Bóng Ma Trong Đường Hầm Ngầm
Tiếng còi báo động đỏ từ các tháp canh của tập đoàn Sentinel trên mặt đất vẫn rú lên từng hồi điên cuồng, dội vào lòng đất sâu những âm thanh u uất, xé rách màn đêm tĩnh mịch của thị trấn mỏ Hắc Thổ. Dưới đáy Hầm mỏ sâu số 9, bụi đá vôi trắng xóa sau cú va chạm khủng khiếp vẫn chưa kịp lắng xuống, lơ lửng trong không khí như một lớp sương mù chết chóc. Mùi dầu thủy lực nóng bỏng rỉ ra từ khớp vai trái của Thiết Giáp Ngưu khét lẹt, hòa lẫn với mùi khí CO độc hại và mùi khét của các vi mạch điện tử bị quá tải.
Trong buồng lái méo mó, Quốc Bảo ngồi gục trên vô lăng sắt. Đôi bàn tay anh co quắp, phồng rộp vì bỏng nhiệt, bám chặt lấy cần gạt áp lực thủy lực. Cơn chấn động tủy sống từ cú húc trực diện vừa rồi vẫn đang tàn phá cơ thể phế tật của anh. Từng luồng xung điện từ trường từ Lõi năng lượng cổ Khởi Nghĩa chạy dọc theo các điện cực đồng thau áp sát thái dương, khiến não bộ anh đau buốt như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào. Khóe mũi anh rỉ ra dòng máu tươi ấm nóng, nhỏ từng giọt xuống mặt táp-lô bám đầy rỉ sét.
“Anh Bảo! Anh Bảo ơi! Anh có sao không?”
Tiếng gọi hốt hoảng của Quốc An kéo Bảo ra khỏi cơn choáng váng. Cậu em trai nuôi gầy gò, mặt mũi lấm lem than quặng, đang cố sức bám vào mép cabin móp méo, đôi mắt ngập tràn lo lắng và sợ hãi. Phía sau cậu, hàng chục phu mỏ vừa được cứu thoát khỏi hầm sập vẫn đang ngơ ngác nhìn cỗ máy xúc rỉ sét khổng lồ vừa tạo nên điều kỳ tích.
Bảo cố nuốt ngụm máu tanh vào trong, khàn giọng ra lệnh: “An... đưa mọi người rút lui theo đường ngầm số 4... nhanh lên! Tiếng xích xe bọc thép... bọn tuần tra Sentinel đang xuống đây rồi. Đội trưởng Trần Đại sẽ không tha cho ai đâu!”
“Nhưng còn anh? Đôi chân của anh...” Quốc An nghẹn ngào, nhìn xuống đôi chân phế tật đang co quắp vô lực của anh trai.
“Anh phải giấu Thiết Giáp Ngưu. Cỗ máy này... không thể rơi vào tay chúng nó. Đi đi!” Bảo hét lên, giọng khàn đặc vì hít phải khói hàn và bụi than mỏ. Anh gạt mạnh van thủy lực, điều khiển cánh tay máy trái nâng chiếc gầu xúc lên, tạo lối đi cho phu mỏ chạy thoát.
Quốc An cắn răng, biết không thể dây dưa thêm, liền quay đầu dẫn dắt đoàn người tị nạn chạy nhanh vào bóng tối của đường hầm ngầm số 4. Khi bóng dáng cuối cùng của phu mỏ biến mất, không gian hầm số 9 chỉ còn lại tiếng gầm rú nặng nề của động cơ diesel rách nát và tiếng xích sắt nghiến trên đá hộc.
Từ phía đầu dốc hầm mỏ, ánh đèn pha halogen cực mạnh của xe bọc thép Sentinel bắt đầu rọi xuống, quét những luồng sáng trắng lạnh lẽo qua các vách đá vôi. Tiếng động cơ xe bọc thép gầm rú mỗi lúc một gần, kèm theo tiếng loa phóng thanh rền vang đầy sát khí của Trần Đại:
“Toàn tiểu đội chú ý! Quét sạch hầm số 9! Bất kỳ kẻ nào tàng trữ hoặc vận hành phương tiện cơ giới trái phép đều bắn bỏ tại chỗ! Tìm kiếm cỗ máy lạ cho ta!”
