Giao Dịch Ở Chợ Đêm Vành Đai
Bóng tối dưới lòng đất của Chợ đen Vành Đai bao giờ cũng mang một thứ mùi đặc trưng: mùi dầu mỡ cơ giới rẻ tiền trộn lẫn với hơi ẩm mốc của những đường hầm khai thác cũ bị bỏ hoang.
Quốc Bảo nghiến răng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán hóa thành những vệt xám xịt khi hòa cùng bụi sắt vàng óng bám đầy trên mặt. Đôi chân phế tật của anh hoàn toàn vô lực, nặng trĩu như hai khúc gỗ rỉ sét. Bộ Khung xương hỗ trợ chân thô sơ quấn quanh đùi anh lúc này chỉ còn là những thanh nẹp sắt vô hồn; chiếc van khí nén đã hỏng hoàn toàn sau màn đối đầu nghẹt thở với Lý ác bá ở lò rèn vào sáng sớm, phát ra những tiếng xì xì yếu ớt rồi lịm hẳn. Không còn lực trợ lực cơ học, Quốc Bảo phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên bờ vai gầy guộc của Tấn Tài.
"Anh Bảo, ráng chút nữa thôi. Sắp tới tiệm Kim Sắt của Lão Bản rồi," cậu bé mồ côi mười bốn tuổi hổn hển nói, bờ vai nhỏ bé gồng lên dưới lớp áo bảo hộ rộng thùng thình vá víu. Gương mặt Tấn Tài lấm lem dầu mỡ, nhưng đôi mắt nó sáng quắc, liên tục cảnh giác nhìn quanh những bóng người dật dờ qua lại trong ánh đèn neon nhấp nháy xanh đỏ của khu chợ ngầm.
Chợ đen Vành Đai sầm uất một cách ngột ngạt. Những tấm tôn rỉ sét được chắp vá cẩu thả làm vách ngăn, tạo thành một mê cung chật hẹp chứa đầy rác thải công nghệ và linh kiện cơ khí quân sự lậu. Người ta nghe thấy tiếng búa gõ lách cách, tiếng chửi thề khàn đặc của những phu mỏ trốn thuế, và cả tiếng rít rùng rợn của các động cơ diesel rách nát đang được thử nghiệm.
Ở một góc khuất đầu hẻm, hai gã tay sai của Lý ác bá với băng cánh tay màu đỏ của băng Móng Sắt đang đứng tựa vào một đống lốp xe cẩu khổng lồ. Ánh mắt gian xảo của chúng lướt qua đám đông, cố tìm kiếm bóng dáng gã thợ máy què dám dọa kích nổ bình gas mười ngàn psi. Quốc Bảo khẽ kéo thấp chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng xuống ngang mắt, che đi ánh nhìn sắc lạnh, rồi ra hiệu cho Tấn Tài rẽ nhanh vào một lối đi hẹp ngập bùn hóa chất.
"Đứng lại đó, thằng ranh! Đồ rác rưởi này mà cũng đòi bán sao?"
Một tiếng quát thô bạo vang lên từ một sạp hàng bên cạnh. Tấn Tài giật nảy mình, suýt nữa làm rơi chiếc túi vải bạt đựng mấy con ốc vít rỉ sét và vài đoạn dây đồng vụn mà nó nhặt nhạnh được từ bãi rác thải Sentinel. Gã thương nhân béo ị đứng sau sạp xua tay xua đuổi như xua đuổi tà dịch: "Ốc vít mòn ren, ren đồng chập cháy... Cút ngay trước khi tao gọi bảo an!"
Tấn Tài cúi đầu, mặt đỏ bừng vì nhục nhã. Quốc Bảo vỗ nhẹ vào vai cậu bé, khàn giọng nói bằng chất giọng khàn nhẹ đặc trưng do hít khói hàn lâu ngày: "Không sao đâu Tài. Người không biết nhìn hàng thì chỉ thấy sắt vụn. Đi thôi."
Họ dừng lại trước một gian hàng lụp xụp có treo chiếc biển hiệu bằng sắt móp méo khắc ba chữ: "Tiệm Kim Sắt". Đây chính là tiệm cầm đồ của Lão Bản.
