Người Thầy Lính Đào Tẩu
Minh Thư nghiến răng đến bật máu môi, họng súng laser trong tay cô không hề run rẩy trước trán Quốc Bảo. Tia sáng đỏ định vị từ nòng súng rọi thẳng vào giữa hai chân mày của anh, nóng hổi và mang theo mùi chết chóc lạnh lùng của quân đội Sentinel.
Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt của buồng lái Thiết Giáp Ngưu, bầu không khí đông cứng lại như băng. Tiếng rỉ rả của nước muối từ trần hang vách đá vôi nhỏ xuống vỏ thép máy xúc phát ra những âm thanh "tóc, tóc" đều đặn, càng làm tăng thêm sự nghẹt thở của cuộc đối đầu. Dưới gầm mecha, hộp số đồng thau đúc lại sau trận chiến kịch liệt vẫn đang rít lên từng hồi ken két khô khốc, tỏa ra làn khói xám khét lẹt mùi dầu cháy và đồng nóng chảy. Mắt xích truyền động bị nứt nhẹ của Thiết Giáp Ngưu xộc xệch bám vào nền đất hang ẩm ướt, tựa như một con thú rỉ sét đang kiệt quệ chút hơi tàn cuối cùng.
"Cô... cô làm cái gì thế hả? Sư phụ tôi vừa cứu cô mạng sống đấy!" Tấn Tài từ dưới đất hét lên, khuôn mặt lấm lem dầu mỡ của cậu bé mười bốn tuổi tái nhợt vì hoảng sợ, hai tay run rẩy bấu chặt vào dải xích máy xúc.
Lâm Viết vẫn đứng điềm tĩnh bên cạnh bàn mổ đá dập nóng. Gã y sĩ chợ đen khẽ đẩy gọng kính tròn ố vàng, tay vẫn cầm bộ kim châm cứu bằng hợp kim dẫn điện dính đầy vết máu đen và dầu Promethium. Gã nhìn thẳng vào họng súng laser của Minh Thư, giọng nói lạnh lùng không chút gợn sóng:
"Nếu muốn nổ súng, cứ tự nhiên. Nhưng ta khuyên cô nên nhìn kỹ xung quanh trước khi bóp cò. Thuốc ức chế chấn động thần kinh ta vừa tiêm chỉ giúp cô ổn định nhịp tim trong mười phút. Chiếc vòng nô lệ thần kinh trên vai cô đang rò rỉ điện từ trường cực nặng. Nếu không có ta găm kim tiếp địa, tủy sống của cô sẽ bị nung chảy trước khi tia laser của cô kịp xuyên thủng sọ thằng bé."
Minh Thư khẽ liếc nhìn những sợi cáp đồng rỉ nối từ các cây kim trên cổ mình xuống vũng nước muối dưới nền hang. Đôi mắt sắc lạnh của cô khẽ dao động, nhưng họng súng vẫn khóa chặt trán Quốc Bảo. Cô nghiến răng, giọng khàn đặc do chấn động lực G tàn phá lồng ngực:
"Lũ thợ máy rác rưởi các người... là tay sai của Vương Hùng? Hay là thợ săn tiền thưởng muốn bắt tôi để lĩnh mười vạn Sentinel-Credits?"
Quốc Bảo im lặng. Anh không hề né tránh họng súng. Đôi mắt anh, ẩn sau thấu kính tối màu của chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng gài trên trán, bình thản đến lạ kỳ. Anh khẽ thở hắt ra, lồng ngực đau nhói do nhiễm độc khói dầu cặn từ trận thoát chạy đêm qua. Đôi chân phế tật liệt cứng của anh co quắp vô lực dưới gầm ghế sắt buồng lái, hoàn toàn bất động.
"Nếu chúng tôi là tay sai của Sentinel, cô đã không tỉnh lại trên chiếc bàn mổ đá này," Quốc Bảo khàn giọng nói, chất giọng khàn nhẹ đặc trưng của người hít khói hàn lâu năm. "Nhìn ra phía sau cabin đi. Cô có thấy cỗ máy này giống thứ gì của tập đoàn không?"