Bảo nghiến răng chịu đựng cơn đau nhức nhối ở bả vai. Anh biết Thiết Giáp Ngưu đang ở trong tình trạng cực kỳ nguy hiểm. Khớp vai trái bị nứt hở nghiêm trọng sau cú phá đá cứu người, dầu thủy lực đỏ tươi đang rỉ ra thành dòng xèo xèo trên lốc máy nóng đỏ. Đai xích truyền động chịu lực G cũng đã rơ lỏng, phát ra tiếng rít kim loại chói tai sau mỗi vòng quay. Nếu bị phát hiện lúc này, anh và cỗ máy chỉ có con đường chết.
Đột nhiên, hai bóng người nhỏ thó lướt ra từ một khe nứt đá hông hầm. Bảo giật mình định gạt cần gạt phòng thủ, nhưng thấu kính kính hàn điện của chú Quốc Hùng kịp thời nhận diện khuôn mặt bết dầu mỡ của Tấn Tài và cô bé lai A Múi.
“Anh Bảo! Đừng nổ máy di chuyển nữa!” Tấn Tài hét lên, tay xách theo một túi dụng cụ đa năng rỉ sét. “Lối ra hầm lò chính đã bị xe bọc thép của Trần Đại khóa chặt rồi! Chúng em sẽ dẫn anh vào Hang động ngầm Thiết Lõi!”
A Múi ôm chặt hai can nhựa lớn chứa đầy thứ chất lỏng đen ngòm, gật đầu lia lịa: “Phải đó anh Bảo, hang Thiết Lõi nằm ngay dưới đáy vực sâu này, lối vào rất hẹp, chỉ có máy xúc của anh mới luồn qua được!”
Bảo thở phào nhẹ nhõm. Anh không ngờ hai đứa trẻ mồ côi chuyên nhặt nhạnh phế liệu lại dũng cảm ở lại cứu mình. Không chậm trễ, Bảo điều khiển Thiết Giáp Ngưu lê lết thân xe nặng mười lăm tấn, kéo lê cánh tay máy trái bị thương tổn nặng nề, từ từ lùi sâu vào bóng tối của khe nứt địa chất dẫn xuống Hang động ngầm Thiết Lõi. Lối vào hang ngầm được ngụy trang vô cùng khéo léo dưới một đống vỏ lốp xe cẩu khổng lồ rỉ sét xếp chồng lên nhau.
Khi Thiết Giáp Ngưu vừa lách qua được cửa hang chật hẹp, Tấn Tài lập tức kéo các tấm bạt rách và vỏ lốp xe che kín lối vào. Nhưng ngay lúc đó, tiếng vo vo xé gió của thiết bị bay không người lái đột ngột vang lên từ phía trên đỉnh vực.
“Chết rồi! Drone trinh sát của Sentinel!” Tấn Tài ghé mắt qua khe hở của đống lốp xe, mặt cắt không còn giọt máu. “Nó đang bay lượn ngay trên đỉnh vực sâu số 9! Cảm biến hồng ngoại của nó đang quét tìm nguồn phát xạ nhiệt!”
Bảo rùng mình. Anh nhìn vào bảng điều khiển của Thiết Giáp Ngưu. Lõi năng lượng cổ Khởi Nghĩa sau khi hoạt động quá tải đang tỏa ra một lượng nhiệt lượng khổng lồ. Nhiệt độ buồng lái đã lên tới gần sáu mươi độ C, biến cỗ máy xúc rỉ sét thành một ngọn đuốc hồng ngoại rực rỡ trong bóng tối lạnh lẽo của hầm lò. Đối với hệ thống quét nhiệt AI của Sentinel, Thiết Giáp Ngưu không khác nào một mục tiêu khổng lồ tự phát sáng.
“Chúng ta phải che giấu nguồn nhiệt ngay lập tức!” Bảo khàn giọng nói qua khe cabin. “Tài! Lấy cành cây khô bên vách đá phủ lên gầu xúc nhanh lên!”
Tấn Tài vội vàng ôm một bó cành cây mỏ khô héo lao ra cửa hang, cố gắng phủ kín chiếc gầu xúc thủy lực rỉ sét đang nhô ra ngoài. Thế nhưng, một luồng gió lốc mang theo bão cát sắt rỉ đặc trưng của Hắc Thổ đột ngột quét qua khe núi. Sức gió hung hãn thổi bay toàn bộ lớp cành cây khô điên cuồng, để lộ ra một phần răng gầu xúc sắc bén mài nhọn hoắt phát ra ánh sáng từ tính nhẹ.
“Không được rồi! Gió quá lớn, cành khô bị thổi bay sạch!” Tấn Tài hoảng hốt hét lên. “Drone đang hạ độ cao! Nó đang hướng thẳng camera quét nhiệt về phía cửa hang ngầm!”
