Nhạc nềnCyberpunk_City

Kế Hoạch Đột Kích Trạm Bơm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy toàn bộ thị trấn mỏ Hắc Thổ. Tiếng gió rít qua những khe hở của các mái nhà tôn rỉ sét vang lên những âm thanh u uất, lạnh ngắt. Từ khi Sĩ quan kỹ thuật Tôn Thất ra lệnh cắt toàn bộ lưới điện dân dụng để truy tìm nguồn năng lượng lậu, thung lũng mỏ như rơi vào một kỷ băng hà nhân tạo. Không có điện, các máy sưởi trung tâm ngưng hoạt động, hơi lạnh từ lòng đất đá vôi bốc lên buốt giá. Tiếng trẻ con khóc thút thít vì lạnh, tiếng ho khàn đặc của những phu mỏ nhiễm bụi phổi, và cả những lời oán thán nhen nhóm bắt đầu lan rộng trong các con hẻm nghèo.


Trong hang ngầm Thiết Lõi, bầu không khí cũng nghẹt thở không kém. Quốc Bảo ngồi gục đầu trong cabin của Thiết Giáp Ngưu. Đôi chân phế tật của anh lạnh ngắt, hoàn toàn mất cảm giác dưới gầm ghế sắt nứt nẻ. Anh phải dùng hai sợi dây cáp đồng sờn cũ buộc chặt đùi mình vào khung gầm để giữ cơ thể không bị đổ nhào mỗi khi máy rung lắc. Kính hàn điện của chú Quốc Hùng gài trên trán nhấp nháy những dòng mật mã xanh lục nhạt từ hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS.


[REACTOR POWER AT 4%]

[BRASS GEARBOX WEAR: CRITICAL]


Nguồn năng lượng tàn dư chỉ còn 4%. Mỗi lần anh khẽ gạt cần điều khiển, hệ thống bánh răng đồng thau của hộp số lại phát ra tiếng rít khét lẹt, khô khốc. Những răng đồng đúc thủ công từ vỏ đạn cũ đã bị mài mòn rơ lỏng nghiêm trọng sau cú húc lật xe bọc thép hôm trước, giờ đây chỉ cần một áp lực nhẹ cũng có thể khiến trục truyền động gãy đôi.


"Bảo, chúng ta không thể chờ chết thế này được," Hải Nam bước vào hang, thân hình vạm vỡ của gã đội trưởng dân quân bọc trong chiếc áo khoác da sờn rách đầy vết dầu mỡ. Gương mặt gã sạm đen vì bụi than, đôi mắt rực lên ngọn lửa giận dữ. "Lũ Sentinel đã chặn nguồn nước ấm, cắt sạch điện. Lò rèn của cha Khánh đã nguội ngắt từ chiều. Nếu không có điện sưởi và năng lượng sạc lại lò phản ứng, người già và trẻ con trong khu phố nghèo sẽ không sống nổi qua đêm bão cát này."


Quốc Bảo siết chặt bàn tay phồng rộp lên vô lăng sắt. Anh dằn vặt tột cùng. Chính hành động sạc lò phản ứng Khởi Nghĩa của anh đã gián tiếp kéo theo tai họa cắt điện cho cả thị trấn. Ám ảnh về đôi bàn tay sạch sẽ không dính máu người vô tội mà ông nội Quốc Định từng răn dạy lại vang lên trong đầu anh. Nhưng nhìn về phía góc hang, nơi Bảo Ngọc đang cố thổi chút tàn than sưởi ấm cho người cha nuôi mù lòa Quốc Khánh, Quốc Bảo biết mình không thể lùi bước.


Anh nhớ lại tờ giấy nợ thế chấp lò rèn mà tên Biện Lý đã ép cha anh ấn dấu vân tay. Khi chạm tay vào tờ giấy đó hôm trước, năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại của anh đã phát hiện ra một sự thật: vết mực in nhiệt chứa các hạt sắt-oxit siêu nhỏ – thứ mực từ tính kỹ thuật số chỉ có ở văn phòng Sentinel dùng để giả mạo chữ ký. Để bóc trần trò lừa đảo đó và chuộc lại lò rèn trước hạn chót ba ngày đang đếm ngược, anh cần năng lượng. Anh cần sạc đầy Thiết Giáp Ngưu.


