Nhạc nềnCyberpunk_City

Bẫy Săn Của Lão Sẹo Trương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy hầm lò hoang số 9 đặc quánh như hắc ín, chỉ có thứ ánh sáng xanh lục nhạt rò rỉ từ lò phản ứng Khởi Nghĩa của chiếc Thiết Giáp Ngưu là khẽ nhấp nháy, hắt lên những vách đá vôi ẩm ướt những bóng đen kỳ quái. Quốc Bảo nằm gục trên bảng điều khiển thép rỉ sét, lồng ngực anh phập phồng thở dốc, từng hơi thở nóng hổi mang theo mùi khét lẹt của dầu thủy lực cháy và bụi than mỏ cực độc. Đôi chân phế tật của anh hoàn toàn mất đi cảm giác, liệt cứng ngắt như hai khúc gỗ mục sau phản phệ kinh hoàng của trận chiến tại trạm bơm đêm qua. Anh bất lực, cơ thể tàn phế này đang giam cầm ý chí bất khuất của anh trong một cái kén bằng sắt rỉ.


Đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía ngách hầm ngầm phía trên, phá vỡ sự im lặng chết chóc.


"Sư phụ! Sư phụ ơi! Cứu... cứu cha với!"


Tiếng khóc khản đặc của Tấn Tài vang vọng khắp lòng đất tối tăm. Cậu bé mười bốn tuổi lao xuống dốc hầm, trượt ngã nhào trên đống xỉ than rỉ sét, đầu gối và lòng bàn tay rách bươm rớm máu. Nó bò dậy, mặt mũi lấm lem nước mắt và bụi đen, lao đến bấu chặt vào dải xích máy xúc của Thiết Giáp Ngưu, gào lên trong tiếng nấc nghẹn:


"Lò rèn... lò rèn bị đột kích rồi! Bọn thợ săn tiền thưởng... Lão Sẹo Trương dẫn theo một toán người bọc giáp da thú... Chúng phóng hỏa đốt lò rèn! Chúng bắt giữ cha Khánh và em Bảo Ngọc rồi!"


Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Quốc Bảo, khiến tủy sống anh nhói đau như bị kim châm. Đôi mắt anh đỏ rực dưới thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện gài trên trán. Cha nuôi mù lòa Quốc Khánh và đứa em gái nhỏ Bảo Ngọc là tất cả những gì anh còn lại trên cõi đời này, là mỏ neo duy nhất giữ cho linh hồn anh không sa vào thù hận mù quáng. Và giờ đây, chúng đang nằm trong tay những kẻ khát máu săn tiền thưởng.


"Lão Sẹo Trương..." Quốc Bảo nghiến răng đến bật máu môi, vị tanh nồng của máu kích hoạt cơn giận dữ tột cùng trong lồng ngực anh.


Nhưng Thiết Giáp Ngưu đang ở trong trạng thái tồi tệ nhất. Lò phản ứng Khởi Nghĩa chỉ còn vỏn vẹn 5% năng lượng tàn dư. Khớp vai trái của tay máy xúc bị nứt toác hoàn toàn, dầu thủy lực rò rỉ chảy dọc theo vách thép bốc khói khét lẹt. Hộp số đồng thau đúc từ vỏ đạn cũ bị mài mòn rơ lỏng nghiêm trọng, chỉ cần một cú giật ga nhẹ cũng có thể khiến trục truyền động gãy đôi vĩnh viễn.


"Tài... giúp anh... leo lên buồng lái," Quốc Bảo khàn giọng ra lệnh, chất giọng khàn nhẹ do hít khói hàn lâu năm vang lên đầy kiên định.


Cậu bé Tấn Tài nén khóc, dùng hết sức lực nhỏ bé của mình để đỡ lấy bả vai Quốc Bảo. Quốc Bảo dùng hai bàn tay trần phồng rộp rớm máu bấu chặt vào gờ thép cabin, kéo lê thân người dưới vô lực của mình lên. Từng cm di chuyển là một cơn đau thắt ruột gan, nhưng anh không màng đến. Anh chui vào buồng lái chật hẹp, dùng những sợi cáp đồng rỉ buộc chặt đôi chân liệt vào bàn đạp chân ga để cố định cơ thể.


Anh kéo bộ mũ bảo hiểm hàn điện tự chế xuống, áp sát các điện cực đồng thau vào hai bên thái dương.


"Đồng bộ... kích hoạt!" Quốc Bảo gầm lên.


