Nhạc nềnCyberpunk_City

Đáy Sâu Hầm Số 9

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú chói tai của xe tuần tra Sentinel bám đuổi ngoài trạm thu mua vẫn còn ong oang trong đầu Quốc Bảo khi anh bước vào lòng Hầm mỏ sâu số 9. Đêm đó, để cứu em trai Quốc An khỏi bản án lao dịch tử thần, Bảo đã chấp nhận một thỏa thuận tàn khốc với Đốc công Mã – gã cai ngục khét tiếng của phân khu hầm lò bỏ hoang. Anh tình nguyện xuống hầm sâu thay thế em trai, mang theo đôi chân tàn phế và một bên nạng gỗ tự chế còn sót lại.


Không khí dưới lòng đất chật hẹp, ngột ngạt và đặc quánh mùi lưu huỳnh lẫn với bụi quặng Promethium xanh lục. Thứ ánh sáng ma mị rỉ ra từ những vỉa quặng thô bám trên vách đá ẩm ướt không đủ để soi rõ lối đi, chỉ tạo nên những cái bóng méo mó, kỳ dị của những phu mỏ đang còng lưng cuốc đá.


“Cộc... cạch... cộc... cạch...”


Tiếng lò xo giảm chấn từ chiếc nạng gỗ của Quốc Bảo vang lên đều đặn, lạc lõng giữa tiếng búa máy rền vang. Đôi chân tàn phế của anh nhức nhối như bị hàng vạn cây kim châm vào do áp suất không khí tăng cao dưới độ sâu hơn năm trăm mét. Mỗi bước di chuyển trên nền đá dốc trơn trượt là một cực hình. Mồ hôi trộn lẫn bụi than đen ngòm chảy dài trên gương mặt gầy gò, bết vào chiếc kính hàn điện cũ của chú Quốc Hùng mà anh vẫn đeo trên trán.


“Nhanh cái tay lên! Lũ súc vật lười biếng!”


Một tiếng quát thô bạo xé toạc không gian ngột ngạt. Đốc công Mã bước ra từ bóng tối, dáng người đồ sộ như một hộ pháp bọc thép. Gã mặc bộ đồ bảo hộ bằng da trâu dày cộp bám đầy vết quặng độc, tay lăm lăm chiếc roi da bò bện dây cáp thép dài hơn hai mét. Trên đầu roi găm những gai kim loại nhỏ dẫn điện, thỉnh thoảng xẹt ra những tia lửa xanh lét từ nguồn pin Promethium đeo bên hông.


“Đốc công, vách đá phía đông đang rỉ nước muối và có tiếng rít rỗng!” Một phu mỏ già run rẩy tiến lại gần van xin. “Địa chất ở đây đang biến dạng cực kỳ nguy hiểm. Xin ngài cho chúng tôi rút lui sang phân khu an toàn hơn!”


“Bộp!”


Chiếc roi da bện cáp thép quất thẳng vào bả vai người phu mỏ già, tiếng dòng điện giật tanh tách kèm theo tiếng gào thét đau đớn vang lên. Người phu mỏ ngã gục xuống bùn lầy, cơ thể co giật liên hồi.


“Rút lui? Sản lượng phân khu 9 hôm nay chưa đạt một nửa chỉ tiêu của tập đoàn! Kẻ nào dám ngừng tay, tao sẽ ném xác xuống khe nứt cho quặng Promethium ăn mòn!” Mã gầm lên, đôi mắt lồi đỏ ngầu đầy sát khí dưới ánh đèn mũ bảo hộ.


Quốc Bảo chứng kiến cảnh tượng đó, lồng ngực anh nghẹn lại vì phẫn nộ. Anh chống nạng tiến lại gần vách đá phía đông, áp bàn tay đầy vết dầu mỡ của mình lên bề mặt đá ẩm ướt. Anh kích hoạt năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại bẩm sinh.


