Nhạc nềnCyberpunk_City

Trạm Trú Ẩn Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít ken két rùng rợn phát ra từ dưới gầm cabin của Thiết Giáp Ngưu. Mỗi lần Quốc Bảo gạt nhẹ cần số, hộp số đồng thau đúc lại nóng lên, tỏa ra một làn khói xám đục ngầu, khét lẹt mùi dầu cháy và đồng nóng chảy. Cú húc trực diện lật nhào chiếc xe bọc thép của Trần Đại ở hẻm trước đã vắt kiệt chút lực tàn cuối cùng của cỗ máy xúc rỉ sét. Một bên xích truyền động bằng thép mangan đã nứt nhẹ một mắt chịu lực, xộc xệch chực chờ đứt tung sau mỗi vòng quay bánh chủ động. Trong buồng lái ngột ngạt, Quốc Bảo cắn chặt môi để ngăn những tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra ngoài. Đôi chân phế tật của anh hoàn toàn mất đi cảm giác, liệt cứng ngắt dưới sàn sắt lạnh lẽo. Dòng điện từ trường từ lò phản ứng Khởi Nghĩa quá tải vẫn đang âm ỉ tàn phá tủy sống anh, gây ra những cơn co thắt cơ học đau đớn dọc bả vai và sống lưng.


"Sư phụ... khói dày quá, em không nhìn rõ đường nữa!" Giọng Tấn Tài vang lên qua khe hở phía sau cabin, khàn đặc vì khói bụi. Cậu bé đang ôm chặt lấy Bảo Ngọc trong khoang chứa phế liệu, dùng một tấm bạt chịu nhiệt rách nát để che chở cho cô bé mười tuổi khỏi những tàn lửa đỏ rực đang bắn ra từ ống xả động cơ.


"Bám chắc vào, Tài. Chúng ta sắp đến rìa khu phố mỏ nghèo rồi," Quốc Bảo khàn giọng trả lời qua bộ đàm cabin. Anh phải kéo chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng xuống sát mắt. Trên thấu kính tối màu, những dòng cảnh báo màu xanh lục của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS liên tục nhấp nháy, báo hiệu lò phản ứng chỉ còn vỏn vẹn 4% năng lượng.


Cát bụi sắt rỉ vàng óng của thị trấn mỏ Hắc Thổ bị bão từ cuốn bay, đập rầm rập vào vách kính cabin nứt nẻ. Trong bóng tối chập choạng của rạng sáng, Quốc Bảo điều khiển Thiết Giáp Ngưu luồn lách qua những con hẻm chật hẹp, nơi những mái nhà tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau như những chiếc vảy cá xám xịt. Lệnh phong tỏa đỏ của Trần Đại đã bắt đầu kích hoạt. Tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra Sentinel vang vọng từ phía xa đầu dốc núi, những luồng đèn pha quét mạnh mẽ cắt đôi màn đêm đầy bụi bặm.


Khi Thiết Giáp Ngưu bò sát qua vùng rìa hoang phế giáp ranh giữa khu phố mỏ nghèo và bãi rác thải công nghiệp, năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại của Quốc Bảo chợt giật nảy. Thông qua xúc giác truyền từ dải xích di chuyển dưới đất, anh cảm nhận được một tần số rung động điện từ cực lạ, không phải là tiếng xích xe bọc thép Sentinel, cũng không phải tiếng búa đập của dân quân. Đó là một nhịp đập năng lượng Promethium nén dồn dập, nhưng đang yếu dần, đi kèm với tiếng rít rò rỉ khí gas cao áp.


"Có thứ gì đó vừa rơi xuống ở bãi cát rỉ phía trước," Quốc Bảo lầm bầm. Anh gạt cần số, điều khiển Thiết Giáp Ngưu rẽ qua một đống lốp xe cẩu khổng lồ bỏ hoang.


Dưới hố cát rỉ sét sâu hoắm, một chiếc kén cứu hộ quân sự hình bầu dục bọc gốm cách nhiệt của Sentinel đang nằm nghiêng ngả, bốc khói trắng nghi ngút. Lớp vỏ gốm công nghệ cao vốn bóng loáng giờ đây đã nứt toác từng mảng lớn do chấn động va chạm cực mạnh từ trên cao rơi xuống. Dầu thủy lực quân sự màu xanh lục rò rỉ ra ngoài, gặp cát nóng bốc lên mùi ozone cháy khét lẹt.