Minh Thư khẽ liếc mắt qua vách kính cabin nứt nẻ. Dưới ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, ma mị tỏa ra từ Lõi năng lượng cổ Khởi Nghĩa lắp dưới mặt táp-lô, cô bàng hoàng nhận ra những đường nét thô mộc, rỉ sét của chiếc máy xúc đất dân dụng. Nhưng ẩn dưới những tấm tôn rách nát và lớp bạt nhựa đường ngụy trang, những điểm hàn nối cơ học tối mật khớp nối hoàn hảo với hệ thống truyền động lực hạng nặng.
Cô gái sững sờ. Đôi mắt ngắn cá tính của cô co rút lại khi nhìn thấy ký hiệu bánh răng lửa bị cào xước một nửa khắc chìm trên vách thép buồng lái. Đó là di sản của phiến quân mười năm trước.
"Đây... đây là..." Minh Thư thốt lên, họng súng laser trong tay cô khẽ hạ xuống vài milimet. "Thiết Giáp Ngưu? Cỗ máy tiên phong của thủ lĩnh phiến quân mỏ? Làm sao một thằng què như mày lại có được nó?"
"Trần Kế đã giấu nó dưới hầm mỏ sâu số 9," Quốc Bảo trả lời, anh khẽ dịch chuyển đôi bàn tay trần bỏng rát bấu vào mép ghế lái để giữ thăng bằng cho cơ thể tàn phế. "Nó là đống sắt vụn duy nhất giúp chúng tôi sống sót trước họng pháo của Trần Đại. Và bây giờ, chúng tôi cần cô, một phi công đào tẩu thực thụ, để dạy cách điều khiển nó trước khi cả thị trấn bị phong tỏa đỏ bóp nghẹt."
Minh Thư nhìn chằm chằm vào Lõi Khởi Nghĩa đang nhịp đập ánh sáng lục nhạt ở mức năng lượng tàn dư 4%. Sự dằn vặt hiện rõ trên khuôn mặt bết máu khô của cô. Một cựu phi công quân sự kiêu hãnh của Sentinel, giờ đây lại phải thỏa hiệp với một thợ máy nghèo phế tật chân trong một căn hang ngầm ẩm ướt.
"Hợp tác?" Minh Thư khẽ cười lạnh, thu khẩu súng lục laser vào ống tay áo rách nát. "Mày thậm chí còn không đứng thẳng nổi bằng đôi chân của mình, làm sao có thể chịu được phản lực thủy lực khi Thiết Giáp Ngưu tăng ga? Mày sẽ chết vì chấn động lực G trước khi chạm vào được cần gạt số."
"Tôi có khung xương hỗ trợ chân tự chế," Quốc Bảo chỉ tay xuống bộ khung sắt quấn quanh đùi và bắp chân đang bị hỏng hóc vật lý hoàn toàn, vỡ van khí nén sau trận chiến trước. "Và tôi có năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại bẩm sinh. Tôi có thể nghe thấy tiếng rên rỉ của các khớp nối trước khi chúng bị gãy trục. Tôi chỉ cần cô dạy cách đồng bộ sóng não thô sơ để biến Thiết Giáp Ngưu thành đôi chân của mình."
Minh Thư im lặng hồi lâu. Cô nhìn sang Trần Kế đang ho khan trong bóng tối góc hang, rồi nhìn Tấn Tài đang ôm Bảo Ngọc bảo vệ ở góc đá. Sức nóng từ chiếc vòng nô lệ thần kinh găm sâu vào đốt sống cổ của cô lại nhói lên, truyền một luồng điện đau đớn chạy dọc sống lưng khiến cô khẽ quỵ xuống vũng nước muối.
"Được rồi," Minh Thư nghiến răng, ánh mắt cô rực lên một quyết tâm liều lĩnh. "Ta sẽ dạy mày kỹ thuật Đồng bộ sóng não thô sơ. Nhưng đổi lại, mày phải dùng súng hàn hồ quang cao áp của mày để tháo bỏ chiếc vòng nô lệ này ra khỏi vai ta. Nếu không, trong vòng hai mươi tư giờ nữa, Sentinel sẽ kích hoạt tự hủy nung chảy tủy sống của ta từ xa."
"Thỏa thuận thành công," Quốc Bảo gật đầu.
Cuộc huấn luyện bắt đầu ngay lập tức giữa lòng hang ngầm Thiết Lõi lạnh lẽo. Minh Thư yêu cầu Quốc Bảo đeo bộ mũ bảo hiểm hàn điện tự chế có gắn các điện cực đồng thau áp sát vào hai bên thái dương. Các sợi cáp đồng rỉ nối từ mũ bảo hiểm được đấu nối trực tiếp vào bảng mạch điều khiển của lò phản ứng Khởi Nghĩa thông qua Chip bypass lậu của Khắc Huy.