Xúc giác từ lòng bàn tay truyền về những tín hiệu chấn động vô hình nhưng dồn dập. Sâu trong lòng núi quặng sắt từ tính, những liên kết phân tử kim loại đang bị vặn xoắn cực hạn dưới áp lực nén khổng lồ. Có tiếng rít rỗng rợn người – âm thanh của các hốc khí Promethium sắp sửa bùng nổ địa chất. Nó giống hệt tần số âm thanh kéo đàn nhị mã hóa mà Lão mù A Sáng vẫn thường chơi ở đầu phố để cảnh báo về những tai nạn sập hầm mười năm trước.


“Mọi người dừng lại! Không được đào nữa!” Quốc Bảo hét lớn, giọng khàn đặc vì khói bụi. “Vách đá này sắp sập đổ hoàn toàn! Áp lực quặng từ tính đã vượt ngưỡng chịu đựng của cột trụ bê tông!”


“Thằng què kia! Mày dám tung tin đồn nhảm để trốn việc sao?” Đốc công Mã quay ngoắt lại, gương mặt rỗ tàn nhẫn co rúm lại vì giận dữ.


Quốc Bảo không màng đến đôi chân đau nhức, anh dùng lực tay tì mạnh vào nẹp gỗ, chống nạng đứng chặn ngay đầu chiếc xe goòng chở quặng thô để ngăn không cho phu mỏ đẩy xe vào vùng nguy hiểm. “Tôi là thợ máy! Tôi hiểu cấu trúc chịu lực của kim loại và địa chất mỏ hơn ngài! Nhìn những vết nứt vi mô trên cột giằng thép kia đi, chúng đang bị kéo giãn ra!”


“Mày tìm chết!”


Đốc công Mã điên cuồng vung chiếc roi da bện cáp thép quất mạnh vào đầu Quốc Bảo.


Bằng phản xạ nhạy bén của một thợ máy thực chiến, Quốc Bảo gạt mạnh chiếc nạng gỗ tự chế giảm chấn lên đỡ đòn. Chiếc lò xo giảm xóc dưới nạng co lại cực hạn, hấp thụ xung lực từ cú đánh của Mã và hất văng sợi cáp thép ra ngoài. Nhưng Đốc công Mã đã lường trước, gã kích hoạt công tắc dòng điện cao áp trên tay cầm.


“Xẹt! Đoành!”


Luồng điện từ roi điện cao áp truyền qua lớp nẹp sắt rỉ trên nạng gỗ, kích nổ một xung điện mạnh mẽ. Tiếng nổ chát chúa vang lên, chiếc nạng gỗ tự chế giảm chấn – công cụ di chuyển duy nhất của Quốc Bảo – bị dòng điện cực đại phá hủy cấu trúc gỗ bên trong, gãy đôi làm hai nửa.


Quốc Bảo mất thăng bằng, cơ thể gầy gò đổ sụp xuống mặt đất cát rỉ sét trơn trượt. Anh cố bám lấy sợi cáp tời rỉ sét của máy nâng quặng gần đó để giữ cơ thể không bị rơi xuống khe nứt địa chất sâu hoắm ngay phía sau lưng.


“Rắc!”


Sợi cáp tời rỉ sét quá cũ kỹ, không chịu nổi lực giật đột ngột dưới trọng lượng cơ thể anh, đứt phăng trong tiếng kim loại rách nát chói tai.


“Thằng phế thải bướng bỉnh! Để tao giúp mày xuống đáy hầm lò vĩnh viễn!”


Đốc công Mã cười tàn ác, vung chiếc bốt sắt bọc thép nặng nề thúc mạnh vào lồng ngực Quốc Bảo. Cú đá đầy dã tâm đẩy chàng trai mười chín tuổi mất hoàn toàn điểm tựa, rơi thẳng xuống khe nứt địa chất tối tăm, sâu hoắm bị bỏ hoang mười năm trước.


Cơ thể Quốc Bảo rơi tự do vào bóng tối sâu thẳm, nơi rỉ ra ánh sáng xanh lục kỳ lạ từ một cỗ máy khổng lồ rỉ sét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!