Bẻ Gãy Cánh Tay Bạo Lực
Thanh kiếm laser cận chiến bọc titan chém xuống, vạch ra một đường sáng chết chóc xé toạc màn đêm bão cát. Luồng năng lượng cao tần màu cam rực rỡ từ lưỡi kiếm nung nóng bầu không khí xung quanh, khiến những hạt cát sắt mịn chạm vào đều bốc cháy thành những tia lửa li ti, đỏ rực như máu. Gia Huy gầm lên điên cuồng trong khoang lái chiếc Sentinel-M1, dồn toàn bộ trọng lượng của cỗ cơ giáp bọc thép vào cú chém quyết định này. Mục tiêu của gã không gì khác ngoài trục xoay thân máy xúc – điểm yếu chí mạng kết nối phần cabin và gầm xích truyền động của Thiết Giáp Ngưu.
Trong buồng lái ngột ngạt nóng bức của Thiết Giáp Ngưu, Quốc Bảo không thể lùi lại. Đôi chân tàn phế của anh bị buộc chặt vào khung ghế sắt bằng những sợi cáp đồng sờn rách, hoàn toàn vô lực. Xúc giác bẩm sinh từ năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại truyền từ vô lăng sắt vào tủy sống anh một tín hiệu cảnh báo lạnh gáy: hệ thống bánh răng đồng thau của hộp số đang rơ lỏng nghiêm trọng, bốc khói khét lẹt. Nếu anh giật cần lùi xe đột ngột, lực quán tính ngược sẽ lập tức bẻ gãy trục truyền động đúc từ vỏ đạn cũ.
"Bảo! Trục xoay của cậu không chịu nổi một đòn cận chiến của kiếm laser đâu!" Tiếng Minh Thư hét lên qua bộ đàm tự chế đeo tai, rè rè vì nhiễu từ bão cát.
"Tôi không lùi!" Quốc Bảo khàn giọng trả lời. Đôi mắt anh đỏ rực dưới thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng gài trên trán. Những dòng mật mã màu xanh lục của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS đang nhấp nháy điên cuồng:
[WARNING: NEURAL OVERLOAD DETECTED - 14%]
[BRASS GEARBOX WEAR: CRITICAL]
[LEFT SHOULDER WELD STRESS: 98%]
Anh không lùi, bởi vì ngay phía sau anh là chiếc xe tải Tê Giác Sắt của Văn Đạt đang bị nghiêng bánh, trên thùng xe là 5 can tinh thể Promethium nén – nguồn sống của cả khu mỏ nghèo Hắc Thổ và là hy vọng duy nhất để chuộc lại lò rèn của cha nuôi Quốc Khánh. Nếu anh lùi, Gia Huy sẽ chém nát chiếc xe tải và thiêu rụi toàn bộ thành quả của họ.
Quốc Bảo đưa ra một quyết định liều lĩnh. Thay vì né tránh, anh chọn cách đối đầu trực diện bằng lực quán tính xoay thân máy cực đại. Anh gạt mạnh cần điều khiển mô-men xoắn của động cơ xích bên phải, đồng thời ngắt hoàn toàn ly hợp xích bên trái.
"CHÉM GẦU XÚC SẮC CẠNH!"
Thiết Giáp Ngưu nặng 15 tấn đột ngột xoay tròn thân máy 360 độ quanh trục xoay rách nát. Lực quán tính khổng lồ từ phần đối trọng thép phía sau cabin được giải phóng, tạo ra một mô-men lực vặn xoắn khủng khiếp. Chiếc gầu xúc thủy lực rỉ sét – vốn đã được Quốc Bảo mài sắc các cạnh kim loại và tôi luyện bằng nước muối lạnh tại lò rèn – quét ngang một đường vòng cung xé gió, chém thẳng vào thanh kiếm laser đang lao xuống.
"KENG... XOẢNG!"
