Đột Kích Trạm Kiểm Soát
Bình minh trên hành tinh Vulcan-4 không mang lại sự ấm áp. Nó chỉ là một quầng sáng đỏ rực như máu nung, chậm rãi xuyên qua lớp sương mù đặc quánh những hạt bụi sắt rỉ vàng óng đang xoáy cuộn dưới chân đèo.
Trong buồng lái chật hẹp của Thiết Giáp Ngưu, tiếng gầm rú của lò phản ứng Khởi Nghĩa vang lên trầm đục, rung chuyển cả vách thép bọc giáp Titanium-G7 xám xịt. Quốc Bảo ngồi trên chiếc ghế sắt không có hệ thống giảm chấn, hai bàn tay trần đầy vết bỏng rát và muội than rèn của đêm qua đang siết chặt lấy cần gạt thủy lực. Nửa thân dưới của anh hoàn toàn vô lực. Để có thể vận hành cỗ máy xúc cải tiến này, anh đã phải nhờ Tấn Tài dùng những sợi cáp đồng rỉ quấn chặt, buộc cứng đôi chân liệt của mình vào hai bàn đạp ga và phanh gầm cabin. Mỗi lần nhích chân ga, những sợi cáp đồng lại siết mạnh vào da thịt qua lớp quần bạt bảo hộ rách nát, mang lại một cơn đau nhói buốt dọc tủy sống. Nhưng Bảo không quan tâm. Đôi mắt anh rực lửa dưới thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng gài trên trán.
Khi cỗ máy mười lăm tấn gầm rú bò qua những rặng đá từ tính, Quốc Bảo khẽ nhắm mắt. Anh đặt lòng bàn tay phồng rộp của mình lên bảng điều khiển bằng sắt nguội. Kỹ năng Cảm nhận Rung động Kim loại bẩm sinh lập tức được kích hoạt. Luồng sóng xung động mờ nhạt truyền từ lòng bàn tay anh chạy dọc theo các đường cáp truyền lực, xuống tận hệ thống bánh xích di chuyển dưới gầm.
Chợt, chân ga Thiết Giáp Ngưu truyền về một tần số rung động cực nhỏ, sắc nét và hoàn toàn xa lạ với cấu trúc cơ học thô sờn của máy xúc. Bảo nhíu mày. Anh cúi gập người xuống, dùng những ngón tay đầy dầu mỡ rà soát dọc theo khe hở của bàn đạp ga.
Một vật thể kim loại siêu nhỏ, chỉ bằng hạt đậu, đang bám chặt vào lò xo hồi vị của bàn đạp ga nhờ lực hút từ tính yếu.
"Hạt định vị từ trường siêu nhỏ của Sentinel..." Quốc Bảo nghiến răng, móng tay bấu chặt cạy mạnh hạt kim loại ra khỏi lò xo. Chất xám khét lẹt của dầu thủy lực nóng bốc lên từ kẽ tay anh.
Đây là thiết bị định vị đặc chủng mà Trương Tấn – gã mật thám giả danh phu mỏ – đã lén lút rải quanh lò rèn và gá vào chân ga của Thiết Giáp Ngưu trong đêm tối. Nếu không nhờ xúc giác nhạy bén phát hiện ra tần số rung rò rỉ của nó, hành tung của anh và toàn bộ dân quân đã phơi bày hoàn toàn trước radar quét của tập đoàn. Bảo dùng đầu kìm bóp nát hạt định vị, nghiền vụn lớp vi mạch Silicon gốm bên trong thành đống cát vụn vô hại.
Sự phản bội luôn găm sâu hơn cả những mảnh đạn rỉ sét.
Bảo đưa tay chạm vào thấu kính nứt nhẹ của chiếc kính hàn điện. Trong tâm trí anh, hình ảnh tờ giấy nợ ghim trên cánh cửa lò rèn bị cháy của cha nuôi Quốc Khánh hiện lên rõ mồn một. Vết mực in nhiệt từ tính chứa các hạt sắt-oxit siêu nhỏ rỉ ra màu đỏ sẫm như máu, mang theo lời đe dọa lạnh gáy của Lão Sẹo Trương: 'Giao nộp lõi Khởi Nghĩa tại Trạm kiểm soát số 3 trước bình minh, hoặc chuẩn bị nhặt xác lão già mù'.
"Cha... hãy đợi con," Quốc Bảo thầm thì, giọng nói khàn nhẹ do hít khói hàn lâu ngày bóp nghẹt lồng ngực anh.
"Bảo! Cẩn thận, phía trước có biến động từ trường mạnh!"
Tiếng nói gấp gáp của Minh Thư vang lên qua bộ đàm tần số ngắn tự chế đeo bên tai anh, rè rè vì nhiễu từ bão cát. Cô đang ngồi bọc lót phía sau xe tải bọc thép 'Tê Giác Sắt' của Văn Đạt.