Bên trong tiệm ngập tràn những món đồ gia dụng kim loại hỏng, từ những chiếc lò sưởi Promethium rỉ sét cho đến các hộp số máy xúc bị mẻ răng. Lão Bản – một ông già béo lùn với đôi mắt híp sau cặp kính gọng vàng sờn cũ – đang ngồi tựa lưng vào chiếc ghế đệm rách, tay gẩy chiếc bàn tính gỗ rền vang tiếng lách cách vô cảm.
"Lão Bản," Quốc Bảo bám vào mép bàn gỗ dày bám đầy vết dầu đen, cố gắng đứng vững trên một chân lành lặn. "Tôi mang đồ đến giao dịch."
Lão Bản ngừng gẩy bàn tính, liếc mắt nhìn đôi chân liệt của Quốc Bảo, rồi chuyển ánh nhìn sang chiếc túi bạt cũ mà anh đặt lên bàn. Ông lão khẽ hừ một tiếng, dùng ngón tay mập ú đeo nhẫn ngọc bích lật giở những tấm vi mạch rã xác từ chiếc máy nén khí cũ của hầm mỏ số 9 mà Quốc Bảo đã mang theo.
"Mấy miếng bo mạch rách này á?" Lão Bản trề môi, giọng nói khôn ngoan đầy tính toán. "Đồng nát cả thôi. Bộ vi xử lý thì bị nhiễm từ nặng, các chân hàn chì thì rạn nứt hết cả rồi. Tao chỉ có thể trả mày năm mươi Sentinel-Credit. Không hơn."
"Năm mươi?" Tấn Tài kêu lên đầy uất ức. "Anh Bảo đã phải thức trắng đêm dưới hầm lò sập để rã đống này từ máy nén khí quân sự cũ đấy! Ít nhất cũng phải đáng giá ba trăm!"
"Ba trăm?" Lão Bản cười khẩy, chiếc bàn tính gỗ lại lách cách vang lên. "Đấy là thời điểm ba tháng trước khi Sentinel chưa phong tỏa đỏ thị trấn. Bây giờ linh kiện lậu đầy rẫy, giữ đống này trong tiệm chỉ tổ rước họa vào thân. Năm mươi, bán thì bán, không bán thì mang về mà nấu cháo."
Áp lực đè nặng lên lồng ngực Quốc Bảo. Anh cần ít nhất hai trăm Sentinel-Credit để mua thuốc giảm đau cho người cha nuôi mù Quốc Khánh đang nằm co quắp ở lò rèn bị đập phá, và anh cần gấp linh kiện để ổn định Lõi Khởi Nghĩa đang bị quá nhiệt nguy hiểm dưới hang Thiết Lõi. Nếu đồng ý với cái giá rẻ mạt này, gia đình anh sẽ chết đói trước khi hạn chợt ba ngày của Lý ác bá ập đến.
Quốc Bảo không đôi co. Anh hít một hơi sâu, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần thò vào túi bạt, rút ra khẩu Súng hàn hồ quang cao áp tự chế.
Lão Bản giật mình, theo bản năng lùi lại phía sau, chiếc bàn tính suýt rơi khỏi tay: "Mày... mày định làm gì? Ở đây có bảo an chợ đen đấy!"
"Lão Bản, ông nhìn cho kỹ," Quốc Bảo khàn giọng nói. Anh đặt một đoạn cáp điện hỏng bọc chì dày cộp nhặt từ xác máy nén lên bàn gỗ. Anh không cắm súng hàn vào nguồn điện ngoài, mà kết nối nó trực tiếp với một tụ điện nhỏ tự chế từ pin Promethium cầm tay.
"Xoẹt!"
Tia lửa điện hồ quang màu xanh lục bùng lên rực rỡ, phát ra tiếng kêu o o từ tính đầy uy lực. Quốc Bảo giữ đôi bàn tay cực kỳ ổn định, điều khiển đầu súng hàn lướt nhẹ một đường chuẩn xác dọc theo vỏ chì của đoạn cáp. Sức nóng hàng ngàn độ nung chảy lớp vỏ bảo vệ trong vòng một giây, lộ ra sợi lõi đồng đỏ nguyên chất óng ánh, không hề dính một chút tạp chất hay vết rỉ sét nào.
