Nhạc nềnCyberpunk_City

Hợp Đồng Cướp Đất Lò Rèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh của hành tinh Vulcan-4 chưa bao giờ mang lại cảm giác ấm áp. Nó chỉ là một quầng sáng màu cam xỉn, cố công xuyên qua tầng khí quyển đặc quánh bụi sắt rỉ vàng óng để rọi xuống những mái nhà tôn rách nát của thị trấn mỏ Hắc Thổ. Quốc Bảo kéo lê thân thể kiệt quệ của mình dọc theo con hẻm đất đỏ lồi lõm dốc đá. Mùi dầu thải nồng nặc từ hầm Thiết Lõi vẫn còn bám chặt trên từng sợi vải của bộ đồ bảo hộ da sờn rách anh đang mặc. Lồng ngực anh đau thắt, mỗi nhịp thở là một lần lồng ngực bỏng rát vì tàn dư của khói dầu cặn độc hại mà anh đã hít phải trong đêm ngụy trang Thiết Giáp Ngưu thoát khỏi drone tuần tra.


Để có thể tự di chuyển quãng đường dài từ đáy hầm mỏ sâu số 9 trở về rìa thị trấn, Quốc Bảo đã phải sử dụng đến bộ Khung xương hỗ trợ chân thô sơ. Đây là một phát minh chắp vá đầy đau đớn của anh: những thanh nẹp sắt thô sờn quấn chặt lấy đùi và bắp chân phế tật, liên kết với các ống piston khí nén nhỏ nhặt từ bãi rác thải công nghiệp. Mỗi bước đi, chiếc van xả áp suất bên hông hông anh lại phát ra tiếng rít “xì, xì” lạnh lẽo. Pin Promethium cầm tay đeo bên hông tỏa nhiệt nóng hổi, truyền dòng điện trợ lực cơ học ép đôi chân vô lực của anh phải bước tới. Những chiếc đai sắt siết chặt vào da thịt, cọ xát đến rớm máu, nhưng nếu không có nó, Quốc Bảo chỉ là một kẻ tàn phế bò lết trên đất cát rỉ sét.


Khi còn cách lò rèn của cha nuôi khoảng trăm mét, tai Quốc Bảo chợt giật nảy. Tiếng quát tháo chói tai, tiếng khóc của trẻ nhỏ hòa lẫn với tiếng kim loại va đập thô bạo vang lên từ phía lò rèn mù Quốc Khánh.


“Không được đụng vào lò than của cha tôi! Các người là lũ cướp!”


Đó là tiếng hét khàn đặc, non nớt nhưng đầy kiên cường của Bảo Ngọc. Trái tim Quốc Bảo thắt lại. Anh nghiến răng, gạt mạnh van điều áp của khung xương chân lên mức tối đa. Hai chiếc piston khí nén co bóp mạnh mẽ, đẩy cơ thể anh lao đi với những nhịp bước nặng nề, cơ học dồn dập trên nền đất rỉ sét.


Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người Quốc Bảo như đông cứng lại. Căn nhà gỗ kết hợp lò rèn thủ công của gia đình anh đã bị bao vây chặt chẽ bởi Băng đảng bảo kê Móng Sắt. Hơn mười tên côn đồ lực lưỡng, tay lăm lăm xích sắt bọc gai và chai cháy xăng dầu thải, đang đứng dàn hàng ngang đầy đe dọa. Ở góc sân, chiếc lò rèn than củi mỏ – trái tim của cả gia đình, nơi nuôi sống bốn miệng ăn – đã bị đập phá vỡ vụn một góc. Những mẩu than đen nhòm vương vãi khắp nơi. Một vài tên tay sai đang cầm bình xịt hóa chất, phun thứ Axit ăn mòn công nghiệp màu vàng chanh lên những chiếc búa rèn thủ công truyền đời của cha anh, khiến bề mặt thép dẻo sủi bọt trắng xóa và rỉ sét cực nhanh.


Bảo Ngọc, cô bé mười tuổi gầy yếu với hai bím tóc gài ốc vít đồng, đang dang hai tay che chắn trước người cha nuôi mù lòa. Đôi mắt to tròn của cô bé ngập tràn nước mắt nhưng ánh nhìn đầy căm hận găm chặt vào đám người trước mặt. Cha nuôi Quốc Khánh, dáng người cao gầy với đôi mắt phủ màng trắng do bỏng nhiệt năm xưa, đang quỳ một gối dưới đất cát bụi, đôi bàn tay thô ráp đầy vết sẹo của ông cố bám chặt lấy cán chiếc búa quai thép đen nặng mười lăm ký như muốn bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng của một thợ rèn.


