Cánh Tay Thép Đột Phá
Bóng tối dưới đáy sâu của Hầm mỏ sâu số 9 đặc quánh như dầu cặn bám trên thành piston. Trong khoang lái chật hẹp và móp méo của chiếc Thiết Giáp Ngưu, Quốc Bảo nghe thấy tiếng thở dốc rách nát của chính mình hòa lẫn vào tiếng rên rỉ cơ học của cỗ máy xúc rỉ sét. Đất đá sụt lở từ trận địa chấn phía trên đã bịt kín mọi kẽ hở, cô lập hoàn toàn khoang cabin dưới hàng vạn tấn đá hộc đen ngòm. Không khí loãng dần, nóng bức và nồng nặc mùi khí CO độc hại cùng thứ bức xạ Promethium xanh lục ma mị rỉ ra từ khoang động cơ.
Nửa người dưới của Bảo bị tấm thép nóc cabin oằn xuống đè chặt. Đôi chân phế tật vốn vô tri bấy lâu nay bỗng chốc truyền về những cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống. Đó không phải là cảm giác sinh học thông thường. Đó là sự phản phệ của quá trình Đồng bộ hóa Lõi Khởi Nghĩa 10%. Bộ mũ bảo hiểm hàn điện tự chế gắn các điện cực đồng thau áp sát vào thái dương anh đang nóng rực lên, truyền những luồng xung điện từ trường trực tiếp vào não bộ. Trên thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng, những dòng mật mã tiếng Anh cổ của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS nhấp nháy liên tục, nhuộm xanh khuôn mặt đầy bụi than và mồ hôi của Bảo.
[WARNING: HYDRAULIC PRESSURE OVERLOAD IN LEFT CYLINDER]
[DRIVE CHAIN STATUS: BLOCKED BY OBSTACLE]
[PILOT NEURAL STRAIN: CRITICAL LIMIT]
“Áp suất thủy lực... đã phục hồi... nhưng xích bị kẹt...” Bảo khàn giọng lầm bầm, bọt máu đỏ rỉ ra nơi khóe môi. Giọng nói của anh khàn đặc do hít phải khói hàn điện suốt nhiều năm qua, giờ đây lại càng thêm yếu ớt trong không gian thiếu dưỡng khí.
Anh cảm nhận được Thiết Giáp Ngưu như một bản thể thứ hai của mình. Sợi Đai xích truyền động chịu lực G khổng lồ – thứ xích thép mangan thô sờn nhặt từ bãi rác máy nghiền đá cổ – đang bị ghim chặt dưới một tảng đá hộc nặng hơn mười tấn. Bảo thử gạt cần điều khiển di chuyển bên phải. Động cơ diesel rống lên một tiếng điên cuồng, khói xả màu xanh lục nhạt phun ra mù mịt từ ống pô rách, nhưng dải xích thép chỉ quay được nửa vòng rồi kẹt cứng với tiếng kim loại nghiến vào đá nghe buốt tai. Nếu tiếp tục ép ga, đai xích truyền động chắc chắn sẽ đứt mắt xích, biến cỗ máy thành một đống sắt vụn vĩnh viễn.
“Không thể dùng lực kéo của xích trong đống đổ nát này...” Bảo suy luận, đôi mắt sau thấu kính kính hàn nheo lại. Ký ức về những lời dạy mộc mạc của Trần Kế về “linh hồn của sắt vụn” và các nguyên lý đòn bẩy cơ học đột ngột hiện về. Máy móc không biết nói dối, chỉ có người vận hành chưa tìm đúng khớp nối. Trong địa hình sụt lún trơn trượt, lực kéo của xích là vô dụng, nhưng cánh tay gầu xúc thủy lực thì khác.
Bảo quyết định đánh cược. Anh buông cần gạt di chuyển, đưa đôi bàn tay phồng rộp vì bỏng nhiệt bám lấy hệ thống van gạt tay tự chế lắp thêm bên hông táp-lô. Đây là bộ van phân phối mô-men xoắn thủ công mà anh tự tay rèn dập từ những mảnh phế liệu của Sentinel. Bằng cách khóa chặt các đường ống dẫn dầu thủy lực dẫn đến bánh chủ động và tay máy phải, anh dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực của lò phản ứng Khởi Nghĩa vào duy nhất cánh tay máy trái – nơi gắn chiếc Gầu xúc thủy lực rỉ sét.
“Phải nâng... cả cỗ máy lên...”
Bảo gạt mạnh chiếc van phân phối. Hệ thống thủy lực của Thiết Giáp Ngưu rít lên một tiếng chói tai như tiếng lợn bị chọc tiết. Áp suất dầu trong ống dẫn vọt lên mức cực đại, làm các đường ống dẫn bọc bạt nhựa đường nóng chảy căng phồng lên, rỉ ra những giọt dầu thủy lực nóng bỏng xèo xèo trên vách động cơ nóng đỏ.
Cánh tay gầu xúc khổng lồ từ từ chuyển động dưới đống đất đá. Bảo điều khiển tay máy trái cắm sâu lưỡi gầu xúc mài sắc bén xuống nền đá vôi cứng bên dưới gầm xe. Lưỡi thép nung đỏ bởi ma sát xẹt ra những tia lửa rực rỡ trong bóng tối hầm lò.
“Bù trừ trọng tâm phi vật lý... nhấc lên cho tao!”
Bảo hét lên, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chiếc cần gạt áp lực thủy lực. Anh sử dụng gầu xúc làm mỏ neo cố định, biến cánh tay máy thành một chiếc đòn bẩy khổng lồ để nhấc bổng một bên thân xe nặng mười lăm tấn của Thiết Giáp Ngưu nghiêng sang bên phải.
