Nghĩa Trang Phong Tỏa
Sương mù u minh bao phủ nghĩa trang Thần Ma hoang phế chưa bao giờ đặc quánh và lạnh lẽo đến thế. Bầu trời giờ Tý bị nhuộm bởi một màu đỏ sậm của huyết nguyệt, ánh trăng tà dị như những vệt máu rỉ loang lổ trên hàng vạn bia mộ cổ rêu phong. Gió rít gào qua những tán cây khô mục, phát ra âm thanh u uất tựa như tiếng khóc than của hàng vạn anh linh bị vùi lấp dưới lòng đất lạnh.
Tiêu Trần đứng bên thềm cửa gỗ mục nát của ngôi mộ điếm nghĩa trang, cánh tay phải buông thõng bên hông, quấn chặt trong những dải băng vải thô xám đã thấm đẫm huyết dịch màu đen u linh. Cơn đau từ kinh mạch và cốt cách bị nứt toác hoàn toàn sau phản phệ của kiếm ý Cố Trường Phong vẫn đang điên cuồng cắn xé linh hồn cậu. Từng thớ thịt rách nát như bị vạn kim châm chọc, lôi hỏa tàn dư lép bép nổ dưới làn da bỏng rát chưa kịp khép vảy. Tay phải của cậu lúc này hoàn toàn phế rụi, không thể vận hành dù chỉ một tia oán lực tịnh hóa.
Ở gian phòng ngầm phía dưới ngôi nhà gỗ, Vân Cơ vẫn đang hôn mê sâu, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Tấm Tĩnh Tâm Phù dán trên trán nàng đang phát ra ánh sáng vàng nhạt yếu ớt để chống chọi với con cổ trùng biến dị đang điên cuồng gặm nhấm sinh cơ tim mạch. Nhưng điều khiến Tiêu Trần lo lắng tột cùng không phải là Vân Cơ, mà là muội muội Tiêu Dao. Con bé đang ngủ đông bảo mệnh bên trong mật thất ngầm, sinh mệnh yếu ớt như ngọn nến trước gió độc. Bất kỳ một dao động linh lực cuồng bạo nào từ bên ngoài lọt vào cũng có thể chấn vỡ linh đài vốn đã rách nát của con bé.
"Oanh!"
Đột ngột, một tiếng nổ trầm đục vang dội khắp nghĩa trang Thần Ma. Địa mạch dưới chân Tiêu Trần rung chuyển dữ dội, các luồng linh khí hoang dã vốn lờ lững trong không gian bỗng chốc bị một lực lượng vô hình cưỡng ép rút cạn sạch. Không khí trở nên khô khốc, nặng nề đến ngạt thở. Đan điền nghịch chuyển của Tiêu Trần khẽ thắt lại, cảm giác trống rỗng truyền đến thức hải.
- Linh Mạch Phong Tỏa Trận... - Tiêu Trần trầm giọng, đôi mắt lóe lên tia sáng lục nhạt lạnh lẽo.
Huyết Ly, phó đàn chủ tà tu của Vô Hồn Giáo, cuối cùng đã phát hiện ra sự biến mất của đám sát thủ tuần canh dưới trướng. Hắn không trực tiếp xông vào nghĩa trang, mà dùng đại trận phong tỏa địa mạch để cô lập hoàn toàn nơi này, bóp nghẹt nguồn linh khí hoang dã biên cảnh hòng ép Tiêu Trần phải lộ diện.
"Keng... keng... keng..."
Tiếng chuông đồng rỉ sét vang lên từ phía xa trong sương mù, âm thanh u ám, dồn dập rợn người. Tử khí nghĩa trang đột ngột dâng cao cuồn cuộn.
