Nhạc nềnCyberpunk_City

Bão Cát Trên Đèo Bụi Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Hang động ngầm Thiết Lõi chỉ được xua tan bởi ánh sáng lục nhạt, chập chờn phát ra từ lò phản ứng của Lõi năng lượng cổ Khởi Nghĩa. Mùi dầu thủy lực nóng nồng nặc quyện với hơi nước muối rỉ ra từ vách đá vôi tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt.


Quốc Bảo ngồi bệt dưới đất cát rỉ sét, đôi chân phế tật hoàn toàn mất cảm giác sau một ngày dài lê lết ở Chợ đen Vành Đai. Anh mím môi chịu đựng cơn đau nhức nhối đang chạy dọc tủy sống. Bên cạnh anh, Tấn Tài đang lụi cụi dùng một chiếc kìm sứt mẻ để tháo chiếc van khí nén bị méo mó bên hông bộ Khung xương hỗ trợ chân thô sơ của Bảo. Chiếc van cũ phát ra tiếng rít "xì... xì" yếu ớt rồi nổ một tiếng "bộp" nhỏ, phun ra một ngụm hơi nước đen ngòm bám đầy muội than.


"Hỏng hẳn rồi anh Bảo," Tấn Tài quệt mồ hôi trên trán, giọng lo lắng. "Lớp gioăng cao su bên trong bị nhiệt lượng của súng hàn làm nóng chảy hết rồi. Nếu không có van điều áp mới, bộ khung xương này sẽ không thể tích áp suất khí nén. Anh... anh sẽ không đứng lên được."


Quốc Bảo không nói gì. Anh thọc tay vào túi áo bảo hộ sờn rách, rút ra túi tiền mặt chứa 150 Sentinel-Credit – số tiền lẻ còn lại sau khi anh đã nhờ Mỹ Linh mua hộ liều thuốc giảm đau đặc trị cho người cha nuôi mù Quốc Khánh tại lò rèn. Cùng với đó là chiếc Chip bypass Sentinel lậu mà anh vừa thắng cược từ tay Thanh Phong.


"Tài, cầm lấy một trăm Credit này," Quốc Bảo khàn giọng nói, chất giọng khàn nhẹ do hít khói hàn lâu ngày vang lên trong lòng hang đá. "Chạy ra sạp phế liệu của Chú Tư Rỉ đầu hẻm chợ đen. Nói chú ấy để lại cho một chiếc van giảm áp của piston xe cẩu đá cũ. Nhớ kiểm tra kỹ xem ren ốc có bị mòn không. Số tiền còn lại cứ giữ lấy mua lương khô."


"Nhưng còn chiếc la bàn cổ của ông nội?" Tấn Tài ngập ngừng, mắt nhìn vào túi áo trống rỗng của Bảo. "Anh thực sự cầm cố nó cho Lão Bản sao?"


"Đồ vật là chết, người mới là sống," mắt Quốc Bảo tối sầm lại dưới thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện đeo trên trán. "Nếu ngày mai không có bình tinh thể Promethium nén để trả nợ cho Lý ác bá, lò rèn của cha sẽ bị san phẳng, và em trai Quốc An cũng không thể sống sót ra khỏi hầm mỏ số 9. Đi đi, Tài. Anh cần sửa Thiết Giáp Ngưu trước khi bão cát đổ bộ."


Tấn Tài mím môi gật đầu, cầm lấy tiền rồi nhanh chóng lẩn vào bóng tối của đường hầm ngầm dẫn ra ngoài.


Khi còn lại một mình, Quốc Bảo dùng hai tay bám vào xích thép rỉ sét của Thiết Giáp Ngưu, gồng mình kéo lê cơ thể tàn phế lên cabin máy xúc. Mỗi động tác của anh đều phải trả giá bằng những cơn đau búa bổ ở bả vai, nhưng ý chí bất khuất đã ép anh phải bò lên được ghế lái bằng sắt lạnh ngắt.


Trước mặt anh, bảng điều khiển của Thiết Giáp Ngưu chập chờn những dòng mật mã màu xanh lục của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS. Khớp vai trái của cỗ máy xúc lúc này đang rỉ ra từng giọt dầu thủy lực đen ngòm. Các vết nứt vi mô chạy dọc theo trục truyền động chính, kết quả tàn khốc của cú đập phá đá cứu phu mỏ ở hầm số 9.


Quốc Bảo rút chiếc Chip bypass Sentinel lậu ra, cắm trực tiếp vào cổng chẩn đoán OBD bám đầy bụi rỉ sét dưới táp-lô.


