Kiếm Tiên Di Sản
Sương độc màu lục bảo của Quỷ Khốc Lâm vẫn cuồn cuộn trào dâng sau vụ tự bạo của Quỷ Bà Bà, nhưng lúc này, bước chân của Tiêu Trần đã dời xa chiến trường đẫm máu ấy.
Cơn gió u minh rít gào qua kẽ lá mục nát, lạnh buốt và tanh tưởi. Tiêu Trần cõng Vân Cơ trên lưng, lướt đi trong đêm tối như một bóng ma mờ ảo nhờ U Minh Độn Thuật. Mỗi bước chân của cậu đều là một cực hình tàn khốc. Vết bỏng lôi hỏa từ trận lôi kiếp trên Lôi Hình Đài vẫn chưa hề khép vảy, từng thớ thịt rách nát dính chặt vào lớp áo vải thô xám tro bám đầy huyết tro nghĩa trang. Mỗi khi cậu chuyển động, lớp vảy máu lại nứt ra, rỉ ra huyết tương đỏ sậm pha lẫn những tia sét tàn dư màu lam nhạt lép bép nổ, thiêu đốt kinh mạch đau đớn tột cùng.
Cánh tay phải của Tiêu Trần hoàn toàn buông thõng, mất đi tri giác. Kinh mạch bên trong xơ cứng, tê liệt hoàn toàn do phản phệ của lôi lực chí dương chí thuần. Cậu chỉ còn có thể dùng tay trái để giữ chặt lấy thân thể lạnh ngắt của Vân Cơ. Đầu cậu đau nhức như búa bổ, thần thức kéo căng đến mức cực hạn. Chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ treo bên hông khẽ đung đưa, tỏa ra luồng ánh sáng xanh lục bảo dịu nhẹ, bao phủ lấy cả hai để chống lại sự xâm thực của sương độc xung quanh.
Phía sau cậu, Thạch Nhân Hộ Vệ Thạch Đầu bước đi lảo đảo. Cánh tay đá bên trái của nó đã bị độc tố cổ trùng ăn mòn mất năm mươi phần trăm, những mảng đá cổ xưa phủ rêu phong rụng rớt lộ ra phần lõi đá xám xịt, rỉ ra dịch độc màu tím đen ghê rợn. Nó đang phải dùng chút linh tính ít ỏi còn lại để duy trì nhục thân khổng lồ không bị rã nát.
- Thác... nước... oán khí... phía sau... Cổ Mộ... Kiếm Tiên...
Trên vai cậu, Vân Cơ khẽ lầm bầm trong cơn mê sảng. Giọng nói của nàng yếu ớt như tơ hồng, hơi thở lạnh lẽo mang theo mùi tanh ngọt của huyết độc. Con cổ trùng huyết sắc bám chặt trên vai trái nàng vẫn đang rít lên u uất, hốc mắt quỷ dị trên lưng nó phát ra ánh sáng đỏ rực đầy khát máu, điên cuồng ăn mòn sâu vào kinh mạch tim của nàng để bòn rút sinh cơ.
Tiêu Trần không đáp lời, đôi mắt cậu lóe lên tia sáng lục nhạt lạnh lẽo trong bóng tối. Cậu không cứu nàng vì lòng nhân từ vô cớ của tu sĩ chính đạo giả tạo. Nhân quả trên đời luôn sòng phẳng. Cậu cần danh sách các mắt trận hiến tế vương triều Khương thị mà nàng nắm giữ, và cậu cần thuốc giải oán độc cho muội muội Tiêu Dao đang ngủ đông trong đèn cổ. Cứu mạng nàng chính là một giao dịch sòng phẳng.
Theo chỉ dẫn đứt quãng của Vân Cơ, Tiêu Trần băng qua khu rừng sương độc, tiến sâu vào vùng cấm địa u tối nhất của nghĩa trang Thần Ma. Trước mặt cậu, một thác nước khổng lồ đổ xuống từ vách đá vạn trượng. Thế nhưng, dòng nước chảy xuống không phải là nước nguồn tinh khiết, mà là oán khí cô đặc vạn năm màu đen kịt như mực, gầm thét dữ dội, tỏa ra luồng hơi lạnh thấu xương tủy.
- Thạch Đầu, canh giữ lối vào. - Tiêu Trần khàn giọng ra lệnh.