Cú va chạm kim loại cực đại kích nổ một quầng lửa từ trường chói mắt. Thanh kiếm laser bọc titan của Gia Huy va chạm trực diện với lưỡi gầu xúc sắc bén chịu lực G. Sức mạnh động năng thuần túy từ cỗ máy xúc 15 tấn đè bẹp luồng năng lượng cao tần của thanh kiếm. Lưỡi kiếm laser bị bẻ cong, phát ra tiếng rít chói tai rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh năng lượng màu cam bắn tung tóe vào màn đêm.
Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc.
"RẮC... RẮC... UỲNH!"
Mối hàn chịu lực ở khớp vai trái của Thiết Giáp Ngưu – vốn đã bị nứt hở rò rỉ dầu thủy lực từ trận chiến trước – hoàn toàn bị nứt toác dưới phản lực cực đại của cú chém 360 độ. Cánh tay máy xúc bên trái của Thiết Giáp Ngưu gãy lìa, rơi rầm xuống đất cát, phun ra những luồng dầu thủy lực nóng bỏng, đen ngòm như máu xám bốc khói nghi ngút. Cabin Thiết Giáp Ngưu rung lắc dữ dội, hất mạnh Quốc Bảo va đập vào vách kính cabin nứt nẻ. Đầu anh nhói đau, máu cam chảy dài xuống cằm, bết chặt vào lớp bụi than trên mặt.
Tuy nhiên, lực quán tính từ cú xoay tròn vẫn chưa triệt tiêu hết. Lưỡi gầu xúc sắc cạnh của Thiết Giáp Ngưu, sau khi chém gãy thanh kiếm, tiếp tục quét thẳng vào khớp vai phải của chiếc Sentinel-M1.
"XOẠC... RẦM!"
Răng gầu xúc được tôi cứng bằng nước muối lạnh chém ngọt qua lớp giáp composite mỏng bảo vệ khớp vai cơ giáp địch, chặt đứt lìa cánh tay bọc thép bạo lực chứa khẩu súng máy phụ của Gia Huy. Cánh tay cơ khí của chiếc Sentinel-M1 bay vọt ra ngoài, rơi cắm thẳng xuống đất cát rỉ sét.
Chiếc cơ giáp Sentinel-M1 bị mất thăng bằng nghiêm trọng do mất đi một bên tay máy chịu lực, lảo đảo lùi lại vài bước rồi đổ rầm xuống đất, đè sập một mảng tường bê tông trạm bơm. Gia Huy kẹt cứng trong khoang lái méo mó, gào thét thảm thiết qua hệ thống loa ngoài đã bị rè vì chập mạch.
"Hộp số... không được hỏng lúc này!" Quốc Bảo thở dốc, hai bàn tay trần phồng rộp dính đầy dầu mỡ nóng bỏng siết chặt lấy cần gạt. Anh gạt cần điều khiển tay máy phải còn lại, điều khiển chiếc gầu xúc khổng lồ của Thiết Giáp Ngưu lao tới, ghim chặt tấm giáp ngực của chiếc Sentinel-M1 xuống đất cát, khóa cứng hoàn toàn chuyển động của đối thủ.
Từ trong bóng tối của con hẻm nhỏ đầu trạm bơm, Tấn Tài và Thanh Phong nhanh chóng lao ra. Gương mặt cậu bé mười bốn tuổi Tấn Tài tái nhợt vì sợ hãi, nhưng tay vẫn ôm chặt túi dụng cụ cơ khí đa năng. Thanh Phong – gã thợ sửa bo mạch chợ đen – lăm lăm chiếc kìm cắt thủy lực cầm tay.
"Sư phụ! Đội xe tuần tra của Vương Hùng đang tới! Tôi nghe thấy tiếng còi hú ở đầu phố!" Tấn Tài hét lớn, giọng run rẩy.