Từ bóng tối dày đặc ngoài rìa nghĩa trang, sáu bóng người khổng lồ cao hơn một trượng từ từ bước ra. Da dẻ của chúng xám ngoét như đồng thiếc, bọc trong những lớp giáp sắt rỉ sét loang lổ, đôi mắt rực lửa u linh đỏ ngầu không chút sinh khí. Đó chính là sáu con đồng thi biến dị kịch độc - vũ khí ngự thi tàn bạo nhất của phân đàn tà tu. Đi đầu đàn xác sống là một gã nam tử gầy gò mặc áo choàng xám rách nát, khuôn mặt quấn băng vải đầy máu độc oán khí, hông đeo sáu chiếc chuông đồng nhỏ phát ra tiếng kêu rợn tóc gáy.
Sát thủ ngự thi - Lục Sát.
- Kẻ gác mộ hèn mọn, giao Đèn Trấn Hồn ra đây, ta sẽ cho muội muội ngươi một cái chết toàn thây! - Giọng nói của Lục Sát khàn khàn, âm hiểm vang lên xuyên qua sương độc.
Hắn phất tay, rung mạnh sáu chiếc chuông đồng bên hông. Sáu con đồng thi khổng lồ đồng loạt gầm thét, móng vuốt sắc nhọn nhỏ giọt dịch độc oán khí màu tím đen bốc khói xèo xèo xuống đất, điên cuồng lao vào đập phá hàng rào gỗ cổ xưa của nghĩa trang Thần Ma.
Tiêu Trần không lùi bước. Cậu biết rõ, phía sau lưng mình chính là phòng tuyến cuối cùng bảo vệ Tiêu Dao. Ý chí phàm nhân bất khuất của gác mộ nhân không cho phép cậu chùn bước trước tà tu áp bức.
Cậu dùng tay trái rút Trấn Hồn Trận Bàn (Sơ cấp) đặt ẩn mật dưới nền đất nhà gỗ lên. Vận hành Trấn Hồn Quyết nghịch hành kinh mạch, Tiêu Trần cưỡng ép dẫn dắt luồng oán lực tịnh hóa còn sót lại trong Đèn Trấn Hồn cổ rót thẳng vào trận bàn đá rêu phong.
"Vù vù!"
Trận bàn đá phát sáng lục bảo u linh rực rỡ. Hệ thống Mê Vụ Trận Pháp lập tức được kích hoạt. Từ dưới lòng đất nghĩa trang, những làn sương mù ảo giác dày đặc cuồn cuộn phun trào, tạo thành một màng sương mờ nhạt bao quanh bảo vệ mộ điếm, che giấu hoàn toàn dao động linh lực và hơi thở sống bên trong.
Thế nhưng, sáu con đồng thi của Lục Sát không hề dừng lại. Chúng há miệng phun ra những luồng độc dịch oán khí U Minh Thủy màu tím đen sậm đặc. Luồng độc dịch kịch độc tiếp xúc với màng sương mù bảo vệ liền phát ra những tiếng ăn mòn kinh hoàng. Sương mù bảo vệ bị độc dịch ăn mòn rạn nứt dữ dội, nhanh chóng tiêu tán thành từng mảng lớn.
- Thạch Đầu! Chặn chúng lại! - Tiêu Trần khàn giọng ra lệnh.
Từ bên hông mộ điếm, Thạch Nhân Hộ Vệ Thạch Đầu bước ra. Cánh tay đá bên trái của nó vốn bị ăn mòn rạn nứt năm mươi phần trăm bởi kịch độc cổ trùng từ tập trước, nay rỉ ra những vệt dịch độc màu tím đen ghê rợn. Nhưng dưới mệnh lệnh của chủ nhân, nó không hề do dự. Nhục thân đá khổng lồ cao một trượng của nó sải bước dũng mãnh, vung hai thiết quyền đá đập mạnh xuống đất.
"Oanh!"
Một cú đấm chấn địa kịch liệt nổ ra. Mặt đất nghĩa trang nứt toác, đá tảng dựng ngược tạo thành một bức tường đá chặn đứng hướng lao tới của ba con đồng thi đi đầu. Thạch Đầu dùng toàn bộ nhục thân đá cứng cáp còn lại làm lá chắn, ôm chặt lấy ba con đồng thi khổng lồ chịu đựng những cú cào xé điên cuồng của chúng.