[DETECTING UNSANCTIONED HARDWARE...]

[BYPASS PROTOCOL ACTIVATED...]

[SYNCHRONIZING REVOLUTION-CORE WITH EXCAVATOR SYSTEM: 100%]


Một tiếng o o từ trường trầm đục vang lên từ khoang động cơ phía sau. Luồng ánh sáng xanh lục từ lò phản ứng Khởi Nghĩa bỗng rực sáng, chạy dọc theo các đường cáp đồng mà Quốc Bảo đã tự tay quấn thủ công. Anh áp bàn tay thô ráp của mình lên cần gạt thủy lực chính, kích hoạt năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại.


Trong tâm trí anh, cấu trúc cơ học của Thiết Giáp Ngưu hiện lên rõ ràng như một bản đồ nhiệt. Anh cảm nhận được dòng dầu thủy lực nóng hổi đang chảy qua các van áp suất, và cả vết nứt vi mô ở khớp vai trái đang rung động ở tần số 120Hz. Sử dụng kỹ thuật Sắt Vụn Cộng Hưởng, Quốc Bảo cầm khẩu Súng hàn hồ quang cao áp lên, bóp cò kích hoạt dòng điện từ trường dao động liên tục.


Tia lửa hàn màu xanh lục xẹt lên chói mắt trong khoang lái chật hẹp. Quốc Bảo không nung chảy thép tấm bọc ngoài, mà dùng từ trường để ép các phân tử hợp kim sắt rỉ tái liên kết từ bên trong, bịt kín vết nứt khớp vai mà không làm cháy các sợi cáp truyền lực nhạy cảm. Tiếng rò rỉ thủy lực lịm dần rồi tắt hẳn. Khớp vai trái của Thiết Giáp Ngưu đã được ổn định lâm thời.


Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã của Tấn Tài vang lên dưới cửa cabin, cắt đứt trạng thái đồng bộ thần kinh của Bảo. Cậu bé thở hổn hển, tay cầm chiếc van khí nén bằng đồng thau bám đầy dầu mỡ: "Anh Bảo! Có van rồi! Em gặp cả Vũ Nam ngoài chợ đen, anh ta nói giải đua chui 'Bụi Sắt' đã bắt đầu tập hợp ở chân đèo. Chúng ta phải đi ngay!"


***


Đêm muộn trên Đèo Bụi Sắt, gió rít lên từng hồi ghê rợn qua những vách đá dựng đứng bằng quặng sắt từ tính khổng lồ. Cát sắt rỉ vàng óng, sắc nhọn như những mảnh thủy tinh vi mô, bị gió cuốn bay cuồng loạn trong không trung, va đập vào vỏ thép của các cỗ máy phát ra những âm thanh ken két rợn người. Đây là con đường độc đạo nguy hiểm nhất thị trấn mỏ Hắc Thổ, nơi từ trường tự nhiên cực mạnh có thể làm mù hoàn toàn mọi thiết bị radar và cảm biến quang học của tập đoàn Sentinel.


Tại bãi đất trống dưới chân đèo, hàng trăm phu mỏ xơ xác và thương nhân chợ đen đang tụ tập, tạo nên một bầu không khí náo loạn dưới ánh sáng chập chờn của những ngọn đuốc dầu thải bốc khói đen kịt.


Vũ Nam – gã tay đua cơ giới chui khét tiếng với chiếc đầu cạo trọc hai bên sườn – đang đứng trên mui chiếc xe địa hình 'Tia Chớp Rỉ' của mình, tay cầm chiếc loa phóng thanh cầm tay chạy pin Promethium hét lớn:


"Luật chơi giải đua 'Bụi Sắt' đêm nay cực kỳ đơn giản! Kẻ nào vượt qua được đỉnh đèo Bụi Sắt và mang được lá cờ Sentinel rỉ sét ở trạm gác bỏ hoang về đây đầu tiên sẽ giành được bình tinh thể Promethium nén! Không giới hạn vũ khí, không giới hạn va chạm! Kẻ yếu làm rác đường, kẻ mạnh ăn tất cả!"


Tiếng reo hò điên cuồng của đám đông phu mỏ vang dội cả khe núi. Nhưng tiếng ồn ào bỗng chốc im bặt khi một tiếng gầm rú động cơ phản lực nén khí xé toạc màn đêm.


