Nhạc nềnCyberpunk_City

Cân Điêu Và Nợ Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi sắt vàng óng ở thị trấn mỏ Hắc Thổ không bao giờ ngừng rơi. Nó lơ lửng trong không khí, bám vào những kẽ nứt của những mái nhà tôn rỉ sét, nhuộm đỏ những con đường đất khô cằn và len lỏi vào từng hơi thở khàn đặc của những phu mỏ trên hành tinh Vulcan-4. Đối với Quốc Bảo, bụi sắt còn là thứ âm thanh ken két rợn người phát ra mỗi khi anh di chuyển đôi chân tàn phế của mình.


“Cộc. Cạch. Cộc. Cạch.”


Quốc Bảo siết chặt hai bàn tay thô ráp đầy vết chai và sẹo bỏng nhiệt vào tay vịn của bộ nạng gỗ tự chế giảm chấn. Đây là tác phẩm cơ khí đầu tiên anh tự hào nhất thời thiếu niên: hai thanh gỗ mỏ cũ kỹ được nẹp bằng những tấm thép phế liệu, bên dưới tích hợp hai chiếc lò xo giảm xóc giảm chấn tháo từ xác xe máy hỏng nhặt ngoài bãi rác. Mỗi bước đi, chiếc lò xo co bóp, hấp thụ xung lực và đẩy cơ thể gầy gò của chàng trai mười chín tuổi về phía trước. Trên trán anh, chiếc kính hàn điện cũ kỹ của người chú quá cố Quốc Hùng luôn được gài ngược lên tóc, thấu kính tối màu bám một lớp bụi quặng mỏng như sương.


Hôm nay, nhịp nạng của Bảo dồn dập hơn thường lệ. Anh đang hướng về phía Trạm thu mua quặng số 4 của Tập đoàn khai khoáng Sentinel.


Khi Bảo đến gần, một đám đông phu mỏ nghèo xơ xác đã vây kín bục gỗ của trạm thu mua. Không khí đặc quánh mùi dầu mỡ cơ giới rẻ tiền và mùi hăng hắc nồng nặc phát ra từ những bao tải chứa quặng thô Promethium xanh lục. Thứ quặng năng lượng tối cao ấy rỉ ra ánh sáng lục nhạt ma mị qua các thớ vải bạt rách, thứ ánh sáng vừa nuôi sống vừa vắt kiệt tủy sống của hàng vạn con người nơi đây.


“Năm mươi ký quặng thô? Lũ phu mỏ các người nằm mơ giữa ban ngày đấy à?”


Một giọng nói bủn xỉn, chói tai vang lên từ phía sau chiếc bàn cân bọc thép. Đó là Đốc công Tiền. Gã đàn ông lùn mập, mặc bộ đồng phục Sentinel phẳng phiu xám xịt nhưng vạt áo đã lấm lem vết dầu quặng. Cặp kính cận dày cộp của gã phản chiếu ánh sáng xanh lục từ màn hình chiếc cân điện tử thông minh hiệu Sentinel-Standard. Trên ngón tay mập mạp của gã, chiếc nhẫn vàng bản lớn gõ liên tục lên mặt cân bọc thép, phát ra tiếng lách cách đầy sốt ruột.


“Thưa đốc công, không thể thế được!” Quốc An, em trai nuôi của Quốc Bảo, hét lên. Chàng trai mười bảy tuổi gầy gò, ngực trần lộ rõ những dải cơ săn chắc nhưng sạm đen vì quặng độc, hai tay ghì chặt chiếc cuốc chim cán thép tự chế có khắc chữ 'Tự Do'. “Tôi và cha đã ròng rã ba ngày đêm dưới hầm lò sâu số 9, đào rách cả lòng bàn tay mới gom đủ bao quặng này. Sức nặng của nó chí ít cũng phải bốn mươi lăm đến năm mươi ký! Sao trên màn hình chỉ hiển thị vỏn vẹn năm ký?”


Đốc công Tiền nhếch mép, đẩy gọng kính cận. Gã chỉ tay vào màn hình LED sáng rực dòng chữ màu đỏ: [5.00 kg - Trị giá: 2.500 Sentinel-Credit].


“Cân điện tử của tập đoàn là thiết bị chính quy, được hiệu chuẩn trực tiếp từ siêu máy chủ trung tâm. Mày đang bảo máy móc của Sentinel biết nói dối sao, thằng ranh con?” Tiền hất hàm, giọng điệu chuyển sang lạnh lùng, xảo quyệt. Gã lật cuốn sổ nợ bằng da cá sấu bám đầy bụi than mỏ trên bàn. “Để tao xem nào... Gia đình lò rèn mù Quốc Khánh tháng này còn nợ mười lăm ngàn tín dụng ảo Sentinel-Credit tiền thuốc giảm đau khớp và tiền thuê lò than củi mỏ. Trừ đi năm ký quặng hôm nay, các người vẫn nợ mười hai ngàn năm trăm. Theo quy chuẩn luật pháp Sentinel-Standard, nếu quá hạn ba ngày không thanh toán bằng quặng thô tinh khiết, tập đoàn có quyền tịch thu lò rèn mù Quốc Khánh để thu hồi nợ.”