Luồng xung điện từ trường từ lõi Khởi Nghĩa lập tức phóng thẳng vào não bộ anh. Kính hàn điện hiển thị các dòng mã code Khởi Nghĩa-OS màu xanh lục nhạt nhấp nháy liên tục:


[WARNING: REACTOR POWER AT 5%]

[BRASS GEARBOX WEAR: CRITICAL]

[NEURAL OVERLOAD DETECTED - 14%]


Cơn đau đầu búa bổ ập đến, máu cam từ hai hốc mũi Quốc Bảo tuôn ra, nhỏ ròng ròng xuống tấm táp-lô rỉ sét. Nhưng Thiết Giáp Ngưu đã gầm rú trỗi dậy. Hệ thống xích di chuyển nứt nẻ quay cuồng, hộp số đồng thau phát ra tiếng rít khét lẹt chói tai khi cỗ máy mười lăm tấn chậm rãi bò ra khỏi hầm lò hoang số 9, hướng thẳng lên mặt đất.


Khi Thiết Giáp Ngưu đột phá lớp bạt ngụy trang bò vào sân lò rèn, đập vào mắt Quốc Bảo là một cảnh tượng tang thương. Căn nhà gỗ kết hợp lò rèn thủ công – nơi chứa đựng mọi kỷ niệm gia đình ấm áp – đang chìm trong biển lửa đỏ rực. Khói than củi mỏ đen ngòm bốc lên nghi ngút dưới bầu trời đêm đầy bụi sắt vàng óng.


Giữa sân lò rèn rực lửa, Lão Sẹo Trương đứng sừng sững như một bóng ma chết chóc. Gã mặc chiếc áo khoác da sờn rách bám đầy những vết máu khô đen thẫm, khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo dài chéo qua mũi co rúm lại dưới ánh lửa. Trên tay gã là khẩu súng săn lưới điện hạng nặng có tích hợp cảm biến từ trường, gọng súng thép lạnh ngắt đang gí thẳng vào đầu thợ rèn mù Quốc Khánh.


Quốc Khánh quỳ dưới đất cát rỉ sét, lưng còng rạp xuống, đôi mắt mù lòa phủ màng trắng xóa nhắm nghiền. Bên cạnh ông, Bảo Ngọc bé nhỏ mười tuổi bị một tên thợ săn tiền thưởng lực lưỡng giữ chặt bả vai. Những chiếc ốc vít nhỏ màu đồng gài trên bím tóc cô bé lấp lánh phản chiếu ánh lửa, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt nhưng cô bé không hề khóc thành tiếng.


"Thằng què bướng bỉnh! Cuối cùng mày cũng chịu bò ra khỏi hang rác rồi sao?" Lão Sẹo Trương cười lên sằng sặc, giọng nói khàn khàn đầy sự tàn nhẫn vang lên qua tiếng lửa cháy lách tách.


"Thả cha tôi và em gái tôi ra!" Giọng Quốc Bảo vang lên qua loa phóng thanh rè rè của Thiết Giáp Ngưu, tràn ngập sát khí.


"Thả?" Lão Sẹo Trương nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ. "Quản đốc Vương Hùng đã phát lệnh truy nã đỏ mười ngàn Credits cho cái đầu của mày và lõi Khởi Nghĩa kia. Hôm nay, tao sẽ lột sạch cái lõi rỉ sét đó khỏi chiếc máy xúc rác này!"


Không đợi Quốc Bảo kịp phản ứng, Lão Sẹo Trương ra lệnh bằng một cái hất hàm. Từ trong bóng tối của những căn nhà tôn xung quanh, bốn tên thợ săn tiền thưởng bọc giáp da thú bất ngờ xuất hiện. Chúng đồng loạt bóp cò bốn khẩu súng săn hạng nặng, bắn ra bốn mũi tên thép khổng lồ kéo theo những sợi dây cáp điện từ trường.


"UỲNH! UỲNH!"


Bốn mũi tên thép găm chặt vào hai dải xích máy xúc và khung gầm của Thiết Giáp Ngưu. Ngay lập tức, luồng dòng điện cao áp 50.000V phóng ra từ các mũi tên, chạy dọc theo sợi cáp khóa chặt toàn bộ cỗ máy xúc.


"XÈO XÈO!"


Tia lửa điện màu xanh lam rít lên chói tai, bao phủ toàn bộ Thiết Giáp Ngưu. Do máy xúc dân dụng không có hệ thống giảm chấn hay cách điện tự động, dòng điện cao áp 50.000V chạy thẳng qua khung sắt, truyền trực tiếp vào buồng lái và phóng thẳng vào tủy sống của Quốc Bảo thông qua các điện cực đồng thau áp sát thái dương.


"A... A... A!"


Quốc Bảo thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cơ thể phế tật của anh co giật dữ dội trên ghế lái sắt. Đôi chân liệt co rút mạnh mẽ dưới những cơn đau chấn động kinh hoàng, hệ thần kinh vận động ở nửa người dưới bị tàn phá dữ dội, xơ hóa hoàn toàn trong tích tắc. Mắt anh rực lên những tia máu đỏ lòm, dòng máu tươi ấm nóng trào ra từ miệng và mũi, bết chặt vào thấu kính kính hàn điện. Hệ thống thủy lực của Thiết Giáp Ngưu hoàn toàn bị tê liệt, tay máy gầu xúc nứt toác rủ xuống bất động.