"Đây là Đồng đỏ nguyên chất dải tần cao tháo từ cáp truyền dẫn chính của hệ thống Sentinel-M1," Quốc Bảo tắt súng hàn, khói xám bốc lên mang theo mùi ozone khét lẹt. "Tôi dùng kỹ thuật hàn dính lậu Sắt Vụn Cộng Hưởng để bóc tách vỏ chì mà không làm biến dạng cấu trúc tinh thể đồng. Lõi đồng này có thể chịu tải dòng điện Promethium cao áp mà không bị nóng chảy. Ông dùng chiếc bàn tính bảo mật kia chắc chắn biết rõ giá trị của nó khi quấn lại cuộn cảm từ trường."
Lão Bản trừng mắt nhìn sợi đồng đỏ óng ánh trên mặt bàn gỗ bốc khói, đôi mắt híp lại đầy kinh ngạc trước kỹ nghệ rèn dập và thao tác tay siêu việt của gã thợ máy què.
"Kỹ thuật bóc tách bằng hồ quang không làm cháy lõi... Mày... mày học cái này từ lão Trần Kế đúng không?" Lão Bản lầm bầm, thái độ ép giá ban đầu có phần lung lay.
"Đúng thế," một giọng nói sắc sảo, mang theo mùi hăng hắc của nhiên liệu Promethium lỏng vang lên từ phía cửa tiệm.
Mỹ Linh bước vào. Cô gái hai mươi tuổi cá tính với làn da bánh mật khỏe khoắn, mặc bộ quần yếm jean bám đầy vết dầu đen, tóc cột đuôi ngựa cao gài một chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ. Cô đặt mạnh một can dầu bôi trơn Promethium chịu nhiệt lên bàn, mắt nhìn thẳng vào Lão Bản:
"Lão Bản, tiệm Kim Sắt của ông dạo này làm ăn bủn xỉn thế? Thằng Bảo nó vừa giúp tôi sửa nhanh bộ phễu lọc dầu hỏng ngoài bãi xe, lõi đồng của nó lọc sạch cặn Promethium đạt chuẩn chín mươi phần trăm. Ông không mua thì để tôi gom hết chỗ đồng đỏ này về pha dầu nhớt chịu tải."
Nhìn thấy Mỹ Linh – bà trùm dầu lậu có tiếng nói tại Chợ đen Vành Đai – đứng ra bảo lãnh cho Quốc Bảo, Lão Bản khẽ thở dài, biết không thể tiếp tục dùng mánh khóe dìm giá.
"Được rồi, được rồi! Có Mỹ Linh đứng ra thì tao nể mặt," Lão Bản gẩy chiếc bàn tính gỗ một cách dứt khoát. "Chỗ bo mạch và đồng đỏ này tao trả mày ba trăm Sentinel-Credit. Nhưng mày phải sửa giúp tao cái mạch điều khiển máy phát điện dự phòng kia."
"Giao dịch thành công," Quốc Bảo gật đầu. Nhưng ba trăm Credit vẫn chưa đủ. Thuốc của cha hết một trăm năm mươi, và anh vẫn cần một chiếc Chip bypass Sentinel lậu để đồng bộ hóa hệ thống truyền động của Thiết Giáp Ngưu đang bị nứt hở khớp vai trái rò rỉ dầu thủy lực nặng nề sau trận sập hầm số 9.
Quốc Bảo nhìn sâu vào tủ kính của Lão Bản, nơi đặt một bảng mạch nhỏ màu đen có khắc logo bảo mật của Sentinel nhưng đã bị cào xước một góc. Đó chính là chiếc Chip bypass Sentinel lậu.
"Tôi muốn chiếc chip đó nữa," Quốc Bảo chỉ tay.
"Chiếc chip bypass lậu này trị giá hai trăm Credit," Lão Bản lắc đầu. "Mày không đủ tiền."
Quốc Bảo im lặng một lát. Bàn tay anh run rẩy thọc vào túi áo trong, rút ra một vật phẩm thô sờn bám đầy bụi rỉ sét. Đó là một chiếc la bàn cơ học cổ bằng đồng thau, mặt kính đã nứt một vệt dài nhưng kim la bàn làm từ thép từ tính vẫn luôn nhạy bén chỉ về hướng có từ trường kim loại mạnh nhất.
"Anh Bảo! Không được!" Tấn Tài hốt hoảng giữ tay anh lại. "Đó là kỷ vật duy nhất của ông nội nuôi Quốc Định để lại cho anh trước khi mất mà!"