Thạch Nhân khẽ gật đầu, nhục thân đá khổng lồ của nó đứng sừng sững bên rìa thác nước oán khí như một pho tượng cổ vạn năm, đôi mắt đá phát sáng u linh cảnh giác nhìn ra bóng tối bên ngoài.
Tiêu Trần thắp sáng ngọn lửa xanh lục bảo của Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ lên mức cực đại. Luồng ánh sáng tịnh hóa luân hồi quét ra, cưỡng ép rẽ đôi dòng thác oán khí đen kịt, lộ ra một lối vào động phủ ẩm ướt, lạnh lẽo phía sau. Cậu cõng Vân Cơ bước nhanh vào trong.
Ngay khi bước qua cửa động, không khí âm hàn lập tức biến mất, thay thế vào đó là một luồng kiếm ý tinh khiết, ngạo nghễ nhưng đầy rẫy oán hận khôn nguôi. Đây chính là Cổ Mộ Kiếm Tiên – nơi chôn cất di cốt và truyền thừa kiếm đạo vạn năm của Kiếm Tiên Cố Trường Phong.
Bên trong mộ thất rộng lớn, những bức tường đá xám xịt phủ đầy rêu xanh u ám. Trên nền đất đá rải rác hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét, cắm nghiêng ngả như những bia mộ không tên của một quân đoàn đã khuất. Sương mù u minh lờ lững trôi, phát ra những tiếng rít u uất như tiếng khóc than của vạn tàn kiếm.
Đột nhiên, sương mù phía trước cuộn trào, ngưng tụ thành ảnh ảo của một thiếu nữ váy trắng thanh tao thoát tục. Nàng chính là Cố Thanh Thanh – con gái của Cố Trường Phong. Ảnh ảo của nàng mờ ảo, đôi mắt to tròn đượm buồn nhưng trong suốt, mái tóc đen dài được cài bằng một chiếc trâm ngọc kiếm khí lấp lánh u linh. Nàng nhìn Tiêu Trần, không hề phát ra tiếng động, nhưng ngón tay ngọc ngà của nàng khẽ chỉ về phía sâu trong mộ thất, nơi một luồng kiếm quang xám bạc đang lập lòe.
- Ảo ảnh ký ức từ tàn hồn... - Tiêu Trần thầm nghĩ, Thần Nhãn Nhân Quả của cậu nhìn thấy một sợi tơ nhân quả màu xanh nhạt nối liền giữa ảnh ảo của Cố Thanh Thanh và chiếc Đèn Trấn Hồn bên hông cậu. Chính khí tức của Cố Trường Phong ẩn trong đèn cổ đã thức tỉnh ảo ảnh này.
Tiêu Trần cẩn thận đặt Vân Cơ nằm dựa vào một tảng đá rêu phong, dán một tấm Tĩnh Tâm Phù lên trán nàng để tạm thời kìm hãm cổ độc ăn mòn linh hồn, rồi cậu một mình bước theo hướng dẫn của Cố Thanh Thanh.
Đi sâu vào trung tâm mộ thất, Tiêu Trần bắt gặp một đài đá cổ xưa rạn nứt. Cắm sâu trên đài đá là một thanh kiếm gãy rỉ sét nát bấy, thân kiếm loang lổ những vết mòn của thời gian, không hề có mũi kiếm. Đó chính là Trấn Hồn Kiếm Phôi tuyệt đỉnh của Cố Trường Phong.
Ngay khi bước chân của Tiêu Trần vừa chạm vào phạm vi mười trượng quanh đài đá, kiếm trận cổ đại tự động kích hoạt.
"Hưu! Hưu! Hưu!"
Hàng vạn vệt kiếm khí màu xám bạc vô hình đột ngột rít lên từ những thanh kiếm gãy xung quanh, đâm chém cuồng bạo xuyên qua không gian hướng thẳng về phía Tiêu Trần. Kiếm khí sắc bén đến mức xé toạc sương mù u minh, mang theo uy áp tuyệt tình diệt sát thần hồn.
