Nhạc nềnCyberpunk_City

Cú Đấm Vượt Giới Hạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia laser định vị màu đỏ rực, mỏng manh như một sợi chỉ máu, găm chặt vào giữa ngực áo bảo hộ sờn rách của Quốc Bảo qua lớp kính cabin nứt nẻ của Thiết Giáp Ngưu. Luồng ánh sáng chết chóc ấy không hề rung chuyển, lạnh lẽo và chính xác, phát ra từ nòng pháo thủy lực 30mm của cỗ cơ giáp Bạo Chúa đang đứng sừng sững phía trước.


Trong khoang lái nóng hầm hập như một lò nung ở nhiệt độ sáu mươi độ C, mùi dầu Promethium cháy khét lẹt hòa lẫn với mùi máu tanh nồng. Đôi chân phế tật của Quốc Bảo, vốn bị liệt cứng và được buộc chặt vào bàn đạp ga bằng những sợi cáp đồng đỏ rỉ sét, đang run lên bần bật dưới áp lực của những cơn co rút cơ học. Máu đỏ rỉ ra từ các vết siết, thấm đẫm vạt quần bạt xám xịt bám đầy bụi mỏ. Cơn đau nhói buốt từ tủy sống dội thẳng lên đại não, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi sau lớp kính hàn điện của chú Quốc Hùng gài trên trán. Những dòng code cảnh báo màu đỏ của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS nhấp nháy điên cuồng trên thấu kính tối màu, phản chiếu gương mặt đầy muội than và những giọt máu cam đang ròng ròng chảy xuống cằm anh.


"Mày hết đường chạy rồi, thằng què!" Giọng nói của Vương Hùng rè rè qua hệ thống loa phóng thanh của Bạo Chúa, đầy rẫy sự đắc ý và tàn nhẫn. "Chết đi cùng với đống sắt vụn của mày!"


"Bảo! Đừng cử động!" Minh Thư thì thầm từ phía sau ghế lái, hơi thở của cô dồn dập, bả vai bọc băng gạc rách nát đã bắt đầu rớm máu tươi do chấn động lực G quá mạnh từ những va chạm trước. "Gã đang nạp áp suất hơi nước. Năm giây! Cậu chỉ có đúng năm giây trước khi viên đạn pháo 30mm tiếp theo xé toạc cabin này!"


"Năm giây..." Quốc Bảo khàn giọng lặp lại. Giọng nói của anh khàn nhẹ do hít khói hàn điện suốt nhiều năm qua, nay lại càng thêm khô khốc vì khát.


Anh khẽ nhắm mắt, đặt bàn tay trần phồng rộp, dính đầy vết dầu mỡ nóng lên bảng điều khiển sắt nguội. Kỹ năng Cảm nhận Rung động Kim loại bẩm sinh lập tức được kích hoạt. Một luồng sóng xung động mờ nhạt màu xanh lục lan tỏa từ lòng bàn tay anh, chạy dọc theo các đường cáp truyền lực xuống tận hệ thống bánh xích di chuyển dưới gầm.


Anh cảm nhận được tất cả. Anh nghe thấy tiếng rên rỉ bất lực của dải xích di chuyển bên phải đang bị bàn chân thép khổng lồ của Bạo Chúa giẫm chặt, băm nát xuống đất cát rỉ sét. Anh cảm nhận được khớp vai trái tay máy xúc – vốn được nâng cấp từ bộ piston thủy lực quân sự cướp được từ Gia Huy – giờ đây đã bị búa thủy lực của Vương Hùng đập gãy rời hoàn toàn, rủ xuống như một cánh tay gãy rỉ dầu xanh sẫm.


Thiết Giáp Ngưu chỉ còn lại cánh tay gầu xúc bên phải. Và lò phản ứng Khởi Nghĩa chỉ còn đúng 15% năng lượng.


"Minh Thư, bám chắc vào!" Quốc Bảo mở mắt, đôi mắt đỏ rực dưới thấu kính kính hàn điện không còn một chút tự ti nào của một gã thợ máy phế tật. Chỉ còn lại ý chí bất khuất của kẻ bị dồn vào đường cùng.