Từ trong bóng tối, chiếc xe địa hình độ 'Hỏa Long' của Phi Long từ từ tiến vào vạch xuất phát. Cỗ máy là một kiệt tác cơ khí độ chế: khung sườn siêu nhẹ bằng hợp kim titan mạ đỏ rực rỡ, bốn bánh lốp bọc thép có gai bám cát chuyên dụng, và nổi bật nhất là bộ tuabin phản lực phản lực mini gắn sau đuôi xe đang phun ra những luồng lửa màu xanh lục rực rỡ.


Phi Long kéo chiếc kính bảo hộ sành điệu lên trán, nhìn quanh đám đối thủ bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng. Cho đến khi ánh đèn pha của 'Hỏa Long' rọi thẳng vào một cỗ máy khổng lồ, rỉ sét đang nặng nề tiến vào vạch xuất phát.


Đó là Thiết Giáp Ngưu.


Cỗ máy xúc đất rỉ sét dày cộp đứng sừng sững bên cạnh những chiếc xe địa hình nhỏ gọn. Lớp giáp Titanium rỉ chắp vá loang lổ bám đầy muội than hàn, chiếc gầu xúc thủy lực khổng lồ mài sắc các cạnh kim loại hạ thấp sát mặt đất như một lưỡi đao khổng lồ. Trong buồng lái ngập khói dầu, Quốc Bảo ngồi cố định nửa người dưới bằng các đai xích sắt buộc chặt vào ghế lái, đôi mắt anh rực sáng dưới thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện.


"Mày định đua bằng cái đống sắt vụn này sao, thằng què?" Phi Long cười lớn qua loa bộ đàm, giọng đầy kiêu ngạo. "Đây là đèo Bụi Sắt chứ không phải bãi rác thải công nghiệp! Trọng lượng mười lăm tấn của cái máy xúc đó sẽ dìm mày xuống vực sâu Sắt Rỉ trước khi mày kịp đi hết khúc cua đầu tiên!"


Quốc Bảo không đáp lời qua bộ đàm. Anh chỉ khẽ gạt chiếc van áp suất thủy lực của tay máy trái, chiếc gầu xúc khổng lồ nâng lên gõ mạnh xuống mặt đất cát rỉ một tiếng "uỳnh" trầm đục, bắn ra một làn khói bụi sắt vàng óng như một lời thách thức đanh thép.


"Được! Đã muốn chết thì tao sẽ chiều!" Phi Long nghiến răng, tay siết chặt vô lăng.


"Chuẩn bị..." Vũ Nam hét lớn, giơ cao khẩu súng phóng lựu tự chế.


"Đoàng!"


Tia chớp xanh từ phát đạn hiệu xé toạc bầu trời đêm.


Ngay lập tức, tuabin phản lực sau đuôi chiếc 'Hỏa Long' rít lên chói tai. Luồng lửa xanh lục phun ra rực rỡ, đẩy chiếc xe độ của Phi Long vọt lên trước với tốc độ kinh hoàng, để lại một vệt cát rỉ mù mịt phía sau. Các đối thủ khác cũng điên cuồng rú ga, chen lấn nhau lao vào con đường dốc độc đạo của đèo Bụi Sắt.


Quốc Bảo bình tĩnh vào số. Hệ thống bánh răng đồng thau đúc trong hộp số Thiết Giáp Ngưu rít lên ken két khi mô-men xoắn cực đại từ lò phản ứng Khởi Nghĩa truyền xuống dải xích truyền động chịu lực G. Cỗ máy xúc nặng nề chuyển động, dẫm nát đá tảng dưới gầm xích, từ từ tiến vào con đèo dốc đứng.


"Anh Bảo, tăng áp động cơ diesel đi! Chúng ta đang bị tụt lại quá xa!" Tiếng Tấn Tài vang lên qua bộ đàm tự chế từ trạm quan sát dưới chân đèo.


Quốc Bảo nhìn kim chỉ áp suất động cơ đang ở mức giới hạn. Anh thọc tay vào túi, rút ra một khối pin Promethium cầm tay dự phòng, cố gắng đấu nối tắt vào mạch sạc tăng áp của máy phát điện phụ trợ.


"Cạch!"


Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ nắp capo phía sau. Khói đen kịt bốc lên nghi ngút từ máy phát điện phụ, kim áp suất tụt dốc không phanh. Lò phản ứng Khởi Nghĩa rú lên báo động quá tải nhiệt.


[WARNING: AUXILIARY GENERATOR OVERHEAT!]

[PROMOTHEUM OVERCHARGE FAILED!]