Quốc Bảo đẩy cần gạt dồn ga. Thiết Giáp Ngưu gia cố Titanium vượt qua khúc cua độc đạo, chính thức tiến vào vành đai tử thần của Trạm kiểm soát Sentinel số 3.
Trước mắt anh, chốt chặn quân sự khổng lồ hiện ra như một con quái thú bằng bê tông cốt thép dày 2m, bọc ngoài bởi những tấm thép hợp kim xám xịt bám đầy bụi rỉ sét. Trên đỉnh tháp canh kiên cố cao mười mét, khẩu súng máy hạng nặng 30mm nòng kép đen ngòm đang chậm rãi xoay hướng. Những hàng rào kẽm gai biên giới tích điện cao áp 10.000V chạy dài hai bên cánh sườn, chặn đứng mọi lối thoát ra Nghĩa địa Vùng Biên Cấm bên ngoài.
Đứng trên đỉnh tháp canh, Đội trưởng Vệ – gã sĩ quan Sentinel với khuôn mặt vuông chữ điền đen nhám đầy sẹo pháo – lạnh lùng hạ ống nhòm quân sự xuống. Gã nhìn thấy chiếc máy xúc rỉ sét bọc giáp Titanium xám xịt đang gầm rú tiến tới, dẫn đầu đoàn người rách nưới của Dân quân tự vệ mỏ Hắc Thổ.
"Lũ phu mỏ ngu xuẩn," Đội trưởng Vệ cười khẩy, tay gạt mạnh chốt an toàn của khẩu súng máy 30mm. "Bắn bỏ toàn bộ! Không để một chiếc xe nào vượt qua ranh giới!"
"ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!"
Khẩu súng máy 30mm trên tháp canh khạc ra những luồng lửa cam rực rỡ xé toạc không gian ban mai. Âm thanh chói tai của đạn pháo nổ giòn giã dội vào vách núi đá từ tính vang lên như sấm sét. Những viên đạn xuyên giáp hạng nặng 30mm lao đi với vận tốc âm thanh, cày nát mặt đất cát rỉ sét, bắn tung lên những cột bụi đá xám xịt.
"NẰM XUỐNG! TÌM CHỖ TRÚN!" Hải Nam gào lên qua loa phóng thanh tự chế, chỉ huy nhóm dân quân mỏ lập tức tản ra sau các khối bê tông và rào chắn cát di động.
Một loạt đạn pháo 30mm găm thẳng vào mui trước của Thiết Giáp Ngưu.
"KENG! KENG! KENG!"
Tiếng kim loại va đập dữ dội vang lên như tiếng búa tạ giã xuống đe rèn. Xung lực va chạm cực mạnh truyền thẳng qua khung sườn thép, dội ngược vào khoang lái cabin không có giảm chấn tự động. Quốc Bảo cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, bả vai đau nhức nhối như bị rạn xương, máu cam lại bắt đầu rỉ ra nơi khóe mũi. Nhưng lớp giáp Titanium rỉ dày 40mm bọc ngoài cabin – kết quả của đêm quyết chiến rèn đúc cùng Đại sư Huỳnh – đã phát huy tác dụng thần kỳ. Những vết đạn pháo 30mm chỉ để lại những vết lõm nung đỏ hồng trên vách thép xám xịt mà không thể xuyên thủng vào bên trong.
[WARNING: SHOCK SENSOR OVERLOAD]
[ARMOR INTEGRITY: 92%]
Dòng chữ cảnh báo màu xanh lục của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS nhấp nháy liên tục trên kính hàn điện của Quốc Bảo.
"Vệ! Trận địa phòng thủ của ngươi không giữ được ta đâu!" Quốc Bảo gầm lên.
Anh nhanh chóng gạt mạnh van phân phối mô-men xoắn thủy lực tay máy bên trái. Hệ thống piston quân sự đạt áp lực 3.000 psi cướp được từ Gia Huy rít lên chói tai, dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực nóng hổi vào cánh tay máy xúc. Quốc Bảo hạ thấp chiếc Gầu xúc thủy lực rỉ sét khổng lồ xuống sát mặt đất, biến chiếc gầu tôi thép bằng nước muối lạnh thành một chiếc khiên chắn động năng khổng lồ che chắn toàn bộ phần kính cabin mỏng manh trước họng súng máy tháp canh.
"Hải Nam! Tạo màn khói ngụy trang!" Quốc Bảo hét vào bộ đàm lậu.
"Rõ! Lũ Sentinel, nếm thử cái này đi!" Hải Nam từ sau rào chắn bê tông đứng thẳng dậy, vác khẩu súng phóng lựu tự chế chế tác từ ống xả xe tải, bóp cò.
