Nhạc nềnWuxia

Nghĩa Trang Phản Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Kinh mạch rách nát của Tiêu Trần rực sáng u linh, ngọn lửa xanh bùng phát đẩy lùi oán độc đang tràn xuống địa đạo. Dưới lòng đất tối tăm của Nghĩa trang Thần Ma, luồng oán khí màu tím đen vốn là thứ kịch độc lấy mạng phàm nhân, giờ đây lại bị Trấn Hồn Quyết cưỡng ép nghịch chuyển, tịnh hóa thành từng dòng linh lực màu lục bảo tinh thuần chảy ngược vào đan điền nát vụn. Tiêu Trần xếp bằng, hô hấp dồn dập nhưng lồng ngực đã bớt đi sự bỏng rát. Vòng xoáy chân nguyên màu xanh lục bảo trong cơ thể cậu từ từ xoay chuyển, dẫu chỉ mới là Luyện Khí Tầng 1 của cảnh giới Nghịch Chuyển Phế Mạch, nhưng cảm giác có lực lượng chảy xuôi trong da thịt khiến đôi mắt cậu rực lên tia sáng u linh lạnh lẽo.


Phía trên đỉnh đầu, tiếng đất đá rạn nứt vang lên rầm rộ. Tiếng cười cợt nhả, hống hách của tà tu vọng xuống qua khe hở sụp đổ của ngôi mộ điếm đang bị thiêu rụi:

"Ha ha! Tên gác mộ phế vật chắc chắn đã hóa thành tro bụi cùng lão già mù kia rồi. Dạ Quỷ, ngươi bò xuống xem thử, nếu tìm thấy di cốt gác mộ tộc hay thứ gì có linh tính, lập tức mang lên đây cho ta!"


Giọng nói này, Tiêu Trần vĩnh viễn không thể quên. Đó là Tào Bằng, nhi tử của Chưởng sự phân đàn tà tu Tào Lĩnh, cũng chính là kẻ đã ỷ thế cha mình để phế bỏ đan điền của cậu tại ngoại môn Vô Cực Tông năm xưa. Nợ cũ chưa trả, nợ mới lại chồng chất. Cơn giận ngùn ngụt dồn nén trong lồng ngực Tiêu Trần, nhưng thần trí cậu lại tỉnh táo đến lạ lùng dưới sự bảo hộ thầm lặng của ngọn lửa xanh lục bảo từ chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ đặt bên cạnh.


"Dạ Quỷ... Tào Bằng..." Tiêu Trần thầm niệm hai cái tên này, tay trái khẽ siết chặt. Cậu biết nhục thân mình vừa mới khôi phục kinh mạch, vẫn còn cực kỳ yếu ớt, tuyệt đối không thể liều mạng đấu lực lượng vật lý trực diện với hai kẻ có tu vi vượt trội. Cậu cần phải dùng mưu trí, tận dụng sương mù nghĩa trang và thủ đoạn phong ấn u linh để phản sát sòng phẳng.


Từ khe hở địa đạo sụp đổ, một bóng đen gầy gò dị dạng bắt đầu trườn xuống. Đó là Dạ Quỷ, một tà tu tà hóa chuyên hành sự ban đêm dưới trướng phân đàn. Hắn di chuyển bằng cả bốn chi như một loài dã thú bò sát, da dẻ xám ngoét bám đầy huyết tro, móng vuốt sắt bén trên mười đầu ngón tay nhỏ giọt độc dịch oán khí xanh lè, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn khi chạm vào đất đá. Đôi mắt đỏ ngầu của Dạ Quỷ đảo liên tục trong bóng tối u ám, khứu giác nhạy bén của hắn khẽ động, ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương trên người Tiêu Trần.


"Kẹtt... kẹtt... có mùi máu của gác mộ nhân... vẫn còn sống!" Dạ Quỷ phát ra tiếng rít chói tai qua kẽ răng đen kịt, nhún người một cái, nhục thân dẻo dai bộc phát tốc độ kinh hoàng, lao thẳng về phía góc tối nơi Tiêu Trần đang ẩn nấp.


Móng vuốt kịch độc oán khí của Dạ Quỷ vạch ra năm đường sáng xanh xé rách không khí, nhắm thẳng vào cổ họng Tiêu Trần. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Trần không hề hoảng loạn. Cậu vận hành Trấn Hồn Quyết, oán lực lục bảo dồn xuống hai chân, thi triển thân pháp u linh sơ cấp: U Ảnh Bộ.


"Vút!"


Nhục thân của Tiêu Trần nhạt nhòa lướt đi trong bóng tối, để lại một tàn ảnh bằng oán khí đen lục ngay tại chỗ cũ. Dạ Quỷ vồ hụt, móng vuốt sắt bén găm sâu vào vách đá ngầm, oán độc ăn mòn làm đất đá nổ tung rạn nứt. Ngay khi nhận ra mình chỉ chém trúng ảo ảnh, Dạ Quỷ định xoay người thối lui, nhưng Tiêu Trần đã áp sát từ góc chết bên sườn.