Quốc Bảo điều khiển Thiết Giáp Ngưu tiến lại gần. Qua vách kính cabin méo mó của chiếc kén cứu hộ, anh bàng hoàng nhìn thấy một dáng người thon gọn đang nằm bất động. Đó là một cô gái mặc bộ đồ bay bó sát màu xám tro rách nát, mái tóc ngắn cá tính bết chặt vào vệt máu khô trên trán. Trên vai áo sờn rách của cô vẫn còn sót lại phù hiệu phi công quân sự của Sentinel đã bị cào xước một nửa. Cô đang thở thoi thóp, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới áp lực của vết thương rò rỉ năng lượng từ chiếc vòng nô lệ thần kinh bị cháy xém trên lưng.


"Sư phụ, đó là phi công của Sentinel!" Tấn Tài thò đầu ra ngoài, kinh ngạc hét lên. "Chúng ta phải chạy đi thôi, quân tuần tra sẽ theo vết quét nhiệt của chiếc kén này đến đây mất!"


Quốc Bảo nhìn chằm chằm vào cô gái bị thương. Lời răn dạy của ông nội Quốc Định quá cố vang lên trong tâm trí anh: *"Thợ máy chân chính không bao giờ quay lưng lại với một sinh mạng đang thoi thóp trước mặt máy móc."* Hơn nữa, chiếc vòng nô lệ thần kinh trên vai cô gái đang rò rỉ ra những luồng điện từ trường rách nát, trùng khớp với những sơ đồ mạch điện cổ mà anh từng thấy thoáng qua trong cuốn sổ tay của Trần Kế. Cô gái này không phải là lính tuần tra thông thường, cô là một phi công đào tẩu.


"Không thể bỏ mặc cô ấy được, Tài. Giúp ta mở nắp kén!" Quốc Bảo quyết định.


Anh tắt động cơ Thiết Giáp Ngưu để tiết kiệm 4% năng lượng cuối cùng. Đôi chân phế tật liệt cứng khiến anh không thể tự bước xuống đất. Anh đành dùng hai tay trần bỏng rát bấu vào mép cửa cabin, rướn người ra ngoài và ném cho Tấn Tài chiếc nạng gỗ tự chế giảm chấn đã bị Hắc Hổ đập gãy đôi trước đó.


"Dùng phần nẹp sắt chịu lực ở thân nạng, nạy mạnh vào khe hở thủy lực của nắp kén!" Quốc Bảo chỉ dẫn khẩn cấp.


Tấn Tài nhanh nhẹn nhảy xuống hố cát rỉ. Cậu bé thọc phần nẹp sắt sắc nhọn vào khe hở của nắp kén cứu hộ bọc gốm tản nhiệt kém. Cậu dùng hết sức bình sinh bẩy mạnh, nhưng hệ thống khóa điện từ của Sentinel quá chặt. Tiếng còi hú của xe tuần tra Sentinel lúc này đã vang lên rõ mồn một ngay phía trên đỉnh dốc đá, cách họ chưa đầy năm trăm mét. Ánh đèn pha của chúng quét qua các vách tôn rỉ sét, tạo nên những bóng ma nhảy múa chập chờn.


"Không được rồi sư phụ! Khóa thủy lực bị kẹt chết rồi!" Tấn Tài mồ hôi đầm đìa, lo lắng hét lên.


"Tránh ra!"


Quốc Bảo nghiến răng, áp sát thái dương vào điện cực mũ bảo hiểm hàn. Anh kích hoạt lò phản ứng Khởi Nghĩa, dồn dòng năng lượng tàn dư vào cánh tay máy trái thủy lực của Thiết Giáp Ngưu. Chiếc Gầu xúc thủy lực rỉ sét khổng lồ rít lên xé gió, bổ thẳng xuống mép nắp kén cứu hộ với một lực đập nghẹt thở. Cú va chạm kim loại chát chúa bắn ra hàng vạn tia lửa điện rực rỡ. Lưỡi gầu xúc mài sắc tôi nước muối bập mạnh vào chốt khóa thủy lực, bẻ gãy hoàn toàn hệ thống van áp suất của chiếc kén.


"Cạch!"


Nắp kén bật mở, giải phóng một luồng hơi nóng hầm hập mùi Promethium độc hại. Quốc Bảo nhanh chóng điều khiển tay máy xúc khéo léo gắp lấy Minh Thư ra ngoài, đặt cô nằm lên khoang chứa phế liệu phía sau bên cạnh Bảo Ngọc đang run rẩy.


"Tài! Lấy tấm bạt nhựa đường nóng chảy bọc kín chiếc kén cứu hộ lại ngay!" Quốc Bảo ra lệnh khẩn cấp qua cửa kính cabin.


"Hả? Để làm gì hả sư phụ?" Tấn Tài ngơ ngác.


