi cậu bé bết đầy máu và muội than.


"Anh Bảo! Chạy đi! Chúng nó muốn lừa anh vào xưởng cháy!" Tấn Tài hét lên trong nước mắt.


Quốc Bảo cố dùng chiếc nạng gỗ lò xo tự chế bên cạnh để gượng dậy dập lửa, nhưng chiếc nạng gỗ cũ kỹ vừa chạm vào đống đổ nát đã bị bắt lửa, cháy rụi lập tức thành hai khúc than đen ngòm.


"Ha ha! Thằng què xuất hiện rồi!" Hắc Hổ quay đầu lại, đôi mắt hung hãn rực lên sát khí dưới ánh lửa. Hắn bước từng bước nặng nề về phía Quốc Bảo, đôi găng tay vuốt sắt rít lên chói tai. "Mày thắng cuộc đua chui trên đèo Bụi Sắt thì sao? Mày có bình Promethium nén thì sao? Hôm nay, tao sẽ bẻ gãy đôi chân còn lại của mày trước khi thiêu rụi cái xưởng này!"


Hắc Hổ lao tới với một tốc độ kinh hoàng. Đôi vuốt sắt rỉ sét của hắn vung lên, nện thẳng một đòn bạo lực vào bộ Khung xương chân thô sơ của Quốc Bảo.


"XOẢNG!"


Tiếng thép gãy vụn vang lên chói tai. Bộ khung xương chân bằng nẹp sắt của Quốc Bảo bị đánh móp méo hoàn toàn, các ống piston khí nén nổ tung xả áp suất trắng xóa. Cơn đau chấn động kinh hoàng truyền từ đùi thẳng lên tủy sống làm Quốc Bảo thét lên đau đớn, đổ gục xuống nền đất cát nóng bỏng. Anh hoàn toàn mất khả năng tự đứng thẳng.


"Chết đi, thằng phế thải!" Hắc Hổ cười lớn tàn nhẫn, giơ cao vuốt sắt chuẩn bị giẫm đạp lên đầu Quốc Bảo.


Trong giây phút sinh tử, Quốc Bảo nhìn vào bên trong căn xưởng đang đổ sụp. Qua khe hở rực lửa của bức tường tôn, anh nhìn thấy chiếc Bình khí nén mười ngàn psi khổng lồ của xưởng rèn đang bị móp mác nhẹ và sém đỏ vỏ thép dưới sức nóng kinh hoàng của đám cháy.


Nhiệt độ phòng đang tăng lên cực nhanh. Nếu bình khí nén mười ngàn psi đó đạt tới giới hạn chịu nhiệt, nó sẽ phát nổ với sức công phá tương đương một quả mìn mỏ hạng nặng, thổi bay toàn bộ khu phố mỏ nghèo và chôn vùi Thiết Giáp Ngưu vĩnh viễn dưới đống tro tàn.


Anh không thể chết ở đây. Cha nuôi Quốc Khánh vẫn đang đợi anh mang bình năng lượng về chuộc lò rèn. Em trai Quốc An vẫn đang chịu lao dịch nặng dưới hầm sâu số 9.


"Ý chí tự do... không bao giờ rỉ sét..." Quốc Bảo khàn giọng lầm bầm, hàm răng rỉ máu siết chặt.


Bằng tất cả chút sức lực cuối cùng của đôi bàn tay thợ máy đầy sẹo, Quốc Bảo gồng mình bò lê trên sàn đất nóng bỏng đầy cát bụi và tàn lửa. Anh bỏ qua cơn đau co thắt dữ dội của đôi chân liệt, bò rạp dưới đất cát, luồn qua khe hở rực lửa của cánh cửa xưởng đang sụp đổ để hướng về phía cabin của Thiết Giáp Ngưu đang đỗ ở góc xưởng ngập lửa.


"Bắt lấy nó! Đừng để nó lên máy!" Hắc Hổ hét lên đầy giận dữ khi thấy thằng què bò nhanh một cách kinh ngạc bằng hai tay.


