Nhạc nềnCyberpunk_City

Tôi Thép Đón Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của hang ngầm Thiết Lõi ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng lúc này lại bị xua tan bởi ánh lửa đỏ rực gầm rú từ lò than mỏ của Đại sư Huỳnh. Mùi than đá cháy khét lẹt quyện với mùi dầu thủy lực nồng nặc tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt đến nghẹt thở. Tiếng lửa reo, tiếng bễ thổi phập phồng vang lên dồn dập như nhịp tim của một con quái thú đang thức tỉnh trong lòng đất.


Quốc Bảo ngồi tựa lưng vào bục đá sát đe rèn khổng lồ. Đôi chân phế tật của anh hoàn toàn vô lực, liệt cứng ngắt sau cơn phản phệ thần kinh từ trận chiến giữ lò rèn hôm trước. Từng cơn đau nhói buốt dọc tủy sống vẫn âm ỉ cào xé, nhưng đôi bàn tay rớm máu, phồng rộp của anh vẫn đang siết chặt chiếc cờ-lê mạ đồng thau – tín vật liên minh mà Hải Yến vừa gửi tặng.


"Mười hai tiếng..." Quốc Bảo khàn giọng nói, giọng anh khản đặc do hít phải khói hàn điện nhiều năm qua. "Chỉ còn mười hai tiếng trước khi bình minh lên. Con phải rèn lại Thiết Giáp Ngưu. Lão Sẹo Trương đang giữ cha... con không thể chậm trễ."


"Thằng ranh con bướng bỉnh!"


Một tiếng quát vang dội như sấm đánh cắt ngang lời anh. Đại sư Huỳnh bước ra từ quầng lửa đỏ, dáng người lực lưỡng vai rộng như tấm phản, lồng ngực trần sạm đen vì bụi đồng và vết bỏng nhiệt xèo xèo. Mái tóc và bộ râu đỏ quạch của ông dựng ngược dưới ánh lửa lò rèn. Ông ném mạnh chiếc búa quai thép nặng trịch xuống đe rèn, tạo ra một tiếng "BOONG" chói tai vang vọng khắp hang ngầm.


"Nhìn lại cái thân xác tàn tạ của mày đi! Đôi chân thì liệt, tay thì bỏng rát, tủy sống thì rệu rã do đồng bộ quá tải. Mày định lái cái đống sắt vụn rách nát đó đi nộp mạng cho quân Sentinel sao?" Đại sư Huỳnh nheo đôi mắt sắc bén đầy vết sẹo nhiệt nhìn Quốc Bảo, giọng nói chứa đựng sự kiêu ngạo nhưng không giấu nổi vẻ xót xa.


"Nếu con không đi, cha Khánh sẽ chết!" Quốc Bảo gầm lên, đôi mắt anh đỏ rực dưới thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện gài trên trán. Anh dùng hai bàn tay trần bấu chặt vào mép đe sắt, cố sức kéo lê nửa thân dưới vô lực của mình lên, rướn người về phía trước. "Cả đời cha Khánh đã hy sinh đôi mắt vì lò rèn này, vì anh em con. Giờ lò rèn đã thành tro bụi, con chỉ còn lại mạng sống của cha. Dù có phải nung chảy tủy sống này vào lò phản ứng, con cũng phải đột phá Trạm kiểm soát số 3!"


Nhìn thấy ngọn lửa bất khuất rực cháy trong mắt chàng trai mười chín tuổi, Đại sư Huỳnh khẽ thở dài, chòm râu đỏ rung lên nhè nhẹ. Ông quay sang đống phế liệu khổng lồ bám đầy dầu mỡ quân sự xanh sẫm – bộ piston thủy lực chịu lực G quân sự cướp được từ cơ giáp của Gia Huy – rồi nói lớn:


"Được! Đã vậy thì hôm nay lão già này sẽ cùng mày chơi một ván bài sinh tử với lũ Sentinel. Tài! Thổi lửa lò than lên mức tối đa cho ta!"


"Dạ!" Cậu bé Tấn Tài mồ hôi nhễ nhại, mặt mũi lấm lem than đen, vội vã bám lấy tay bễ, dùng hết sức lực nhỏ bé của mình để dồn khí nén vào lòng lò. Lửa than mỏ phun ra luồng nhiệt lượng kinh hoàng, nung đỏ rực chiếc lưỡi gầu xúc thủy lực rỉ sét của Thiết Giáp Ngưu đang được gá trên bệ rèn.