Đứng trước họ là Lý ác bá, gã trùm tài chính chợ đen của thị trấn Hắc Thổ. Thân hình béo lùn của hắn bọc trong bộ áo lụa sặc sỡ bẩn thỉu cát bụi, ngón tay mập ú đeo nhẫn ngọc bích to bản đang gõ nhịp liên tục lên một cuốn sổ nợ bằng da cá sấu. Cạnh hắn là Biện Lý, gã luật sư biến chất của tập đoàn Sentinel. Biện Lý mặc bộ vest đen phẳng phiu tương phản hoàn toàn với sự rách nát của khu phố mỏ, tay cầm một cặp da cá sấu và một văn bản pháp lý có đóng dấu đỏ chói của chi nhánh tập đoàn.


“Lý ác bá! Biện Lý! Dừng tay lại!”


Quốc Bảo hét lên, tiếng van khí nén của khung xương chân rít lên một tiếng chói tai khi anh dừng bước đột ngột ngay giữa sân lò rèn. Đôi bàn tay anh siết chặt, thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện đeo trên trán phản chiếu ánh lửa cam xỉn của buổi bình minh.


Lý ác bá quay cái đầu hói bóng lưỡng lại, khóe môi gã xếch lên một nụ cười khinh bỉ: “Ồ, thằng què về rồi đấy à? Tao cứ tưởng mày đã chôn thây dưới hầm lò số 9 rồi chứ. Đúng lúc lắm, về mà ký vào biên bản bàn giao đất.”


Biện Lý bước lên một bước, chỉnh lại gọng kính cận dày cộp bám đầy bụi sắt, giọng nói lạnh lùng và máy móc như một lập trình viên: “Theo quy chuẩn pháp lý Sentinel-Law, lò rèn mù Quốc Khánh đã quá hạn thanh toán khoản nợ mười lăm ngàn Sentinel-Credit suốt ba tháng. Đây là văn bản tịch thu đất đai và lò rèn dưới danh nghĩa thu hồi tài sản thế chấp quá hạn. Mọi tài sản trên mảnh đất này hiện đã thuộc quyền sở hữu hợp pháp của Tập đoàn Sentinel.”


“Khoản nợ đó là do các người tự ý nâng lãi suất tín dụng ảo!” Quốc Bảo bước tới, tiếng piston khí nén nện xuống đất rầm rập. “Hơn nữa, tháng trước cha tôi đã nộp đủ ba mươi ký quặng thô Promethium xanh lục để cấn trừ nợ. Chính Đốc công Tiền đã ký giấy nhận quặng!”


“Giấy nhận quặng nào cơ?” Biện Lý cười nhạt, rút từ trong cặp da ra một tờ giấy nợ sờn rách, đưa lên trước mặt Quốc Bảo. “Đây mới là giấy tờ gốc. Trên này ghi rõ, Quốc Khánh chỉ nộp năm ký quặng thải không đạt chuẩn. Và đây... là dấu thumbprint xác nhận bằng mực đỏ của cha mày. Nhìn cho kỹ đi, thợ máy què.”


Quốc Khánh mù lòa run rẩy run lên, giọng nói khàn khàn ấm áp thường ngày giờ đây nghẹn ngào u uất: “Tôi không ký... Tôi bị mù, làm sao biết chúng viết gì trên tờ giấy đó... Chúng ép tay tôi ấn xuống bùn...”


“Cha!” Bảo Ngọc khóc nấc lên, ôm chặt lấy cánh tay gầy guộc của cha nuôi.


Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực Quốc Bảo như một ngọn lửa hàn điện. Anh giật lấy tờ giấy nợ từ tay Biện Lý. Dưới thấu kính tối màu của kính hàn điện của chú Quốc Hùng, Quốc Bảo kích hoạt năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại bẩm sinh qua xúc giác đầu ngón tay. Anh miết nhẹ lên vệt mực đỏ của dấu vân tay trên tờ giấy.


Một luồng xung động từ trường cực nhẹ truyền từ tờ giấy vào đầu ngón tay anh. Quốc Bảo lập tức nhận ra chân tướng.


“Đây là mực giả mạo từ tính!” Quốc Bảo gầm lên, ném trả tờ giấy vào mặt Biện Lý. “Mực đỏ thông thường của thợ mỏ được pha từ bột quặng sắt tự nhiên Hắc Thổ có từ tính cao và thô ráp. Nhưng vệt mực này mịn tuyệt đối, chứa các hạt sắt-oxit siêu nhỏ chỉ được dùng trong máy in kỹ thuật số Sentinel-Standard tại văn phòng của Vương Hùng! Các người đã tự quét vân tay của cha tôi từ hồ sơ lưu trữ rồi dùng máy in nhiệt để giả mạo chữ ký thế chấp!”