"Chúng ta chỉ có mười phút trước khi viện binh của Sentinel phong tỏa hiện trường!" Thanh Phong lao tới bên hông chiếc Sentinel-M1 đang nằm bẹp dưới đất, nhanh chóng lật nắp capo bảo vệ gầm xe. "Giao thức tự hủy của dòng M1 đang đếm ngược! Bảng điều khiển của nó đang nhấp nháy đỏ!"
"Tài! Cắm chip bypass vào cổng OBD dưới gầm cho anh!" Quốc Bảo hét lên qua cửa kính cabin hé mở, lồng ngực anh đau nhói vì khói dầu khét lẹt.
Tấn Tài không chút do dự, bò rạp xuống nền đất cát rỉ sét đầy dầu thải trơn trượt. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu bé luồn vào khe hở chật hẹp dưới gầm cơ giáp địch, tìm thấy cổng chẩn đoán OBD bám đầy bụi sắt. Cậu cắm mạnh chiếc Chip bypass Sentinel do Khắc Huy lập trình lậu vào cổng kết nối.
"TÍT... TÍT..."
Tiếng còi báo động tự hủy trong khoang lái của Gia Huy đột ngột tắt ngấm. Màn hình điều khiển của chiếc Sentinel-M1 chuyển từ màu đỏ rực sang màu xanh lục nhạt của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS. Giao thức tự hủy đã bị bypass thành công!
"Không! Lũ chuột mỏ bẩn thỉu! Các người đang làm gì cơ giáp của ta?!" Gia Huy điên cuồng gào thét, đập tay vào vách cabin bọc thép một cách bất lực. Sự kiêu ngạo thường ngày của gã phi công tập sự Sentinel giờ đây hoàn toàn biến thành sự nhục nhã và hoảng sợ tột cùng khi bị lột sạch linh kiện ngay trên con phố bụi bặm trước mắt những phu mỏ nghèo khổ.
"Tháo dỡ khẩn cấp! Nhắm vào các piston khớp gối và mạch điều khiển quân sự!" Quốc Bảo ra lệnh, tay gạt van điều khiển gầu xúc tiếp tục ép chặt ngực đối thủ.
Thanh Phong khởi động chiếc kìm cắt thủy lực, cắt đứt các sợi cáp truyền lực bọc thép bảo vệ khớp gối. Quốc Bảo đưa súng cắt laser tự chế ra ngoài cửa cabin, bóp cò kích hoạt tia laser đỏ cao tần hội tụ tại tiêu cự vi mô. Anh áp sát tia laser vào khe hở khớp gối của chiếc Sentinel-M1, sử dụng kỹ năng Cắt laser điểm yếu.
"XÈO... XÈO... XÈO!"
Tia laser đỏ rực xẹt lửa liên tục, nung chảy các chốt trục truyền lực chính làm bằng hợp kim siêu cứng. Những tiếng kim loại đứt gãy vang lên giòn giã. Chỉ trong vòng chưa đầy năm phút, hai bộ piston thủy lực chịu lực G cực đại – nguyên liệu cốt lõi chịu tải nặng – đã bị cắt rời hoàn toàn khỏi chân cơ giáp địch. Tấn Tài nhanh chóng ôm lấy các piston nóng hổi bỏ vào bao bạt chịu nhiệt.
"Cố tháo lò phản ứng Promethium của nó đi!" Tấn Tài hét lên, tay cố giật nắp bảo vệ lò phản ứng ở lưng cơ giáp.
"Không được! Lò phản ứng bị khóa bảo mật nhiệt lượng tự động! Cố tháo sẽ kích nổ toàn bộ khu phố!" Thanh Phong ngăn lại, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán gã thợ bo mạch. "Lấy mạch điều khiển quân sự và bộ truyền động lực thôi!"
Thanh Phong dùng tuốc-nơ-vít titan cậy mạnh hộp đen điều khiển trung tâm của chiếc Sentinel-M1, giật đứt các cáp nối đồng đỏ nguyên chất.
"UỲNH... UỲNH... UỲNH!"
