Nhạc nềnCyberpunk_City

Lưỡi Đao Sắt Vụn Trỗi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lửa đỏ liếm dữ dội vào những tấm tôn rỉ sét của xưởng cơ khí Trần Kế, biến màn đêm của thị trấn mỏ Hắc Thổ thành một lò bát quái khổng lồ. Khói đen cuồn cuộn quyện cùng mùi dầu thải khét lẹt và mùi sulfur nồng nặc từ những bao quặng Promethium bị thiêu rụi. Giữa biển lửa rực trời ấy, cỗ máy xúc rỉ sét Thiết Giáp Ngưu sừng sững đứng thẳng dậy. Lõi năng lượng cổ Khởi Nghĩa lắp dưới bảng táp-lô phát ra những luồng sáng xanh lục ma mị, chạy dọc theo các đường cáp đồng quấn thủ công, khiến toàn bộ khung thép rỉ sét của cỗ máy rung lên bần bật như một thực thể sống vừa thức tỉnh sau mười năm ngủ đông.


Trong khoang lái ngập khói độc, Quốc Bảo đang phải chịu đựng một cơn đau kinh hoàng. Không có hệ thống giảm chấn tự động, từng nhịp rung động của lò phản ứng Khởi Nghĩa quá tải 120% dội thẳng vào tủy sống anh. Đôi chân phế tật vốn đã bị Hắc Hổ đập nát bộ khung xương trợ lực thô sơ giờ đây co quắp lại, đau đớn nhức nhối như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Mắt anh nổi đầy tia máu, khóe mũi rỉ ra dòng máu tươi ấm nóng, bết chặt vào chiếc kính hàn điện của chú Quốc Hùng đeo trên trán. Nhưng ánh mắt anh, qua thấu kính tối màu của chiếc kính hàn, lại rực lên một ngọn lửa phẫn nộ chưa từng có.


"Thằng què... mày vẫn chưa chết sao?!"


Hắc Hổ gầm lên đầy kinh ngạc. Gã thủ lĩnh băng đảng bảo kê Móng Sắt lùi lại một bước, vết sẹo hổ vồ dài qua mắt trái co rúm lại dưới ánh lửa. Nhưng sự kiêu ngạo của kẻ quen thói áp bức nhanh chóng lấn át nỗi sợ hãi. Gã siết chặt sợi xích sắt khổng lồ bọc gai nhọn đang quấn quanh tay máy trái thủy lực của Thiết Giáp Ngưu, kích hoạt động cơ rung nén trên đôi găng tay vuốt sắt rỉ sét của mình. Tiếng động cơ rung nén rít lên chói tai, truyền một luồng lực chấn động cực mạnh dọc theo sợi xích, cố gắng kéo sập khoang cabin để lôi Quốc Bảo xuống đất cát rực lửa.


"Lôi nó xuống cho tao! Thiêu sống thằng què này cùng cái đống sắt vụn đó!" Hắc Hổ gào thét ra lệnh cho lũ tay sai đang lăm lăm chai cháy xung quanh.


Sợi xích sắt kéo căng ra, kêu ken két khô khốc. Khung thép cabin Thiết Giáp Ngưu oằn xuống dưới sức kéo của Hắc Hổ và năm tên tay sai lực lưỡng. Quốc Bảo cảm nhận được áp lực khổng lồ đang đè nặng lên trục xoay thân máy xúc. Hệ thống bánh răng đồng thau đúc vốn đã bị mài mòn nghiêm trọng sau trận đua chui đèo Bụi Sắt bắt đầu trượt số, phát ra tiếng rít khét lẹt và khói xám bốc ra nghi ngút từ nắp capo phía sau.


Anh nghiến chặt răng, gạt cần di chuyển xích máy xúc để cán bẹp xe cơ giới của bọn côn đồ. Nhưng dải xích thép mangan chỉ quay cuồng điên cuồng tại chỗ, bắn ra những tia lửa xẹt rực rỡ mà không thể tiến lên một milimet nào. Nền đất xưởng cơ khí lúc này đã loang lổ dầu bôi trơn rò rỉ trộn lẫn nước muối tản nhiệt, trơn trượt như mỡ. Thiết Giáp Ngưu hoàn toàn mất lực bám đường.


"Khốn kiếp! Hộp số bị trượt... xích mất lực bám!" Quốc Bảo khàn giọng lầm bầm, bọt máu đỏ rỉ ra nơi khóe môi.