“RẮC!!! RẮC!!!”
Tiếng thép rỉ cọ xát vào đá hộc vang lên rùng rợn. Thân xe Thiết Giáp Ngưu từ từ nghiêng đi một góc ba mươi độ, nhấc dải xích bên trái ra khỏi khe kẹt của tảng đá hộc khổng lồ. Nhưng cái giá phải trả cho hành động điên rồ này đổ ập trực tiếp lên cơ thể của Quốc Bảo. Do chiếc máy xúc rỉ sét không có hệ thống giảm chấn tự động, toàn bộ phản lực khổng lồ từ mặt đất truyền qua cánh tay máy, chạy thẳng qua khung sườn thép và nện trực tiếp vào ghế sắt nơi Bảo đang ngồi.
“Ực!”
Bảo hộc ra một ngụm máu tươi, bắn tung tóe lên bảng điều khiển rỉ sét. Ngưỡng chịu đựng lực G vật lý của anh đã bị xô lệch hoàn toàn. Cơn chấn động kinh hoàng tàn phá lồng ngực, bẻ gãy mọi sự kháng cự của hệ xương khớp vốn đã yếu ớt do khuyết tật thể chất. Đôi chân phế tật của anh co rút lại trong những cơn co giật tủy sống dữ dội, đau đớn đến mức da thịt dưới lớp quần bảo hộ sờn rách rỉ ra máu đỏ. Đầu anh đau búa bổ, mắt nổi đầy tia máu đỏ rực, thấu kính kính hàn điện hiển thị các dòng cảnh báo quá nhiệt màu đỏ chói.
Nhưng Bảo không buông cần gạt. Đôi bàn tay thiên tài cơ khí của anh như gắn chặt vào kim loại bằng ý chí bất khuất của một kẻ phế thải chống lại sự hoàn mỹ lạnh lùng của tập đoàn áp bức. Anh cảm nhận được trục xoay thân máy xúc đang rên rỉ, các mối hàn chì đang có xu hướng nóng chảy dưới nhiệt độ buồng lái tăng nhanh lên gần sáu mươi độ C.
“Chưa đủ... phải đập tan tảng đá chắn đường...”
Bảo gầm lên qua kẽ răng rớm máu. Lợi dụng khoảnh khắc thân xe được nhấc bổng và dải xích được giải phóng, anh gạt ly hợp dồn toàn bộ động năng tích lũy của lò phản ứng Khởi Nghĩa vào hệ thống bánh răng truyền động đồng thau. Dải xích bám cày mạnh xuống nền đá, đẩy cỗ máy xúc lao về phía trước như một con thú hoang bị thương.
Anh hạ thấp gầu xúc sát mặt đất cát rỉ, tăng ga tối đa để thực hiện kỹ năng Húc trực diện thủy lực. Chiếc gầu xúc rỉ sét khổng lồ với các răng cưa được tôi luyện sắc bén lao đi như một mũi khoan từ trường, húc thẳng vào tảng đá hộc chắn lối thoát hiểm duy nhất của hầm lò.
“UỲNH!!! ĐOÀNH!!!”
Cú va chạm tạo ra một tiếng nổ chấn động rung chuyển toàn bộ phân khu mỏ hầm sâu số 9. Tảng đá hộc khổng lồ bị rạn nứt cấu trúc dưới lực đập lên tới năm mươi tấn, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh đá nhỏ bắn tung tóe. Bức tường đá sạt lở phía trước đổ sụp hoàn toàn, để lộ ra một khoảng trống ngập tràn ánh sáng tù mù của những chiếc đèn bão Promethium xách tay từ phía hầm lò phía trên.
Khói bụi đá vôi trắng xóa bốc lên mù mịt, bao phủ lấy cỗ máy Thiết Giáp Ngưu đang đứng khựng lại, động cơ diesel thở ra những luồng khói đen khét lẹt, hệ thống thủy lực rò rỉ dầu đỏ tươi như máu chảy loang lổ trên đất cát.
Bảo gục đầu vào vô lăng sắt, thở dốc nghi ngút khói độc. Qua thấu kính kính hàn điện bám đầy bụi, anh lờ mờ nhìn thấy những bóng người rách rưới đang hốt hoảng chạy lại phía mình. Dẫn đầu là cậu em trai nuôi Quốc An gầy gò, đôi mắt sáng lên niềm hy vọng tột cùng giữa đống đổ nát.
“Anh Bảo! Anh còn sống! Mọi người ơi, anh Bảo lái chiếc máy xúc rỉ sét phá đá cứu chúng ta rồi!”
Hàng chục phu mỏ nghèo khổ bị mắc kẹt phía trên reo hò trong nước mắt. Ngọn lửa hy vọng đầu tiên đã được nhen nhóm trong lòng những kẻ bị coi là “phế thải sống” của thị trấn mỏ Hắc Thổ khi thấy một chiếc máy xúc rỉ sét có thể đứng thẳng đánh bại thiên tai địa chất.
Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển theo một nhịp điệu hoàn toàn khác. Từ phía tháp canh trên mặt đất, tiếng còi báo động đỏ liên tục blares lên những âm thanh rú rít chói tai, xé toạc màn đêm lạnh lẽo của khu mỏ.
“U-U-U-U!!! WARNING! UNAUTHORIZED MECHA ACTIVATION IN SECTOR 9! SENTINEL SECURITY PATROL DEPLOYING IMMEDIATELY!”
Tiếng còi báo động đỏ rú vang kéo theo tiếng xích xe bọc thép của quân tuần tra Sentinel rầm rập tiến vào từ đầu dốc hầm mỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!