Tiêu Trần vung quyền, dùng thể thuật cận chiến đấm mạnh vào mạn sườn Dạ Quỷ. Tuy nhiên, nhục thân phế mạch mới khôi phục của cậu chưa đủ cứng cáp, cú đấm vừa chạm vào lớp da xám xịt như sắt nguội của Dạ Quỷ liền bị một luồng linh lực âm hàn phản chấn ngược trở lại. Tiêu Trần đau đớn thối lui ba bước, kinh mạch cánh tay trái tê dại, khóe miệng rỉ ra một vệt máu u linh nhạt.


"Hắc hắc... Luyện Khí tầng 1 hèn mọn, nhục thân phàm nhân rách nát mà cũng đòi đấu cứng với Dạ Quỷ ta sao?" Dạ Quỷ cười lên điên cuồng, móng vuốt quét ngang một đường hiểm hóc, sượt qua cánh tay trái của Tiêu Trần, để lại một vết cào rỉ máu đen do độc tố oán khí bắt đầu ăn mòn da thịt cậu.


Cùng lúc đó, từ phía trên lối vào sụp đổ, Tào Bằng mặc cẩm y lộng lẫy, tay cầm thanh kiếm đồng sáng chói linh khí chính đạo nhảy xuống. Nhìn thấy Tiêu Trần đang chật vật chống đỡ, Tào Bằng cười lớn đầy khinh miệt:

"Ha ha! Tiêu Trần, quả nhiên là ngươi vẫn chưa chết! Đan điền bị phế mà vẫn có thể kéo dài hơi tàn dưới lòng đất này sao? Nhưng hôm nay, có ta và Dạ Quỷ ở đây, ngươi có mọc cánh cũng không thoát nổi nghĩa trang Thần Ma này đâu!"


Tào Bằng vung kiếm, tu vi Luyện Khí tầng 8 bộc phát dữ dội. Thanh kiếm đồng phát ra luồng kiếm khí Vô Cực rực rỡ, chém rách sương đen hộ thân đang lờ lững quanh nhục thân Tiêu Trần. Kiếm quang sắc bén sượt qua vai phải cậu, chém rách áo vải thô xám, để lại một vết thương sâu hoắm rỉ máu tươi.


Cơn đau kịch liệt từ vai phải và độc tố đang ăn mòn cánh tay trái khiến Tiêu Trần rơi vào thế cô lập hoàn toàn. Tào Bằng với kiếm pháp nhanh nhẹn đang chiếm ưu thế tuyệt đối, phối hợp với Dạ Quỷ ẩn nấp trong sương mù liên tục rình rập ám sát.


"Phải tiêu diệt Dạ Quỷ trước, nếu không sẽ vĩnh viễn bị động trong bóng tối!" Tiêu Trần thầm tính toán chiến thuật. Cậu khẽ liếc nhìn chiếc Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ đang tỏa ánh sáng xanh lục bảo dịu nhẹ dưới đất. Ngọn lửa xanh chính là bài tẩy giúp cậu tịnh hóa oán độc.


Tiêu Trần hít một hơi thật sâu, vận hành Huyết Phù Thuật. Cậu cắn đầu ngón tay phải, dùng máu tươi mang huyết mạch gác mộ kết hợp với oán lực tịnh hóa vẽ nhanh một đường phù văn u linh vào khoảng không trước mặt. Nét vẽ rực sáng đỏ sậm pha lẫn những tia sét vàng nhạt của bột Thiên Lôi Trúc ẩn mật trong không khí, ngưng tụ thành một tấm Huyết Phù Phong Ấn hoàn mỹ lơ lửng.


"Dạ Quỷ, mạng của ngươi, ta nhận!" Tiêu Trần lạnh lùng quát.


Dạ Quỷ ngửi thấy mùi máu gác mộ cực phẩm trên tấm bùa, bản năng khát máu trỗi dậy, điên cuồng lao ra từ sương mù, móng vuốt kịch độc nhắm thẳng vào linh đài của Tiêu Trần. Cùng lúc đó, Tào Bằng cũng vung kiếm chém tới để phối hợp vây sát.


Tiêu Trần không thối lui. Cậu chấp nhận gánh chịu đòn chém của Tào Bằng, dùng bả vai trái đỡ lấy mũi kiếm đồng rực sáng linh khí. Thanh kiếm đâm xuyên qua vai trái cậu, máu tươi phun ra nóng hổi. Nhưng đổi lại, khoảng cách giữa Tiêu Trần và Dạ Quỷ đã được thu hẹp về không.


"Huyết Phù Phong Ấn Thuật! Phong cho ta!"


Tiêu Trần gầm lên một tiếng, tay phải vỗ mạnh tấm Huyết Phù Phong Ấn trực tiếp lên trán Dạ Quỷ.


"Oanh!"