Tiêu Trần đứng ở cửa mộ điếm, tay trái ngưng tụ oán lực, rút ra ba tấm Huyết Phù Phong Ấn rách nát vẽ bằng máu u linh nghĩa trang, ném mạnh về phía ba con đồng thi còn lại đang áp sát.
"Xoẹt!"
Tuy nhiên, gió độc cuồn cuộn mang theo độc dịch oán khí của đồng thi quá mạnh mẽ. Ba tấm bùa chú vừa bay ra giữa không trung chưa kịp chạm vào người đối thủ đã bị làn khói độc ăn mòn, bốc cháy thành tro bụi màu xám đen rụng xuống đất.
"Phốc!"
Tiêu Trần bị chấn động linh lực phản phệ ngược trở lại, ngực nghẹn lại, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi màu đỏ sậm. Tay phải của cậu nứt rạn đau đớn kịch liệt hơn như muốn nổ tung.
- Hừ, bùa chú cấp thấp cũng đòi chặn đồng thi của ta? Chết đi! - Lục Sát cười lạnh đầy kiêu ngạo.
Ba con đồng thi còn lại vượt qua bức tường đá, vung móng vuốt sắt thép đập mạnh vào kết cấu gỗ của ngôi mộ điếm rách nát. Tiếng gỗ gãy vụn rầm rộ vang lên. Ngôi nhà gỗ mộ điếm của Tiêu Trần bị đập sụp đổ hoàn toàn một nửa phần mái và vách tường ngoài, bụi tro huyết dịch bay mù mịt.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Trần cắn chặt răng, tay trái vung lên, rút ra bốn lá cờ rách nát Mê Vụ Trận Kỳ từ trong ngực áo vải thô xám. Cậu dồn chút thần thức và oán lực cuối cùng vào bốn lá cờ, ném mạnh cắm xuống bốn hướng đông, tây, nam, bắc quanh khu vực mộ điếm.
"Vù vù vù!"
Địa hình nghĩa trang lập tức thay đổi quỷ dị dưới tác dụng của trận kỳ ảo ảnh. Hàng loạt bia mộ cổ xưa rêu phong bỗng nhiên dịch chuyển vị trí, tạo thành một mê cung đá u uất mờ ảo trong sương mù. Ba con đồng thi khổng lồ đang lao tới bỗng chốc mất phương hướng, đâm sầm vào các ngôi mộ cổ đại rạn nứt, bị cấm chế oán hỏa tự nhiên của mộ cổ giữ chân gầm thét điên cuồng.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ thảm khốc.
Màng sương mù ẩn khí bảo vệ mộ điếm hoàn toàn bị sụp đổ với tiếng vỡ vụn *Cắc* chói tai của Trấn Hồn Trận Bàn đá ngầm dưới lòng đất. Ngôi nhà gỗ mộ điếm rách nát - phòng tuyến cuối cùng che giấu Tiêu Dao - lúc này hoàn toàn lộ diện trơ trọi giữa đống đổ nát hoang tàn dưới ánh trăng máu tà mị.
Sương mù ảo ảnh ngoài rìa rẽ lối, để lộ bóng dáng gầy gò dị dạng của Lục Sát đứng lơ lửng giữa không trung. Sáu chiếc chuông đồng rỉ máu xung quanh hắn phát ra luồng ánh sáng đỏ rực đầy tà khí, đôi mắt hắn nhìn chăm chằm vào Tiêu Trần đang đứng đơn độc chống đỡ.
Lục Sát bước từng bước nặng nề tiến sát về phía cửa mộ điếm đổ nát, vung móng vuốt đồng thi khổng lồ chuẩn bị giáng đòn hủy diệt nhục thân Tiêu Trần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!