Tháp Canh Khạc Lửa
Tích... tắc... tích... tắc...
Tiếng đếm ngược của những đĩa mìn từ trường dưới gầm Thiết Giáp Ngưu vang lên lạnh lùng, lọt qua những khe hở của lớp giáp Titanium rỉ và dội thẳng vào buồng lái chật hẹp. Dưới gầm xích sắt nặng nề, những đĩa gốm xám xịt bắt đầu rực lên luồng ánh sáng đỏ quạch ma quái, thiêu đốt cát bụi rỉ sét xung quanh thành những vệt thủy tinh hóa đen ngòm. Lực hút từ trường tăng lên đột ngột theo cấp số nhân, kéo ghì mười lăm tấn thép của chiếc máy xúc cải tiến xuống nền đất cát rỉ sét như một thỏi nam châm khổng lồ.
Trong cabin, Quốc Bảo cảm nhận rõ rệt Ngưỡng chịu đựng lực G vật lý của cơ thể mình đang bị kéo căng đến giới hạn tối đa. Chiếc ghế lái bằng sắt nguội không có hệ thống giảm chấn tự động truyền thẳng từng đợt rung động từ tính tần số cao vào cột sống tàn phế của anh. Đôi chân liệt vô lực, vốn bị trói chặt vào bàn đạp ga bằng những sợi cáp đồng rỉ, bắt đầu co rút dữ dội. Những sợi cáp đồng siết mạnh vào da thịt qua lớp quần bạt bảo hộ rách nát, máu đỏ rỉ ra, thấm đẫm vạt vải xám bám đầy bụi mỏ. Khóe mắt anh nổi đầy tia máu đỏ rực, và dòng máu cam ấm nóng lại một lần nữa rỉ ra nơi khóe mũi, nhỏ giọt xuống mặt táp-lô rỉ sét.
"Ư... hự..." Quốc Bảo nghiến chặt răng đến bật máu môi, hai bàn tay trần phồng rộp vì tàn lửa đêm qua bấu chặt lấy cần gạt thủy lực tay máy bên trái.
"Bảo! Đừng cố giật xích!"
Tiếng hét của Minh Thư vang lên sát bên tai anh. Nữ phi công đào tẩu đang phải thu mình trong khoảng không gian chật hẹp phía sau ghế lái, hai tay cô bám chặt vào khung sắt cabin để chống lại lực hút từ trường đang cố kéo nghiêng cả cỗ máy. Khuôn mặt thanh tú của cô bết đầy bụi than mỏ, nhưng đôi mắt sắc lạnh như dao vẫn giữ được sự tỉnh táo chuyên nghiệp của một cựu phi công quân sự. "Hệ thống mìn từ trường này liên kết trực tiếp với lưới điện 10.000V của hàng rào kẽm gai! Càng cố giật ga, mô-men xoắn của hộp số sẽ càng kích hoạt dòng điện cảm ứng tăng lực hút của nam châm điện dưới gầm!"
"Tôi... không thể đứng yên... để gã làm bia bắn..." Quốc Bảo khàn giọng trả lời, chất giọng khàn nhẹ do hít khói hàn lâu năm bóp nghẹt lồng ngực anh.
Phía trên đầu họ, khẩu súng máy 30mm nòng kép trên đỉnh tháp canh cao mười mét của Đội trưởng Vệ đã bắt đầu xoay hướng, phát ra tiếng rít cơ học lạnh gáy khi nhắm thẳng vào vách kính cabin nứt nẻ của Thiết Giáp Ngưu. Ánh đèn pha halogen cực mạnh từ tháp canh rọi xuống, xuyên qua màn khói bụi than mỏ, khóa chặt bóng dáng Quốc Bảo trong buồng lái.
"Lũ chuột nhắt hầm mỏ! Chết đi!" Tiếng gào tàn nhẫn của Đội trưởng Vệ vang lên qua loa phóng thanh tháp canh.
"ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!"
Những luồng đạn pháo 30mm khạc ra từ tháp canh như những tia chớp cam rực lửa. Tiếng nổ chói tai dội vào vách núi đá từ tính tạo thành những tiếng vang rùng rợn. Đạn pháo găm thẳng vào chiếc gầu xúc bọc Titanium rỉ mà Quốc Bảo đang dựng đứng trước cabin làm khiên chắn. Những tiếng va đập kim loại "KENG! KENG!" dữ dội vang lên, bắn ra hàng vạn tia lửa nung đỏ rực. Xung lực va chạm cực mạnh truyền thẳng qua cánh tay máy xúc, dội ngược vào bả vai Quốc Bảo khiến anh đau nhức nhối như bị búa tạ đóng thẳng vào xương khớp. Lớp giáp Titanium bọc ngoài gầu xúc bắt đầu xuất hiện những vết nứt vi mô, dầu thủy lực nóng hổi rò rỉ từ khớp vai piston quân sự bốc khói xám khét lẹt.