Đại sư Huỳnh dùng kẹp sắt khổng lồ nhấc lưỡi gầu xúc đã nung đỏ rực như kẹo kéo đặt lên đe rèn. Ông quay sang Quốc Bảo, ném cho anh một chiếc búa rèn cán gỗ mòn vẹt:


"Bảo! Chống nạng gãy lên cho ta! Mày muốn cứu cha thì tự tay mày phải quai búa tôi luyện nên lưỡi đao cho cỗ máy của mình! Ta sẽ dạy mày kỹ thuật Tôi thép bằng nước muối lạnh của gia tộc rèn Hắc Thổ!"


Quốc Bảo nghiến răng, dùng chiếc nạng gỗ lò xo đã gãy một bên làm điểm tựa, gồng mình đứng thẳng bằng một chân lành lặn duy nhất. Đôi chân liệt run lên bần bật dưới áp lực trọng lượng cơ thể, nẹp sắt của bộ khung xương thô sơ cọ xát vào da thịt đau nhói, rỉ máu. Nhưng đôi tay anh thì không hề run rẩy. Anh giơ cao chiếc búa rèn, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp bả vai và lòng căm hận tột cùng vào cú đập dập nóng bánh răng truyền động.


"CHAANG! CHAANG! CHAANG!"


Tiếng búa quai rền vang dội vào vách hang ngầm Thiết Lõi. Từng tia lửa đỏ hồng bắn ra tung tóe, nhuộm sáng khuôn mặt đẫm mồ hôi và máu cam của Quốc Bảo. Dưới sự chỉ dẫn nghiêm ngặt của Đại sư Huỳnh, anh dập nóng các bánh răng hộp số mới đúc từ vỏ đạn đồng thau 30mm cướp được. Những bánh răng đồng thau đúc thủ công này cần đạt độ chính xác vi mô để khắc phục hoàn toàn hiện tượng trượt số, rơ lỏng khi Thiết Giáp Ngưu tăng ga đột ngột dưới áp lực lực G cực đại.


Ở góc hang ngầm bên kia, Minh Thư – với bả vai rách nát bọc băng gạc trắng còn rớm máu – đang lặng lẽ ngồi trên cabin Thiết Giáp Ngưu. Sử dụng thiết bị định vị quân sự cầm tay, cô cẩn thận căn chỉnh các piston thủy lực chịu lực G quân sự vừa cướp được để tích hợp vào khớp vai trái bị nứt toác của máy xúc. Đôi mắt sắc lạnh của nữ phi công đào tẩu không rời khỏi bóng dáng kiên cường của Quốc Bảo.


"Áp suất của piston quân sự đạt ba ngàn psi, gấp ba lần piston dân dụng cũ," Minh Thư nói lớn qua tiếng búa rèn chát chúa. "Hệ thống điều khiển Khởi Nghĩa-OS đã bypass thành công nhờ chip lậu của Khắc Huy. Nhưng Bảo, cậu phải nhớ, khớp vai mới này chịu được phản lực cực đại từ cú đấm thủy lực, nhưng nếu cậu ép lò phản ứng quá tải vượt ngưỡng mười lăm phần trăm, tủy sống của cậu sẽ bị nung chảy thực sự!"


"Tôi biết rồi!" Quốc Bảo khàn giọng đáp, tay búa vẫn giã xuống đều đặn.


Sau ba tiếng quai búa liên tục không ngừng nghỉ, lưỡi gầu xúc thủy lực rỉ sét đã được rèn dập nóng đạt hình dáng một lưỡi chém khổng lồ sắc bén. Đại sư Huỳnh gật đầu đầy hài lòng, ông dùng kẹp sắt nhấc bổng lưỡi thép nung đỏ rực tiến về phía thùng nước muối lạnh khổng lồ có pha mỡ động vật mỏ.


"Tôi thép! Nhúng nhanh!" Đại sư Huỳnh hét lớn.


Quốc Bảo buông búa, dùng hai tay giữ chặt đầu cáp treo lưỡi gầu xúc, dìm mạnh lưỡi thép nung đỏ vào thùng nước muối lạnh.


"XÈO XÈO! PHÙNG!"


Một luồng hơi nước mặn chát bốc lên mù mịt, bao phủ toàn bộ hang ngầm Thiết Lõi. Tiếng rít dữ dội của thép nung gặp nước muối lạnh vang lên chói tai. Sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột tạo nên một cấu trúc tinh thể cacbon siêu cứng trên bề mặt lưỡi gầu xúc. Kỹ thuật Tôi thép bằng nước muối lạnh đã biến chiếc gầu xúc đất rỉ sét bình thường thành một lưỡi đao sắc bén có độ cứng vượt trội, có thể dễ dàng xẻ đôi giáp composite của dòng cơ giáp Sentinel-M1 mà không sợ mẻ hay nứt vỡ khi va chạm mạnh.


"Thành công rồi..." Tấn Tài reo lên, khuôn mặt nhỏ lấm lem bụi than rạng rỡ nụ cười hy vọng.


