Nhạc nềnCyberpunk_City

Rạn Nứt Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh ngày thứ nhất sau trận quyết chiến tại trạm bơm Promethium không mang theo những tia nắng ấm áp, mà chỉ có một quầng sáng màu đồng thau xám xịt, nghẹt thở vì bụi sắt rỉ. Trên khắp các ngả đường dẫn vào khu phố mỏ nghèo của thị trấn Hắc Thổ, những lá cờ tam giác màu đỏ rực của tập đoàn Sentinel đã được dựng lên. Lệnh phong tỏa đỏ chính thức được kích hoạt. Không có tiếng động cơ xe quặng gầm rú, không có tiếng búa máy rền vang, toàn bộ thị trấn mỏ rơi vào một sự im lặng chết chóc, chỉ có tiếng gió hú lạnh ngắt quét qua những mái nhà tôn rỉ sét.


Nhưng đòn hiểm độc nhất của Sentinel không phải là hỏa lực bọc thép, mà là sự bóp nghẹt sinh kế.


Tại bể nước công cộng đầu ngõ xưởng rèn, chiếc vòi sắt thô kệch chỉ còn phát ra những tiếng rít "khẹc, khẹc" khô khốc rồi phun ra vài giọt nước đỏ ngầu màu rỉ sét trước khi tắt lịm. Tào Tháo Mỏ – gã cố vấn đầu hói đầy mưu mô của Vương Hùng – đã hiến kế cắt toàn bộ nguồn tiếp tế nước sinh hoạt của khu phố mỏ nghèo. Chưa dừng lại ở đó, gã còn cho lính tuần tra đổ hóa chất độc vào các giếng nước tự quản vòng ngoài, biến nguồn sống duy nhất của hàng vạn con người nơi đây thành những vũng nước axit sủi bọt xám xịt.


Cái nóng hầm hập của vùng mỏ kết hợp với cơn khát bắt đầu hành hạ những đứa trẻ. Tiếng khóc khản đặc của trẻ con vang lên từ những căn nhà tôn nóng hầm hập như những lò nung thủ công. Sự hoang mang nhanh chóng biến thành nỗi giận dữ, và ngọn lửa giận dữ ấy, dưới sự kích động âm thầm của những kẻ đầu cơ, bắt đầu chĩa thẳng vào lò rèn mù Quốc Khánh.


"Vì thằng què đó! Vì chiếc máy xúc rác rỉ sét của nó mà cả khu mỏ này phải chết khát!"


Một đám đông phu mỏ nghèo khổ, mặt mũi hốc hác, môi nứt nẻ rớm máu, tay cầm những chiếc xô chậu rỗng không, bắt đầu tụ tập trước sân lò rèn. Dẫn đầu là một vài gã phu mỏ nóng nảy bị Lý ác bá giật dây ngầm từ phía sau.


"Giao nộp thằng Bảo ra! Chỉ cần giao nó cho Sentinel, Vương Hùng sẽ mở lại van nước! Chúng ta không thể để cả gia đình mình chết khát vì một thằng què bướng bỉnh!"


Trước thềm lò rèn bám đầy bụi than, thợ rèn mù Quốc Khánh đứng thẳng nương tựa vào chiếc đe sắt. Dáng người ông cao gầy, lưng còng rạp xuống vì những năm tháng quai búa, đôi mắt mù lòa phủ một màng trắng xóa do bỏng nhiệt nheo lại trước ánh sáng chói chang. Trên tay phải của ông, chiếc búa quai thép đen nặng mười lăm ký truyền đời vẫn được nắm chặt, cán gỗ mòn vẹt dấu tay run lên nhè nhẹ nhưng kiên định.


"Các người câm miệng hết cho ta!" Giọng nói khàn đặc nhưng vang dội như tiếng sấm của Quốc Khánh át đi tiếng ồn ào của đám đông. "Ai đã lái chiếc máy xúc đó xuống hầm mỏ sâu số chín để cứu con em các người khỏi vụ sập hầm? Ai đã cướp lại quặng Promethium từ tay đốc công Tiền để chia cho các nhà sưởi ấm trong mùa bão cát? Giờ đây, chỉ vì một đòn hèn hạ của Sentinel, các người lại muốn bán đứng ân nhân của mình sao?!"