Anh không lùi, bởi vì lùi lại là chết. Anh chọn cách bứt phá giới hạn.


Quốc Bảo đưa tay gạt mạnh ba chiếc van thủy lực thủ công nằm dưới gầm táp-lô rỉ sét. Đây là kỹ thuật Phân phối mô-men xoắn thủ công mà anh đã tự mày mò từ cuốn sổ tay cơ khí cũ của Trần Kế.


"KENG! KENG! KENG!"


Tiếng kim loại va đập khô khốc vang lên khi các van khóa cơ học đóng sập lại. Quốc Bảo đã ngắt hoàn toàn đường dẫn dầu thủy lực đến hệ thống xích di chuyển bị giẫm chặt và các bộ phận phụ trợ khác, dồn toàn bộ 100% áp lực dầu thủy lực và dòng năng lượng Promethium tàn dư từ lò phản ứng Khởi Nghĩa vào duy nhất cánh tay gầu xúc bên phải còn hoạt động.


[WARNING: MANUAL TORQUE DISTRIBUTION ACTIVE]

[HYDRAULIC PRESSURE IN RIGHT ARM: 150% - OVERLOAD]

[REACTOR POWER DROP: 12%... 10%...]


Cánh tay gầu xúc bên phải của Thiết Giáp Ngưu – vốn được Đại sư Huỳnh tôi luyện bằng nước muối lạnh để đạt độ cứng tối đa – bắt đầu rung chuyển dữ dội. Các đường ống dẫn dầu thủy lực bọc bạt nhựa đường nóng chảy căng phồng lên như những thớ gân nổi giận, rít lên những tiếng o o chói tai. Hơi nước nóng xì ra trắng xóa từ các khe hở van xả áp.


Bốn giây.


"Chết đi!" Vương Hùng gào lên. Nòng pháo 30mm của Bạo Chúa rực sáng ánh laser đỏ định vị, áp suất hơi nước nén đã đạt đỉnh.


"LÊN!!!" Quốc Bảo gào lên một tiếng xé lòng, dồn toàn bộ sức lực của đôi bàn tay phồng rộp đẩy mạnh cần gạt thủy lực về phía trước.


Thiết Giáp Ngưu không thể di chuyển xích, nhưng cánh tay gầu xúc bên phải của nó phóng vọt ra với một tốc độ và động năng khủng khiếp vượt xa mọi giới hạn vật lý thông thường. Đó không còn là chuyển động của một chiếc máy xúc đất rỉ sét nữa. Đó là một Cú đấm thủy lực cực đại mang theo lực đập lên tới năm mươi tấn, xé toạc màn sương khói độc của sân trạm gác.


"UỲNH!!!"


Cú đấm gầu xúc ghim thẳng vào giữa lồng ngực bọc thép của Bạo Chúa. Lực đập khổng lồ dội thẳng vào lá chắn từ trường màu lục đậm đang bị đoản mạch nhẹ của Vương Hùng.


"XOẢNG!!!"


Lá chắn từ trường vỡ vụn thành hàng vạn tia lửa điện màu xanh lục bắn tung tóe như pháo hoa. Lưỡi gầu xúc sắc bén tôi nước muối lạnh không hề khựng lại, tiếp tục đâm xuyên qua lớp giáp composite dày ba mươi milimet trước ngực Bạo Chúa. Tiếng thép rách toạc, tiếng vi mạch chập cháy gầm rú vang dội cả một vùng.


Cú đấm thủy lực cực đại bẻ gãy hoàn toàn các khung xương chịu lực bên trong của cỗ cơ giáp ba mươi tấn, ghim chặt Bạo Chúa xuống nền đất cát rỉ sét của Trạm kiểm soát số 3. Khói đen và dầu Promethium lỏng phun ra xối xả từ vết thương cơ khí khổng lồ trên ngực Bạo Chúa, nhuộm xanh cả lưỡi gầu xúc của Thiết Giáp Ngưu.


