Lôi Đình Tẩy Tủy
Cột đá sét phạt trên Lôi Hình Đài rống lên một tiếng u uất, luồng sét phạt chí dương đầu tiên xé toạc mây mù giáng thẳng xuống đỉnh đài đá rêu phong. Ánh chớp màu lam tím chói mắt rạch đôi bầu trời u ám của Hoang Vực, rọi sáng khuôn mặt xám ngoét vì sợ hãi của Triệu Phàm và vẻ mặt kiêu ngạo nhưng đang dần cứng đờ của Tào Phong.
Dưới chân Tiêu Trần, Triệu Phàm đang co rúm người lại, tiếng gào khóc xin tha mạng của gã bị tiếng sấm rống nuốt chửng hoàn toàn. Tiêu Trần vẫn đứng vững như bàn thạch, chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông khẽ rung lên, ngọn lửa xanh lục bảo bên trong bấc đèn bỗng nhiên bùng phát, kéo theo một luồng tử khí nghĩa trang lạnh lẽo bao quanh nhục thân cậu. Vết thương bả vai trái bị đâm xuyên từ trận chiến trước khẽ nhói lên, rỉ ra một vệt máu đen nhạt nhòa bám trên lớp áo vải thô xám.
"Tiêu Trần! Ngươi dám đại náo ngoại môn, bắt giữ đệ tử chính đạo! Mau buông Triệu Phàm ra, nếu không Chấp Pháp Điện sẽ mạt sát thần hồn ngươi tại chỗ!"
Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng vang lên từ phía dưới đài đá. Giữa làn sương mù dày đặc, Tống Kỳ – Đại đệ tử chấp pháp của ngoại môn Vô Cực Tông – dẫn đầu một đội tuần cảnh mặc đạo bào đen tuyền rầm rộ bước tới. Ánh mắt Tống Kỳ sắc bén như chim ưng, nhìn chằm chằm vào Thạch Nhân Hộ Vệ khổng lồ đang đứng sừng sững sau lưng Tiêu Trần. Hắn vung tay, một tấm Chấp Pháp Lôi Ấn rực sáng lôi quang màu xanh lam lơ lửng trên không trung, tỏa ra uy áp Trúc Cơ Sơ Kỳ đè nặng lên toàn bộ Lôi Hình Đài.
Tào Phong thấy cứu binh đến, lập tức vung kiếm đồng rống lớn: "Tống sư huynh! Tên phế vật này cấu kết với tà tu nghĩa trang, điểm hóa quái vật đá để ám hại đồng môn! Mau dùng thiên quy mạt sát hắn!"
Áp lực từ Chấp Pháp Lôi Ấn của Tống Kỳ đè nặng xuống khiến đan điền nghịch chuyển của Tiêu Trần khẽ chấn động, linh lực oán khí trong kinh mạch bị bóp nghẹt. Tiêu Trần khẽ cắn răng, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi. Cậu biết rõ, với tu vi Luyện Khí Tầng 1 nghịch chuyển hiện tại, cậu tuyệt đối không thể chống lại Tống Kỳ và Tào Phong cùng lúc. Nếu cố chấp đấu lực lượng, Tiêu thị Tộc Huy đeo trước ngực – vốn đã rạn nứt sâu sắc sau khi chặn đòn Phong Nhẫn Thuật của Triệu Phàm – sẽ hoàn toàn vỡ vụn, nhục thân của cậu cũng sẽ bị nghiền nát.
Nhưng Tiêu Trần không hề hoảng loạn. Đôi mắt cậu lóe lên tia sáng lục nhạt lạnh lẽo, quét qua cột đá sét phạt đang rung chuyển dữ dội, rồi dừng lại trên người một nam tử tóc ngắn dựng ngược đứng cạnh cột đá.
Hàn Thiên – thủ lĩnh Hộ pháp đội canh giữ Lôi Hình Đài, kẻ xếp thứ ba ngoại môn với tu vi Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong. Khác với đám chấp pháp giả biến chất của Tống Kỳ, Hàn Thiên là một kiếm tu lôi pháp chính trực, cả đời chỉ tôn sùng thiết luật của lôi đài và kẻ mạnh.
"Hàn sư huynh!" Tiêu Trần đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm khàn vang vọng khắp Lôi Hình Đài, át cả tiếng sấm rền. "Tiêu Trần ta hôm nay lên Lôi Hình Đài, không vì tư thù, chỉ vì đòi lại công lý cho gia tộc gác mộ bị bôi nhọ! Theo thiết luật của ngoại môn Vô Cực Tông, bất kỳ đệ tử nào bước lên Lôi Hình Đài đều có quyền thách đấu sinh tử với Hộ pháp đội để rửa sạch oan khuất! Hàn sư huynh, ngươi có dám nhận lời thách đấu của một kẻ phế mạch như ta?"
