Nhạc nềnWuxia

Nợ Cũ Phải Trả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm biên cảnh lạnh buốt như những lưỡi dao nhỏ liếm qua da thịt.


Tại khe nứt địa mạch u tối nằm khuất sau dãy núi hoang tàn của Ngoại Môn Vô Cực Tông, một bóng người gầy gò từ từ bò ra khỏi đống đất đá ẩm ướt. Tiêu Trần khẽ ho một tiếng, tay phải siết chặt chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ vẫn đang tỏa ra những tia sáng lục bảo nhạt nhòa dưới lớp áo vải thô xám. Vai trái của cậu, vết thương đâm xuyên từ trận chiến trước đã khép miệng nhờ dược lực chí thuần của Huyết Lệ Tinh Thạch cực phẩm, nhưng mỗi khi vận khí, cảm giác đau nhói vẫn âm ỉ truyền đến tận xương tủy.


Phía sau cậu, một bóng đen khổng lồ cao hơn một trượng lẳng lặng bước ra. Thạch Đầu – Thạch Nhân Hộ Vệ vừa được điểm hóa vạn năm – di chuyển không một tiếng động. Những khối đá phong ấn xám xịt trên thân thể khổng lồ của nó được bao phủ bởi một tầng oán khí tịnh hóa mờ ảo, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân nặng nề.


"Đường huynh, lối thoát ngầm này quả nhiên dẫn thẳng tới nội địa ngoại môn." Tiêu Trần thầm thì, ánh mắt nhìn về phía những dãy nhà gỗ quen thuộc phía xa.


Nơi đây từng là nơi cậu chịu đựng vạn sự khinh miệt, nơi đan điền của cậu bị bóp nát, và cũng là nơi bắt đầu của một chuỗi âm mưu tàn độc vây hãm gia tộc gác mộ của cậu. Tiêu Trần khẽ vuốt ve mảnh ngọc bội rạn nứt Tiêu thị Tộc Huy đeo trước ngực. Luồng ý chí thủ hộ ấm áp từ tổ tiên bám trên áo vải thô xám như một mỏ neo tinh thần, giữ cho đạo tâm phàm nhân của cậu không bị ma tính oán hận nuốt chửng.


Cậu ngụy trang khí tức bằng oán khí tự nhiên của sương mù nghĩa trang, lướt đi như một bóng ma mờ ảo hướng về phía Linh Dược Các ngoại môn – nơi mà theo tính toán, kẻ phản bội Triệu Phàm sẽ tìm đến sau khi lập công dẫn đường cho tà tu.


***


Tại một tiểu viện hẻo lánh phía sau Linh Dược Các, tiếng cười đắc ý xen lẫn tiếng gió rít nhè nhẹ vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm.


"Triệu Phàm, làm tốt lắm. Đây là viên Trúc Cơ Đan mà chấp sự tông môn đã hứa ban cho ngươi. Từ nay về sau, ngươi không còn là một tên đệ tử ngoại môn hèn mọn nữa."


Tào Phong – thiên tài kiêu ngạo của Vô Cực Tông, con trai của Chưởng sự phân đàn tà tu Tào Lĩnh – đang đứng chắp tay sau lưng, vẻ mặt đầy khinh khỉnh. Trên tay hắn cầm một hộp gỗ nhỏ chạm khắc hoa văn tinh xảo, bên trong tỏa ra luồng linh khí nồng nặc của Trúc Cơ Đan.


Quỳ rạp dưới chân hắn là Triệu Phàm. Gương mặt thư sinh giả tạo của gã lúc này tràn đầy vẻ tham lam và cuồng nhiệt. Gã run rẩy đón lấy hộp gỗ, dập đầu lia lịa:


"Cảm tạ Tào thiếu! Cảm tạ chấp sự! Tiêu gia lũ gác mộ kia bảo thủ cự tuyệt giao ra đèn cổ, đáng chết từ lâu! Tên Tiêu Trần phế vật kia chắc chắn đã hóa thành tro bụi dưới địa đạo ngầm sụp đổ. Tiểu nhân chỉ là thuận theo thiên mệnh, giúp tông môn thu hồi bí bảo mà thôi!"