Trong cabin của Bạo Chúa, Vương Hùng bị chấn động mạnh hất văng vào bảng điều khiển, máu đầu chảy ròng ròng xuống mặt. Gã nhìn qua khe hở của lớp giáp ngực bị xé toạc, thấy chiếc gầu xúc rỉ sét chỉ còn cách khoang lái của mình chưa đầy mười phân, phát ra tiếng rít thủy lực rợn người.


"Đừng... đừng giết tao!" Vương Hùng run rẩy gào lên qua bộ đàm bị nhiễu sóng, sự kiêu ngạo thường ngày hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng của một kẻ sắp bị nghiền nát thành tro bụi.


Quốc Bảo thở dốc, lồng ngực phập phồng nghẹn ngào. Ngón tay anh đặt trên cần gạt thủy lực run lên bần bật. Chỉ cần anh đẩy nhẹ thêm một phân, lưỡi gầu xúc sẽ nghiền nát khoang lái của Vương Hùng, kết liễu kẻ đã áp bức gia đình anh, kẻ đã ra lệnh thiêu rụi xưởng cơ khí của Trần Kế.


"Bảo! Kết liễu gã đi!" Minh Thư hét lên từ phía sau. "Gã là nanh vuốt của Sentinel, gã sẽ không bao giờ tha cho chúng ta!"


Đúng thế, gã phải chết. Đôi bàn tay của Quốc Bảo siết chặt cần gạt. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị dồn lực cuối cùng, một giọng cười khàn đặc, tàn nhẫn đột ngột vang lên từ phía đỉnh tháp canh gác đổ nát bên cạnh sân trạm gác.


"Ha ha ha! Khá lắm, thằng què bướng bỉnh! Không ngờ chiếc máy xúc rác của mày lại có thể đấm vỡ cả giáp ngực Bạo Chúa."


Quốc Bảo khựng lại. Luồng sóng âm từ tháp canh truyền qua vách thép cabin, dội thẳng vào tai anh một dự cảm lạnh gáy. Anh ngước mắt nhìn lên qua lớp kính vỡ của Thiết Giáp Ngưu.


Trên mép tháp canh bê tông đổ nát, dưới ánh bình minh đỏ rực như máu nung, một bóng người cao gầy mặc áo khoác da sờn rách đầy vết máu khô đang đứng sừng sững. Đó là Lão Sẹo Trương, gã thợ săn tiền thưởng tàn nhẫn của vùng biên.


Một vết sẹo dài chéo qua mũi gã co rúm lại dưới nụ cười tàn độc. Và dưới chân gã, đang quỳ gối trong đau đớn, là một ông lão cao gầy, lưng còng rạp, đôi mắt mù lòa phủ màng trắng xóa đang nhắm chặt.


Đó là cha nuôi của anh – thợ rèn mù Quốc Khánh.


"Cha!" Quốc Bảo gào lên, giọng anh lạc đi vì kinh hoàng và đau đớn.


Lão Sẹo Trương thô bạo túm lấy mái tóc bạc bết đầy bụi than của Quốc Khánh, kéo sát ông lão mù ra mép tháp canh dốc đứng. Gã dùng một tay khóa chặt bả vai gầy yếu của ông, tay còn lại rút ra khẩu súng săn lưới điện hạng nặng có tích hợp cảm biến từ trường.


"Mày đẩy cần gạt thêm một phân nữa thử xem, thằng què," Lão Sẹo Trương cười gằn, giọng nói của gã lạnh lùng như băng cát nghĩa địa. "Để xem cái gầu xúc của mày nhanh hơn, hay khẩu súng săn lưới điện của tao nhanh hơn. Tao chỉ cần bóp cò, luồng điện năm mươi ngàn vôn sẽ nung chảy tủy sống của lão già mù này trước khi mày kịp chạm vào một sợi tóc của Vương Hùng."


"Không... không..." Quốc Bảo lầm bầm, đôi bàn tay trần rớm máu của anh khựng lại trên cần gạt thủy lực.