"Kích hoạt lõi năng lượng ở mức từ trường nhẹ," Minh Thư đứng tựa vào cabin mecha, khàn giọng chỉ dẫn. "Đừng dùng chân ga cơ học. Chân của mày đã phế, nếu cố đạp ga bằng lực cơ học thông thường, hệ thống van thủy lực rơ lỏng sẽ giật mạnh và tông sập vách hang ngầm này ngay lập tức. Mày phải dùng sóng não để ra lệnh cho dòng chảy dầu thủy lực chạy trong tay máy xúc."
Quốc Bảo nhắm mắt lại. Anh chạm bàn tay đầy vết dầu mỡ và muội than hàn vào khung sắt cabin, kích hoạt năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại. Anh gạt công tắc kích khởi lò phản ứng Khởi Nghĩa.
Một luồng xung động điện từ mờ nhạt màu xanh lục bùng phát, chạy dọc theo các sợi cáp đồng truyền vào não bộ Quốc Bảo. Ngay lập tức, một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ ập đến. Đầu óc anh quay cuồng, tủy sống rung lên bần bật dưới áp lực từ trường chưa tương thích với hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS. Máu mũi bắt đầu rỉ ra, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống thấu kính kính hàn.
"WARNING: PILURAL NEURAL STRAIN OVER LIMIT!" - Dòng code màu xanh lục nhấp nháy điên cuồng trên kính hàn của chú Quốc Hùng.
"Đừng chống cự!" Minh Thư hét lớn, cô lao đến bấu chặt lấy bả vai Quốc Bảo. "Điều phối nhịp thở của mày theo nhịp piston thủy lực dưới gầm mecha! Nghe tiếng rít của bơm dầu, coi dòng chảy dầu thủy lực nóng hổi kia như dòng máu trong huyết quản của mày!"
Quốc Bảo cắn chặt răng đến bật máu môi, cố chịu đựng cơn chấn thương quá tải thần kinh đang tàn phá não bộ. Anh hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi hình ảnh thị giác bị nhòe đi, chỉ tập trung toàn bộ xúc giác vào tiếng rung động kim loại truyền từ khung xe.
Tiếng rít khét lẹt của hộp số đồng thau bị mài mòn, tiếng dầu thủy lực rò rỉ xèo xèo ở khớp vai trái, tiếng xích nứt nhẹ... tất cả hiện lên trong tâm trí anh rõ ràng như một bản đồ cấu trúc cơ học sống động.
Sóng não quá tải của anh bắt đầu dịu lại, được ức chế hiệu quả nhờ liều thuốc giảm chấn thần kinh mà Lâm Viết đã tiêm phòng hờ trước đó. Dưới sự điều phối nhịp thở nhịp nhàng theo nhịp piston của Minh Thư, Quốc Bảo khẽ cử động ngón tay trỏ trên cần gạt tay máy xúc trái.
"RÍT..."
Chiếc Gầu xúc thủy lực rỉ sét khổng lồ của Thiết Giáp Ngưu từ từ nhấc lên khỏi mặt đất hang ẩm ướt. Nó chuyển động một cách mượt mà, chính xác đến từng milimet, không còn những cú giật nảy giãy giụa như trước. Cánh tay máy xúc khổng lồ khẽ lướt qua khoảng không, dừng lại ngay sát mép bàn đá mổ một cách nhẹ nhàng như một bàn tay người thực thụ.
"Mày... mày thực sự làm được rồi," Tấn Tài đứng bên cạnh kinh ngạc lẩm bẩm, đôi mắt tròn xoe đầy sùng bái nhìn sư phụ.
"Bây giờ đến lượt mày thực hiện lời hứa," Minh Thư thở dốc, khuôn mặt cô tái nhợt vì kiệt sức. Cô chậm rãi nằm sấp xuống bàn đá dập nóng, để lộ bờ vai thon gọn nhưng đầy sẹo chiến tranh, nơi chiếc vòng nô lệ thần kinh bằng hợp kim titan đang găm chặt vào ba đốt sống cổ trên.
