Sóng Quét Của Tôn Thất
Bóng tối dưới lòng hang Thiết Lõi đặc quánh mùi ozone, mùi khói khét của nhựa đường và cả mùi máu tanh rỉ ra từ khóe môi Quốc Bảo. Trên bàn đá mổ dập nóng, Minh Thư nằm bất động, lồng ngực phập phồng thở dốc sau khi chiếc vòng nô lệ thần kinh bị gãy đôi. Vết bỏng sém đen trên bờ vai cô vẫn còn bốc lên những làn khói mỏng, nóng hổi và mang theo mùi khét lẹt của da thịt bị dòng điện hồ quang cao áp thiêu rụi. Lâm Viết nhanh tay rút phăng những cây kim châm cứu bằng hợp kim dẫn điện, dập tắt luồng điện rò rỉ cuối cùng trước khi nó kịp nung chảy tủy sống của cô.
Quốc Bảo ngồi gục trong cabin Thiết Giáp Ngưu. Đôi chân phế tật của anh liệt cứng hoàn toàn dưới gầm ghế sắt, mất hết cảm giác như hai khúc gỗ mục. Cơn chấn thương quá tải thần kinh từ việc đồng bộ sóng não thô sơ vẫn đang tàn phá não bộ anh bằng những cơn đau nhói buốt dọc tủy sống. Anh đưa bàn tay trần run rẩy, dính đầy muội than và dầu mỡ, quệt đi dòng máu cam đang chảy dài xuống cằm. Kính hàn điện của chú Quốc Hùng gài trên trán anh nhấp nháy những dòng mật mã hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS màu xanh lục, phản chiếu lên vách kính cabin nứt nẻ.
[WARNING: REACTOR POWER AT 4%]
[BRASS GEARBOX WEAR: CRITICAL]
[NEURAL OVERLOAD DETECTED]
"Hộp số đồng thau... hỏng nặng rồi," Quốc Bảo khàn giọng nói, chất giọng khàn nhẹ đặc trưng của người hít khói hàn lâu năm vang lên đầy mệt mỏi. Anh có thể cảm nhận được qua xúc giác bẩm sinh của mình, hệ thống truyền động lực dưới gầm Thiết Giáp Ngưu đang rên rỉ. Những bánh răng đồng thau đúc lại sau cú húc xe bọc thép hôm trước đã bị mài mòn rơ lỏng nghiêm trọng, bốc khói xám khét lẹt. Cỗ máy mười lăm tấn này giờ đây chỉ còn là một khối sắt vụn bất động với 4% năng lượng tàn dư.
Tấn Tài lo lắng bám chặt vào dải xích máy xúc rỉ sét, khuôn mặt lấm lem dầu mỡ tái nhợt: "Sư phụ, chúng ta phải làm sao đây? Hộp số hỏng, năng lượng cạn, mà cái luồng sáng đỏ ngoài kia..."
Đúng lúc đó, bảng điều khiển của Thiết Giáp Ngưu đột ngột nhấp nháy đèn đỏ liên tục. Một luồng tín hiệu nhiễu điện từ trường mạnh mẽ bắt đầu xâm nhập vào lòng hang. Trên màn hình quét thô sơ, những vạch sóng dao động điên cuồng, báo hiệu một đợt quét từ trường tầm cao cực mạnh đang rà soát từ thung lũng mỏ Hắc Thổ xuống tận các ngóc ngách sâu nhất dưới lòng đất.
Cách đó không xa, tại trạm điều hành của chi nhánh Sentinel, Sĩ quan giám sát kỹ thuật Tôn Thất đang đứng trước màn hình hiển thị 3D của siêu máy chủ giám sát năng lượng. Gã mặc bộ áo choàng kỹ sư Sentinel màu xám xịt phẳng phiu, mắt phải đeo chiếc kính phân tích quang phổ liên tục nhảy số. Đôi bàn tay gầy guộc của gã gõ nhanh trên bàn phím điều khiển, lạnh lùng quan sát biểu đồ hao hụt điện năng của thung lũng mỏ.
"Lượng điện năng hao hụt tại khu vực rìa thung lũng tăng đột biến 15% trong vòng mười phút qua," Tôn Thất lầm bầm, giọng nói máy móc và vô cảm. "Có kẻ đang sạc một nguồn năng lượng Promethium lậu với mật độ từ trường cực cao dưới lòng đất. Triển khai tiểu đội drone trinh sát số 3, quét toàn bộ dải hồng ngoại và từ trường tại khu vực hang ngầm rìa phố mỏ."
Theo lệnh của Tôn Thất, ba chiếc drone trinh sát hạng nhẹ của Sentinel từ trên tháp canh lao vút vào màn đêm, phát ra tiếng vo vo rợn người. Những luồng ánh sáng đỏ rực từ ống kính quét hồng ngoại của chúng bắt đầu lướt sát qua các khe nứt vách đá vôi, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nhiệt lượng nào rò rỉ từ lò phản ứng Khởi Nghĩa.