"BÙM! BÙM!"
Hai quả lựu đạn khói tự chế nổ tung ngay sát chân tháp canh, giải phóng một đám mây khói bụi than mỏ đen ngòm và cát sắt mịn vàng óng bao phủ toàn bộ tầm nhìn của tháp canh. Súng máy 30mm của Đội trưởng Vệ lập tức bị vô hiệu hóa tầm nhìn tầm xa, những loạt đạn tiếp theo bắn xéo xẹo cày nát các khối đá hông thung lũng mà không thể ghim chặt được Thiết Giáp Ngưu.
"Tăng tốc! Đột phá hàng rào điện!" Quốc Bảo gầm lên.
Anh dùng hai bàn tay trần phồng rộp đẩy mạnh cần gạt di chuyển xích bám lên mức tối đa. Hộp số đồng thau đúc mới lắp khít khao vào hệ truyền động, phát ra tiếng rít cơ học đều đặn, mạnh mẽ mà không hề bị trượt số. Thiết Giáp Ngưu gia cố Titanium lao vọt đi với vận tốc 30km/h – giới hạn di chuyển cực hạn của một cỗ máy xúc cải tiến nặng mười lăm tấn.
D dải xích bám bằng thép mangan cày nát mặt đất cát, càn quét trực diện vào hàng rào kẽm gai biên giới. Những sợi dây thép gai tích điện 10.000V quấn chặt lấy thân xe, xẹt ra hàng vạn tia lửa điện xanh lét tanh tách rợn người. Dòng điện cao áp chạy dọc vách thép cố gắng rò rỉ vào khoang lái, nhưng lớp bạt nhựa đường bọc quanh cabin và xích tiếp địa bằng gầu xúc cắm sát đất đã triệt tiêu hoàn toàn luồng điện, truyền thẳng nó xuống lòng đất cát rỉ sét.
"Hàng rào điện đã đoản mạch! Vượt qua mau!" Minh Thư từ xe tải Tê Giác Sắt hét lớn chỉ huy đoàn xe dân quân bám sát gót Thiết Giáp Ngưu vượt qua lỗ hổng xích thép rách nát.
Thiết Giáp Ngưu gia cố Titanium gầm rú, lưỡi gầu xúc mài sắc chém đứt phăng các cột trụ hàng rào thép, tiến sát đến chân tháp canh của Đội trưởng Vệ trong khoảng cách chưa đầy năm mươi mét.
Đội trưởng Vệ trong khói bụi mù mịt phát hiện ra cỗ máy xúc rỉ sét đã đột phá thành công hàng rào điện, gương mặt gã biến dạng vì kinh hoàng. Gã điên cuồng gạt cần điều khiển hệ thống bẫy phòng thủ ngầm dưới lòng đất.
"Thằng què kiêu ngạo! Ngươi nghĩ Sentinel chỉ phòng thủ bằng súng máy sao? Chết đi!" Đội trưởng Vệ gào lên tàn nhẫn.
"CẠCH! CẠCH! CẠCH!"
Dưới lớp cát rỉ sét vàng óng xung quanh chân tháp canh, hàng loạt tấm thép bảo vệ ngầm đột ngột mở ra. Những thiết bị hình đĩa bọc gốm xám xịt bắt đầu nhô lên, phát ra những tiếng o o rợn người từ trường nén.
[WARNING: HIGH-INTENSITY MAGNETIC FIELD DETECTED]
[DRIVE SYSTEM LOCKED BY MAGNETIC MINES]
Dòng chữ đỏ rực cảnh báo nguy hiểm cực hạn bùng phát trên kính hàn điện của Quốc Bảo.
Toàn bộ hệ thống xích di chuyển của Thiết Giáp Ngưu bỗng nhiên bị khựng lại cứng ngắc như bị đóng đinh vào lòng đất. Lực hút từ trường khổng lồ phát ra từ hệ thống mìn từ trường chôn dưới cát đang khóa chặt toàn bộ khung sườn Titanium nặng mười lăm tấn xuống nền cát rỉ sét, triệt tiêu hoàn toàn khả năng di chuyển của bánh xích. Động cơ diesel rít lên chói tai, khói xám khét lẹt bốc ra mù mịt từ hộp số chịu tải quá mức, nhưng cỗ máy không thể nhích thêm một milimet nào.
Quốc Bảo bị ghim chặt ngay giữa trận địa đầy bẫy mìn từ trường đang bắt đầu đếm ngược kích hoạt dưới gầm xe, đối diện trực diện với họng súng máy 30mm của Đội trưởng Vệ đang từ từ quét khói bụi tìm hướng nhắm bắn thẳng vào khoang lái cabin.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!