Đ đám đông phu mỏ im bặt trước lời răn dạy đanh thép của người thợ rèn mù. Nhưng sự im lặng đó không kéo dài được lâu. Cơn khát và nỗi sợ hãi mất đi sinh kế vẫn là một áp lực vật lý quá lớn, đè nặng lên lồng ngực của những con người nghèo khổ.


Bên trong gian buồng tối tăm của lò rèn, Quốc Bảo ngồi gục trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, hai bàn tay trần phồng rộp dính đầy dầu mỡ nóng bỏng siết chặt lấy nhau. Đôi chân phế tật của anh bị liệt cứng hoàn toàn, mất đi mọi cảm giác sau phản phệ của chấn thương quá tải thần kinh từ trận chiến trạm bơm đêm qua. Anh không thể tự đứng thẳng, không thể bước ra ngoài để đối mặt với những người phu mỏ đang phẫn nộ. Nỗi dằn vặt tự trách dâng lên như một luồng axit ăn mòn tâm trí anh.


"Sư phụ... họ nói đúng. Vì con... mà mọi người phải chịu khổ," Quốc Bảo khàn giọng nói, đôi mắt đỏ rực dưới thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện gài trên trán.


"Bảo, đừng nghe lời kích động của lũ tiểu nhân," Hải Nam bước vào từ cửa sau, vạt áo khoác da sờn rách đầy vết dầu mỡ đen sì. Gã đội trưởng dân quân lực lưỡng đặt mạnh khẩu súng phóng lựu tự chế xuống bàn, nghiến răng nói: "Lũ Sentinel muốn dùng đòn bao vây tâm lý này để bẻ gãy lòng tin của chúng ta. Hải Nam này dù có phải đi cướp xe nước của Sentinel cũng không để ai giao nộp cậu!"


"Không được dùng bạo lực lúc này, anh Nam," Quốc Bảo bình tĩnh ngăn lại. "Sentinel đang chờ chúng ta nổ súng trước để lấy cớ ném bom san phẳng khu phố nghèo này. Chúng ta phải giải quyết nguồn nước trước."


Nói rồi, Quốc Bảo dùng hai tay kéo lê cơ thể vô lực của mình xuống nền đất cát rỉ sét, bò về phía đống phế liệu ở góc lò rèn. Tấn Tài vội vàng chạy lại đỡ lấy bả vai anh, đôi mắt cậu bé mười bốn tuổi đỏ hoe vì lo lắng.


"Tài, giúp anh chuẩn bị than củi mỏ hoạt tính, cát mịn và những tấm bạt lọc hóa chất cũ," Quốc Bảo ra lệnh, giọng nói khàn nhẹ nhưng cực kỳ chuẩn xác trong từng chi tiết kỹ thuật. "Chúng ta sẽ chế tạo hệ thống lọc nước ngầm khẩn cấp."


Trong suốt ba tiếng đồng hồ tiếp theo, Quốc Bảo ngồi bệt dưới đất, đôi tay thiên tài cơ khí của anh chuyển động thoăn thoắt. Anh sử dụng một chiếc vỏ thùng phuy dầu cũ bọc Titanium rỉ, đục lỗ dưới đáy bằng súng hàn hồ quang áp lực thấp, xếp chồng các lớp cát mịn, than củi mỏ được nung đỏ để hoạt hóa, và các tấm bạt lọc chịu nhiệt. Đây là kỹ thuật lọc nước ngầm thô sơ nhưng hiệu quả nhất mà Trần Kế từng dạy anh để xử lý nước muối rỉ rả trong hầm lò.


Khi dòng nước đầu tiên lọc qua hệ thống chảy ra, dù vẫn còn hơi ngả màu vàng nhạt của quặng sắt nhưng nồng độ hóa chất độc hại đã bị trung hòa hoàn toàn. Quốc Bảo tự mình nếm thử một ngụm, vị nước chát mặn bám vào cổ họng khô khốc, nhưng an toàn.


Bà Sáu cứu tế là người đầu tiên bưng bát nước lọc nóng hổi chia cho những đứa trẻ đang sốt vì khát. Sự dịu đi của những tiếng khóc trẻ thơ đã tạm thời dập tắt cơn phẫn nộ của đám đông phu mỏ ngoài sân. Lòng tin rạn nứt tạm thời được hàn gắn bằng sự sáng tạo cơ khí thực tế của Quốc Bảo.