"Không được..." Quốc Bảo nghiến răng dập tắt công tắc phụ. Động cơ diesel dân dụng của Thiết Giáp Ngưu không thể chịu nổi dòng năng lượng Promethium nén trực tiếp nếu không có hệ thống tản nhiệt chuẩn quân sự. Anh suýt chút nữa đã làm nổ tung cả cỗ máy. Anh nhận ra mình không thể chiến đấu bằng tốc độ thuần túy chống lại chiếc xe đua chuyên nghiệp của Phi Long.


Anh phải dùng chiến thuật cơ khí.


Càng lên cao, con đèo càng hiểm trở. Những khúc cua tay áo dốc đứng xuất hiện liên tục bên mép vực sâu Sắt Rỉ lởm chởm mảnh vỡ kim loại sắc nhọn. Đúng lúc này, tai biến đổ bộ.


Một cơn bão cát sắt rỉ từ tính khổng lồ bất ngờ tràn xuống từ đỉnh núi. Màn sương bụi kim loại màu vàng óng, dày đặc bao phủ toàn bộ con đèo chỉ trong vài giây. Tầm nhìn giảm xuống bằng không. Cát sắt sắc nhọn bào mòn lớp sơn bảo vệ của các xe cơ giới, phát ra những âm thanh rít chói tai.


Quan trọng hơn, từ trường cực mạnh của bão cát làm nhiễu loạn hoàn toàn các cảm biến quang học và hệ thống radar định vị của tất cả các xe đua.


"Chết tiệt! Cảm biến của tao bị mù rồi!" Tiếng các tay đua khác hoảng loạn hét lên qua tần số bộ đàm nhiễu rè rè. Hàng loạt tiếng va chạm kim loại chát chúa vang lên trong sương mù khi các xe địa hình đâm sầm vào vách đá hoặc tự húc vào nhau.


Ngay cả chiếc 'Hỏa Long' của Phi Long cũng phải giảm tốc độ đột ngột. Hệ thống ngắm bắn tự động bằng AI của chiếc xe độ liên tục báo lỗi đỏ, khiến Phi Long không thể xác định được mép vực sâu nằm ở đâu trong màn cát mù mịt.


Trong cabin Thiết Giáp Ngưu, các màn hình cảm biến quang học của Quốc Bảo cũng hoàn toàn tối đen. Nhưng anh không hoảng loạn.


Anh kéo kính hàn điện của chú Quốc Hùng xuống che mắt, tắt hoàn toàn hệ thống radar đang bị nhiễu loạn. Anh đặt bàn tay trần đầy vết muội than hàn trực tiếp lên khung sườn thép của cabin máy xúc.


Anh kích hoạt năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại.


Thông qua dải xích thép mangan khổng lồ đang bám chặt vào mặt đường, Quốc Bảo cảm nhận được tần số rung động của địa chất đá quặng từ tính dưới bánh xe. Tiếng rít của cát sắt va đập vào gầm máy, tiếng gió hú dội lại từ vách đá dựng đứng – tất cả đều được dịch thuật thành một bản đồ địa hình ba chiều trực quan trong não bộ của anh. Máy móc không biết nói dối, và đất đá từ tính cũng vậy.


"Tài, báo với Hải Nam chuẩn bị bộ tời kéo ở chân đèo," Quốc Bảo ra lệnh qua bộ đàm nhiễu sóng. "Anh sẽ đi đường tắt."


Quốc Bảo gạt mạnh cần điều khiển, thực hiện một quyết định điên rồ: anh tắt hoàn toàn động cơ xích di chuyển của Thiết Giáp Ngưu.


Cỗ máy xúc nặng mười lăm tấn mất lực kéo, bắt đầu trượt tự do theo trọng lực dốc đứng của đèo Bụi Sắt. Đây chính là kỹ năng Trượt xích bão cát mạo hiểm nhất mà anh từng tự luyện tập. Thiết Giáp Ngưu lao băng băng trong màn bão cát mù mịt với tốc độ kinh hoàng, tiếng xích thép cọ xát vào cát sắt tạo nên một dải tia lửa rực rỡ dài hàng mét dưới gầm xe.


"Thằng điên đó muốn tự sát sao?!" Phi Long kinh hoàng hét lên qua bộ đàm khi nghe thấy tiếng xích máy xúc rít lên xé gió ngay bên cạnh mình.


Nhờ trọng lượng khổng lồ, Thiết Giáp Ngưu bám đường cực tốt trên lớp cát lún trơn trượt, trong khi chiếc xe siêu nhẹ 'Hỏa Long' của Phi Long đang bị gió bão thổi bay lệch hướng, bánh lốp bọc thép trượt xoay tròn bất lực do tuabin phản lực không có điểm tựa cơ học.


