Tia Lửa Đánh Thức Di Sản
Cú đá tàn bạo của Đốc công Mã đẩy Quốc Bảo rơi tự do vào lòng vực sâu hoang phế của Hầm mỏ sâu số 9. Gió rít gào bên tai anh, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương và mùi hăng hắc nồng nặc của quặng thô Promethium xanh lục. Trong bóng tối đặc quánh, cơ thể gầy gò của Bảo va đập mạnh vào những vách đá lồi lõm trước khi đáp xuống một bề mặt kim loại khổng lồ với một tiếng "rầm" chát chúa.
Cơn đau kinh hoàng lập tức bùng nổ từ lồng ngực lan ra toàn thân. Đôi chân tàn phế vốn không có cảm giác của anh nay bị chấn động mạnh đến mức co rút lại, đau đớn như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống. Bảo nằm rạp trên mui thép rỉ sét, miệng hộc ra một ngụm máu tươi có vị chát đắng của đồng rỉ. Chiếc kính hàn điện cũ của chú Quốc Hùng bị lệch sang một bên trán, thấu kính tối màu bám đầy một lớp bụi quặng dày đặc.
Bảo thở dốc, từng hơi thở rách nát như chiếc bễ lò rèn bị hỏng. Anh cố gượng dậy, nhưng đôi tay rã rời không còn chút sức lực. Xung quanh anh là một khoảng không gian ngột ngạt, tối tăm như hũ nút, chỉ có tiếng nước muối rỉ rả từ trần hầm đá vôi rơi xuống vách thép phát ra những tiếng "tóc, tóc" đều đặn.
“Uỳnh! Uỳnh!”
Tiếng nổ rền vang từ phía đông hầm mỏ vọng xuống. Mặt đất dưới thân Bảo rung chuyển dữ dội. Trần đá của hầm mỏ sâu số 9 đang sạt lở. Những tảng đá hộc nặng hàng tấn bắt đầu rơi rầm rầm xuống đáy vực sâu. Một tảng đá khổng lồ lao thẳng xuống, đập trúng phần nóc cabin phía sau của cỗ máy xúc mà Bảo đang nằm đè lên.
Tiếng kim loại bị bóp bẹp vang lên chói tai. Nóc cabin méo mó oằn xuống, đè nghiến lấy nửa người dưới của Quốc Bảo, ghim chặt đôi chân phế tật của anh vào đống đổ nát sắt thép. Bảo hét lên một tiếng đau đớn, mồ hôi lạnh trộn lẫn bụi than đen ngòm chảy ròng ròng trên mặt. Anh bị kẹt cứng. Phía trên đầu, vách đá hầm mỏ tiếp tục nứt toác, đất đá đổ xuống ngày một dày đặc hơn, đe dọa sẽ chôn sống anh trong vòng vài phút tới.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, một luồng ánh sáng xanh lục dịu nhẹ đột ngột rỉ ra từ bên dưới bảng điều khiển méo mó của cabin. Luồng sáng ấy không phải của quặng thô độc hại, mà mang một tần số từ trường ấm áp, nhịp nhàng như nhịp tim của một thực thể sống đang ngủ đông.
Bảo dùng đôi bàn tay rướm máu cào bới đống đổ nát, giật phăng tấm táp-lô bằng thép rỉ ra ngoài. Xuất hiện trước mắt anh là một thiết bị hình cầu rỉ sét có kích thước bằng đầu người, nằm sâu trong khoang động cơ của máy xúc. Đó chính là Lõi năng lượng cổ Khởi Nghĩa. Tuy nhiên, lớp vỏ ngoài của nó đã bị khóa chặt bởi một lớp rỉ sét dày cộp và một dải keo bảo mật màu xám xịt của tập đoàn Sentinel – dấu tích của đợt niêm phong tàn bạo mười năm trước.
“Chết tiệt... áp suất thủy lực hoàn toàn bằng không...”
Bảo cố sức gạt chiếc cần khởi động thủ công của máy xúc, nhưng hệ thống tay máy hoàn toàn bất động. Không có điện năng, Thiết Giáp Ngưu chỉ là một đống sắt vụn vô hồn chờ bị chôn vùi.
Bảo biết mình không còn đường lui. Anh sờ soạng bên hông, lôi ra chiếc súng hàn hồ quang cao áp – thiết bị tự chế từ biến áp lò vi sóng cũ. Khối pin Promethium cầm tay đeo hông của anh chỉ còn chưa đầy mười phần trăm dung lượng, không đủ để tạo ra dòng điện hàn thông thường.