[WARNING: ARMOR INTEGRITY AT 78%]
[LEFT SHOULDER PISTON PRESSURE: DROPPING]
Dòng chữ cảnh báo màu xanh lục của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS nhấp nháy liên tục trên thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện gài trên trán Quốc Bảo, phản chiếu khuôn mặt đầy mồ hôi và máu của anh.
"Bảo! Nghe tôi chỉ dẫn đây!" Minh Thư nhoài người lên phía trước, một tay cô đặt lên bả vai run rẩy của Quốc Bảo, tay kia chỉ thẳng vào bảng điều khiển điện tử cổ xưa của Thiết Giáp Ngưu. Giọng cô đanh thép, truyền vào tâm trí anh một sự bình tĩnh kỳ lạ giữa lằn ranh sinh tử. "Tắt hệ thống truyền động bánh xích ngay lập tức! Dồn toàn bộ dòng điện từ lò phản ứng Khởi Nghĩa vào khẩu Súng hàn hồ quang cao áp! Cậu phải dùng hồ quang cao áp để nung chảy chốt khóa rào chắn điện ở góc tháp canh. Đó là điểm nối mát của toàn bộ lưới điện phòng thủ! Chỉ cần phá hủy chốt khóa đó, lưới điện sẽ bị đoản mạch, và mìn từ trường dưới gầm sẽ mất hoàn toàn nguồn nuôi!"
Quốc Bảo nhìn theo hướng chỉ của Minh Thư. Qua màn khói bụi than mỏ đen ngòm, cách Thiết Giáp Ngưu khoảng mười mét về phía bên trái, dưới chân tháp canh bê tông cốt thép, một hộp sắt bọc bảo vệ chứa chốt khóa rào chắn điện đang rò rỉ những tia điện xanh lét.
"Nhưng... xích bị khóa cứng, tôi không thể áp sát để đưa súng hàn tới!" Quốc Bảo nghiến răng, cơ thể anh rung lên bần bật dưới áp lực chấn động của loạt đạn pháo 30mm tiếp theo găm vào gầu xúc.
"Dùng gầu xúc làm mỏ neo!" Minh Thư hét lớn. "Cắm mạnh gầu xúc xuống đất cát rỉ sét, dùng lực kéo thủy lực của cánh tay máy để kéo lê toàn bộ thân xe tiến về phía trước! Đó là kỹ thuật di chuyển bù trừ trọng tâm mà các phi công quân sự dùng khi bị hỏng động cơ xích!"
Ý tưởng chiến thuật của Minh Thư lập tức kích hoạt tư duy cơ khí thiên tài của Quốc Bảo. Anh hiểu rõ nguyên lý cơ học này. Gầu xúc mài sắc cạnh của anh, được tôi luyện bằng nước muối lạnh dưới tay Đại sư Huỳnh, có độ cứng vượt trội hơn cả thép đúc thông thường.
"Được... Thử xem sao!"
Quốc Bảo gạt mạnh cần gạt thủy lực tay máy bên trái. Cánh tay máy xúc khổng lồ rít lên chói tai, phóng vọt ra ngoài màn khói bụi. Chiếc Gầu xúc thủy lực rỉ sét bổ thẳng xuống mặt đất cát cứng ngay sát chân hộp khóa điện tháp canh.
"UỲNH!"
Lưỡi gầu xúc cắm sâu hơn nửa mét vào nền đá vôi và cát sắt từ tính, tạo thành một điểm tựa vững chắc như một chiếc mỏ neo khổng lồ. Quốc Bảo lập tức khóa van áp suất di chuyển xích, dồn toàn bộ mô-men xoắn của hộp số đồng thau đúc mới vào duy nhất cánh tay gầu xúc. Tiếng động cơ diesel gầm rú điên cuồng, khói xả màu xanh lục nhạt phun ra nghi ngút từ ống pô sau lưng.
"KÉT... KÉTTT..."
Tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá vôi vang lên chói tai, bắn ra những vệt lửa dài rực rỡ. Dưới lực kéo thủy lực cực đại lên tới năm mươi tấn, toàn bộ thân xe Thiết Giáp Ngưu bị kéo lê tiến về phía trước một mét bất chấp lực ghì từ trường của mìn nén dưới cát. Khớp vai trái piston quân sự rên rỉ ken két, rò rỉ dầu thủy lực nóng thành những vũng đen ngòm dưới gầm.
Nhưng khoảng cách mười mét đã được rút ngắn. Hộp khóa điện của tháp canh giờ đây nằm ngay trong tầm với của tay máy bên phải.
"Hải Nam! Đến lượt anh rồi!" Quốc Bảo hét vào bộ đàm tự chế đeo tai.
"Được! Anh em dân quân mỏ, nện nát chân tháp canh cho tôi!"
Từ phía sau những rào chắn khói bụi mù mịt, Hải Nam dẫn đầu nhóm bộ binh dân quân mỏ lực lưỡng xông ra. Gã đội trưởng dân quân vạm vỡ, ngực trần đầy sẹo than quặng, lăm lăm khẩu súng phóng lựu tự chế từ ống xả xe tải. Phía sau gã, hàng chục phu mỏ vác những chiếc búa xích thủy lực tự chế gầm rú tiếng động cơ hơi nước nén.
"UỲNH! UỲNH! UỲNH!"
Hải Nam nổ súng phóng lựu liên tục, tạo ra những vụ nổ khói bụi mù mịt ngay dưới chân tháp canh để quấy rối lính gác Sentinel. Nhóm phu mỏ tiếp cận chân tháp, dùng búa xích thủy lực nện liên tiếp vào các tủ điện nguồn và trạm biến áp phụ trợ. Tiếng búa tạ nện vào sắt thép vang lên rầm rập, bắn ra những luồng tia lửa điện xanh lét đoản mạch. Sự tấn công dũng mãnh của dân quân khiến lính gác trên tháp canh hoảng loạn, khẩu súng máy 30mm của Đội trưởng Vệ bị lệch hướng bắn, xả đạn vô hại vào các vách đá hông thung lũng.
"Lũ phu mỏ rác rưởi! Bắn chết chúng cho ta!" Đội trưởng Vệ điên cuồng gào thét trên đài chỉ huy tháp canh, cố gắng xoay họng súng máy 30mm xuống cận chiến bộ binh tầm gần.
"Vệ! Nhìn vào đây!" Quốc Bảo gầm lên trong cabin.
Anh thọc tay phải ra ngoài cửa sổ cabin nứt nẻ, tay cầm khẩu Súng hàn hồ quang cao áp tự chế. Khẩu súng hàn được đấu nối trực tiếp vào Lõi năng lượng cổ Khởi Nghĩa thông qua những sợi cáp đồng đỏ nguyên chất quấn quanh khung xương chân.
Quốc Bảo bóp cò kích hoạt dòng điện cực đại.
Tia lửa hồ quang điện màu xanh lục rực rỡ, chói mắt bùng phát từ đầu súng hàn, xé toạc màn khói bụi than mỏ đen ngòm. Luồng nhiệt lượng hồ quang cực đại nung chảy không khí xèo xèo, phóng thẳng vào chốt khóa rào chắn điện bọc thép dày 50mm của tháp canh.
"XÈO... XÈOOOO..."
Dưới dòng điện hồ quang cao áp nung chảy thép tấm trong vài giây, chiếc chốt khóa rào chắn điện bọc thép bắt đầu nóng đỏ lên rồi chảy ra thành những giọt sắt lỏng đỏ rực như nham thạch. Hệ thống lưới điện 10.000V của hàng rào kẽm gai lập tức bị đoản mạch hoàn toàn, tạo ra một vụ nổ hồ quang khổng lồ xẹt lửa xanh lét khắp vành đai biên giới.
"ĐOÀNG!"
Lưới điện phòng thủ sụp đổ kéo theo sự mất nguồn điện đột ngột của hệ thống mìn từ trường dưới gầm Thiết Giáp Ngưu. Luồng ánh sáng đỏ quạch của mìn nén dưới cát lập tức tắt ngấm, lực hút từ trường khổng lồ biến mất trong nháy mắt.
Thiết Giáp Ngưu gia cố Titanium đã tự do!