Lời vừa dứt, hàng trăm đệ tử ngoại môn vây quanh lôi đài xôn xao bàn tán. Lâm Duyệt – nữ thiên tài ngoại môn đứng bên cạnh – khẽ nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc nhìn Tiêu Trần. Nàng không ngờ một kẻ phế vật đan điền vỡ nát lại dám chủ động thách đấu với đệ nhất lôi pháp Hàn Thiên.
Tống Kỳ biến sắc, quát lớn: "Láo xược! Ngươi là tội nhân cấu kết tà tu, không có tư cách thách đấu! Tuần cảnh nghe lệnh, lập tức bắt giữ!"
"Chậm đã!"
Hàn Thiên đột ngột bước ra, gạt phắt lời của Tống Kỳ. Đôi mắt rực lửa của hắn nhìn chằm chằm vào Tiêu Trần, găng tay sắt trên tay phải phát ra những tiếng nổ lép bép của lôi điện. Hắn lạnh lùng nói: "Tống sư huynh, luật của Lôi Hình Đài là do tổ sư thiết lập, ngay cả Chấp Pháp Điện cũng không thể can thiệp khi trận đấu chưa kết thúc. Thiếu niên này mang huyết mạch gác mộ, dám dùng tu vi phế mạch để thách đấu lôi pháp của ta, ta kính trọng lòng dũng cảm của hắn. Trận chiến này, ta nhận!"
"Hàn Thiên! Ngươi dám chống lệnh Chấp Pháp Điện?" Tào Phong gầm lên phẫn nộ.
"Cút!" Hàn Thiên quay đầu lạnh lùng lườm Tào Phong một cái, uy áp Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong bộc phát khiến Tào Phong phải lùi lại một bước, sắc mặt xanh mét.
Tiêu Trần khẽ thở phào trong lòng. Kế hoạch của cậu đã thành công bước đầu. Thách đấu Hàn Thiên không chỉ giúp cậu tránh được sự vây sát trực diện của Tống Kỳ, mà quan trọng hơn, cậu cần mượn chính lôi pháp chí dương chí thuần của Hàn Thiên để thực hiện một mưu đồ điên cuồng: Lôi Đình Tẩy Tủy, tịnh hóa hoàn toàn oán độc bám sâu trong đan điền bị nát.
"Tiêu Trần, chuẩn bị đón nhận lôi phạt!"
Hàn Thiên hét lớn, nhấc chân bước lên trung tâm lôi đài. Hắn vận hành Cửu Thiên Lôi Động Quyết, lôi lực cuồng bạo từ cột đá sét phạt lập tức bị thu hút, ngưng tụ vào tay phải hắn thành một luồng sáng lam tím chói mắt.
"Lôi Đình Quyền!"
Hàn Thiên đấm mạnh một quyền ra không trung, luồng sét phạt khổng lồ hóa thành một con lôi long cuồng bạo, mang theo sức mạnh hủy diệt nhắm thẳng vào Tiêu Trần mà lao tới. Sức mạnh chí dương chí thuần của cú đấm khiến sương mù u minh xung quanh lôi đài bị quét sạch trong nháy mắt.
Tiêu Trần không lùi bước. Ban đầu, cậu thử vận hành Trấn Hồn Quyết nghịch chuyển, dẫn dắt oán lực lạnh lẽo từ Đèn Trấn Hồn cổ ra để chống đỡ trực diện. Tuy nhiên, oán lực mang tính âm hàn vừa chạm vào lôi hỏa chí dương liền bị đánh tan tác như tuyết gặp mặt trời.
"Oanh!"
Tiêu Trần bị đánh văng lùi lại mười bước, nhục thân run rẩy dữ dội, khóe miệng rỉ máu liên tục. Lớp áo vải thô xám trước ngực bị đốt cháy xém, để lại những vệt bỏng rát rỉ máu đen u uất. Hàn Thiên quả nhiên mạnh mẽ, lôi pháp chí dương hoàn toàn khắc chế oán lực nghĩa trang.
"Chỉ có bấy nhiêu thực lực sao? Nếu ngươi không bộc phát toàn lực, quyền tiếp theo sẽ đánh nát linh đài của ngươi!" Hàn Thiên nghiêm nghị nói, lôi quang quanh người càng lúc càng thịnh.
Tào Phong phía dưới lôi đài cười lớn đắc ý: "Ha ha! Tên phế vật tự tìm đường chết! Hàn sư huynh, đánh nát xương tủy hắn đi!"
Tiêu Trần gạt đi vệt máu trên môi, ánh mắt không hề có chút sợ hãi, ngược lại càng thêm điên cuồng. Cậu nhận ra lôi lực chí dương này tuy tàn phá nhục thân, nhưng đồng thời cũng đang kích thích các độc tố oán độc bám sâu trong đan điền bị nát của cậu trào dâng. Đây chính là thời cơ duy nhất!