Khuôn mặt của Biện Lý biến sắc trong một phần mười giây, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lạnh lùng xảo quyệt: “Vớ vẩn! Lời nói của một tên thợ máy què không có giá trị pháp lý trước tòa án tập đoàn. Hắc Hổ, dọn dẹp cái lò rèn này cho sạch sẽ để chuẩn bị bàn giao mặt bằng.”


Hắc Hổ, gã khổng lồ vai u thịt bắp với vết sẹo hổ vồ dài qua mắt trái, nhếch mép cười man rợ. Gã đeo đôi găng tay vuốt sắt rỉ sét có tích hợp động cơ rung nén vào tay, bước lên định gạt Quốc Bảo ra: “Tránh đường, thằng què. Muốn tao bẻ gãy nốt bộ khung sắt trên chân mày không?”


“Đừng đụng vào anh tôi!” Bảo Ngọc liều mạng lao ra ôm chặt lấy chân Hắc Hổ, nhưng gã côn đồ tàn bạo chỉ cần vung nhẹ chân đã đá văng cô bé ra đất cát bụi rỉ sét.


“Bảo Ngọc!” Quốc Bảo gào lên. Chứng kiến em gái bị đánh, cha nuôi bị làm nhục, ngôi nhà và lò rèn – mỏ neo đạo đức và gia đình duy nhất của anh – chuẩn bị bị cướp đoạt bởi luật pháp giả tạo của tập đoàn, mọi giới hạn chịu đựng của Quốc Bảo hoàn toàn sụp đổ.


Anh không lùi bước nữa. Quốc Bảo dồn toàn bộ năng lượng từ pin Promethium đeo hông vào bộ Khung xương hỗ trợ chân thô sơ. Tiếng van khí nén rít lên một tiếng chói tai như tiếng còi báo động dồn dập. Anh đứng thẳng người, hai piston khí nén gồng cứng chịu tải lực va đập cực đại.


Với một động tác nhanh như chớp, Quốc Bảo rút khẩu Súng hàn hồ quang cao áp dắt sau lưng ra. Anh bóp cò kích hoạt.


“Xoẹt! Xoẹt!”


Một luồng tia lửa điện hồ quang màu xanh lục-trắng rực rỡ, có nhiệt độ lên tới hàng ngàn độ C, bùng phát dữ dội từ đầu súng hàn, chiếu sáng rực rỡ cả góc sân lò rèn tối tăm. Luồng hồ quang điện cao áp xé rách không khí phát ra tiếng kêu “o o” rợn người, tỏa ra mùi ozone khét lẹt.


Quốc Bảo không chĩa súng hàn vào Hắc Hổ. Anh xoay người, gí thẳng đầu súng hàn đang khạc lửa điện rực rỡ vào chiếc bình khí gas nén áp lực cao khổng lồ bằng thép dày đặt ngay sát lò than rèn đúc.


“Tất cả đứng im!” Quốc Bảo gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí vang vọng khắp con hẻm nghèo. “Hắc Hổ! Lý ác bá! Chỉ cần tao giữ cò súng này thêm hai giây, hồ quang cao áp sẽ nung chảy vỏ thép bình gas nén này. Áp suất khí nén mười ngàn psi kết hợp với lửa lò rèn sẽ tạo ra một vụ nổ san phẳng toàn bộ lò rèn và nửa con phố này! Tao tàn phế chân, không sợ chết! Lũ chúng mày có dám cược mạng sống giàu sang của mình với một thằng què không?”


Luồng lửa điện hồ quang chỉ cách van an toàn của bình khí nén chưa đầy hai milimet. Sức nóng kinh hoàng từ tia lửa hàn bắt đầu làm lớp sơn bọc ngoài bình gas sủi bọt, bốc lên làn khói đen khét lẹt.


Đám đông côn đồ của băng Móng Sắt lập tức khựng lại. Những tên đang cầm xích sắt run rẩy lùi lại phía sau. Hắc Hổ trừng mắt nhìn Quốc Bảo, đôi găng tay vuốt sắt của gã rung lên bần bật nhưng gã không dám bước thêm một bước nào. Gã biết rõ, một thợ máy điên cuồng khi bị dồn vào đường cùng hoàn toàn có thể kích nổ cả khu phố.