Quốc Bảo khẽ nhắm mắt, hình ảnh người cha nuôi Quốc Khánh mù lòa quỳ dưới đất cát bụi rỉ sét và lò rèn bị tàn phá hiện lên trong tâm trí anh. Di sản thực sự không nằm ở một vật vô tri, mà nằm ở sự sống sót và tự do của những người anh yêu thương.
"Cầm cố chiếc la bàn này," Quốc Bảo đặt nhẹ chiếc la bàn lên bàn gỗ, giọng khàn nhẹ nhưng kiên định tuyệt đối. "Tôi sẽ chuộc lại nó trước khi hạn chót ba ngày kết thúc."
Lão Bản đón lấy chiếc la bàn cổ, dùng kính lúp phóng đại soi kỹ các bánh răng đồng bên trong, khẽ gật đầu cảm thán: "Hàng cổ từ thời thuộc địa đầu tiên... Được, tao cho mày thế chấp chiếc la bàn này lấy chiếc chip bypass và một trăm năm mươi Credit tiền mặt."
"Khoan đã! Muốn lấy chiếc chip đó, gã què này phải bước qua tao trước!"
Một giọng nói ngạo nghễ vang lên từ góc tối của tiệm cầm đồ. Thanh Phong bước ra, thấu kính phóng đại đeo trên mắt trái của gã phản chiếu ánh sáng xanh đỏ của đèn neon. Gã thợ sửa bo mạch trẻ tuổi nhất chợ đen, nổi tiếng với đôi tay dài và các ngón tay linh hoạt như những sợi cáp truyền lực, đang cầm một chiếc nhíp gắp vi mô bằng hợp kim siêu nhẹ.
"Thanh Phong, mày lại muốn gây sự à?" Mỹ Linh nhíu mày cảnh báo.
"Không gây sự. Đây là luật chơi của dân sửa bo mạch chợ đen," Thanh Phong nhếch mép cười, ném một bo mạch điều khiển trung tâm của dòng cơ giáp tuần tra Sentinel-M1 lên bàn. Bo mạch bám đầy bụi rỉ sét và bị khóa chặt bởi một lớp keo bảo mật màu xám xịt.
"Tao thách đấu rã xác nhanh bo mạch này với mày, Quốc Bảo," Thanh Phong khiêu khích. "Trong vòng năm phút, ai bóc tách được chip nhớ trung tâm mà không làm chập cháy các tụ điện chịu tải xung quanh sẽ thắng. Nếu mày thắng, tao tặng không cho mày chiếc Chip bypass kia và chỉ cho mày một con đường kiếm tiền cực nhanh. Nếu mày thua... cút khỏi chợ đen và để lại khẩu súng hàn điện tự chế kia!"
Quốc Bảo nhìn bo mạch bị khóa chặt. Anh biết lớp keo bảo mật xám xịt kia là loại polymer cách điện chịu nhiệt cực cao của Sentinel, nếu dùng nhiệt lượng thông thường của súng hàn để nung chảy sẽ lập tức làm cháy đen các vi mạch nhạy cảm bên dưới.
"Chấp nhận thách đấu," Quốc Bảo nói.
Tấn Tài vội vàng lùi lại bám chặt lấy can dầu của Mỹ Linh, nín thở dõi theo. Lão Bản híp mắt cười, gẩy nhẹ bàn tính làm trọng tài bấm giờ.
"Bắt đầu!"
Thanh Phong ra tay trước với tốc độ kinh hoàng. Đôi tay gã chuyển động như một vệt mờ cơ học, chiếc nhíp gắp vi mô xẹt liên tục qua các khe hở mạch điện. Gã dùng một loại dung môi hóa chất đặc biệt nhỏ giọt lên lớp keo bảo mật, cố gắng làm mềm polymer để tháo gỡ chốt khóa.
Trong khi đó, Quốc Bảo vẫn đứng yên. Anh không dùng dung môi hóa chất. Anh nhắm mắt lại, đặt một ngón tay trần bám đầy vết dầu mỡ trực tiếp lên bề mặt bo mạch rỉ sét.
Anh kích hoạt năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại.
Thông qua xúc giác đầu ngón tay, Quốc Bảo nghe thấy tiếng rung động vi mô của dòng điện rò rỉ chạy trong các đường mạch đồng siêu nhỏ dưới lớp keo polymer. Anh cảm nhận được ứng suất nhiệt lượng đang tích tụ tại các chân hàn chì rạn nứt. Máy móc không biết nói dối, mọi cấu trúc cơ học đều có một tần số cộng hưởng riêng.