“Không! Các người không thể cướp lò rèn!”


Một bóng người cao gầy, lưng còng rạp bước ra từ đám đông. Đó là Quốc Khánh, cha nuôi của Quốc Bảo. Đôi mắt mù lòa phủ một màng trắng đục do bỏng nhiệt năm xưa của ông vô định hướng về phía tiếng nói của Đốc công Tiền. Đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì quai búa rèn nguội suốt nửa đời người run rẩy giơ ra phía trước, cố bám lấy mép bàn cân bọc thép.


“Thưa đốc công Tiền... xin ngài dủ lòng thương. Lò rèn là chén cơm duy nhất của gia đình tôi. Không có nó, con gái nhỏ của tôi sẽ chết đói, đôi chân của thằng Bảo sẽ không có thuốc tôi luyện xương... Tôi xin ngài, hãy cân lại một lần nữa! Sức nặng này tôi cảm nhận bằng cả xương máu, không thể chỉ có năm ký!”


“Tránh ra, lão già mù bẩn thỉu!”


Đốc công Tiền cau mày ghê tởm trước bàn tay dính đầy than củi của Quốc Khánh đang chạm vào chiếc áo phẳng phiu của gã. Gã nháy mắt với tên lính gác tuần tra bọc thép đứng bên cạnh. Tên lính gác lực lưỡng, mặc bộ giáp composite xám xịt của Sentinel, lập tức bước tới, dùng bốt sắt đạp mạnh vào ngực Quốc Khánh.


“Bộp!”


Quốc Khánh mù lòa không thể né tránh, cơ thể gầy yếu của ông ngã nhào xuống đất cát bụi sắt vàng óng, chiếc búa quai thép đen nặng mười lăm ký đeo sau lưng đập mạnh xuống đất phát ra tiếng vang trầm đục.


“Cha!” Quốc An gầm lên, định vung chiếc cuốc chim lao vào tên lính gác, nhưng ngay lập tức bị hai tên lính bọc thép khác dùng gậy điện cao áp đè chặt xuống mặt đất cát rỉ. Tiếng dòng điện giật tanh tách và tiếng rên rỉ uất ức của An vang động khắp trạm thu mua.


“Dừng tay lại.”


Một giọng nói khàn nhẹ, điềm tĩnh nhưng chứa đựng một áp lực lạnh lẽo vang lên từ rìa đám đông. Phu mỏ dạt ra hai bên. Quốc Bảo chống đôi nạng gỗ bước từng bước vững chãi tiến vào trung tâm bục gỗ. Gương mặt anh không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm dưới kính hàn điện đang nhìn chằm chằm vào chiếc cân điện tử của Đốc công Tiền.


“Ồ, lại là thằng thợ máy phế tật bướng bỉnh,” Đốc công Tiền cười khẩy, gõ gõ ngón tay lên mặt bàn cân. “Mày đến đây để nộp lò rèn sớm à?”


Quốc Bảo không trả lời gã. Anh chống nạng, khó nhọc cúi người xuống đỡ cha nuôi Quốc Khánh đứng dậy. Anh dùng vạt áo bảo hộ da sờn rách đầy vết dầu mỡ của mình lau sạch lớp bụi sắt bám trên đôi mắt mù lòa của cha, rồi khẽ nói: “Cha, đỡ lấy nạng của con. Đứng yên ở đây.”


Quốc Khánh run rẩy nhận lấy một bên nạng gỗ của con trai, miệng lẩm bẩm trong lo sợ: “Bảo... đừng làm liều con ơi... bọn chúng có súng...”


Quốc Bảo chỉ còn một bên nạng để giữ thăng bằng cho đôi chân phế tật. Anh đứng thẳng, đối mặt với Đốc công Tiền qua chiếc bàn cân bọc thép.


“Chiếc cân này bị sai lệch phần cứng,” Quốc Bảo nói thẳng, giọng khàn nhưng vang rõ ràng. “Tôi yêu cầu tháo bảng điều khiển để kiểm tra vi mạch.”


Đám đông phu mỏ xôn xao. Đốc công Tiền biến sắc trong một tích tắc, nhưng lập tức lấy lại vẻ hống hách thường ngày: “Láo xược! Thiết bị của tập đoàn là tuyệt mật công nghệ. Một tên nhặt rác phế thải như mày có tư cách gì đòi kiểm tra? Lính đâu, tống cổ thằng què này ra ngoài!”


Tên lính gác bọc thép vừa đạp Quốc Khánh bước lên, vung chiếc roi điện cao áp năm mươi ngàn vôn hướng thẳng vào bả vai Quốc Bảo mà quất xuống.


Nhưng Quốc Bảo không phải là một phu mỏ thông thường chịu khuất phục trước bạo lực. Đôi mắt anh dưới thấu kính kính hàn điện co rút lại, cảm nhận quỹ đạo chuyển động của chiếc roi điện.


“Cạch!”