Nhưng công việc vẫn chưa dừng lại. Thời gian đang đếm ngược tàn nhẫn. Quốc Bảo tiếp tục dùng súng hàn hồ quang cao áp cầm tay, đốt cháy những que hàn hồ quang chịu nhiệt đặc chủng cực kỳ đắt đỏ để hàn dính các tấm hợp kim Titanium rỉ cướp được từ Gia Huy vào hai bên sườn hông và buồng lái của Thiết Giáp Ngưu.


Tia lửa hàn hồ quang màu xanh lục bắn ra rực rỡ, chiếu sáng cabin máy xúc nứt nẻ. Chiếc kính hàn điện gài trên trán Quốc Bảo liên tục nhấp nháy những dòng mật mã Khởi Nghĩa-OS màu xanh lục nhạt dồn dập:


[UPGRADE DETECTED: TITANIUM-G7 REINFORCED ARMOR]

[HYDRAULIC PRESSURE STATUS: 100%]

[REACTOR POWER: RECHARGING TO 100%]


Đôi bàn tay Quốc Bảo bỏng rát, rớm máu rỉ ra kẽ móng tay do sức nóng của súng hàn hồ quang dội ngược. Nhưng anh không dừng lại. Từng mối hàn Titanium chịu lực G được hoàn thành một cách tỉ mỉ, chắc chắn dưới xúc giác nhạy bén bẩm sinh của năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại. Anh có thể nghe thấy tiếng rên rỉ cơ học của các thớ thép nguội dần, bám chặt lấy khung xương cơ giáp rách nát như những lớp vảy rồng kiêu hãnh.


Đến tiếng thứ mười một của đêm quyết chiến rèn đúc, cỗ máy xúc rỉ sét Thiết Giáp Ngưu đã hoàn toàn lột xác.


Nó không còn là một chiếc máy xúc đất phế thải đơn thuần nữa. Toàn bộ phần cabin và hông xe được bọc trong những tấm hợp kim Titanium rỉ dày 40mm xám xịt đầy vết sẹo chiến tranh. Khớp vai trái được nâng cấp bằng bộ piston thủy lực quân sự sáng loáng, kết nối hoàn hảo với lưỡi gầu xúc tôi cứng sắc bén như đao cưa thủy lực. Hộp số đồng thau đúc mới cứng cáp lắp khít khao vào hệ truyền động xích bám chịu lực G.


Cỗ máy xúc rỉ sét đã nâng cấp thành công lên cảnh giới mới: Thiết Giáp Ngưu gia cố Titanium.


Bình minh bắt đầu rục rịch ló dạng ngoài khe nứt vách đá của thung lũng mỏ Hắc Thổ. Ánh sáng ban mai đỏ rực như máu rọi thẳng vào lòng hang ngầm, phản chiếu lên lớp giáp Titanium xám xịt của Thiết Giáp Ngưu một quầng sáng lạnh lẽo đầy sát khí.


Quốc Bảo dùng hai bàn tay trần phồng rộp kéo lê thân người dưới vô lực của mình bò lên buồng lái. Tấn Tài vội vã chạy lại bọc lót, dùng những sợi cáp đồng rỉ buộc chặt đôi chân liệt của anh vào hai bàn đạp chân ga để cố định cơ thể chịu tải G.


Minh Thư bước đến bên cabin, đưa cho anh chiếc mũ bảo hiểm hàn điện tự chế có gắn các điện cực đồng thau áp sát thái dương. Ánh mắt cô kiên định nhìn anh:


"Đừng chết, Bảo. Cha cậu và cả khu mỏ này đang chờ cậu đột phá biên giới."


Quốc Bảo không nói gì, anh kéo bộ mũ bảo hiểm xuống, áp sát các điện cực vào thái dương.


"Đồng bộ sóng não... kích hoạt!" Quốc Bảo khàn giọng ra lệnh.


"UỲNH!"


Lò phản ứng Khởi Nghĩa rít lên đều đặn, phát ra luồng từ trường màu xanh lục dịu mát bao phủ toàn bộ khoang máy. Thiết Giáp Ngưu gia cố Titanium gầm rú chuyển động, dải xích bám mangan cày nát nền đá hang ngầm, chậm rãi nhưng vô cùng vững chãi bước ra khỏi hang ngầm Thiết Lõi.


Cỗ máy xúc bọc giáp Titanium kiêu hãnh hướng thẳng về phía Trạm kiểm soát số 3 đang mịt mù khói súng phía chân đèo, nơi súng máy hạng nặng 30mm và cơ giáp Bạo Chúa của Vương Hùng đã dàn trận sẵn sàng chờ đón cơn bão khởi nghĩa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!