Nhạc nềnWuxia

Huyết Lệ Dưới Vực Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới lòng địa đạo sụp đổ của ngôi mộ điếm, ánh sáng lục bảo của Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ lập lòe u uất, hắt lên gương mặt đầy máu và đất cát của Tiêu Trần một vẻ lạnh lùng thấu xương. Dưới chân cậu, Tào Bằng đang co rúm người, lồng ngực phập phồng thoi thóp sau khi đan điền bị phế hoàn toàn. Sự đau đớn và nỗi sợ hãi tột độ trước ngọn lửa xanh lục bảo đang liếm láp sát rạt da thịt khiến gã đại thiếu gia kiêu ngạo ngày nào giờ chỉ còn là một kẻ hèn nhát, liên tục dập đầu van xin.


"Tiêu Trần... ta đã nói hết rồi... Huyết Trì Phân Đàn... quả thực nằm dưới lòng Biên Cảnh Trấn... Cha ta đang dùng máu phàm nhân để nuôi dưỡng Ma Thi Vương... cầu xin ngươi tha mạng!"


Tiêu Trần cúi nhìn gã, ánh mắt không một chút gợn sóng. Sự phản bội của Triệu Phàm và cái chết oanh liệt của cha nuôi Thẩm Vô Danh đã rèn đúc cho cậu một đạo tâm lạnh lùng, sòng s phẳng. Cậu biết rõ, nếu thả Tào Bằng về, tà tu phân đàn sẽ lập tức tràn ngập nghĩa trang này. Nhưng nếu giết hắn ngay bây giờ, tàn hồn của hắn tiêu tán sẽ lập tức kích hoạt mệnh bài tại phân đàn của Tào Lĩnh, khiến lão phát điên vây sát nghĩa trang sớm hơn dự kiến. Cậu cần thời gian.


"Tha mạng?" Tiêu Trần khẽ rít lên qua kẽ răng, giọng nói trầm khàn đầy u uất. "Ngươi phế đan điền của ta, tàn sát gia tộc ta, giờ lại muốn cầu xin sự nhân từ? Nhân quả trên đời, nợ mạng phải trả bằng mạng. Nhưng hôm nay, ta giữ lại hơi tàn này của ngươi để làm con tin."


Nói đoạn, Tiêu Trần vươn bàn tay trái đang run rẩy do độc tố oán khí ăn mòn, ngón tay điểm nhanh lên ba huyệt đạo lớn trên ngực Tào Bằng, vận hành một luồng oán lực tịnh hóa từ Trấn Hồn Quyết để phong bế hoàn toàn kinh mạch của gã. Tào Bằng trợn trừng mắt, không kịp hét lên tiếng nào liền đổ gục, hôn mê sâu. Tiêu Trần lôi gã vào góc tối nhất của địa đạo ngầm, dùng những mảnh đá vụn và trận pháp ẩn khí sơ cấp che giấu hoàn toàn nhục thân của gã.


Lúc này, cơn đau đớn từ bả vai trái bị đâm xuyên và cánh tay trái bị nhiễm độc oán khí từ móng vuốt của Dạ Quỷ mới bắt đầu bùng phát dữ dội. Chất độc màu xanh lè u minh đang âm thầm bò dọc theo các đường kinh mạch rách nát, biến các huyết quản của cậu thành những đường chỉ đen kịt, lạnh buốt như băng. Thần thức của Tiêu Trần cũng xuất hiện những vết rạn nứt nhẹ do gánh chịu oán niệm cuồng bạo của Dạ Quỷ khi cậu cưỡng ép tịnh hóa hắn vào đèn cổ.


"Độc tố này mang tính chất tà hóa cực mạnh, nếu không nhanh chóng tịnh hóa, cánh tay trái của ta sẽ hoàn toàn hoại tử, thậm chí ma tính sẽ ăn mòn linh đài..." Tiêu Trần thầm nghĩ, đôi mắt nhìn về phía chiếc đèn cổ đang phát ra tiếng rít u uất.