Nhìn qua khe kính cabin méo mó, anh thấy Tấn Tài đang bị xích chặt góc sân xưởng, khuôn mặt bết máu và muội than của cậu bé mồ côi 14 tuổi đang co rúm lại vì sợ hãi khi ngọn lửa từ xưởng cháy đang liếm sát đến chân. Ở phía đối diện, chiếc bình khí nén mười ngàn psi khổng lồ của xưởng rèn đã bị sém đỏ vỏ thép, kim áp suất đang nhảy vọt lên ngưỡng đỏ nguy hiểm. Chỉ cần ba phút nữa, nhiệt độ đám cháy sẽ kích nổ bình khí nén này, thổi bay toàn bộ xưởng cơ khí và chôn vùi tất cả.


Không còn đường lui. Quốc Bảo buộc phải dứt điểm trận chiến này trong vòng một phút.


Anh nhắm mắt lại, kích hoạt năng lực Cảm nhận Rung động Kim loại qua lòng bàn tay đang áp chặt vào cần gạt thủy lực chính. Xúc giác thiên tài của anh xuyên qua lớp thép nóng bỏng, nghe thấy tiếng rên rỉ cơ học của từng khớp nối, từng bánh răng đồng thau đang mòn vẹt. Anh cảm nhận được trục xoay thân máy xúc bị nứt vi mô nghiêm trọng dưới áp lực kéo của sợi xích sắt.


"Mày thích xích sắt đúng không... vậy thì nhận lấy lực xoắn này!"


Quốc Bảo gầm lên một tiếng phẫn nộ. Đôi bàn tay phồng rộp vì tàn lửa của anh gạt mạnh van điều áp thủy lực, thực hiện phương pháp Phân phối mô-men xoắn thủ công. Anh đóng toàn bộ các van thủy lực dẫn đến dải xích di chuyển bị sa lầy, dồn 100% áp lực dầu và dòng năng lượng Promethium nén cực đại từ lò phản ứng Khởi Nghĩa vào duy nhất trục xoay thân máy xúc và cánh tay máy trái.


Kim áp suất thủy lực trên bảng điều khiển rít lên một tiếng chói tai, vượt ngưỡng đỏ đạt áp lực cực hạn. Hơi nước nóng xì ra trắng xóa từ các piston thủy lực hông máy.


Quốc Bảo dùng lực tay máy xúc xoay mạnh thân xe Thiết Giáp Ngưu 360 độ. Đây chính là tuyệt kỹ Chém gầu xúc sắc cạnh. Lực quán tính khổng lồ của cỗ máy mười lăm tấn kết hợp với lưỡi gầu xúc mài sắc, nung đỏ rực rỡ bởi lửa xưởng cháy, quét ngang một vòng tròn tuyệt mỹ trong không trung.


"XOẢNG! UỲNH!"


Tiếng thép gãy vụn vang lên chói tai như tiếng sét đánh ngang tai. Sợi xích sắt khổng lồ bọc gai nhọn của Hắc Hổ bị lưỡi gầu xúc nung đỏ chém đứt lìa làm đôi trong gang tấc. Phản lực khổng lồ từ cú chém giật đứt xích dội ngược lại cabin, nện thẳng vào lồng ngực Quốc Bảo, khiến anh hộc ra một ngụm máu tươi ngay trên mặt táp-lô. Trục xoay thân máy xúc phát ra tiếng rạn nứt giòn giã, nhưng lực xoay khổng lồ vẫn chưa dừng lại, hất văng năm tên tay sai của Móng Sắt ra xa, ngã nhào vào đống phế liệu bốc cháy.


Hắc Hổ bị mất thăng bằng, gã gầm lên điên cuồng. Đôi găng tay vuốt sắt rỉ sét rung nén của gã rít lên chói tai khi gã lấy đà nhảy vọt lên vách xích Thiết Giáp Ngưu, định dùng vuốt sắt đập vỡ kính buồng lái để thiêu sống Quốc Bảo trực tiếp.


"Thằng què! Tao sẽ xé xác mày!"


Quốc Bảo nhìn gã khổng lồ đang lao tới với đôi vuốt sắt xẹt điện rực lửa. Trong đầu anh vang lên lời dạy mộc mạc của Trần Kế về 'linh hồn của sắt vụn': *"Khi mày yếu thế hơn công nghệ của địch, hãy để chúng tự tin vào vũ khí của mình, rồi dùng chính lực của chúng để bẻ gãy chúng."*


Anh không tránh né. Anh đợi đến khi đôi vuốt sắt của Hắc Hổ chỉ còn cách kính buồng lái mười centimet.


"Gạt đòn khóa tay máy!"


Quốc Bảo gạt mạnh cần gạt phụ điều khiển hai gọng kẹp của gầu xúc thủy lực rỉ sét. Hai lá thép sắc bén của gầu xúc khép chặt lại với một tốc độ kinh hoàng, kẹp cứng ngắc lấy đôi găng tay vuốt sắt rung nén của Hắc Hổ ngay giữa không trung. Lực rung nén cực mạnh từ găng tay đối thủ truyền ngược lại làm nứt vỡ kính cảm biến quang học của Thiết Giáp Ngưu, nhưng gọng kẹp thủy lực của máy xúc vẫn giữ chặt không hề suy suyển.