Một tiếng sấm nổ trầm đục vang lên ngay trên trán Dạ Quỷ. Phù văn màu đỏ sậm lập tức hóa thành vô số sợi xích sắt lôi hỏa chí dương quấn chặt lấy nhục thân và đan điền của hắn. Độc tố oán khí cuồng bạo trên móng vuốt Dạ Quỷ chạm vào bùa chú liền bị tịnh hóa ngược trở lại, phát ra những tiếng xèo xèo kinh hoàng. Đan điền Luyện Khí tầng 9 của Dạ Quỷ lập tức bị đóng băng hoàn toàn, linh lực tà môn ngưng trệ, nhục thân cứng đờ bất động trong vòng ba hơi thở.


Ba hơi thở, đối với một gác mộ nhân mang lòng căm hận tột cùng, là quá đủ để thực hiện phán quyết.


Tiêu Trần dùng bàn tay trái dính đầy máu u linh, luồn nhanh qua nách Dạ Quỷ, bóp chặt lấy khớp cổ của hắn. Vận hành Trấn Hồn Quyết cực đại, oán lực lục bảo cuồn cuộn truyền vào lòng bàn tay, Tiêu Trần nghiến răng, dùng lực bẻ mạnh.


"Rắc!"


Tiếng xương cổ gãy giòn giã vang lên trong không gian địa đạo tĩnh mịch. Đôi mắt đỏ ngầu của Dạ Quỷ trợn trừng đầy kinh hoàng, rồi nhanh chóng xám ngoét vô hồn. Luồng oán khí tà hóa trong nhục thân hắn lập tức bị ngọn lửa xanh lục bảo từ chiếc đèn cổ hút sạch để tịnh hóa, biến xác hắn thành một bộ xương khô héo rã ra trên thềm đá lạnh ngắt.


Chỉ trong một nhịp thở, Dạ Quỷ - tà tu Luyện Khí tầng 9 hung hãn đã bị tiêu diệt hoàn toàn, linh hồn bị giam cầm vào đèn cổ để chờ ngày tịnh hóa.


Tào Bằng đang đứng đối diện, thanh kiếm đồng vẫn còn cắm trên vai trái Tiêu Trần, chứng kiến cảnh tượng Dạ Quỷ bị giết chết chớp nhoáng liền trợn tròn mắt, mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn run rẩy định rút kiếm thối lui:

"Ngươi... ngươi không phải là phế vật! Tu vi của ngươi... làm sao có thể đáng sợ như vậy?!"


"Muốn chạy sao? Trễ rồi!" Tiêu Trần lạnh lùng nhìn hắn, bàn tay phải gầy gò vươn ra như gọng kìm sắt, bóp chặt lấy cổ tay cầm kiếm của Tào Bằng, dùng lực bóp nát xương cổ tay hắn.


"Rắc! Á!!!"


Tào Bằng thét lên thảm thiết, thanh kiếm đồng rơi keng xuống đất. Tiêu Trần không chút do dự, đâm thẳng hai ngón tay phải rực sáng oán lực lục bảo vào thẳng đan điền của Tào Bằng, cưỡng ép chấn vỡ vòng xoáy linh lực của hắn.


"Oanh!"


Đan điền của Tào Bằng nổ tung, linh lực chính đạo biến chất thoát ra cuồn cuộn. Hắn khuỵu gối quỳ sụp xuống trước mặt Tiêu Trần, gương mặt kiêu ngạo thường ngày giờ chỉ còn sự sợ hãi tột độ và đau đớn tột cùng. Hắn điên cuồng dập đầu van xin:

"Tiêu Trần! Tiêu sư đệ! Đừng giết ta! Cha ta là Tào Lĩnh, ông ấy là Trúc Cơ Hậu Kỳ! Nếu ngươi giết ta, ông ấy sẽ băm vằn ngươi ra vạn mảnh!"


Tiêu Trần giẫm mạnh chân lên lồng ngực rách nát của Tào Bằng, cúi người nhìn hắn bằng đôi mắt phát ra tia sáng lục nhạt lạnh lẽo của một vị phán quan bóng đêm sòng phẳng:

"Cha ngươi nợ mạng Tiêu gia ta, ngươi nợ đan điền của ta. Hôm nay, nợ máu phải trả bằng máu. Nói! Tào Lĩnh đang âm mưu điều gì tại nghĩa trang này?"


Tào Bằng run rẩy bần bật, hơi thở thoi thóp, dưới uy áp tinh thần khổng lồ của Đèn Trấn Hồn cổ, hắn không dám giấu giếm nửa lời, gào thét tiết lộ chân tướng tàn ác:

"Ta nói! Ta nói! Cha ta... Tào Lĩnh... đang âm thầm xây dựng Huyết Trì Phân Đàn dưới lòng Biên Cảnh Trấn... Ông ấy đang thu thập máu thịt và linh hồn của hàng vạn phàm nhân biên cảnh để luyện chế một xác sống khổng lồ... Ma Thi Vương! Xin ngươi tha cho ta!" Nghe đến hai chữ "Ma Thi Vương", ngọn lửa xanh lục bảo trong Đèn Trấn Hồn bỗng nhiên bùng phát dữ dội, báo hiệu một thảm họa oán khí khổng lồ sắp giáng xuống toàn bộ biên cảnh nghĩa trang Thần Ma.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!