Tiêu Trần biến sắc. Kinh mạch tay phải tê liệt hoàn toàn khiến cậu không thể ngự khí phòng ngự. Trong tình thế nguy cấp, cậu vận hành Trấn Hồn Quyết (Nửa bộ đầu), dùng tay trái dẫn dắt oán lực tịnh hóa từ đèn cổ chạy ngược hướng kinh mạch, ngưng tụ thành một màng sương đen u minh bao quanh tay phải và lồng ngực để bảo vệ nhục thân.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Những vệt kiếm khí xám bạc chém mạnh vào màng sương đen, phát ra những tiếng rít chói tai. Dưới uy lực sắc bén của kiếm trận cổ đại, màng sương đen tịnh hóa của Tiêu Trần bị chém rách liên tục, để lại những vết chém rỉ máu đen u linh trên da thịt bỏng lôi hỏa của cậu. Cơn đau thấu xương tủy khiến Tiêu Trần phải nghiến răng chịu đựng, chân bước lảo đảo.
- Người sống... cút khỏi nơi đây!
Một giọng nói ngạo nghễ, lạnh lùng như băng vạn năm đột ngột vang lên, chấn động khắp mộ thất. Từ trong thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi, một thần ảnh trung niên Nho nhã mặc trường bào trắng phấp phới từ từ hiện ra. Gương mặt ông tuấn lãng nhưng đầy vẻ oán hận ngút trời, xung quanh lượn lờ vô số vệt kiếm khí xanh lục bảo rực rỡ. Ông chính là tàn hồn của Kiếm Tiên Cố Trường Phong.
Uy áp của cường giả Nguyên Anh Kỳ Đỉnh Phong từ thần ảnh Cố Trường Phong giáng xuống như một ngọn núi khổng lồ, đè nặng lên linh đài thức hải của Tiêu Trần. Thức hải của cậu rạn nứt dữ dội, ảo giác tâm ma điên cuồng bùng phát hòng nuốt chửng lý trí phàm nhân của cậu.
Tiêu Trần khuỵu một gối xuống đất, tay trái bấu chặt vào nền đá nhọn hoắt đến mức rỉ máu. Chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông cậu bùng phát ngọn lửa xanh lục bảo cực đại, hóa giải bớt luồng uy áp Nguyên Anh đang đè nặng.
- Tiền bối Cố Trường Phong! Ta mang theo Đèn Trấn Hồn đến đây không phải để cướp đoạt, mà là để gánh vác di nguyện của ông! - Tiêu Trần ngẩng đầu, đôi mắt phát ra tia sáng lục bảo kiên định nhìn thẳng vào thần ảnh Kiếm Tiên.
Cố Trường Phong khẽ hừ lạnh, ánh mắt ông nhìn lướt qua Đèn Trấn Hồn cổ, rồi dừng lại trên người Tiêu Trần:
- Gác mộ tộc hậu duệ? Một tên phế mạch Luyện Khí Kỳ hèn mọn, nhục thân rách nát, tay phải tàn phế, lấy tư cách gì đòi gánh vác di nguyện phạt thiên của ta? Kiếm trận của ta chỉ truyền cho kẻ có ý chí bất khuất, chứ không truyền cho kẻ yếu đuối dựa vào ngoại lực!
Dứt lời, Cố Trường Phong vung tay, kiếm trận cổ đại bùng phát uy lực gấp đôi. Vạn vệt kiếm khí xám bạc hóa thành một cơn bão kiếm cuồng bạo, bao vây chặt lấy Tiêu Trần từ mọi hướng, khóa chết mọi đường lui.
Trong giây phút sinh tử, ảo ảnh của Cố Thanh Thanh đột ngột bay lơ lửng giữa cơn bão kiếm. Nàng khẽ lắc đầu, kiếm ý từ trâm cài tóc của nàng phát ra một tia sáng lam nhạt, chỉ thẳng vào một khe hở nhỏ giữa trận hình kiếm khí phía đông nam đài đá. Đó chính là sơ hở duy nhất của kiếm trận cổ đại vạn năm.
Tiêu Trần nhìn thấy sơ hở, nhưng cậu biết với nhục thân bỏng nặng hiện tại, cậu không thể dùng thân pháp thông thường để tránh né hoàn toàn. Cậu đưa ra một quyết định điên cuồng.
Cậu cố gắng dùng sức mạnh nhục thân của tay phải bị liệt để vươn ra rút thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi trên đài đá.
"Oanh!"
Ngay khi ngón tay cậu vừa chạm vào chuôi kiếm rỉ sét, một luồng kiếm khí phản chấn cuồng bạo từ kiếm phôi bộc phát ngược trở lại. Tiếng xương gãy vang lên rùng rợn.