Lý ác bá mặt cắt không còn giọt máu. Mồ hôi hột chảy ròng ròng trên cái đầu hói bóng lưỡng, làm ướt sũng cả cổ áo lụa đắt tiền. Hắn khúm núm nép sau lưng Hắc Hổ, giọng nói run rẩy mất đi vẻ hống hách ban đầu: “Bảo... Bảo... mày bình tĩnh! Đừng làm càn! Có gì từ từ thương lượng!”


Biện Lý cũng tái mét mặt mày, gã vội vàng giấu văn bản pháp lý ra sau lưng, lùi lại ba bước sát mép rào xích sắt rỉ sét: “Quốc Bảo, hành vi đe dọa kích nổ này là phi pháp... mày sẽ bị Sentinel tử hình...”


“Tử hình? Các người đã phong tỏa tài khoản, tịch thu lò rèn, dồn gia đình tôi vào đường chết! Tôi còn gì để mất nữa?” Quốc Bảo cười khàn khàn, đôi mắt dưới thấu kính kính hàn điện rực sáng như hai đốm lửa xanh lục. Anh không hề buông lỏng cò súng hàn, luồng hồ quang vẫn xẹt lửa liên tục sát van bình gas.


Nhìn thấy sự kiên định điên cuồng và ý chí phản kháng bất khuất trong ánh mắt của tên thợ máy phế tật, Lý ác bá hoàn toàn suy sụp tinh thần. Hắn sợ chết hơn sợ mất tiền. Hắn giật lấy cặp da của Biện Lý, ra hiệu cho đàn em rút lui khẩn cấp.


“Rút! Rút lui mau!” Lý ác bá hét lên, thân hình béo lùn lạch bạch chạy ra cổng lò rèn nhanh nhất có thể.


Biện Lý và bọn côn đồ Móng Sắt cũng vội vã tháo chạy theo sau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn trên con đường đất đỏ bám đầy bụi sắt rỉ.


Tuy nhiên, khi đã đứng an toàn ngoài hàng rào xích sắt của lò rèn, Lý ác bá chợt dừng lại. Hắn quay đầu lại, khuôn mặt béo xị đầy vết rỗ co rúm lại vì nhục nhã và tức giận. Hắn hằn học chỉ ngón tay mập ú về phía Quốc Bảo, để lại một lời đe dọa máu lạnh đầy ác hiểm:


“Thằng què bướng bỉnh! Mày chỉ có thể dùng bình gas dọa tao hôm nay thôi! Tao cho mày đúng ba ngày! Ba ngày để kiếm đủ năm ngàn Sentinel-Credit trả nợ gốc, hoặc tao sẽ mang lệnh cưỡng chế tối cao của chi nhánh Sentinel đến đây. Lúc đó, xe bọc thép và cơ giáp tuần tra của tập đoàn sẽ san phẳng cái lò rèn rách nát này thành bình địa! Để xem lúc đó mày có dám kích nổ cả thị trấn mỏ này không!”


Lời đe dọa tàn độc của Lý ác bá vang vọng khắp con hẻm nghèo rồi tắt dần theo bóng dáng của đám tay sai trốn chạy. Bình minh màu cam xỉn của Vulcan-4 từ từ nhô cao, đổ những bóng dài rỉ sét xuống sân lò rèn hoang tàn.


“Cạch!”


Quốc Bảo buông cò súng hàn điện. Luồng hồ quang xanh lục tắt ngấm. Ngay lập tức, bộ Khung xương hỗ trợ chân thô sơ của anh phát ra tiếng rít dài của van khí nén bị xì hơi rò rỉ hoàn toàn. Pin Promethium cầm tay đeo hông cạn kiệt năng lượng, tắt ngấm ánh sáng.


Không còn lực trợ lực cơ học, đôi chân phế tật của Quốc Bảo hoàn toàn mất cảm giác, co quắp dữ dội dưới sức nặng cơ thể. Anh ngã sụp xuống đất cát bụi rỉ sét, đôi nạng gỗ tự chế gãy đôi nằm lăn lóc bên cạnh.


“Anh Bảo!” Bảo Ngọc khóc nấc lên, lao đến ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy của anh trai.


Quốc Bảo nằm gục trên nền đất lạnh lẽo, hai tay bám chặt vào đống than củi mỏ đen nhòm vỡ vụn. Áp lực nợ nần khổng lồ năm ngàn Sentinel-Credit và cái chết của lò rèn gia đình đang treo lơ lửng trên đầu anh, chỉ còn đúng bảy mươi hai giờ đếm ngược...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!