"Hải Nam, chúng ta sẽ đột kích Trạm bơm Promethium trung tâm của Sentinel," Quốc Bảo khàn giọng nói, chất giọng khàn nhẹ do hít khói hàn lâu năm vang lên đầy quyết đoán.


"Cậu điên rồi sao?" Hải Nam trợn mắt. "Nơi đó được bảo vệ bởi hàng rào điện cao áp mười lăm ngàn vôn và hệ thống tháp canh laser tự động!"


"Tôi biết cách vô hiệu hóa chúng," Quốc Bảo chỉ tay vào Cuốn sổ tay cơ khí Trần Kế đang mở trên đùi. "Trần Kế đã vẽ lại sơ đồ lưới điện của trạm bơm. Hệ thống phòng thủ tự động bằng laser phụ thuộc hoàn toàn vào một cột điện nguồn độc đạo phía sau trạm. Nếu chúng ta giật sập cột điện đó, hệ thống laser sẽ bị mù trong vòng năm phút trước khi máy phát dự phòng kịp khởi động. Văn Đạt sẽ lái chiếc xe tải quặng 'Tê Giác Sắt' làm mồi nhử ở cổng chính để thu hút lính gác ngoài. Anh và dân quân sẽ phối hợp bọc lót tầm xa. Tôi sẽ lái Thiết Giáp Ngưu đột nhập từ phía sau."


Một tiếng rưỡi sau, chiến dịch đột kích bắt đầu dưới màn đêm đen kịt của thung lũng mỏ.


"Tê Giác Sắt" của Văn Đạt gầm rú lao thẳng vào vành đai ngoài của trạm bơm, cố tình rú ga tạo ra những luồng khói đen mù mịt và tiếng nổ ống bô chát chúa. Hệ thống đèn pha halogen của trạm bơm lập tức quét về hướng chiếc xe tải. Tiếng còi báo động rít lên, lính gác Sentinel xả súng máy răn đe.


"Bắn!" Hải Nam gầm lên.


Từ các hốc đá vôi xung quanh, dân quân tự vệ mỏ Hắc Thổ đồng loạt nổ súng phóng lựu tự chế từ ống xả động cơ xe tải. Những quả lựu đạn phế liệu nổ tung, tạo ra màn khói bụi mù mịt và những tiếng nổ đanh gọn, thu hút toàn bộ sự chú ý của lực lượng an ninh Sentinel về phía cổng chính.


Ở phía sau trạm bơm, trong bóng tối tĩnh mịch rực lên ánh sáng xanh lục ma mị phát ra từ các bồn chứa Promethium lỏng khổng lồ, Thiết Giáp Ngưu lặng lẽ bò tới. Hộp số đồng thau rên rỉ ken két dưới gầm máy. Quốc Bảo cắn chặt răng, cố nén cơn đau buốt ở tủy sống khi cố sức gạt cần điều khiển tay máy trái.


"Rầm!"


Gầu xúc thủy lực rỉ sét của Thiết Giáp Ngưu vươn ra, cắm phập vào cột điện nguồn bằng thép bọc bê tông phía sau trạm. Quốc Bảo tăng ga tối đa, dồn 4% năng lượng tàn dư cuối cùng vào hệ thống piston thủy lực. Tiếng xích sắt máy xúc quay cuồng bắn ra bụi đá trắng xóa.


"RẮC... XOẢNG!"


Cột điện nguồn bị giật sập hoàn toàn, kéo theo hàng loạt tia lửa điện xanh lét bắn ra tung tóe. Ngay lập tức, hệ thống tháp canh laser tự động trên vành đai trạm bơm tắt ngấm ánh sáng quét đỏ, rủ xuống bất động.


"Thành công rồi!" Tấn Tài từ phía sau buồng lái reo lên, tay khẽ siết chặt chiếc cờ-lê nhỏ.


Nhưng chướng ngại vật tiếp theo là hàng rào điện cao áp 15.000V bao quanh bồn chứa. Dòng điện cao áp chạy dọc các sợi cáp thép phát ra tiếng o o rợn người. Hải Nam từ phía sau lao tới, gầm rú dùng búa xích thủy lực đập phá cửa thép trạm bơm hòng đột nhập, nhưng cú đập cực mạnh chỉ tạo ra tiếng "boong" điếc tai và những vết móp nhẹ trên lớp hợp kim gia cố chịu lực của Sentinel.