"Hàn sư huynh, đến đây!"
Tiêu Trần vươn tay trái, nhanh như chớp lấy ra một tấm Tĩnh Tâm Phù rách nát do Thanh Vân Tử tặng, dán chặt lên trán linh đài của mình. Đồng thời, cậu nhắm nghiền hai mắt, ngồi xếp bằng ngay trên thềm đá lạnh buốt của Lôi Hình Đài, bắt đầu ngâm tụng Tĩnh Tâm Chú.
"Tĩnh tâm giữ thần, vạn pháp quy nhất..."
Tấm phù vàng tỏa ra một luồng linh quang màu vàng nhạt dịu nhẹ, bao bọc lấy linh đài của Tiêu Trần, ngăn chặn hoàn toàn ma tính oán hận đang cuồn cuộn trào dâng trong thức hải do sự cộng hưởng của lôi phạt.
Hàn Thiên nhướng mày, tuy không hiểu Tiêu Trần đang làm gì, nhưng hắn vẫn tôn trọng đối thủ, vận hành quyền thứ hai với sức mạnh gấp đôi. Luồng lôi hỏa chí dương khổng lồ giáng xuống từ bầu trời, đánh thẳng vào đỉnh đầu Tiêu Trần.
"Oanh!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Nhục thân của Tiêu Trần rung chuyển kịch liệt, các tia sét nhỏ màu xanh lục chạy rằn ri dưới làn da cậu. Da thịt toàn thân Tiêu Trần bị bỏng nặng bốc khói đen, kinh mạch rách nát nghiêm trọng, máu tươi nhuộm đỏ cả đài đá. Cơn đau đớn tột cùng như vạn đao băm vằm, như bị ném vào lò luyện ngục thiêu rụi lục phủ ngũ tạng khiến Tiêu Trần suýt chút nữa ngất đi.
Nhưng cậu vẫn nghiến chặt răng, không phát ra một tiếng rên rỉ. Ý chí phàm nhân bất khuất của cậu như một sợi xích sắt xích chặt lấy sự tỉnh táo cuối cùng.
"Lôi Đình Tẩy Tủy Chú! Nghịch chuyển đan điền!"
Tiêu Trần gầm lên trong lòng, vận hành Trấn Hồn Quyết (Nửa bộ đầu) nghịch hành chu thiên kinh mạch đến cực hạn. Cậu chủ động mở rộng toàn bộ kinh mạch đang rách nát, không thèm phòng ngự, mà cưỡng ép dẫn dắt luồng sét lôi phạt chí dương cuồng bạo chạy dọc khắp nhục thân, hướng thẳng vào đan điền bị nát.
Ngay khi lôi hỏa chí dương chạm vào đan điền, các tạp chất oán độc kịch độc bấy lâu nay bám sâu trong tủy xương và đan điền bị nát của cậu lập tức bị thiêu rụi dữ dội. Một luồng khói đen kịt tanh tưởi bốc lên ngùn ngụt từ đỉnh đầu Tiêu Trần.
"Xèo... xèo..."
Đó là quá trình tẩy tủy phạt cốt tàn khốc nhất. Toàn bộ độc tố oán độc bị thiêu hủy hoàn toàn, nhường chỗ cho dòng lôi lực chí dương thuần khiết. Tiêu Trần dùng Trấn Hồn Quyết nghịch chuyển luồng lôi lực này, chuyển hóa chúng thành chân nguyên lực chí thuần chí dương bồi đắp vào đan điền nghịch chuyển.
"Oanh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong cơ thể Tiêu Trần. Vòng xoáy chân nguyên trong đan điền cậu đột ngột xoay chuyển điên cuồng, mở rộng gấp mười lần. Các kinh mạch rách nát được gột rửa sạch sẽ, tái tạo lại một cách vững chắc và dẻo dai hơn trước gấp bội.
Luyện Khí Tầng 7... Luyện Khí Tầng 8... Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong!
Chỉ trong vòng vài nhịp thở ngắn ngủi, nhờ sự kết hợp điên cuồng giữa Lôi Hình Thể Luyện Thuật và lôi phạt chí dương, Tiêu Trần đã hoàn thành tẩy tủy phạt cốt, khôi phục kinh mạch sạch sẽ và đột phá thẳng lên Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong!
Hàn Thiên kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Luồng khói đen tanh tưởi tan biến, lộ ra nhục thân của Tiêu Trần đang phát ra ánh sáng ngọc bích nhạt rực rỡ dưới lôi quang. Những vệt bỏng rát trên da thịt cậu đang khép miệng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, cốt cách phát ra tiếng kêu giòn giã như kim loại va chạm.
