Thoát Khỏi Vòng Vây Sắt
Ánh đèn pha halogen cực mạnh từ hạm đội xe bọc thép của Đội An ninh Tuần tra Sentinel do Trần Đại dẫn đầu đã khóa chặt toàn bộ lối thoát duy nhất của con hẻm nhỏ. Luồng sáng trắng lạnh lẽo, vô hồn xuyên qua màn khói xám đục ngầu của xưởng cơ khí Trần Kế vừa bị thiêu rụi, rọi thẳng vào khuôn mặt bết máu, muội than và mồ hôi của Quốc Bảo.
Anh đang nằm gục dưới đất cát rỉ sét nóng bỏng, đôi bàn tay trần bỏng rát do tàn lửa của vụ nổ bình khí nén mười ngàn psi vừa rồi co quắp lại, bấu chặt lấy nền đất đầy mạt sắt vàng óng. Đôi chân phế tật của anh hoàn toàn mất đi cảm giác, liệt cứng ngắt và vô lực kéo lê trên đất. Chiếc khung xương hỗ trợ chân thô sơ tự chế quấn quanh đùi anh đã bị tàn phá vật lý hoàn toàn bởi cú đập bạo lực của Hắc Hổ trước đó; các piston khí nén nhỏ bị vỡ van điều áp, rỉ ra những luồng khí lạnh lùng rít nhẹ "xì, xì" vô vọng, trong khi khối pin Promethium đeo hông đã cạn kiệt, chỉ còn là một khối sắt nguội lạnh.
Trần Đại bước xuống từ chiếc xe bọc thép hạng nhẹ đi đầu. Dáng người gã cao gầy, khoác bộ quân phục tuần tra màu xám xịt bám đầy bụi quặng từ tính của thị trấn mỏ Hắc Thổ. Đôi mắt một mí gian xảo của gã nheo lại dưới ánh đèn pha, môi nở một nụ cười hống hách đầy tàn nhẫn. Trên tay phải của gã, chiếc roi điện cao áp 50.000V thỉnh thoảng lại xẹt ra những tia chớp xanh lét, tanh tách rợn người.
Gã chầm chậm tiến lại gần, họng súng lục laser lạnh ngắt trên tay trái hướng thẳng về phía Quốc Bảo đang nằm bất động dưới đất cát.
"Thằng què bướng bỉnh," Trần Đại khạc một bãi nước bọt xuống đất cát rỉ sét, giọng nói khàn khàn đầy sự khinh miệt vang lên. "Mày nghĩ mày là ai? Một tên phu mỏ phế thải mà dám dùng chiếc máy xúc rác rỉ sét này để chống lại luật lệ của tập đoàn Sentinel? Nhìn xem, căn xưởng của lão già Trần Kế đã thành tro bụi. Và bây giờ, cả mày, lão già mù kia, cùng chiếc máy xúc cải tiến lậu này đều thuộc về tài sản tịch biên của Sentinel."
Cách đó không xa, Trần Kế đang ho sặc sụa dưới sự dìu đỡ của Hải Nam và dân quân tự vệ mỏ. Gương mặt lão thợ máy lập dị đầy những vết bầm dập, đôi mắt hỏng đeo băng đen hằn lên sự căm hận tột cùng khi nhìn căn xưởng tích lũy hai mươi năm của mình chỉ còn là đống gạch vụn bốc cháy. Tuy nhiên, dưới vạt áo khoác da sờn rách đầy vết dầu mỡ đen sì, bàn tay run rẩy của lão vẫn đang ôm chặt lấy cuốn sổ tay thiết kế nguyên bản của Thiết Giáp Ngưu – di vật vô giá mà lão quyết giữ bằng mạng sống để truyền lại cho Quốc Bảo.
"Bảo... chạy đi con... đừng lo cho lão già này..." Trần Kế khàn giọng hét lên, nhưng một loạt ho khan dữ dội đã chặn ngang lời lão.
"Im mồm, lão già phản loạn!" Trần Đại quát lớn, gã gạt nhẹ tay, ra lệnh cho tiểu đội lính tuần tra bọc thép Sentinel phía sau. "Bao vây toàn bộ con hẻm! Kẻ nào chống cự, bắn bỏ tại chỗ!"