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, A Múi bước lên, đặt mạnh hai can nhựa xuống đất. “Để em! Em có Dầu thải cơ giới công nghiệp lạnh! Loại dầu này em lọc từ bãi rác thải, nó đặc và lạnh hơn dầu thường nhiều!”
Bảo lập tức hiểu ra chiến thuật của cô bé. Hệ thống quét hồng ngoại của drone Sentinel hoạt động dựa trên sự chênh lệch nhiệt độ giữa động cơ cơ giới nóng bỏng và đất cát lạnh lẽo xung quanh. Nếu dùng dầu thải lạnh bôi phủ lên các điểm tỏa nhiệt chính, họ có thể triệt tiêu bức xạ hồng ngoại trong một thời gian ngắn. Đây chính là kỹ năng Quét nhiệt lách drone mà Trần Kế từng âm thầm ghi chép trong cuốn sổ tay cơ khí.
“Múi! Tài! Dội dầu lên các ống dẫn thủy lực và lốc máy nhanh lên!” Bảo ra lệnh, đồng thời dùng đôi tay phồng rộp bám lấy cần gạt.
A Múi nhanh nhẹn vặn nắp can, dội thẳng thứ dầu thải đen ngòm, đặc quánh và lạnh ngắt lên hệ thống ống dẫn thủy lực đang nóng đỏ của Thiết Giáp Ngưu. Tiếng “xèo xèo” chói tai vang lên kèm theo những luồng khói hóa chất độc hại bốc lên nghi ngút. Tấn Tài dùng các tấm bạt nhựa đường nóng chảy bọc chặt quanh khớp vai trái đang rò rỉ dầu thủy lực nóng để ngăn nhiệt lượng phát tán ra ngoài.
Khói dầu cặn đen ngòm, đậm đặc nhanh chóng bao phủ toàn bộ khoang máy và cabin chật hẹp của Thiết Giáp Ngưu. Trong không gian hang ngầm đóng kín cửa, Bảo bị ngạt thở dữ dội. Khói độc xộc thẳng vào mũi, vào phổi khiến lồng ngực anh đau thắt lại như bị bóp nghẹt. Anh ho liên tục, từng ngụm máu đen lẫn mạt sắt rỉ trào ra khóe môi. Cơ thể phế tật của anh run rẩy bần bật dưới áp lực độc hại (Bảo chịu chấn thương nhiễm độc khói dầu cặn nhẹ), nhưng đôi mắt anh vẫn dán chặt vào thấu kính kính hàn điện đang nhấp nháy cảnh báo.
“Bảo... phải tắt lò phản ứng... đưa máy về trạng thái chết lâm sàng...” Bảo tự nhủ, ý thức bắt đầu mờ mịt.
Anh đưa tay bứt mạnh các điện cực đồng thau ra khỏi thái dương. Một cơn đau buốt nhói như xé rách màng não khiến Bảo hét lên một tiếng đau đớn trước khi ngắt kết nối hoàn toàn với Lõi Khởi Nghĩa. Ánh sáng xanh lục nhạt từ khoang động cơ tắt ngấm. Tiếng gầm rú nặng nề của động cơ diesel lịm dần rồi im bặt vĩnh viễn.
Cỗ máy xúc khổng lồ nặng mười lăm tấn chìm vào bóng tối và sự im lặng tuyệt đối của đá vôi rỉ sét, tựa như một đống sắt vụn vô hại đã nằm yên nghỉ từ hàng chục năm trước.
Bên ngoài cửa hang, tiếng vo vo của chiếc drone trinh sát Sentinel đã đến rất gần.
Tấn Tài và A Múi nín thở, nép chặt người sau những chiếc lốp xe tải khổng lồ, không dám phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào. Qua khe hở nhỏ hẹp, họ nhìn thấy chiếc drone trinh sát hình cầu màu xám xịt của Sentinel từ từ hạ độ cao.
Cảm biến quang học màu đỏ rực của nó phát ra những tia laser quét hồng ngoại màu đỏ sẫm, quét từ từ qua vách đá đứng, qua đống lốp xe rỉ sét, và dừng lại ngay trước lối vào Hang động ngầm Thiết Lõi. Luồng ánh sáng đỏ chết chóc ấy bắt đầu rà soát chậm rãi xuống mặt đất cát rỉ, chỉ cách chiếc gầu xúc của Thiết Giáp Ngưu chưa đầy một gang tay...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!