"Tránh ra, Hải Nam! Cửa thép bọc titan gốm, búa thủy lực không phá nổi đâu!" Quốc Bảo hét lớn qua bộ đàm.


Anh điều khiển Thiết Giáp Ngưu tiến lên. Trước đó, anh đã nhờ Tấn Tài dùng những tấm thảm cao su lưu hóa tháo từ lốp xe cẩu đá cũ để quấn chặt quanh lưỡi gầu xúc rỉ sét làm lớp cách điện thủ công.


"XOẸT... XOẸT... PHỰT!"


Gầu xúc thủy lực được bọc cao su của Thiết Giáp Ngưu bổ thẳng xuống hàng rào điện cao áp. Dòng điện mười lăm ngàn vôn giật mạnh, tạo ra những luồng sét nhỏ xẹt dọc cánh tay máy xúc, nung đỏ lớp xích sắt bọc ngoài. Nhưng nhờ lớp cao su cách điện dày cộp, dòng điện cao áp bị triệt tiêu hoàn toàn, không thể truyền vào hệ thống mạch điện của lò phản ứng Khởi Nghĩa. Lưỡi gầu xúc sắc cạnh chém đứt phăng hàng rào thép gai trong một cú giật mạnh.


Quốc Bảo nhanh chóng áp sát bồn chứa Promethium lỏng. Anh rút Thiết bị cắt laser tự chế – đầu cắt tháo từ máy khoan đá cũ – đấu nối trực tiếp với nguồn năng lượng của Thiết Giáp Ngưu. Tia laser đỏ cao tần hội tụ xẹt lên rực rỡ, nung chảy chiếc khóa van bọc thép dày của bồn chứa trong vòng chưa đầy ba mươi giây.


Dòng quặng lỏng Promethium xanh lục tinh khiết bắt đầu phun ra cuồn cuộn, rực sáng ma mị trong bóng tối của trạm bơm. Luồng năng lượng lỏng phát sáng phản chiếu lên khuôn mặt đầy mồ hôi và muội than của Quốc Bảo, chiếu sáng rực rỡ cả khoang cabin Thiết Giáp Ngưu. Tấn Tài nhanh tay đưa 5 chiếc can chứa tinh thể nén vào dưới vòi xả để hứng lấy nguồn năng lượng vô giá.


"Sắp đầy rồi, sư phụ!" Tấn Tài hét lớn giữa tiếng rít của van xả.


"ĐOÀNG!"


Một tiếng nổ chói tai vang lên từ phía cổng chính. Một quả pháo cơ giáp găm thẳng vào chiếc xe tải "Tê Giác Sắt" của Văn Đạt, hất văng chiếc xe bọc thép sang một bên. Mảnh pháo bay tung tóe găm vào bạt xe, khiến hai dân quân tự vệ mỏ bị thương, máu đỏ nhuộm bạt xám.


Từ trong bóng tối rực rỡ ánh đèn pha halogen, một cỗ cơ giáp bọc thép Sentinel-M1 bóng loáng, mang phù hiệu phi công tập sự màu xám sáng từ từ tiến ra chắn lối thoát duy nhất của trạm bơm. Đó là Gia Bảo.


"Lũ chuột nhắt phố mỏ!" Giọng nói vênh váo, kiêu ngạo của Gia Bảo vang lên qua hệ thống loa phát thanh của chiếc Sentinel-M1. "Các người nghĩ có thể qua mặt được lực lượng an ninh của Sentinel sao? Một chiếc máy xúc rác rỉ sét và lũ phu mỏ què quặt dám đột kích trạm năng lượng quân sự? Hôm nay, tao sẽ nghiền nát tất cả các người thành sắt vụn!"


Họng súng pháo tự động 12.7mm trên cánh tay bọc thép của chiếc Sentinel-M1 xoay tròn, phát ra luồng ánh sáng laser đỏ định vị chết chóc khóa chặt vào cabin của Thiết Giáp Ngưu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!