Bảo đưa sợi dây cáp đồng của súng hàn lên miệng, dùng răng cắn chặt và giật mạnh để tuốt bỏ lớp vỏ nhựa cách điện rách nát. Vị đồng chát ngắt hòa lẫn vị máu tanh sặc sụa trong khoang miệng. Anh nối trực tiếp lõi dây đồng trần vào tụ điện của súng hàn, bỏ qua hoàn toàn bộ phận cầu chì bảo vệ để ép thiết bị hoạt động ở chế độ quá tải điện áp cưỡng bức. Đây là kỹ thuật "Sắt Vụn Cộng Hưởng" mà Trần Kế từng dạy anh – đánh cược mạng sống bằng cách quá tải dòng điện để ép kim loại liên kết tạm thời.
“Kính hàn... xuống!”
Bảo kéo chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng xuống mắt. Anh bóp cò súng hàn hồ quang cao áp, gí sát đầu cực vào lớp keo bảo mật rỉ sét trên Lõi Khởi Nghĩa.
“XÈO!!! ĐOÀNH!!!”
Một luồng tia lửa điện hồ quang màu xanh lục bùng phát dữ dội trong khoang cabin chật hẹp, chiếu sáng rực rỡ khuôn mặt đầy bụi than của Quốc Bảo. Nhiệt độ hồ quang tức thời đạt ngưỡng hơn ba ngàn độ C, nung chảy lớp keo bảo mật của Sentinel trong vòng vài giây. Mùi nhựa cháy khét lẹt và mùi ozone đậm đặc bốc lên nghi ngút.
Nhưng ngay khi lớp khóa bảo mật bị phá vỡ, Lõi Khởi Nghĩa đột ngột thức tỉnh. Một dòng điện ngược cực mạnh từ lò phản ứng hạt nén phóng ra, chạy ngược theo sợi dây đồng trần thẳng vào súng hàn và truyền trực tiếp vào bàn tay phải của Quốc Bảo.
“A... A... A!!!”
Bảo rú lên trong đau đớn tột cùng. Dòng điện từ trường chạy dọc theo cánh tay, xộc thẳng vào tủy sống và hệ thần kinh của anh. Toàn bộ cơ thể anh co giật điên cuồng, lồng ngực thắt chặt như bị một bàn tay sắt khổng lồ bóp nghẹt. Đôi chân phế tật mất cảm giác bấy lâu nay bỗng giật mạnh dữ dội dưới sức ép của dòng điện thần kinh quá tải. Tai anh ù đi, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ hai bên lỗ mũi.
Đó là quá trình Đồng bộ sóng não thô sơ. Ý thức của Quốc Bảo bị kéo tuột vào một mạng lưới mạch điện từ tính khổng lồ của cỗ máy xúc rỉ sét. Anh cảm nhận được độ căng của các sợi cáp thép dưới gầm xe như những sợi gân cơ của chính mình; anh nghe thấy tiếng rên rỉ của hệ thống bánh răng đồng thau bị kẹt cứng dưới đống đá hộc.
“TÍCH!”
Một tiếng bíp cơ học vang lên. Trên thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện Quốc Bảo đang đeo, hàng loạt dòng mã code tiếng Anh cổ của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS đột ngột vụt sáng rực rỡ, chảy trôi như những dòng thác ánh sáng màu xanh lục:
[WARNING: SYSTEM OVERVOLTAGE DETECTED]
[UPRISING-OS: CORE SYNCHRONIZATION AT 10%]
[IRON BULL MECHA: BASIC HYDRAULIC SYSTEM REBOOTING...]
Đồng hồ đo áp suất thủy lực trên bảng điều khiển rỉ sét của Thiết Giáp Ngưu đột ngột nhảy vọt lên vạch đỏ. Động cơ diesel cũ kỹ rống lên một tiếng gầm rú rung trời chuyển đất, phun ra một luồng khói xả màu xanh lục nhạt qua ống pô rách.
Cỗ máy xúc rỉ sét đã thức tỉnh. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng "RẮC" khổng lồ vang lên từ phía trên. Toàn bộ trần đá của Hầm mỏ sâu số 9 đổ ập xuống hoàn toàn, chôn vùi cabin Thiết Giáp Ngưu dưới hàng vạn tấn đá hộc đen ngòm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!