Nhưng bóng tối của sự phản bội vẫn âm thầm bén rễ từ chính những kẻ bên cạnh.


Trong số những phu mỏ tình nguyện giúp bốc vác cát đá để làm hệ thống lọc nước, có một gã đàn ông nhỏ thó, mặc bộ đồ phu mỏ rách nát bẩn thỉu bám đầy bụi than mỏ. Đó chính là Trương Tấn – gã mật thám giả dạng phu mỏ của Sentinel. Trương Tấn luôn tỏ ra nhiệt tình nhất, gã giả vờ bênh vực Quốc Bảo trước đám đông, liên tục miệng nói những lời nghĩa khí để thu thập sự tin tưởng tuyệt đối của Hải Nam và dân quân tự vệ.


Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực những mái nhà tôn rỉ sét bằng một màu máu lạnh lẽo, Trương Tấn âm thầm lùi lại vào góc tối của lò rèn. Đôi mắt một mí gian xảo của gã quét nhanh qua sơ đồ bố trí của căn nhà, ghi nhận vị trí giấu 5 can tinh thể Promethium nén cướp được từ trạm bơm dưới một tấm bạt nhựa đường nóng chảy.


Lợi dụng lúc mọi người đang bận rộn phân phát nước lọc, Trương Tấn lén lút thọc tay vào đế giày rách của mình, rút ra những hạt định vị từ trường siêu nhỏ – thứ thiết bị gián điệp tinh vi của Sentinel. Gã giả vờ cúi xuống phủi bụi sắt bám trên chân ga chiếc máy kéo cũ, nhưng thực chất là lén lút rải các hạt định vị từ trường xung quanh vành đai lối vào lò rèn và hầm ngầm chứa Thiết Giáp Ngưu.


Đêm muộn, thị trấn mỏ Hắc Thổ chìm vào bóng tối đen như mực do hệ thống lưới điện bị Sentinel cắt hoàn toàn. Sự im lặng nghẹt thở bao trùm lấy hang ngầm Thiết Lõi.


Quốc Bảo, không muốn sự hiện diện của mình tiếp tục mang lại tai họa cho gia đình và lò rèn của cha nuôi, quyết định di chuyển xuống hầm lò hoang số 9 – nơi chiếc Thiết Giáp Ngưu rỉ sét đang được cất giấu để kiểm tra lại hệ thống truyền động hộp số đồng thau bị hỏng nặng.


Anh dùng đôi tay rớm máu bám chặt vào các gờ đá, kéo lê cơ thể liệt chân của mình dọc theo đường hầm ngầm tối tăm, ngột ngạt mùi dầu cặn bốc khói. Anh không hề biết rằng, từ trong bóng tối của một ngách đá hẹp phía sau, một bóng người nhỏ thó đang âm thầm bám theo gót chân anh không một tiếng động.


Trương Tấn lẩn khuất trong bóng tối, hơi thở gã nín chặt, đôi mắt sáng lên một tia tham lam tột cùng khi nhìn thấy Quốc Bảo mở cánh cửa sập dẫn xuống khoang lái của Thiết Giáp Ngưu. Lõi năng lượng cổ Khởi Nghĩa trong khoang máy khẽ nhịp đập, rỉ ra một luồng ánh sáng xanh lục dịu nhẹ ma mị phản chiếu lên vách đá rỉ sét.


"Tìm thấy mày rồi, thằng què bướng bỉnh," Trương Tấn thì thầm trong lòng đầy đắc ý.


Gã mật thám chậm rãi lùi lại vài bước, rút chiếc bộ đàm vô tuyến tần số ngắn tự chế giấu trong ngực áo ra. Gã xoay núm tần số về dải quét cực thấp 14MHz để tránh bị dân quân Hải Nam bắt sóng, rồi thì thào vào ống nói:


"Báo cáo Lão Sẹo Trương... Tôi đã định vị được vị trí chính xác của lò rèn và lối xuống hầm ngầm giấu Thiết Giáp Ngưu. Thằng què đang di chuyển xuống hầm lò hoang số chín một mình. Hãy lập trận địa phục kích ngay tại đây trước khi bình minh lên."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!