Thiết Giáp Ngưu trượt vọt qua chiếc 'Hỏa Long' trong gang tấc. Nhưng trước mặt anh lúc này là khúc cua tay áo độc đạo cuối cùng – một góc rẽ ngặt nghèo dốc đứng 80 độ ngay sát mép vực sâu Sắt Rỉ đứng dựng đứng.


Với tốc độ trượt tự do hiện tại, Thiết Giáp Ngưu chắc chắn sẽ lao thẳng xuống vực sâu.


Quốc Bảo nghiến răng đến bật máu môi. Đôi chân phế tật của anh bị siết chặt bởi đai sắt truyền lên những cơn chấn động lực G kinh hoàng do cabin không có hệ thống giảm chấn tự động. Nhưng đôi bàn tay anh vẫn ổn định như một khối thép tôi.


Anh sử dụng kỹ thuật lái đặc biệt Bù trừ trọng tâm phi vật lý.


Ngay trước khi chạm mép vực, Quốc Bảo gạt mạnh cần phân phối mô-men xoắn thủ công, dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực cực đại vào cánh tay máy xúc bên trái. Chiếc gầu xúc thủy lực rỉ sét khổng lồ phóng vọt ra, lưỡi gầu mài sắc cắm sâu vào vách đá quặng sắt từ tính cứng ngắc làm mỏ neo cố định.


"UỲNH!"


Tia lửa bắn ra rực sáng cả khe núi. Cánh tay máy xúc oằn đi dưới sức nặng mười lăm tấn, hệ thống piston thủy lực rít lên chói tai như tiếng kêu khóc của kim loại. Nhưng chiếc gầu xúc đã giữ chặt cỗ máy.


Tận dụng lực quán tính khổng lồ của cú trượt tự do, Quốc Bảo tăng ga tối đa dải xích bên phải. Toàn bộ thân xe Thiết Giáp Ngưu lật nghiêng một bên xích, xoay tròn ngoạn mục một góc 360 độ quanh mỏ neo gầu xúc, lách qua khúc cua tay áo hiểm trở trong gang tấc và đáp xuống con đường bằng phẳng dẫn đến đỉnh đèo.


Anh đã vượt lên dẫn đầu.


Nhưng ngay khi Quốc Bảo chuẩn bị nhấn ga hướng về phía trạm gác bỏ hoang để lấy cờ chiến thắng, một tiếng rít kim loại chói tai, kéo dài vang lên từ phía sau qua màn bão cát.


Quốc Bảo nhìn qua gương chiếu hậu hông xe.


Chiếc xe địa hình 'Hỏa Long' của Phi Long, do cố gắng bám đuổi tốc độ của Thiết Giáp Ngưu, đã bị trượt xích hoàn toàn trên lớp cát sắt từ tính. Hệ thống tuabin phản lực phản lực bị quá tải, phun ra những luồng khói đen ngòm. Chiếc xe mất kiểm soát, đang trượt lùi tự do một cách bất lực về phía mép vực sâu Sắt Rỉ.


Chỉ còn chưa đầy ba mét nữa, Phi Long và cỗ xe độ trị giá hàng vạn Credit sẽ rơi tự do xuống đáy vực sâu chết chóc.


"Cứu... Cứu tôi với!" Tiếng Phi Long hoảng loạn, tuyệt vọng vang lên qua tần số bộ đàm nhiễu sóng.


Quốc Bảo nhìn về phía đỉnh đèo, nơi lá cờ Sentinel rỉ sét đang vẫy gọi trong bão cát. Bình tinh thể Promethium nén – chìa khóa cứu mạng gia đình anh – chỉ cách anh chưa đầy hai trăm mét. Hạn chót trả nợ của Lý ác bá chỉ còn lại đúng 24 giờ.


Nếu anh dừng lại cứu Phi Long, anh sẽ mất giải thưởng. Gia đình anh sẽ bị Sentinel đẩy vào đường cùng. Nhưng nếu anh bỏ đi...


Đôi mắt Quốc Bảo dưới thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện co thắt dữ dội. Lời răn dạy của người ông nội nuôi Quốc Định mười chín năm trước bỗng vang vọng bên tai anh giữa tiếng gió hú: "Hãy giữ cho đôi bàn tay sạch sẽ khỏi máu người vô tội..."


Quốc Bảo nghiến răng, gạt mạnh cần số lùi. Thiết Giáp Ngưu gầm rú quay đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!