Quốc Bảo mở mắt, kéo kính hàn điện của chú Quốc Hùng xuống che mắt. Anh không dùng nhíp gắp, mà cầm khẩu Súng hàn hồ quang cao áp lên.
"Điên rồi! Dùng súng hàn nhiệt lượng cao sẽ làm nổ tung bo mạch lập tức!" Lão Bản kêu lên.
Nhưng Quốc Bảo không nung chảy lớp keo. Anh bóp cò súng hàn điện ở mức công suất thấp nhất, tạo ra một luồng từ trường nhẹ, dao động liên tục theo nhịp điệu cộng hưởng từ tính mà anh cảm nhận được từ dòng điện rò rỉ.
"Xoẹt... xoẹt... xoẹt..."
Tia lửa điện màu xanh lục không chạm vào bo mạch, nhưng luồng xung từ trường phát ra từ đầu súng hàn làm các hạt sắt-oxit siêu nhỏ trong lớp keo bảo mật tự động rung động ở tần số cực cao. Lớp keo polymer xám xịt bỗng chốc sủi bọt, tự động tách rời khỏi bề mặt bo mạch như một lớp vỏ khô héo mà không cần dùng đến một giọt nhiệt lượng nào.
Quốc Bảo dùng đầu ngón tay miết nhẹ, chiếc chip nhớ trung tâm màu đen rơi rụng hoàn toàn ra lòng bàn tay anh, chân chì vẫn nguyên vẹn óng ánh, không hề dính một vệt cháy xém.
Lúc này, đồng hồ cát của Lão Bản mới chảy được một nửa. Bên cạnh, Thanh Phong vẫn đang chật vật cạo lớp keo bị hóa chất làm nhầy nhụa, mặt gã tái mét khi nhìn thấy chiếc chip nhớ hoàn hảo trong tay Quốc Bảo.
"Sắt Vụn Cộng Hưởng... Mày dùng từ trường để phá vỡ liên kết polymer từ bên trong..." Thanh Phong thảng thốt buông chiếc nhíp gắp xuống bàn gỗ, đôi bàn tay linh hoạt của gã run lên nhè nhẹ trước sự bứt phá kỹ thuật thiên tài ngoài quy chuẩn của Quốc Bảo.
"Mày thắng rồi," Thanh Phong cúi đầu chịu thua một cách sòng phẳng. Gã đẩy chiếc Chip bypass Sentinel lậu về phía Quốc Bảo, ánh mắt chuyển từ khinh miệt sang nể phục tột độ.
"Cầm lấy đi. Và đây là con đường kiếm tiền tao đã hứa," Thanh Phong ghé sát tai Quốc Bảo, giọng nói hạ thấp đầy bí ẩn: "Nếu mày muốn kiếm đủ năm ngàn Sentinel-Credit trong vòng ba ngày để chuộc lò rèn và cứu em trai mày khỏi hầm lò số 9... Hãy mang cỗ máy xúc rỉ sét của mày đến tham gia giải đua cơ giới chui 'Bụi Sắt' sắp diễn ra tại đèo Bụi Sắt hiểm trở vào đêm mai. Giải thưởng cho kẻ vô địch vượt qua được con đèo bão cát từ tính kia... là một bình tinh thể Promethium nén vô giá của tập đoàn Sentinel tuồn lậu ra ngoài."
Quốc Bảo siết chặt chiếc Chip bypass Sentinel lậu trong lòng bàn tay đầy vết dầu mỡ. Đèo Bụi Sắt – con đèo độc đạo hiểm trở lộng gió mang theo cát sắt rỉ sắc nhọn bào mòn mọi giáp thép cơ giới, nơi từ trường quặng sắt tự nhiên làm điên loạn mọi cảm biến lái. Đó là một cửa tử thực sự đối với một cỗ máy xúc rỉ sét không có hệ thống giảm chấn tự động như Thiết Giáp Ngưu.
Nhưng trong bóng tối rỉ sét của Chợ đen Vành Đai, ánh mắt Quốc Bảo dưới thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện bỗng rực sáng lên một ngọn lửa phản kháng bất khuất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!