"Chiếc kén bọc gốm tản nhiệt rất kém, nó đang tỏa nhiệt lượng cực cao giữa đêm lạnh. Drone quét nhiệt của Tôn Thất sẽ phát hiện ra vị trí của nó trong vòng mười giây nữa! Phải bọc bạt nhựa đường kết hợp nước muối lạnh để hấp thụ hoàn toàn bức xạ nhiệt, đưa nhiệt độ bề mặt của nó về bằng với nhiệt độ của đất cát rỉ xung quanh! Mau lên!"


Tấn Tài lập tức hiểu ra chiến thuật cơ học của sư phụ. Cậu kéo tấm bạt nhựa đường dày cộp bọc dầu thải, phủ kín hoàn toàn chiếc kén cứu hộ, rồi dội thêm một gáo nước muối lạnh từ bình chứa tản nhiệt của máy xúc lên trên. Lớp bạt nhựa đường bốc lên tiếng "xèo xèo" nhỏ, lập tức đông cứng lại, khóa chặt mọi bức xạ nhiệt hồng ngoại bên trong.


Chỉ ba giây sau, tiếng rít chói tai của một chiếc drone trinh sát Sentinel vang lên ngay trên đỉnh đầu họ. Luồng ánh sáng đỏ rực từ cảm biến hồng ngoại của nó quét qua quét lại bãi cát rỉ, dừng lại trên đống bạt nhựa đường ngụy trang trong vài nhịp thở. Nhờ lớp bạt cách nhiệt hoàn hảo, chiếc drone AI không phát hiện ra bất kỳ sự bất thường nào về nhiệt độ, nó quay ống kính cảm biến và tiếp tục bay đi hướng khác.


"Thoát rồi..." Tấn Tài thở phào nhẹ nhõm, bò vội lên khoang sau Thiết Giáp Ngưu.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt. Để làm mát nhanh động cơ Thiết Giáp Ngưu tránh phát xạ nhiệt lượng thu hút drone, Quốc Bảo đã phải xả sạch toàn bộ số dầu bôi trơn tái chế dự phòng trong bình tản nhiệt phụ. Động cơ diesel của máy xúc giờ đây khô khốc, phát ra tiếng gầm rú nặng nề và rung lắc điên cuồng do ma sát kim loại cực lớn.


"Phải vào hang ngầm Thiết Lõi ngay. Động cơ sắp cháy rồi!" Quốc Bảo nghiến răng gạt cần số.


Thiết Giáp Ngưu lê lết dải xích nứt nẻ, chậm rãi tiến vào khe nứt sạt lở chật hẹp khuất sau đống lốp xe cẩu. Lối vào ngầm ngụy trang bằng những tấm tôn rỉ và rác thải công nghiệp mở ra, nuốt chửng cỗ máy xúc khổng lồ vào bóng tối sâu thẳm của lòng đất.


Hang động ngầm Thiết Lõi hiện ra dưới ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, ma mị phát ra từ Lõi năng lượng cổ Khởi Nghĩa lắp dưới bảng táp-lô. Không khí trong hang ẩm ướt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và tiếng nước muối rỉ rả rơi xuống vách đá vôi. Đây là căn cứ ngầm an toàn duy nhất mà Quốc Bảo chọn làm nơi ẩn náu bí mật sau khi xưởng cơ khí bị thiêu rụi.


Y sĩ ngoại khoa chợ đen Lâm Viết đã đứng chờ sẵn bên cạnh chiếc bàn mổ bằng đá dập nóng dính đầy vết rỉ sét. Dáng người gã gầy gò, khoác chiếc áo blouse trắng ố vàng bám đầy bụi sắt, tay cầm bộ kim châm cứu bằng hợp kim dẫn điện.


"Lại mang thêm rắc rối về à, Bảo?" Lâm Viết lạnh lùng nói, nhưng đôi tay gã đã nhanh nhẹn đỡ lấy cơ thể Minh Thư từ gầu xúc Thiết Giáp Ngưu đặt xuống bàn đá.


"Cô ấy là phi công đào tẩu của Sentinel, bị thương nặng do chấn động lực G và rò rỉ năng lượng từ vòng nô lệ," Quốc Bảo ngắt kết nối mũ bảo hiểm hàn, mệt mỏi ngã gục ra phía sau ghế sắt buồng lái. Đôi chân anh run rẩy dữ dội, đau đớn như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy.


Lâm Viết không nói gì thêm. Gã nhanh chóng xé toạc vạt áo xám tro bết máu trên vai Minh Thư, lộ ra vết thương kinh hoàng. Chiếc vòng cổ nô lệ thần kinh bằng hợp kim titan của Sentinel đã bị cháy xém do đoản mạch, các chân kim loại siêu nhỏ găm sâu vào đốt sống cổ của cô đang rò rỉ ra những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam, liên tục tàn phá hệ thần kinh trung ương và làm nhịp tim cô tăng nhanh đến mức báo động.