Trong ký ức truyền thừa của Tiêu thị gác mộ tộc, sâu dưới lòng nghĩa trang Thần Ma có một khe nứt địa mạch khổng lồ gọi là Vạn Kiếp Huyệt. Nơi đó oán khí tích tụ vạn năm, cô đặc thành chất lỏng lạnh lẽo. Đối với tu sĩ chính đạo, đó là tử địa tuyệt đối. Nhưng đối với kẻ tu luyện Nghịch Chuyển Phế Mạch như Tiêu Trần, đó lại là lò luyện nhục thân và là nơi duy nhất sinh trưởng ra Huyết Lệ Tinh Thạch cực phẩm – thứ tài nguyên vô giá để khôi phục thần thức rạn nứt và tịnh hóa hoàn toàn kịch độc tà môn.


Tiêu Trần xách chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ, bước chân lảo đảo nhưng kiên định tiến sâu vào lòng đất u ám. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và đặc quánh. Sương mù oán khí dày đặc như những xúc tu vô hình quấn chặt lấy nhục thân cậu, phát ra những tiếng khóc than, gào thét chói tai của vạn vong linh chết oan vất vưởng. Đây chính là rìa của Vạn Kiếp Huyệt.


Dưới đáy vực sâu thẳm, oán khí hóa lỏng lấp lánh sắc tím đen như một hồ nước chết chóc. Tiêu Trần vừa đặt chân xuống một thềm đá nhô ra giữa vực, bỗng nhiên không gian xung quanh rung chuyển kịch liệt. Một luồng luồng gió âm hàn cuồng bạo từ dưới đáy vực phun trào, thổi bạt làn sương xám.


Từ trong hồ oán khí hóa lỏng, một bóng ma khổng lồ từ từ trồi lên. Đó là một oán linh khổng lồ cao hơn một trượng, thân ảnh mờ ảo xám tro nhưng tỏa ra sát khí cuồng loạn cực kỳ khủng khiếp. Khuôn mặt của bóng ma vặn vẹo trong đau đớn tột cùng, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn rực lửa oán hận.


Tiêu Trần trợn mắt, huyết mạch gác mộ trong người cậu bỗng nhiên sôi sục, phát ra cảm ứng mãnh liệt. Dù khuôn mặt kia đã bị tà hóa và biến dạng hoàn toàn, nhưng đường nét ấy, khí chất ấy... cậu không thể nào nhầm lẫn.


"Đường huynh... Tiêu Mộc?!"


Lồng ngực Tiêu Trần thắt lại, một nỗi đau xót tột cùng dâng lên trong lòng. Tiêu Mộc, người đường huynh từng yêu thương cậu nhất, người đã tình nguyện ở lại chặn truy binh Khương thị để cậu và muội muội chạy trốn trong đêm đồ sát gia tộc. Không ngờ, thân xác anh bị ném xuống vực sâu này, oán niệm tích tụ vạn năm đã biến linh hồn anh thành một oán linh mất trí, chịu sự hành hạ vĩnh viễn dưới đáy Vạn Kiếp Huyệt.


"Gào!!!"


Oán linh Tiêu Mộc không còn nhận ra Tiêu Trần. Hắn gầm lên một tiếng chấn động tinh thần, phát ra sóng âm oán khí khổng lồ cuồn cuộn như sóng triều, nhắm thẳng vào Tiêu Trần mà oanh kích tới. Sóng oán khí đi qua đâu, đá tảng xung quanh liền bị đóng băng rồi vỡ vụn thành bột mịn.


Tiêu Trần nghiến chặt răng, không thể thối lui. Cậu lập tức vỗ mạnh tay xuống đất, kích hoạt Trấn Hồn Trận Bàn (Sơ cấp) đặt ẩn mật dưới chân. Một màng sương mù màu lục bảo bùng phát, tạo thành một lá chắn phòng ngự tạm thời bao quanh thềm đá để cô lập không gian chiến đấu.


"Oanh!"