Bảo dùng một bên nạng gỗ tự chế gạt ngang. Chiếc lò xo giảm chấn từ giảm xóc xe máy cũ dưới nạng gỗ co lại cực hạn rồi bung ra, hấp thụ hoàn toàn xung lực từ chiếc roi điện và tạo ra một lực đàn hồi cực mạnh dội ngược lại. Chiếc roi điện bị hất văng sang một bên, tên lính gác mất đà loạng choạng lùi lại hai bước trong sự ngỡ ngàng của đám đông.


“Mày dám chống trả nhân viên hành pháp?” Đốc công Tiền hét lên, tay gã lén lút thọc vào túi quần, bấm nút điều khiển từ xa.


Quốc Bảo không để gã có cơ hội kéo dài thời gian. Anh lợi dụng lực đàn hồi của chiếc nạng gạt, xoay người một chân bám đất, dồn toàn lực phóng chiếc tuốc-nơ-vít bằng titan nguyên chất dắt bên hông ra. Mũi tuốc-nơ-vít nhọn hoắt, được mài sắc bén tại lò rèn, cắm phập thẳng vào khe hở tản nhiệt mỏng dưới gầm chiếc cân điện tử Sentinel-Standard.


“Xẹt! Xẹt!”


Một luồng tia lửa điện màu xanh lục bắn ra tung tóe từ cổng chip của chiếc cân. Quốc Bảo đã kích hoạt xung điện từ cực ngắn từ khối pin Promethium cầm tay đeo hông truyền thẳng qua thân tuốc-nơ-vít bằng kim loại dẫn điện.


Thiết bị cân điện tử thông minh thực chất sử dụng sóng vô tuyến tầm ngắn để nhận tín hiệu điều chỉnh chỉ số từ xa từ chiếc điều khiển giấu trong túi quần của Đốc công Tiền. Khi xung điện từ cực ngắn của Bảo xâm nhập, nó lập tức làm đoản mạch đầu thu vô tuyến lậu, ép hệ điều hành của chiếc cân phải bypass qua lớp mã hóa bảo mật của Sentinel và trả về thông số phần cứng gốc.


“Tít! Tít! Tít!”


Tiếng còi báo động lỗi hệ thống của chiếc cân rít lên chói tai. Màn hình LED màu đỏ nhấp nháy liên tục, các con số nhảy múa điên cuồng trước khi dừng lại ở một con số khổng lồ màu xanh lục rực rỡ:


[52.40 kg - Trị giá: 26.200 Sentinel-Credit]


Cả quảng trường trạm thu mua im lặng phăng phắc trong một giây, rồi lập tức bùng nổ tiếng la hét phẫn nộ của hàng trăm phu mỏ.


“Năm mươi hai ký! Bao quặng thực sự nặng năm mươi hai ký!”


“Thằng chó Tiền! Gã đã dùng cân điêu để cướp mồ hôi nước mắt của chúng ta suốt bao năm qua!”


“Sentinel cướp cạn! Trả lại tiền mồ hôi nước mắt cho chúng tôi!”


Những tiếng gầm rú căm hận dâng cao như sóng trào. Những phu mỏ nghèo khổ, những người từng bị siết nợ đến mất nhà mất cửa, bắt đầu siết chặt những chiếc cuốc chim và búa xích thủy lực, tiến sát về phía bục gỗ của trạm thu mua.


Đốc công Tiền mồ hôi hột chảy ròng rọc trên trán, gã lùi lại phía sau bàn cân bọc thép, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã không ngờ một tên què chân rách rưới lại có thể am hiểu sâu sắc cấu trúc mạch điện vô tuyến của thiết bị Sentinel và thực hiện một cú bypass hoàn hảo đến thế.


“Lũ... lũ phu mỏ bạo loạn!” Tiền hét lên qua loa phóng thanh cầm tay, giọng run rẩy nhưng đầy ác độc. “Các người muốn phản nghịch tập đoàn sao? Toàn bộ tài khoản giao dịch của lò rèn mù Quốc Khánh lập tức bị đóng băng vĩnh viễn trên hệ thống tín dụng ảo Sentinel-Credit vì tội phá hoại tài sản tập đoàn!”


Gã quay sang nhìn Quốc Bảo với ánh mắt thù hận tột cùng, nghiến răng ra lệnh cho toán tay sai bọc thép đang nạp đạn súng máy:


“Phong tỏa toàn bộ lò rèn mù Quốc Khánh ngay lập tức! Thằng ranh Quốc An chống đối nhân viên hành pháp, bắt giam nó lại và áp giải xuống hầm mỏ sâu số 9 làm lao dịch nặng hơn để đền nợ!”


Tiếng còi hú dồn dập từ các xe tuần tra bọc thép của Sentinel ở phía xa bắt đầu vang vọng gầm rú tiến về phía trạm thu mua. Quốc Bảo siết chặt một bên nạng gỗ còn lại, đôi mắt dưới thấu kính kính hàn điện tối sầm lại trước áp lực nghẹt thở mới đang đổ ập xuống gia đình mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!