"Nhịp tim đạt giới hạn chịu đựng cực hạn! Nếu không cô lập dòng điện từ trường này ngay lập tức, tủy sống của cô ta sẽ bị nung chảy!" Lâm Viết biến sắc.


Gã nhanh chóng rút ra một ống tiêm lớn chứa dung dịch ức chế chấn động thần kinh màu vàng nhạt – thứ thuốc giảm đau đặc trị cực mạnh do gã tự pha chế lậu. Lâm Viết tiêm khẩn cấp dòng thuốc vào tĩnh mạch cổ Minh Thư.


"Bảo Ngọc, thổi lửa lò than khẩn cấp cho ta! Tấn Tài, giữ chặt bả vai cô ta, không được để cô ta co giật!" Lâm Viết ra lệnh dồn dập.


Bảo Ngọc lanh lẹ chạy lại góc hang, thổi bùng ngọn lửa lò rèn mini chạy bằng cặn Promethium để nung đỏ các kim châm cứu. Tấn Tài dùng cả hai tay ghì chặt lấy hai vai Minh Thư. Cơ thể nữ phi công bắt đầu co giật dữ dội do phản ứng của thuốc ức chế chấn động, miệng cô rên rỉ những tiếng đau đớn đứt quãng.


Quốc Bảo bất lực ngồi trong cabin Thiết Giáp Ngưu. Anh nhìn đôi bàn tay mình đang run rẩy đầy vết bỏng rát, rồi nhìn xuống đôi chân phế tật liệt cứng của mình. Nỗi tự ti và dằn vặt dâng lên bóp nghẹt lồng ngực anh. Nếu anh không tàn phế, anh đã có thể tự mình bế cô ấy, tự mình sửa chữa hộp số mà không cần vắt kiệt sức lực của Tấn Tài.


"Bình tĩnh đi con," tiếng của Trần Kế vang lên từ góc hang tối. Lão thợ máy lập dị bước ra, một mắt đeo băng đen hằn lên sự mệt mỏi nhưng ánh mắt còn lại vẫn sáng quắc đầy trí tuệ. Lão đặt cuốn sổ tay cơ khí rách nát lên đùi Quốc Bảo. "Con đã làm rất tốt. Thiết Giáp Ngưu đã bảo vệ được mọi người. Bây giờ, hãy để Lâm Viết làm việc của cậu ấy."


Lâm Viết nhanh chóng găm năm cây kim châm cứu bằng hợp kim dẫn điện đã nung đỏ vào các huyệt đạo quanh đốt sống cổ Minh Thư, dẫn luồng điện từ trường rò rỉ từ chiếc vòng nô lệ thoát ra ngoài qua các sợi cáp đồng tiếp địa nối xuống nền hang ngập nước muối.


Nhịp tim của Minh Thư chậm dần, hơi thở của cô bắt đầu ổn định trở lại dưới tác dụng của thuốc ức chế chấn động. Vết thương rò rỉ năng lượng tạm thời được khống chế, dù những sợi chân kim loại của chiếc vòng nô lệ vẫn đang găm chặt vào xương tủy cô, đòi hỏi những linh kiện y tế và kỹ thuật tháo dỡ tinh vi hơn.


Quốc Bảo thở phào nhẹ nhõm. Anh gạt chiếc kính hàn điện lên trán, dùng giẻ dầu lau đi vệt máu mũi đang chảy dài trên má. Anh định vươn tay lấy chiếc nạng gỗ gãy để bước ra ngoài cabin mecha.


Nhưng ngay khi anh vừa rướn người về phía trước, một luồng sát khí lạnh toát đột ngột bao trùm lấy khoang lái chật hẹp.


Minh Thư trên bàn đá bất ngờ mở trừng mắt. Đôi mắt sắc lạnh như dao của một quân nhân chuyên nghiệp bừng sáng giữa bóng tối hang ngầm. Bằng một phản xạ chiến đấu tột cùng nhanh nhẹn và tàn nhẫn của một phi công Sentinel cấp B, cô xoay người gạt văng Tấn Tài ra ngoài, rút phăng khẩu súng lục laser phòng thân siêu nhỏ giấu dưới ống tay áo rách nát.


"Xoạch!"


Họng súng laser lạnh ngắt, phát ra luồng ánh sáng đỏ định vị chết chóc, gí sát vào giữa trán Quốc Bảo khi anh vẫn đang mắc kẹt trên ghế sắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!