Bọn tay sai của Móng Sắt lao tới, ném liên tiếp các chai cháy xăng dầu thải vào Thiết Giáp Ngưu. Lửa bùng cháy dữ dội bao phủ toàn bộ phần vỏ ngoài của máy xúc. Nhưng cỗ máy xúc đã được Quốc Bảo quấn bọc bằng lớp bạt nhựa đường nóng chảy từ tính từ tập trước, lớp bạt chịu nhiệt tạm thời ngăn chặn ngọn lửa cháy lan vào các ống dẫn dầu thủy lực bên trong.


Quốc Bảo bò đến sát dải xích thép mangan khổng lồ bám đầy bụi rỉ sét. Anh dùng hai tay bám chặt vào mắt xích nóng bỏng, gồng mình kéo lê cơ thể tàn phế leo lên cabin.


"RÍT!"


Hắc Hổ lao tới kịp thời, hắn tung sợi xích sắt khổng lồ quấn chặt lấy cánh tay máy xúc thủy lực của Thiết Giáp Ngưu, cố gắng kéo sập cabin để lôi Quốc Bảo xuống đất cát rực lửa.


"Mày không thoát được đâu, thằng què!" Hắc Hổ gầm lên, đôi găng tay rung nén bấu chặt vào xích sắt kéo căng chịu lực.


Quốc Bảo đã leo được vào trong buồng lái ngập tràn khói độc đen ngòm. Nhiệt độ trong cabin lúc này đã tăng lên gần 60 độ C, hơi nước nóng xì ra từ các khe hở mặt táp-lô bốc lên nghi ngút. Mắt anh nổi đầy tia máu đỏ rực, lồng ngực bỏng rát do hít phải khói dầu thải độc hại.


Anh không gạt cần di chuyển. Anh thọc tay vào túi áo bảo hộ sém lửa, rút ra bình Tinh thể Promethium nén rực rỡ ánh sáng xanh lục tinh khiết vừa đoạt được từ Phi Long.


Quốc Bảo cắm thẳng bình tinh thể vào khe nạp năng lượng của lò phản ứng cổ Khởi Nghĩa dưới táp-lô.


[COMPRESSED PROMETHEUM DETECTED...]

[REVOLUTION-CORE SYNCHRONIZATION OVERLOAD: 120%]

[WARNING: EXTREME NEURAL STRAIN!]


Một tiếng o o từ trường trầm đục, khổng lồ bùng phát từ khoang động cơ phía sau Thiết Giáp Ngưu. Luồng ánh sáng xanh lục từ lò phản ứng Khởi Nghĩa bùng lên rực rỡ, chạy dọc theo các đường cáp đồng đỏ quấn thủ công, nhuộm sáng cả khoang lái ngập lửa đỏ.


Quốc Bảo gào lên một tiếng đau đớn tột cùng khi dòng điện từ trường đồng bộ thần kinh chạy thẳng vào não bộ, làm co giật dữ dội đôi chân phế tật của anh. Nhưng đồng thời, Thiết Giáp Ngưu đã hoàn toàn thức tỉnh dưới nguồn năng lượng tinh chế cực đại.


"UỲNH!"


Cánh cửa sắt và trần gỗ bạt chịu nhiệt của xưởng cơ khí Trần Kế đổ sụp xuống hoàn toàn trong khói lửa rực đỏ, chôn vùi một nửa căn xưởng dưới đống đổ nát bốc cháy dữ dội.


Nhưng từ trong đống đổ nát rực lửa ấy, cỗ máy xúc rỉ sét khổng lồ Thiết Giáp Ngưu bắt đầu chuyển động cơ học dồn dập. Tiếng xích thép mangan rít vang xé rách màn đêm. Cỗ máy từ từ đứng thẳng dậy giữa biển lửa đỏ rực.


Chiếc gầu xúc thủy lực khổng lồ mài sắc cạnh kim loại, nung đỏ rực rỡ bởi nhiệt lượng đám cháy và dòng năng lượng Promethium xanh lục chạy qua, tỏa hào quang rực rỡ như một lưỡi đao lửa khổng lồ sẵn sàng xẻ đôi mọi vật cản.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!