"Thuận theo thiên mệnh?"


Một giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục đột ngột vang lên từ trong làn sương mù dày đặc ngoài tiểu viện.


Triệu Phàm giật bắn người, nụ cười trên môi lập tức đông cứng. Gã vội vàng quay đầu lại, đôi mắt hí gian giảo trợn trừng lên khi nhìn thấy một bóng người gầy gò đang từ từ bước ra từ bóng tối.


"Tiêu... Tiêu Trần?! Ngươi... ngươi chưa chết?! Làm sao có thể..."


Triệu Phàm hoảng hốt đến mức đánh rơi cả hộp gỗ chứa Trúc Cơ Đan xuống đất. Gã lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã đã tận mắt thấy địa đạo ngầm bị hỏa thiêu hoàn toàn, làm sao một tên phế mạch đan điền vỡ nát lại có thể đứng đây, lành lặn và tỏa ra luồng khí tức âm hàn đáng sợ đến thế?


Tào Phong nhíu mày, ánh mắt kiêu ngạo lóe lên tia sát khí lạnh lùng: "Hóa ra là con chó gác mộ mạng lớn. Nhưng tự mò tới đây là tự tìm đường chết. Triệu Phàm, giết hắn cho ta!"


Bị dồn vào đường cùng, Triệu Phàm nghiến răng, lòng tham và sự sợ hãi biến thành sát ý cuồng bạo. Gã vung chiếc quạt xếp chứa độc châm ẩn mật, vận hành Ngự Phong Quyết đến cực hạn, quát lớn:


"Phong Nhẫn Thuật! Chết đi!"


Hàng chục lưỡi đao gió sắc bén rít lên xé toạc không khí, mang theo luồng phong sát cuồng bạo nhắm thẳng vào nhục thân của Tiêu Trần mà chém tới.


Tiêu Trần đứng im không nhúc nhích. Ngay khi các lưỡi đao gió chỉ còn cách lồng ngực cậu một thước, mảnh ngọc bội Tiêu thị Tộc Huy trước ngực cậu bỗng nhiên phát sáng rực rỡ. Một luồng linh quang bảo vệ màu lục bảo cực mạnh bùng phát, tạo thành một lá chắn u linh vững chãi.


"Oanh! Oanh! Oanh!"


Toàn bộ Phong Nhẫn Thuật của Triệu Phàm va đập vào lá chắn lục bảo, bị hấp thụ hoàn toàn và tiêu biến vào hư vô. Tuy nhiên, vết rạn nứt trên ngọc bội Tiêu thị Tộc Huy cũng hằn sâu thêm một phần, hút cạn sạch một lượng lớn linh lực trong đan điền nghịch chuyển của Tiêu Trần, khiến cậu khẽ rên rỉ vì đau đớn.


"Cái gì?! Lá chắn linh lực? Ngươi rõ ràng đã bị phế đan điền!" Triệu Phàm kinh hoàng hét lên.


"Triệu Phàm, nợ máu Tiêu gia, hôm nay ngươi phải trả." Tiêu Trần lạnh lùng bước tới.


Tào Phong thấy thế, không thể kiên nhẫn thêm. Hắn vung thanh kiếm đồng sáng chói linh khí, bộc phát tu vi Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong, chém ra một đường kiếm khí rực rỡ của Vô Cực Kiếm Pháp hòng vây hãm và chém chết Tiêu Trần tại trận.


"Vô Cực Kiếm Khí! Diệt cho ta!"


"Thạch Đầu! Cản hắn!" Tiêu Trần quát lớn.


Bóng đen khổng lồ Thạch Đầu lập tức lao ra từ sương mù, nhục thân thạch cốt cứng cáp đứng sừng sững như một bức tường thành chắn trước mặt Tiêu Trần. Nó vung nắm đấm đá khổng lồ, đấm mạnh xuống mặt đất tạo ra một đợt địa chấn kịch liệt.