Sóng oán khí của Tiêu Mộc đập mạnh vào lá chắn trận pháp, phát ra những tiếng nổ chói tai. Lá chắn rạn nứt dữ dội dưới sức mạnh cuồng bạo của một oán linh tương đương tu vi Luyện Khí tầng 5. Tiêu Mộc điên cuồng lao tới, mười đầu ngón tay hóa thành những vuốt quỷ xám ngoét, điên cuồng cào xé, đập phá màng sương phòng ngự.


"Phải dùng Huyết Phù phong ấn hắn lại trước!" Tiêu Trần thầm tính toán. Cậu cắn đầu ngón tay phải rỉ máu, nhanh chóng vẽ một tấm Huyết Phù Phong Ấn vào không trung rồi vỗ mạnh về phía trán Tiêu Mộc.


Tuy nhiên, ngay khi tấm bùa máu chạm vào người Tiêu Mộc, một luồng ánh sáng đỏ sậm bùng lên rồi tắt lịm. Tấm bùa hoàn toàn vô hiệu. Huyết mạch đồng tộc gác mộ của Tiêu Mộc có kháng tính huyết mạch cực mạnh đối với bùa chú phong ấn thông thường của Tiêu gia, oán niệm của hắn quá sâu sắc khiến bùa chú bị phản phệ ngược trở lại.


"Phốc!"


Tiêu Trần thổ ra một ngụm máu tươi, thần thức bị rạn nứt thêm một phần do phản phệ huyết mạch. Lá chắn trận pháp dưới sự cào xé điên cuồng của Tiêu Mộc hoàn toàn vỡ vụn. Bóng ma khổng lồ vung trảo quỷ, nhắm thẳng vào linh đài của Tiêu Trần mà bóp tới, mang theo luồng tử khí kịch độc.


Trong giây phút sinh tử, nhìn gương mặt vặn vẹo đầy đau đớn của đường huynh, Tiêu Trần không chọn cách dùng Trấn Hồn Kiếm Phôi để sát phạt. Cậu hiểu rằng, cái chết không phải là sự kết thúc, mà là sự chuyển giao di sản ý chí. Tiêu Mộc tấn công cậu là do oán khí ăn mòn lý trí, nếu cậu dùng bạo lực tiêu diệt hắn, linh hồn anh sẽ vĩnh viễn tiêu tán khỏi luân hồi, chịu sự hủy diệt thực sự.


"Đường huynh... là ta! A Trần đây! Ta về để giải thoát cho anh!"


Tiêu Trần hét lớn, hai bàn tay buông thõng, hoàn toàn từ bỏ phòng ngự vật lý. Cậu dùng tay phải dính đầy máu gác mộ chính thống, vẽ một đường Trấn Hồn Phù xoa dịu ngay lên lồng ngực mình. Cậu vận hành Trấn Hồn Quyết cực đại, ngâm tụng di nguyện của gia tộc gác mộ vang vọng khắp vực sâu:


"Hồn quy Thần Ma, phế tích dĩ an... Vong giả tịnh niệm, luân hồi tự do... Tiêu thị tử đệ, gánh vác oán hận thế gian, đưa anh linh vào cửa luân hồi vĩnh hằng!"


Huyết mạch gác mộ trong người Tiêu Trần rực sáng u linh, ngọn lửa xanh lục bảo từ Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bùng phát khổng lồ, bao bọc lấy cả Tiêu Trần và oán linh Tiêu Mộc. Luồng ánh sáng ấm áp, dịu nhẹ ấy len lỏi vào từng thớ oán khí lạnh lẽo, xoa dịu nỗi đau đớn vạn năm đang giày xéo linh hồn Tiêu Mộc.


Trảo quỷ của Tiêu Mộc dừng lại ngay trước trán Tiêu Trần chỉ một tấc. Luồng tà khí đỏ ngầu trong đôi mắt hắn bắt đầu tiêu tán, thay vào đó là một sự thanh khiết, tỉnh táo ngắn hạn. Nhìn thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô xám rách nát trước mặt, bóng ma khổng lồ khẽ run rẩy, giọng nói u linh khàn khàn phát ra đầy nghẹn ngào:


"A... Trần... Là đệ sao... Đệ vẫn còn sống..."