Tiếng xích xe bọc thép hạng nhẹ rầm rập tiến lên, hai chiếc xe bọc thép bánh lốp bọc thép dày chắn ngang lối ra duy nhất của hẻm nhỏ. Những họng súng máy 12.7mm trên nóc xe bọc thép quay xoay, phát ra tiếng rít cơ học lạnh lùng, khóa chặt mọi sinh vật trong khu vực đổ nát.
Quốc Bảo nghiến răng đến bật máu môi. Cơn chấn thương quá tải thần kinh từ việc đồng bộ 10% với lò phản ứng Khởi Nghĩa vừa rồi vẫn đang cào xé não bộ anh bằng những cơn đau búa bổ. Nhưng anh biết, nếu anh gục ngã ở đây, em gái Bảo Ngọc đang trốn sau đống đổ nát, người thầy Trần Kế và cả đệ tử nhỏ Tấn Tài đều sẽ bị Sentinel xé xác. Anh không thể để sự hy sinh của xưởng cơ khí trở nên vô ích.
Bằng tất cả chút sức tàn còn lại, Quốc Bảo dùng hai tay trần bỏng rát, gồng mình bò lê lết trên nền cát nóng bỏng bụi rỉ sét. Từng centimet di chuyển là một cực hình tột cùng đối với cơ thể tàn phế của anh. Anh bấu chặt lấy dải xích thép mangan thô sờn của Thiết Giáp Ngưu, dùng hết lực cánh tay kéo cơ thể mình lên cabin máy xúc.
"Tấn Tài! Bảo Ngọc! Nhảy lên khoang sau của máy xúc ngay!" Quốc Bảo gào lên qua kẽ răng rớm máu.
Tấn Tài, khuôn mặt bết máu và muội than, nhanh nhẹn bế lấy Bảo Ngọc đang khóc thút thít, bò qua những khe hở chật hẹp của đống đổ nát và nhảy tót vào khoang chứa phế liệu phía sau cabin Thiết Giáp Ngưu. Cậu bé 14 tuổi siết chặt chiếc cờ-lê nhỏ bằng thép gió do chính tay Quốc Bảo rèn tặng, đôi mắt ngập tràn sự kiên định của một người thợ phụ trung thành.
Quốc Bảo leo được vào buồng lái Thiết Giáp Ngưu. Ngay khi cơ thể anh vừa chạm vào ghế sắt lạnh lẽo không có hệ thống giảm chấn, anh lập tức chụp lấy bộ mũ bảo hiểm hàn điện tự chế có gắn các điện cực đồng thau áp sát vào thái dương. Anh kéo chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng xuống mắt.
[NEURAL CONNECTING... 10% SYNCHRONIZATION]
[WARNING: POWER LEVEL CRITICAL - 5% REMAINING]
[GEARBOX TEMPERATURE: HIGH - BRASS GEARS WARPED]
[ROTARY AXIS: MICRO-CRACKS DETECTED]
Những dòng code tiếng Anh cổ của hệ điều hành Khởi Nghĩa-OS nhấp nháy xanh lục trên thấu kính tối màu, phản chiếu ánh sáng ma mị lên khuôn mặt đầy vết thương của Quốc Bảo. Lò phản ứng Khởi Nghĩa rỉ sét dưới bảng táp-lô khẽ rung lên, phát ra tiếng rít cơ học đều đặn quen thuộc. Dòng điện từ trường nhẹ chạy qua các điện cực đồng thau áp vào thái dương, kích hoạt năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại của anh.
Thông qua xúc giác từ cần gạt thủy lực chính, Quốc Bảo cảm thấy Thiết Giáp Ngưu như một phần cơ thể rách nát của chính mình. Trục xoay thân máy xúc bị nứt vi mô nghiêm trọng sau cú xoay 360 độ cực hạn ở tập trước, và hệ thống bánh răng đồng thau đúc trong hộp số gầm đang bị mài mòn rơ lỏng nặng nề, phát ra tiếng rít khét lẹt và khói xám bốc ra nghi ngút từ nắp capo phía sau khi anh cố tăng ga.
"Hộp số bị trượt... trục xoay rạn nứt... năng lượng chỉ còn 5%," Quốc Bảo thầm tính toán trong đầu. "Không thể đánh trực diện tầm xa. Chỉ có một cơ hội đột phá duy nhất bằng trọng lượng mười lăm tấn của máy xúc."