"Oanh!"


Mặt đất tiểu viện nứt toác, đá vụn bay tứ tung. Luồng kiếm khí rực rỡ của Tào Phong chém mạnh lên bờ vai đá của Thạch Đầu, chỉ để lại một vệt xước trắng xóa nhạt nhòa rồi bị nhục thân đá cứng cáp chặn đứng hoàn toàn.


Tiêu Trần nhân cơ hội, vận hành Trấn Hồn Quyết nghịch chuyển, định mượn oán lực tịnh hóa để chấn vỡ thanh kiếm đồng của Tào Phong. Nhưng tu vi Luyện Khí Tầng 1 hiện tại của cậu quá yếu so với Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong. Luồng oán lực vừa chạm vào kiếm đồng liền bị linh lực chính đạo cuồng bạo đánh bật trở lại.


"Phốc!"


Tiêu Trần thổ ra một ngụm máu tươi, đan điền nghịch chuyển bị phản chấn đau nhói, lồng ngực rách nát rỉ máu nhẹ.


"Ha ha! Chỉ là tu vi Luyện Khí Tầng 1 rác rưởi, dù có thêm một con rối đá cũng chỉ là giãy chết!" Tào Phong cười lớn, điên cuồng vung kiếm tiếp tục tấn công Thạch Đầu.


Nhưng Tào Phong không ngờ rằng, đòn tấn công vừa rồi của Tiêu Trần chỉ là một cú feint (đánh lạc hướng). Mục tiêu thực sự của cậu chưa bao giờ là gã thiên tài kiêu ngạo kia.


Trong lúc Thạch Đầu thu hút hoàn toàn sự chú ý của Tào Phong, Tiêu Trần đã kích hoạt U Ảnh Bộ, nhục thân nhạt nhòa lướt đi như một bóng ma xuyên qua làn kiếm khí hỗn loạn. Bước chân không tiếng động, cậu áp sát ngay sau lưng Triệu Phàm.


"Ngươi..." Triệu Phàm chỉ kịp ú ớ một tiếng.


Bàn tay trái gầy gò của Tiêu Trần, rực sáng oán lực tịnh hóa màu lục nhạt, nhanh như chớp bóp chặt lấy cổ họng Triệu Phàm, nhấc bổng gã lên khỏi mặt đất.


"Tào thiếu... cứu ta..." Triệu Phàm giãy giụa điên cuồng, quạt xếp chứa độc châm rơi rụng xuống đất.


"Câm miệng." Tiêu Trần lạnh lùng rít lên, ngón tay siết chặt khiến xương cổ gã kêu rắc rắc đầy đau đớn. Cậu không giết gã ngay tại đây, vì cậu cần gã sống để phơi bày Sự câu kết của Vô Cực Tông trước toàn thể đệ tử ngoại môn.


"Thạch Đầu, lui!"


Tiêu Trần xách Triệu Phàm như xách một con chó chết, lướt nhanh ra khỏi tiểu viện, hướng thẳng về phía Lôi Hình Đài nghĩa trang – cấm địa lôi phạt nằm sát biên giới ngoại môn.


***


Lôi Hình Đài nghĩa trang buổi sớm sương mù bao phủ dày đặc, lạnh lẽo và u tịch.


Những đệ tử ngoại môn Vô Cực Tông đang đi tuần tra bỗng nhiên dừng bước, trợn mắt kinh hãi nhìn về phía con đường dẫn lên đài đá phạt sét.


Một thiếu niên mặc áo vải thô xám rách nát, tay trái bóp cổ Triệu Phàm – đệ tử ưu tú vừa nhận Trúc Cơ Đan, kéo lê gã trên thềm đá rướm máu. Phía sau thiếu niên là một người đá khổng lồ cao một trượng, vết nứt trên vai rực sáng u linh xanh lục bảo đầy chấn động.


"Đó... đó chẳng phải là Tiêu Trần phế vật gác mộ sao?!"