Tiếng động cơ xe bọc thép hạng nặng của Quản đốc Vương Hùng rầm rập vang lên từ đầu phố, ánh đèn pha halogen quét mạnh qua các vách nhà tôn rỉ sét. Tiếng còi hú dồn dập báo động đỏ toàn thị trấn mỏ Hắc Thổ bắt đầu reo vang réo rắt.
"Rút lui khẩn cấp!" Quốc Bảo gào lên.
Anh ngắt ly hợp tay máy phải, thu hồi chiếc gầu xúc Thiết Giáp Ngưu. Hộp số đồng thau rít lên một tiếng khét lẹt chói tai, trượt bánh răng liên tục khiến cỗ máy xúc rách nát giật mạnh một cái rồi lùi lại. Đôi chân phế tật liệt cứng của anh đau nhức nhối dọc tủy sống do phản lực chấn động truyền qua ghế sắt không giảm chấn.
Hải Nam từ trên xe tải Tê Giác Sắt vẫy tay liên tục: "Bảo! Đi mau! Lũ Sentinel sắp khóa chặt ngõ ra rồi!"
Tấn Tài và Thanh Phong ôm chặt lấy bao bạt chứa linh kiện cướp được, nhảy tót lên thùng xe tải bọc thép của Văn Đạt. Chiếc Tê Giác Sắt gầm rú động cơ, drift một đường ngoạn mục trên cát mỏ ẩm ướt rồi lao vút vào mê cung hẻm tối nghèo khổ của thị trấn.
Quốc Bảo lái Thiết Giáp Ngưu đi lùi, dải xích truyền động nứt nẻ kéo lê trên đất cát rỉ sét, tạo ra những vệt lửa nhỏ xẹt sáng trong đêm tối bão cát. Anh điều khiển cỗ máy xúc rách nát biến mất vào bóng tối của hầm mỏ sâu hoang phế ngay trước khi tiểu đội xe bọc thép của Vương Hùng kịp ập tới trạm bơm.
Nửa tiếng sau, tại sân trung tâm trạm bơm Promethium rực sáng ánh đèn pha dã chiến.
Quản đốc Vương Hùng bước xuống từ chiếc cơ giáp bọc thép hạng trung Bạo Chúa của mình. Khuôn mặt đầy vết rỗ tàn nhẫn của hắn co rúm lại trong cơn giận dữ tột cùng khi nhìn thấy chiếc Sentinel-M1 bọc thép bóng loáng của Gia Huy giờ đây chỉ còn là một đống sắt vụn rách nát, bị lột sạch hai chân, mất cánh tay bạo lực và hộp đen điều khiển trung tâm.
Gia Huy đang quỳ dưới đất cát rỉ sét, mặt đầy vết máu và nước mắt nhục nhã: "Quản đốc... là chiếc máy xúc rỉ sét đó... Thằng què thợ máy đã cướp sạch linh kiện của tôi..."
"LŨ CHUỘT MỎ VÔ DỤNG!"
Vương Hùng gầm lên điên cuồng. Hắn vung chiếc roi điện cao áp đập nát vách kính cabin chiếc Sentinel-M1 đổ nát, bắn ra hàng vạn tia lửa điện xanh lét. Cơn thịnh nộ của gã quản đốc tham lam đạt đỉnh điểm khi biết 5 can tinh thể Promethium nén vô giá cũng đã biến mất cùng đoàn xe tị nạn.
Hắn quay sang tên cố vấn mưu mô đang đứng khúm núm phía sau, nghiến răng ra lệnh:
"Truyền lệnh của ta đến tất cả các trạm gác và chợ đen vùng biên! Phát lệnh TRUY NÃ ĐỎ cấp độ cao nhất nhắm vào tên thợ máy phế tật Quốc Bảo và chiếc máy xúc rỉ sét của hắn! Treo thưởng mười ngàn Sentinel-Credit cho bất kỳ kẻ nào mang được đầu của nó về đây! Ta muốn san phẳng cái lò rèn rách nát của gia đình nó trong vòng hai mươi tư giờ tới!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!