Sự dừng lực đột ngột khi Thiết Giáp Ngưu đang ở trạng thái dồn mô-men xoắn 150% tạo ra một phản lực cơ học kinh hoàng. Hệ thống piston thủy lực của cánh tay gầu xúc bên phải rít lên một tiếng chói tai, áp lực dầu nén dội ngược lại làm cong vênh nặng nề các ống xi-lanh thép. Tiếng rạn nứt của kim loại vang lên dưới gầm xe khi các khớp nối chịu lực G bị biến dạng vật lý nghiêm trọng do hãm lực đột ngột.


[CRITICAL WARNING: SUDDEN DECELERATION DETECTED]

[RIGHT ARM PISTONS: SEVERELY WARPED]

[REACTOR POWER DROP: 5% - SYSTEM CRITICAL]


Lò phản ứng Khởi Nghĩa nhấp nháy đèn đỏ lịm đi, năng lượng sụt giảm nghiêm trọng xuống mức báo động đỏ cuối cùng. Nhưng Quốc Bảo không quan tâm đến cỗ máy nữa. Tâm trí anh hoàn toàn bị xé nát bởi hình ảnh người cha nuôi mù lòa đang bị khống chế trên cao.


"Bảo..." Quốc Khánh mù lòa khẽ mấp máy môi. Dù đôi mắt không thể nhìn thấy, nhưng qua tiếng gầm rú quen thuộc của động cơ diesel rách nát và tiếng rít thủy lực của gầu xúc, ông nhận ra con trai nuôi của mình đang gặp nguy hiểm cực lớn vì mình. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết sẹo lò rèn của ông run rẩy bám vào mép đá tháp canh bốc khói.


"Đừng lo cho cha, Bảo... Đôi bàn tay của con... không được dính máu..." Quốc Khánh khàn giọng hét lớn, cố gắng truyền đạt lời răn dạy đạo đức cuối cùng của người ông nội nuôi quá cố.


"Câm mồm, lão già mù!" Lão Sẹo Trương thô bạo nện báng súng vào lưng Quốc Khánh, khiến ông lão ho sặc sụa, gục đầu xuống đất cát.


"Cha!!!" Quốc Bảo gào khóc, anh muốn lao ra khỏi cabin để che chở cho cha, nhưng đôi chân phế tật liệt cứng bị xích chặt vào bàn đạp ga cơ khí khiến anh bất lực giãy giụa trong khoang lái chật hẹp. Anh đập mạnh hai tay vào vô lăng sắt, dằn vặt đau đớn khôn cùng vì khuyết tật thể chất của mình.


Nhìn thấy thế cờ đã lật ngược, Vương Hùng nằm dưới vết xé giáp của Bạo Chúa cười lớn tàn nhẫn, giọng gã khàn đặc đầy máu hận: "Ha ha ha! Lính gác đâu! Nạp lại đạn pháo 30mm cho tao! Nghiền nát thằng què này ngay tại chỗ!"


Tiếng lách cách của các băng đạn pháo nạp lại từ các xe tuần tra Sentinel xung quanh vang lên rợn người trong bầu không khí nghẹt thở của sân trạm gác. Quốc Bảo bị tê liệt hoàn toàn khả năng phản công. Anh biết nếu anh tắt lò phản ứng bước ra ngoài, anh và cha đều sẽ chết dưới tay Vương Hùng. Nhưng đôi bàn tay anh không thể đẩy cần gạt để sát hại kẻ thù trước mắt khi sinh mạng của người cha nuôi đang bị đe dọa trực tiếp.


Lão Sẹo Trương chầm chậm gí thẳng nòng khẩu súng săn lưới điện hạng nặng vào thái dương bết bụi than của Quốc Khánh. Gã nheo đôi mắt gian xảo có vết sẹo dài, ngón trỏ đặt trên cò súng bắt đầu siết nhẹ.


"Tao đếm từ một đến mười," Lão Sẹo Trương lạnh lùng tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp đống đổ nát của Trạm kiểm soát số 3. "Tắt lò phản ứng Khởi Nghĩa, bước ra ngoài đầu hàng, hoặc nhìn lão già này chết cháy đen trên chiếc ghế điện này! Một..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!