"Hắn điên rồi! Dám bắt giữ Triệu Phàm, lại còn xông lên Lôi Hình Đài!"


Tiếng bàn tán xôn xao nhanh chóng thu hút hàng trăm đệ tử ngoại môn tụ tập quanh đài đá.


Tiêu Trần vung tay, ném mạnh Triệu Phàm lên thềm đá lạnh buốt của Lôi Hình Đài. Triệu Phàm ho khan dữ dội, bò lết lùi lại trong sợ hãi, ánh mắt nhìn Tiêu Trần như nhìn thấy một ác quỷ bước ra từ nghĩa trang Thần Ma.


"Triệu Phàm," Tiêu Trần bước lên đài đá, chiếc Đèn Trấn Hồn bên hông khẽ rung động, phát ra những tiếng rít u uất. "Trước mặt toàn thể đồng môn, ngươi hãy tự khai ra, vì sao gia tộc gác mộ Tiêu thị của ta bị tàn sát? Ngươi đã nhận thứ gì từ tà tu để bán đứng bằng hữu?"


"Ta... ta không có! Tiêu Trần, ngươi ngậm máu phun người! Ngươi cấu kết tà tu, mang theo quái vật đá này tấn công tông môn! Chấp pháp trưởng lão sẽ mạt sát ngươi!" Triệu Phàm điên cuồng gào thét hòng đổi trắng thay đen.


Đúng lúc này, Tào Phong dẫn theo một đám hộ vệ từ phía sau lao tới, khuôn mặt tuấn lãng vặn vẹo vì giận dữ: "Tiêu Trần! Thả Triệu Phàm ra, nếu không ta sẽ băm vằn nhục thân ngươi thành vạn mảnh!"


Tiêu Trần không thèm nhìn Tào Phong, cậu giẫm mạnh chân lên lồng ngực Triệu Phàm, oán lực nghịch chuyển từ Trấn Hồn Quyết truyền xuống khiến xương sườn gã rạn nứt, đau đớn tột cùng.


"Nói! Hay là muốn ta dùng oán hỏa nghĩa trang thiêu rụi thần hồn của ngươi ngay tại đây?"


Cơn đau đớn thấu xương cùng ánh mắt lạnh lùng vô cảm của Tiêu Trần hoàn toàn đánh sập ý chí của kẻ phản bội hèn nhát. Triệu Phàm khóc lóc thảm thiết, điên cuồng cầu xin:


"Đừng... đừng thiêu ta! Ta nói! Ta nói hết! Là chấp sự ngoại môn... và trưởng lão câu kết với Vô Hồn Giáo! Họ ngầm thỏa thuận bán các đệ tử phế mạch, phàm nhân biên cảnh cho tà tu luyện xác để đổi lấy Hương Hỏa Đan kéo dài thọ nguyên! Ta chỉ là kẻ dẫn đường... Trúc Cơ Đan này là phần thưởng của họ... Tiêu Trần, cầu xin ngươi tha mạng!"


Lời vừa dứt, toàn bộ quảng trường Lôi Hình Đài đột ngột im bặt.


Hàng trăm đệ tử ngoại môn trợn tròn mắt, kinh hoàng tột độ trước chân tướng thối nát bị vạch trần. Sự câu kết của Vô Cực Tông với tà tu hoạt động ngầm bấy lâu nay lại là sự thật rùng rợn đến thế!


"Ngươi câm miệng cho ta!" Tào Phong biến sắc, vung kiếm đồng định lao lên diệt khẩu.


Nhưng ngay khi chân hắn vừa chạm vào thềm đá của Lôi Hình Đài, một tiếng sấm trầm đục bỗng nhiên nổ vang từ trên bầu trời sương mù u ám.


Cột đá sét phạt cổ xưa đứng sừng sững giữa Lôi Hình Đài nghĩa trang bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vết nứt rêu phong trên cột đá rực sáng u linh màu xanh lục nhạt, phản chiếu oán niệm ngút trời của vạn vong linh oan khuất đang gào thét dưới lòng đất nghĩa trang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!