Trần Đại thấy cỗ máy xúc rỉ sét đột ngột khởi động lại, ánh sáng xanh lục từ lò phản ứng rực lên qua khe nắp capo, gã lập tức biến sắc. Gã lùi lại phía sau xe bọc thép, giơ tay ra lệnh: "Nổ súng! Phá hủy tay máy của nó cho tao!"
"ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!"
Khẩu súng máy 12.7mm trên nóc xe bọc thép Sentinel phun ra những luồng lửa đỏ rực. Những viên đạn xuyên giáp tầm gần xé toạc không khí, găm rầm rầm vào vách đá vôi hẻm nhỏ và lớp vỏ thép rỉ sét của Thiết Giáp Ngưu. Tiếng kim loại va đập chát chúa vang lên liên hồi, bắn ra hàng loạt tia lửa xẹt rực rỡ.
Quốc Bảo không hề hoảng loạn. Dưới sự huấn luyện chiến thuật nghiêm khắc của cựu sĩ quan Lý Binh trong ký ức, anh gạt mạnh cần điều khiển thủy lực tay máy trái.
"Gầu xúc thủy lực rỉ sét... làm khiên chắn động năng cho tao!"
Anh hạ thấp chiếc Gầu xúc khổng lồ – thứ công cụ lao động nguyên bản đã được rèn dập nóng tôi luyện bằng nước muối lạnh đạt độ cứng cực đại – chắn ngang trước cabin lái. Những viên đạn súng máy 12.7mm bắn xối xả nện thẳng vào lưỡi gầu xúc dày bọc hợp kim, chỉ để lại những vết móp méo sém đỏ và những tia lửa bắn tung tóe mà không thể xuyên thủng khoang lái.
Tuy nhiên, phản lực khổng lồ từ loạt đạn súng máy dội ngược lại qua cánh tay máy xúc, truyền thẳng vào buồng lái không giảm chấn. Toàn thân Quốc Bảo rung chuyển dữ dội, hệ xương khớp chịu xung lực va đập cực mạnh khiến anh đau nhói tủy sống, máu từ khóe mũi lại tiếp tục rỉ ra, thấm đẫm vạt áo bảo hộ sờn rách.
"Bảo! Đạn quá dày! Không thể tiến lên được!" Trần Kế hét lớn từ phía sau đống đổ nát, lão đang cố gắng dùng súng hàn điện bắn ra những tia lửa để quấy rối lính Sentinel nhưng bị hỏa lực địch ghim chặt.
"Tấn Tài! Dùng phế liệu che mắt cảm biến AI của chúng!" Quốc Bảo khàn giọng hét lên qua bộ đàm nội bộ cabin.
"Rõ, sư phụ!"
Tấn Tài đứng thẳng dậy trong khoang chứa phế liệu phía sau. Cậu bé mồ côi 14 tuổi bộc lộ sự nhanh nhẹn thiên bẩm của một kẻ lang thang bãi rác. Cậu ôm lấy những mảng tôn rỉ sét dính đầy dầu thải bôi trơn nóng bỏng và hàng loạt vỏ ắc quy chì phế thải, dùng hết sức bình sinh ném thẳng về phía trước xe bọc thép Sentinel.
Những mảng tôn rỉ dính dầu cặn đen ngòm bay lơ lửng trong không trung, đập trúng và bao phủ hoàn toàn lên ống kính cảm biến quang học hồng ngoại và hệ thống ngắm bắn AI trên nóc xe bọc thép đi đầu của Sentinel. Hệ thống quét mục tiêu của xe bọc thép lập tức bị nhiễu loạn từ trường và mất tầm nhìn hồng ngoại, loạt đạn súng máy bắt đầu bắn lệch hướng, găm vung vít vào vách đá vách hẻm.
"Khốn kiếp! Cảm biến bị che mắt rồi! Dọn dẹp đống rác đó ngay!" Trần Đại điên cuồng gào thét qua bộ đàm.
Đây chính là khoảng trống chiến thuật duy nhất.
"Hộp số đồng thau... ráng chịu đựng thêm một lần này nữa thôi!"