"Rắc!"
Kinh mạch tay phải của Tiêu Trần bị nứt toác hoàn toàn, cốt cách ngón tay và cổ tay bị chấn nứt rạn rỉ ra dòng máu đen u linh lạnh lẽo. Cơn đau kịch liệt khiến cậu suýt chút nữa ngất đi, linh đài thức hải chao đảo dữ dội.
- Ngu xuẩn! Dùng sức mạnh phàm trần để rút kiếm của ta? Nhục thân ngươi sẽ bị kiếm khí băm vằn thành trăm mảnh! - Cố Trường Phong lạnh lùng quát.
Tiêu Trần quỳ rạp dưới đất, máu đen rỉ ra từ tay phải ướt đẫm đài đá cổ xưa. Thế nhưng, nụ cười lạnh lùng, dứt khoát lại nở ra trên gương mặt đầy huyết tro của cậu. Cậu đã hiểu ra quy luật thử thách của Kiếm Tiên.
Kiếm trận này thử thách ý chí sắt đá gánh chịu nỗi đau của người chết, chứ không phải sức mạnh nhục thân vật lý hay linh lực tiên môn giả tạo.
Tiêu Trần dứt khoát buông bỏ toàn bộ phòng ngự oán lực quanh tay phải. Cậu dùng tay trái bấu chặt lấy đài đá, cưỡng ép bản thân đứng thẳng dậy giữa cơn bão kiếm khí xám bạc đang điên cuồng rạch nát da thịt cậu. Từng đường kiếm khí rạch qua vai, ngực, để lại những vết thương sâu hoắm rỉ máu, nhưng đôi mắt Tiêu Trần không hề chớp lấy một lần.
Cậu bước từng bước vững chãi qua cơn bão kiếm khí, để mặc cho máu thịt bị xé rách, tiến sát đến chuôi Trấn Hồn Kiếm Phôi.
- Ta mang huyết mạch gác mộ Tiêu thị, cả đời sống gác mộ, chết chôn thây nghĩa trang. Nỗi đau của người chết, oán hận của vong linh bị phản bội, ta nguyện gánh vác tất cả trên vai! Tiền bối muốn báo thù vương triều Khương thị, muốn chém chết kẻ phản bội trong Tiên Điện... Ta, Tiêu Trần, thề trước vạn anh linh nghĩa trang sẽ hoàn thành di nguyện chưa dứt của ông! Nợ mạng trả bằng mạng, nhân quả sòng phẳng!
Lời thề của Tiêu Trần vang dội khắp Cổ Mộ Kiếm Tiên, mang theo đạo tâm phàm nhân bất khuất kiên định như đá tảng.
Nghe đến lời thề nhân quả, thần ảnh Cố Trường Phong bỗng nhiên chấn động dữ dội. Ánh mắt ông nhìn sâu vào đôi mắt rực sáng u linh của Tiêu Trần, rồi nhìn thấy ngọn lửa xanh lục bảo của Đèn Trấn Hồn đang đồng điệu với nhịp đập linh hồn cậu.
- Ha ha ha! Tốt! Một câu gánh vác nhân quả sòng phẳng! Một câu ý chí phàm nhân bất khuất! Ta chờ đợi vạn năm, cuối cùng cũng gặp được kẻ dám gánh vác nỗi đau của ta! - Cố Trường Phong cười lớn ngạo nghễ, tiếng cười vang dội khắp mộ thất làm tiêu tan hoàn toàn cơn bão kiếm khí xung quanh.
Thần ảnh Kiếm Tiên hóa thành một luồng kiếm ý màu xanh lục bảo khổng lồ, điên cuồng lao thẳng vào Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông Tiêu Trần, chính thức dung hợp và trú ngụ bên trong không gian u minh của đèn cổ.
Tiêu Trần dùng tay trái nắm chặt lấy chuôi Trấn Hồn Kiếm Phôi rỉ sét găm trên đài đá.
"Rắc..."
Một tiếng động trầm đục vang lên. Tiêu Trần dùng toàn bộ ý chí sắt đá và oán lực tịnh hóa của Trấn Hồn Quyết, dứt khoát rút thanh kiếm gãy rỉ sét ra khỏi đài đá cổ xưa.
"U u u..."
Thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi rỉ sét rít lên u uất, kiếm khí xé toạc sương mù u minh xung quanh mộ thất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!