"Ngươi... ngươi mượn lôi pháp của ta để luyện thể và tịnh hóa đan điền?!" Hàn Thiên bàng hoàng thốt lên, rốt cuộc cũng nhận ra mưu đồ điên cuồng của đối thủ.
Tiêu Trần từ từ mở mắt, đôi mắt phát ra tia sáng lục bảo rực rỡ chấn động. Cậu đứng dậy, khí thế cuồng bạo của Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong bộc phát quét sạch sương mù xung quanh Lôi Hình Đài.
"Hàn sư huynh, đa tạ lôi lực của ngươi. Trận chiến này, đến lúc kết thúc rồi!"
Tiêu Trần lướt đi như một bóng ma mờ ảo nhờ U Ảnh Bộ, tốc độ nhanh đến mức để lại ba tàn ảnh bằng oán khí đen lục trên lôi đài. Hàn Thiên biến sắc, vội vàng vung Lôi Đình Quyền đấm mạnh vào tàn ảnh trước mặt, nhưng quyền của hắn hoàn toàn đánh vào khoảng không.
"Cẩn thận phía sau!" Lâm Duyệt phía dưới kinh hô.
Nhưng đã quá muộn. Tiêu Trần đã áp sát ngay sau lưng Hàn Thiên. Tay trái cậu ngưng tụ một luồng chân nguyên chí dương rực sáng ngọc bích, nhẹ nhàng vỗ mạnh vào bả vai Hàn Thiên. Luồng sức mạnh khổng lồ từ Lôi Hình Thể truyền tới, chấn vỡ hoàn toàn lôi quang hộ thể của đối thủ.
"Oanh!"
Hàn Thiên bị đánh văng ra xa mười trượng, trượt dài trên thềm đá Lôi Hình Đài rồi dừng lại ngay sát mép đài. Hắn phun ra một ngụm máu nhạt, găng tay sắt dẫn lôi lực trên tay phải bị chấn nứt vụn hoàn toàn.
Hàn Thiên thua rồi. Thua một cách thuyết phục trước một kẻ gác mộ phế mạch vừa mới tái sinh nhục thân.
Lôi kiếp trên bầu trời dần dần tan biến, sương mù u minh lại một lần nữa bao phủ lấy Lôi Hình Đài nghĩa trang. Toàn bộ đệ tử ngoại môn im lặng như tờ, ánh mắt nhìn Tiêu Trần đầy vẻ kính sợ và sùng bái.
Tiêu Trần đứng sừng sững giữa lôi đài, nhục thân phát sáng ngọc bích nhạt rực rỡ, chiến bào xám rách phấp phới trong gió biên cảnh lạnh buốt. Cậu khẽ vuốt ve bấc đèn của chiếc Đèn Trấn Hồn cổ bên hông, ngọn lửa xanh lục bảo bên trong bấc đèn lúc này đã trở nên ổn định và thâm sâu hơn trước gấp bội.
Tuy nhiên, ngay khi lôi kiếp tan biến hoàn toàn, một tiếng rắc rắc giòn giã bỗng vang lên từ phía sau. Cột đá sét phạt cổ xưa – vốn đã gánh chịu lượng oán niệm và lôi phạt khổng lồ từ trận chiến – bất ngờ nứt toác ra một đường rạn sâu hoắm từ đỉnh xuống chân cột.
Từ trong vết nứt sâu hoắm của cột đá cổ, một luồng khí tức u uất cổ xưa rò rỉ ra ngoài, để lộ những hình khắc cổ đại mờ nhạt miêu tả cảnh tượng một vị cổ lôi thần khổng lồ bị vây giết bởi vạn binh mang cờ xí của Khương thị vương triều.
Tống Kỳ đứng dưới đài đá, sắc mặt xám ngoét vì hoảng hốt và phẫn nộ. Hắn nhận ra danh tiếng của ngoại môn Vô Cực Tông đã hoàn toàn sụp đổ sau lời khai của Triệu Phàm và chiến thắng của Tiêu Trần. Hắn lạnh lùng nhìn Tiêu Trần, Chấp Pháp Lôi Ấn trên tay khẽ thu hồi, rít qua kẽ răng:
"Tiêu Trần... ngươi giỏi lắm. Nhưng Chấp Pháp Điện sẽ không để ngươi sống sót rời khỏi Hoang Vực đâu."
Tống Kỳ vung tay, dẫn đầu đội tuần cảnh vội vã rút lui trong sự khinh bỉ của hàng trăm đệ tử ngoại môn. Tiêu Trần nhìn theo bóng dáng Tống Kỳ, đôi mắt híp lại đầy cảnh giác. Cậu biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu của một cơn bão nhân quả lớn hơn. Chấp pháp sứ biến chất Tạ Diệt chắc chắn đã nhận được tin tức và sẽ sớm ban bố lệnh truy nã ngầm nhắm vào cậu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!