"Cái gì?!" Hắc Hổ trợn tròn mắt kinh hoàng khi thấy đôi găng tay bọc thép của mình bị kẹp chặt như trong một chiếc ê-tô khổng lồ.


"Mày dùng bạo lực để cướp đi sinh kế của người nghèo... hôm nay tao sẽ tước đoạt đôi bàn tay bạo lực của mày!"


Quốc Bảo gào lên, đôi mắt rực tia máu. Anh dồn toàn bộ áp lực thủy lực còn lại sang tay máy trái, tung cú đấm thủy lực cực đại trực diện. Piston thủy lực của cánh tay máy xúc phóng vọt ra phía trước với lực đập lên tới năm mươi tấn.


"CRẮC! BÙM!"


Tiếng kim loại bị nghiền nát giòn giã vang lên cùng với tiếng nổ chập mạch điện của đôi găng tay rung nén. Đôi găng tay vuốt sắt bọc thép của Hắc Hổ bị gầu xúc thủy lực rỉ sét bóp nát vụn thành những mảnh vụn sắt vụn bay tung tóe. Lực đấm khổng lồ không dừng lại, nện thẳng vào lồng ngực Hắc Hổ, đánh bay gã thủ lĩnh hung hãn xuyên qua bức tường tôn đang bốc cháy của xưởng cơ khí, rơi rầm xuống đất cát rỉ sét bên ngoài đường hẻm, nằm bất động.


Băng đảng bảo kê Móng Sắt kinh hoàng tột độ khi thấy đại ca của mình bị đánh bại dễ dàng chỉ trong hai đòn cận chiến của chiếc máy xúc rỉ sét. Chúng hoảng loạn vứt bỏ chai cháy và xích sắt, khiêng xác Hắc Hổ chạy trốn trối chết vào bóng tối của con hẻm.


Quốc Bảo thở dốc, ngã gục đầu xuống vô lăng. Cơn Chấn thương quá tải thần kinh ập đến dữ dội. Đầu anh đau nhức như muốn nổ tung, máu mũi chảy dài bết vào kính hàn, đôi chân phế tật hoàn toàn mất đi cảm giác, liệt cứng ngắc dưới sàn cabin. Thiết Giáp Ngưu cũng đã cạn kiệt năng lượng từ bình Promethium nén, lò phản ứng Khởi Nghĩa tắt ngấm ánh sáng xanh lục, chỉ còn tiếng rít khét lẹt từ hộp số đồng thau bị nứt gãy trục xoay.


"Bảo... Bảo ơi! Cứu thầy... cứu Tấn Tài..." Tiếng ho khụ khụ khàn đặc của Trần Kế vang lên từ đống đổ nát phía sau xưởng rèn.


Quốc Bảo dùng hai tay trần bỏng rát đẩy cửa cabin, trượt người bò xuống đất cát nóng bỏng bụi sắt. Anh không thể đi đứng, chỉ có thể dùng hai tay gồng mình bò lê lết dưới đất cát nóng bỏng, kéo lê đôi chân liệt vô lực để tiến về phía Tấn Tài. Anh dùng súng hàn hồ quang còn chút điện tàn nung chảy xích sắt cứu thoát cậu bé, rồi cùng Tấn Tài kéo Trần Kế ra khỏi đống đổ nát của xưởng cơ khí đang sụp đổ hoàn toàn.


"UỲNH!"


Chiếc bình khí nén mười ngàn psi trong xưởng rèn bùng nổ dữ dội dưới sức nóng của đám cháy, tạo ra một cột lửa khổng lồ thổi bay những tấm tôn rỉ sét còn lại của xưởng cơ khí Trần Kế thành tro bụi. Căn xưởng tích lũy hai mươi năm của người thầy vĩ đại đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi thị trấn mỏ Hắc Thổ.


Quốc Bảo nằm rạp dưới đất cát rỉ sét vàng óng đầu hẻm, ôm chặt lấy Bảo Ngọc và Tấn Tài dưới làn mưa tàn lửa rực đỏ. Trần Kế ngồi bên cạnh nhìn căn xưởng cháy rụi bằng ánh mắt u uất bi tráng.


Giữa đống đổ nát hoang tàn và xác xe côn đồ bốc cháy ngút trời, một tiếng còi hú dồn dập, chói tai đột ngột vang lên từ đầu phố mỏ. Ánh đèn pha halogen cực mạnh từ hạm đội xe bọc thép của Đội An ninh Tuần tra Sentinel do Trần Đại dẫn đầu đã khóa chặt toàn bộ lối thoát duy nhất của con hẻm nhỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!