Trong hang ngầm, không khí căng thẳng dâng lên tột độ. Thành Công, gã thợ điện chợ đen lập dị, đang hớt hải chạy vào, tay cầm chiếc kìm cách điện và vài đoạn cáp đồng rỉ: "Chết dở rồi Bảo ơi! Tôn Thất đang cho drone quét nhiệt trực diện vào vách đá phía trên hang. Nếu lò phản ứng Khởi Nghĩa phát ra dù chỉ một chút bức xạ nhiệt, cả lũ chúng ta sẽ bị lộ trong vòng ba giây!"
Quốc Bảo cắn chặt răng, cố nén cơn đau búa bổ trong đầu. Anh nhìn sang Minh Thư vẫn đang kiệt sức trên bàn mổ, rồi nhìn Bảo Ngọc đang run rẩy ôm lấy cha nuôi Quốc Khánh mù lòa trong góc tối. Anh không thể để Sentinel phát hiện ra nơi này.
"Thành Công, đấu nối tắt mạch sạc từ pin Promethium cầm tay đeo hông của ta vào tụ điện phụ trợ của máy xúc ngay lập tức!" Quốc Bảo ra lệnh, giọng kiên định dù cơ thể đang run lên vì lạnh. "Chúng ta phải triệt tiêu hoàn toàn dòng điện rò rỉ. Sạc chậm ở mức tối thiểu để giữ dòng điện dưới ngưỡng phát hiện của máy quét."
"Nhưng sạc tắt như thế sẽ làm cháy khối pin dự phòng duy nhất của cậu đấy!" Thành Công hét lên, nhưng tay đã thoăn thoắt bấm cáp.
"Cứ làm đi! Không còn thời gian nữa!" Quốc Bảo gầm nhẹ.
Bên ngoài hang, một chiếc drone trinh sát của Sentinel đã lướt sát đến khe nứt vách đá đứng. Ánh sáng đỏ hồng ngoại của nó quét qua những bụi xương rồng rỉ sét, từ từ rọi xuống mặt đất cát vàng óng.
Lê Sứt, cậu bé lang thang sứt môi, đang ngồi giả vờ chơi bắn bi đất sét ngay đầu hẻm ngụy trang. Đôi mắt lém lỉnh của cậu bé liếc nhìn chiếc drone đang bay lơ lửng cách đầu mình chỉ vài mét. Cậu bé khẽ rùng mình trước luồng gió lạnh từ cánh quạt drone thổi xuống, nhưng bàn tay nhỏ thó đã âm thầm luồn vào túi áo bạt, siết chặt lấy chiếc súng cao su tự chế cực mạnh.
Cậu bé biết, nếu để chiếc drone này lọt vào sâu thêm một mét nữa, nó sẽ quét trúng vách kính cabin của Thiết Giáp Ngưu. Lê Sứt hít một hơi thật sâu, đặt viên bi đất sét nung cứng vào miếng da bọc của súng cao su, kéo căng sợi dây cao su bện từ ruột lốp xe tải cũ.
"PHỰT!"
Viên bi đất sét lao vút đi với một lực bắn chuẩn xác kinh hoàng.
"XOẢNG!"
Một tiếng vỡ nát chói tai vang lên giữa đêm tĩnh mịch. Ống kính cảm biến quang học của chiếc drone đi đầu bị vỡ vụn hoàn toàn, bắn ra những mảnh thủy tinh và tia lửa điện nhỏ. Chiếc drone mất phương hướng, loạng choạng xoay tròn trên không trung trước khi phát ra tiếng còi báo động lỗi hệ thống.
"Báo cáo! Drone số 1 bị mất tín hiệu quang học do va chạm vật lý chưa xác định!" Tiếng nhân viên kỹ thuật báo cáo vang lên trong tai nghe của Tôn Thất.
Tôn Thất nheo mắt phải dưới kính phân tích: "Quét từ trường hai chiếc còn lại ở công suất tối đa. Có kẻ đang cố tình quấy rối."
Trong hang ngầm, tiếng còi báo động của drone ngoài hẻm vọng vào khiến tim ai nấy đều thắt lại. Quốc Bảo biết chiếc drone thứ hai và thứ ba sẽ ập đến ngay lập tức. Anh gạt cần điều khiển tay máy, khàn giọng gọi: "Tài! Thành Công! Mau giúp ta phủ các tấm bạt nhựa đường nóng chảy bọc dầu thải lên Thiết Giáp Ngưu!"
Tấn Tài và Thành Công liều mạng lao ra, kéo những tấm bạt nhựa đường thô dày, bốc mùi hăng hắc nồng nặc quấn chặt lấy khoang động cơ và buồng lái của Thiết Giáp Ngưu. Những tấm bạt này được quét một lớp dầu thải bôi trơn công nghiệp lạnh, tạo thành một lớp cách nhiệt thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả, hấp thụ hoàn toàn bức xạ nhiệt hồng ngoại phát ra từ lò phản ứng Khởi Nghĩa đang nhấp nháy.