Quốc Bảo khẽ gật đầu. Anh điều khiển Thiết Giáp Ngưu xoay thân máy xúc một góc ba mươi độ. Khớp xoay thân máy rít lên ken két do hộp số đồng thau bị mài mòn khô khốc, nhưng nhờ sự đồng bộ sóng não, anh giữ cho cỗ máy mười lăm tấn đứng vững không một tiếng rung lắc.
Anh cầm lấy khẩu Súng hàn hồ quang cao áp tự chế, kết nối trực tiếp với nguồn pin Promethium cầm tay đeo bên hông.
"Tài, cầm lấy giẻ dầu lau sạch bụi sắt bám trên thấu kính cảm biến quang học của Thiết Giáp Ngưu cho ta," Quốc Bảo ra lệnh qua bộ đàm cabin. "Lâm Viết, chuẩn bị kim tiếp địa. Khi ta nổ súng hàn, dòng điện hồ quang cực đại có thể gây chập mạch vòng nô lệ, cô lập dòng điện ngược ngay lập tức!"
"Đã sẵn sàng," Lâm Viết lạnh lùng cầm chặt hai sợi cáp đồng tiếp địa.
Quốc Bảo kéo kính hàn xuống mắt. Anh bóp cò súng hàn hồ quang cao áp. Một tia lửa hàn màu xanh lục rực rỡ, chói mắt bùng phát giữa lòng hang tối, tỏa ra nhiệt lượng cực đại nung chảy lớp keo polymer bảo mật bọc ngoài chốt khóa của chiếc vòng nô lệ.
"XÈO... XÈO..."
Mùi ozone cháy khét lẹt hòa lẫn với mùi da thịt bị bỏng nhiệt bốc lên nghi ngút. Minh Thư nghiến chặt răng đến bật máu môi, hai tay bấu chặt vào mép bàn đá mổ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cô không hề rên rỉ một tiếng, dù cơn đau từ dòng điện chập mạch đang tàn phá hệ thần kinh của cô dữ dội.
"Giữ nguyên dòng hàn, Bảo! Chốt khóa titan đang nóng đỏ rồi!" Trần Kế hét lớn từ bóng tối.
Quốc Bảo tập trung tinh thần cao độ qua xúc giác bàn tay bấu vào cần gạt. Anh cảm nhận được từng rung động nhiệt lượng cực nhỏ chạy dọc theo lưỡi hàn. Bằng một động tác dứt khoát và khéo léo thiên tài của một thợ rèn mỏ, anh thúc mạnh mũi súng hàn vào điểm yếu chịu lực của chốt khóa vỡ nứt.
"XOẠCH!"
Chiếc vòng nô lệ thần kinh bằng hợp kim titan gãy đôi, bắn ra những tia lửa điện xanh lam cuối cùng rồi rơi rầm xuống nền hang ngập nước muối, tắt ngấm hoàn toàn ánh sáng đỏ bảo mật. Lâm Viết nhanh tay giật phăng các cây kim châm cứu, dập tắt luồng điện rò rỉ kịp thời.
Minh Thư đổ ụp xuống bàn đá mổ, thở hổn hển, bờ vai cô sém đen vết bỏng nhiệt nhưng đôi mắt cô lại ngập tràn một sự giải thoát tự do kiêu hãnh chưa từng có. Vết sẹo hình bánh răng bị đốt cháy trên lưng cô giờ đây đã hoàn toàn sạch bóng khỏi xiềng xích của Sentinel.
Cô chậm rãi ngồi dậy, lau đi vệt máu trên trán, nhìn Quốc Bảo đang ngồi kiệt sức trong cabin Thiết Giáp Ngưu với dòng máu cam chảy dài bên má.
"Mày là một thợ máy quái kiệt, thằng què," Minh Thư khẽ mỉm cười, giọng nói của cô đã bớt đi phần lạnh lùng, thay vào đó là sự công nhận thực thụ của một chiến binh dành cho đồng minh. "Bây giờ, hãy chuẩn bị đi. Sentinel sẽ không để chúng ta yên ổn dưới lòng đất này lâu đâu."
Ngay khi cô vừa dứt lời, trên bảng táp-lô nứt nẻ của Thiết Giáp Ngưu, một tín hiệu nhiễu điện từ trường lạ đột ngột nhấp nháy đỏ liên tục, báo hiệu một đợt quét từ trường tầm cao cực mạnh đang từ thung lũng mỏ quét dần xuống sâu dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!