"Ha ha! Máy xúc rác thì vẫn chỉ là rác rưởi mà thôi!" Lão Sẹo Trương bước tới, gí họng súng săn lưới điện vào đầu Quốc Khánh mù lòa, chuẩn bị bóp cò kết liễu.


Trong giây phút sinh tử, khi ý thức của Quốc Bảo đang mờ dần đi vì cơn đau quá tải thần kinh cực hạn, lời dạy của ông nội nuôi Quốc Định vang vọng bên tai anh: *"Máy móc không biết nói dối, chỉ có người vận hành chúng phản bội lý tưởng. Con phải luôn giữ cho đôi bàn tay sạch sẽ khỏi máu người vô tội... nhưng tuyệt đối không được gục ngã trước áp bức!"*


Ngọn lửa bất khuất trong lòng thợ máy nghèo bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Anh cắn chặt răng đến mức vỡ nứt, dùng chút sức lực tàn dư cuối cùng của đôi tay phồng rộp gạt mạnh van điều áp phụ trợ.


"Khởi Nghĩa... Quá tải mười lăm phần trăm!" Quốc Bảo gào lên trong máu và nước mắt.


Anh chủ động kích nổ tụ điện phụ trợ đeo hông, tạo ra một luồng xung ngược (reverse surge) từ trường cực đại phóng ra từ lò phản ứng Khởi Nghĩa. Luồng xung điện màu xanh lục bùng phát rực rỡ từ khoang máy Thiết Giáp Ngưu, chạy ngược dọc theo các sợi cáp điện, bứt đứt hoàn toàn bốn mũi tên thép khóa xích.


"ĐOÀNG!"


Vụ nổ từ trường thổi bay toán thợ săn tiền thưởng lùi lại vài bước. Quốc Bảo dồn toàn bộ mô-men xoắn vào cánh tay máy bên phải, điều khiển chiếc gầu xúc thủy lực rỉ sét quét ngang sân rực lửa. Với tốc độ cực nhanh, anh dùng gọng kẹp của gầu xúc khéo léo gạt tên thợ săn đang giữ Bảo Ngọc ra, múc lấy cô bé mười tuổi đặt vào khoang chứa phế liệu an toàn phía sau cabin.


"Ngọc! Trốn kỹ dưới tấm bạt bọc nhiệt!" Quốc Bảo hét lên qua cửa sổ vỡ nứt.


Thấy con tin nhỏ bị cướp mất, Lão Sẹo Trương điên cuồng gầm lên: "Lũ ngu xuẩn! Nổ mìn khói! Bắt lão già đi!"


Quốc Bảo cố gắng điều khiển gầu xúc thủy lực lao tới để kẹp chặt chiếc xe địa hình vũ trang bọc thép của Lão Sẹo Trương. Nhưng ngay lập tức, một loạt mìn khói từ trường chôn dưới cát rỉ bị kích nổ. Một đám mây khói đen đặc bám đầy mạt sắt mịn bốc lên mù mịt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn quang học của kính hàn và làm nhiễu loạn hoàn toàn cảm biến từ trường của Thiết Giáp Ngưu.


Trong màn khói đen đặc, Quốc Bảo bất lực nghe tiếng động cơ xe địa hình gầm rú hoang dại. Tiếng cười tàn nhẫn của Lão Sẹo Trương vọng lại từ xa:


"Thằng què! Muốn cứu lão già mù này thì hãy mang lõi Khởi Nghĩa tới Trạm kiểm soát số 3!"


Màn khói dần tản đi dưới gió đêm lạnh ngắt của đèo Bụi Sắt. Sân lò rèn chỉ còn lại đống tro tàn đổ nát bốc khói âm ỉ. Quốc Bảo ngồi gục trong cabin, hai tay buông lỏng khỏi cần gạt, cơ thể tàn phế của anh hoàn toàn bị liệt cứng, tủy sống bị tổn thương nặng nề sau cú quá tải thần kinh cực hạn. Bảo Ngọc khóc nức nở bò ra từ khoang phế liệu, ôm chặt lấy đôi chân vô lực của anh.


Trên cánh cửa sắt rỉ sét còn sót lại của lò rèn, một tờ giấy nợ bám đầy bụi than được ghim chặt bằng một mũi tên thép rỉ rớm máu. Trên đó, nét chữ viết tay lạnh lùng của Lão Sẹo Trương hiện ra rõ ràng dưới ánh lửa tàn:

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!