Cùng lúc đó, Thành Công cắm phập hai đầu cáp đồng vào khối Pin Promethium cầm tay đeo bên hông Quốc Bảo.
"KÍCH... KÍCH..."
Dòng điện cao áp từ khối pin dự phòng chạy thẳng vào tụ điện phụ trợ, phát ra những tiếng rít điện từ chói tai. Quốc Bảo cố gắng dùng súng hàn hồ quang cao áp tạo ra một luồng tia lửa điện mạnh nhằm phát sóng nhiễu phá tần số quét của drone. Nhưng ngay khi anh bóp cò, bảng điều khiển của Thiết Giáp Ngưu lập tức báo lỗi đỏ lòm. Tần số quét của Sentinel quá cao và đã được mã hóa quân sự chuẩn quy, súng hàn điện tự chế hoàn toàn bất lực.
"Không phá sóng được! Nó đang quét thẳng vào gầm mecha rồi!" Thành Công hét lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.
Quốc Bảo nhìn dòng điện từ pin Promethium đang sụt áp nhanh chóng. Nếu tiếp tục sạc, dòng điện rò rỉ sẽ biến Thiết Giáp Ngưu thành một ngọn đuốc sáng rực trên radar của Tôn Thất. Trong giây phút sinh tử, Quốc Bảo đưa ra quyết định liều lĩnh. Anh dùng tay trần giật phăng sợi cáp đấu nối tiếp địa lậu, ép dòng điện từ pin Promethium chạy ngược vào mạch bảo vệ tự hủy của chính khối pin.
"XOẸT... UỲNH!"
Một tiếng nổ điện nhỏ vang lên ngay bên hông Quốc Bảo. Khối pin Promethium cầm tay quý giá của anh chập cháy mạch khẩn cấp, bốc lên một luồng khói đen kịt và tắt ngấm hoàn toàn dòng điện. Sự hy sinh của khối pin dự phòng đã triệt tiêu lập tức luồng điện rò rỉ rách nách ngay khi chiếc drone thứ hai lướt qua khe nứt vách đá.
Tia quét hồng ngoại màu đỏ rực của drone Sentinel quét chậm rãi qua lớp bạt nhựa đường nóng chảy lạnh ngắt bọc dầu thải. Trên màn hình của Tôn Thất, khu vực hang ngầm chỉ hiển thị một màu xanh lam lạnh lẽo của đá vôi ẩm ướt, hoàn toàn không có dấu vết nhiệt lượng hay từ trường của mecha.
"Không phát hiện nguồn nhiệt Promethium lỏng dưới lòng đất," nhân viên kỹ thuật báo cáo. "Chỉ có dấu vết nhiệt lượng sinh hoạt thông thường của khu dân cư nghèo."
Tôn Thất đứng im lặng trước màn hình 3D. Chiếc kính phân tích quang phổ trên mắt gã phản chiếu ánh sáng xanh lét. Gã không tin vào kết quả này. Trực giác lạnh lùng của một kỹ sư quân sự cho gã biết, lượng điện năng hao hụt bất thường kia không thể tự dưng biến mất.
"Lũ phu mỏ phế thải ở khu phố nghèo đang âm thầm che giấu thứ gì đó," Tôn Thất khàn giọng ra lệnh, giọng nói mang theo sự tàn nhẫn tuyệt đối của tập đoàn áp bức. "Nếu chúng muốn dùng lưới điện dân dụng để sạc lén năng lượng lậu... ta sẽ cắt đứt huyết mạch của chúng. Ra lệnh cho trạm phát điện trung tâm: Cắt hoàn toàn nguồn điện lưới dân dụng của toàn bộ khu phố mỏ nghèo Hắc Thổ ngay lập tức. Hãy để chúng tự lộ diện khi không còn điện sinh hoạt và sưởi ấm giữa mùa bão cát này."
Trong lòng hang Thiết Lõi, tiếng còi báo động của drone ngoài hẻm lùi dần rồi tắt hẳn. Chiếc drone bị hỏng của Lê Sứt đã được cậu bé nhanh tay kéo giấu vào đống lốp xe rỉ sét. Quốc Bảo thở hắt ra một hơi, gục đầu vào vô lăng Thiết Giáp Ngưu, cơ thể anh rã rời, đôi bàn tay phồng rộp run bần bật vì kiệt sức.
Nhưng niềm vui thoát hiểm ngắn ngủi nhanh chóng bị dập tắt.
"RẮC... RẮC..."
Tiếng rơ-le điện lưới dân dụng ngoài phố mỏ đồng loạt nhảy áp vang lên khô khốc. Qua vách kính cabin nứt nẻ, Quốc Bảo bàng hoàng nhìn những ánh đèn neon leo lét của khu phố mỏ nghèo đồng loạt tắt ngấm, chìm vào một màu đen đặc quánh và lạnh lẽo của đêm đông thung lũng mỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!