"Đường huynh!" Nước mắt Tiêu Trần trào ra, hòa lẫn với huyết tro trên mặt. "Ta đã thức tỉnh đèn cổ. Ta thề sẽ lật đổ Khương thị vương triều, đòi lại công lý cho gia tộc gác mộ chúng ta!"


Tiêu Mộc mỉm cười nhẹ nhõm, thân ảnh mờ ảo của hắn bắt đầu phát ra những đốm sáng lục bảo li ti, từ từ tịnh hóa hoàn toàn oán niệm vạn năm dưới đáy vực sâu.


"Tốt... tốt lắm... Ý chí của Tiêu gia... giao lại cho đệ..." Tiêu Mộc khẽ vươn tay chỉ về phía một vách đá rạn nứt ngầm sâu dưới lòng vực. "Nơi đó... có một lối thoát ngầm dưới địa mạch... dẫn thẳng đến rìa Ngoại môn Vô Cực Tông... Đừng đi lối chính... hãy cẩn thận..."


Thân ảnh của Tiêu Mộc hoàn toàn tan biến vào luân hồi tự do. Ngay tại vị trí hắn biến mất, một viên tinh thạch màu đỏ sậm rực rỡ, lấp lánh như giọt lệ rỉ máu rơi xuống thềm đá. Đó chính là Huyết Lệ Tinh Thạch cực phẩm – kết tinh oán niệm tịnh hóa tối cao của một anh linh đồng tộc.


Tiêu Trần nhặt viên tinh thạch lên, áp chặt vào ngực. Dược lực và oán lực tinh khiết từ Huyết Lệ Tinh Thạch lập tức tràn vào đan điền nghịch chuyển, nhanh chóng tịnh hóa hoàn toàn độc tố oán khí đang ăn mòn cánh tay trái của cậu, đồng thời vá lành những vết rạn nứt trên thần thức linh hồn.


Cảm nhận được lực lượng mới cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, Tiêu Trần hướng mắt nhìn về phía tảng đá phong ấn vạn năm xám xịt nằm cạnh vách đá rạn nứt ngầm. Đây chính là cơ duyên lớn để cậu đúc nên một lá chắn bảo mệnh vững chắc.


Tiêu Trần bước tới, cắn đầu ngón tay phải rỉ máu, áp mạnh bàn tay dính đầy máu gác mộ lên bề mặt tảng đá phong ấn cổ xưa, vận hành bí pháp Điểm Hóa Vạn Vật (Sơ cấp). Cậu tập trung hai mươi phần trăm thần thức điều khiển, niệm mật tự thức tỉnh:


"Hồn quy thạch cốt, chiến binh thức tỉnh! Điểm Thạch Thành Binh!"


Tảng đá phong ấn vạn năm bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn rạn nứt, phát ra ánh sáng lục bảo rực rỡ từ bên trong. Các mảnh đá xám xịt tự động chuyển động, lắp ghép và co rút lại, hình thành nên một bộ khung xương đá khổng lồ uy mãnh.


"Rắc! Rắc!"


Một người đá khổng lồ cao hơn một trượng bước ra từ vách đá rạn nứt, trên ngực khắc đầy những bùa chú Trấn Hồn phát sáng xanh lục bảo u linh. Thạch Đầu đứng vững chãi trước mặt Tiêu Trần, gầm lên một tiếng trầm đục chấn động toàn bộ không gian Vạn Kiếp Huyệt, thể hiện sự trung thành tuyệt đối với gác mộ nhân.


Tuy nhiên, mùi máu gác mộ tinh khiết từ trận tịnh hóa vĩ đại vừa rồi đã rò rỉ qua các khe nứt địa mạch, bay thẳng lên mặt đất hoang dã nghĩa trang u tối, thu hút sự chú ý của tuần binh Khương thị biên cảnh đang tuần tra gần đó.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!