Nhưng hệ thống xích truyền động của Thiết Giáp Ngưu đã bị rơ lỏng nặng nề sau cú kéo lê cực hạn, dầu thủy lực nóng hổi rò rỉ từ khớp vai trái bốc khói đen ngòm, và một bên tay trần của Quốc Bảo đã bị bỏng rát nhẹ do tia lửa điện ngược từ súng hàn phóng qua gá đồng.
"Bảo! Tháp canh súng máy đang xoay lại hướng này! Cậu chỉ còn một cơ hội duy nhất trước khi gã nạp xong loạt đạn mới!" Minh Thư hét lớn chỉ huy, hai tay cô giữ chặt bả vai anh để truyền thêm sức mạnh tinh thần.
Quốc Bảo nhìn lên tháp canh bê tông cốt thép cao mười mét. Khẩu súng máy 30mm của Đội trưởng Vệ đang từ từ xoay hướng nhắm thẳng vào cabin của anh từ khoảng cách chưa đầy năm mét.
Anh biết, tháp canh làm bằng bê tông đúc sẵn chịu lực nén cực tốt nhưng chịu lực cắt ngang và lực húc rất kém.
"Vệ! Di sản phiến quân sẽ nghiền nát sự độc quyền của các người!"
Quốc Bảo gầm lên, đôi mắt đỏ rực dưới thấu kính kính hàn điện rực sáng ngọn lửa khởi nghĩa bất khuất. Anh dồn toàn bộ ga Thiết Giáp Ngưu lên mức tối đa. Hộp số đồng thau đúc mới lắp khít khao phát ra tiếng rít cơ học vang dội, truyền động lực cực đại vào dải xích bám cày nát mặt đất cát.
Anh hạ thấp chiếc gầu xúc bọc Titanium rỉ sát mặt đất, thực hiện kỹ năng signature: Húc trực diện thủy lực.
"ẦM... ẦMMMM..."
Thiết Giáp Ngưu lao đi như một con bò tót sắt khổng lồ nặng mười lăm tấn, lưỡi gầu xúc cày nát mặt đất đá vôi bắn lên tung tóe trắng xóa. Lưỡi gầu xúc mài sắc răng cưa tôi thép bằng nước muối lạnh găm thẳng vào cột trụ bê tông chịu lực chính dưới chân tháp canh với một lực va chạm động năng khổng lồ.
"RẮC... RẮC... UỲNH!"
Tiếng bê tông cốt thép bị vỡ vụn gãy đôi vang lên chói tai. Cột trụ chịu lực chính của tháp canh bị lưỡi gầu xúc chém đứt phăng, sắt thép bên trong bị vặn xoắn biến dạng hoàn toàn. Toàn bộ tháp canh kiên cố cao mười mét bắt đầu nghiêng ngả dữ dội, gạch đá và các tấm thép bọc ngoài rơi rầm rầm xuống đất cát rỉ sét.
"KHÔNG! DỪNG LẠI!" Tiếng gào tuyệt vọng của Đội trưởng Vệ bị nuốt chửng bởi tiếng đổ sập khổng lồ.
Tháp canh súng máy đổ sập hoàn toàn trong khói bụi mù mịt rực lửa, chôn vùi toàn bộ hệ thống súng máy 30mm và Đội trưởng Vệ dưới đống đổ nát bê tông cốt thép đen ngòm.
Lối vào Trạm kiểm soát Sentinel số 3 đã bị đột phá thành công! Dân quân tự vệ mỏ Hắc Thổ reo hò chiến thắng vang dội khắp thung lũng.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi lập tức bị dập tắt.
Từ đống đổ nát của tháp canh sập, hệ thống còi báo động khẩn cấp của toàn bộ chi nhánh Sentinel Hắc Thổ bất ngờ tự động kích hoạt, phát ra những tiếng rú vang dội, dồn dập xé toạc bầu trời ban mai đỏ rực như máu.
"UÙ... UÙ... UÙ..."
Từ phía xa đầu đèo bão cát, những luồng đèn pha halogen khổng lồ bắt đầu quét xuyên qua màn sương mù bụi sắt vàng óng. Tiếng động cơ gầm rú trầm đục, nặng nề của những cỗ máy chiến tranh hạng nặng bắt đầu làm rung chuyển mặt đất cát rỉ sét dưới chân họ.
Cỗ cơ giáp Bạo Chúa bọc thép khổng lồ của Quản đốc Vương Hùng đang rầm rập tiến ra từ bóng tối...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!