Quốc Bảo gầm lên một tiếng bi tráng. Anh gạt cần phân phối mô-men xoắn thủ công, dồn toàn bộ áp lực dầu thủy lực tàn dư và dòng năng lượng Promethium xanh lục cuối cùng từ lò phản ứng Khởi Nghĩa vào dải xích di chuyển. Hộp số đồng thau đúc của Thiết Giáp Ngưu rít lên một tiếng khét lẹt chói tai, rỉ ra những luồng khói xám đục ngầu do các bánh răng bị trượt số rơ lỏng nặng nề cọ xát cực hạn.
Nhưng dải xích thép mangan khổng lồ cuối cùng đã tìm lại được lực bám đường trên nền đất cát rỉ sét khô ráo hơn của con hẻm. Thiết Giáp Ngưu gầm rú lao đi với tốc độ tối đa mười lăm kilômét một giờ, dũng mãnh như một con quái thú sắt vụn rách nát bừng tỉnh.
Anh hạ thấp lưỡi gầu xúc sát mặt đất cát, thực hiện kỹ năng Húc trực diện thủy lực.
"UỲNH!"
Cú tông trực diện khổng lồ của cỗ máy mười lăm tấn nện thẳng vào gầm chiếc xe bọc thép bánh lốp đi đầu của Đội tuần tra Sentinel. Lưỡi gầu xúc mài sắc cày nát đất cát rỉ sét, bập mạnh vào khung gầm yếu nhất của xe địch. Tiếng kim loại bị bóp bẹp, vỡ vụn vang lên giòn giã. Lực húc thủy lực cực đại kết hợp trọng lượng khổng lồ của Thiết Giáp Ngưu đã lật nhào hoàn toàn chiếc xe bọc thép bọc thép nặng tám tấn của Sentinel, hất văng nó nghiêng sang một bên vách đá hẻm nhỏ.
Vòng vây sắt bọc thép kiên cố của Sentinel bị xé toạc một góc lớn trong khói bụi và lửa cháy.
"Tài! Bám chặt vào!"
Quốc Bảo không bỏ lỡ một giây nào. Anh dồn lực điều khiển dải xích truyền động vượt qua xác chiếc xe bọc thép bị lật, đưa Thiết Giáp Ngưu luồn lách vào mê cung những con hẻm chật hẹp, tối tăm bám đầy bụi sắt rỉ vàng óng của khu phố mỏ nghèo, biến mất vào màn đêm rạng sáng.
Phía sau anh, một bên xích truyền động của Thiết Giáp Ngưu phát ra tiếng "crắc" khô khốc, dải xích thép mangan đã bị nứt nhẹ một mắt xích chịu lực do phản lực từ cú húc trực diện cực mạnh. Trong buồng lái cabin, khói độc xám xịt từ hộp số đồng thau bị cháy khét lẹt tràn vào nồng nặc, khiến Quốc Bảo ho rũ rượi, máu mũi nhỏ từng giọt xuống đôi bàn tay trần bỏng rát đang run rẩy trên cần gạt thủy lực.
Trần Đại bò ra khỏi chiếc xe bọc thép bị lật nghiêng, khuôn mặt gã xám xịt vì bụi đá và phẫn nộ. Gã nhìn theo hướng chiếc máy xúc rỉ sét vừa trốn thoát vào bóng tối hẻm nghèo, đôi mắt một mí hằn lên những tia máu điên cuồng.
Gã chụp lấy bộ đàm liên lạc quân sự đeo vai, kích hoạt tần số quét bảo mật cao nhất kết nối trực tiếp với trung tâm đầu não của Quản đốc Vương Hùng.
"Báo cáo trung tâm điều hành! Kẻ phản loạn lái chiếc máy xúc rỉ sét Thiết Giáp Ngưu đã đột phá vòng vây hẻm xưởng! Camera an ninh AI của tôi đã ghi nhận được cấu trúc nhận dạng của cỗ máy xúc này!"
Giọng nói của Trần Đại rít lên qua làn sóng vô tuyến nhiễu từ, vang vọng khắp thị trấn mỏ Hắc Thổ lạnh lẽo:
"Tôi yêu cầu kích hoạt ngay lập tức Giao thức truy quét đỏ! Phát lệnh phong tỏa đỏ toàn bộ thị trấn mỏ Hắc Thổ! Thiết lập các trạm gác bọc thép trên mọi ngả đường! Bằng mọi giá, phải lùng sục và tiêu diệt bằng được chiếc máy xúc rỉ sét bí ẩn này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!