Nhạc nềnWuxia

Phán Quyết Chấp Pháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sét phạt màu xanh lam từ Chấp Pháp Lôi Ấn khổng lồ rống lên một tiếng u uất, xé toạc màn sương mù dày đặc của nghĩa trang Thần Ma, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Tiêu Trần. Ánh sáng lôi hỏa chí dương chí thuần chiếu rọi gương mặt đầy huyết tro và máu tươi của cậu thiếu niên gác mộ. Sức nóng từ luồng sét chưa chạm đất đã khiến mặt đất bùn nhão xung quanh doanh trại hoang tàn bốc khói khét lẹt, đất đá nứt nẻ lộ ra những vệt đen xèo xèo ghê rợn.


Tạ Diệt đứng lơ lửng trên không trung, đạo bào đen viền vàng bay phần phật, khuôn mặt vặn vẹo trong một nụ cười tàn độc tột cùng. Hắn dồn toàn bộ chân nguyên Trúc Cơ Trung Kỳ Đỉnh Phong vào Thiên Quy Ấn Ký, điều khiển luồng lôi đình khổng lồ nhằm mạt sát cả Tiêu Trần và Vân Cơ đang nằm bất động bên cạnh lồng giam phàm nhân.


- Chết đi! Lũ tội huyết hèn mọn! Dưới thiên quy của Tiên Điện, các ngươi chỉ là tro bụi! - Tiếng gầm thét kiêu ngạo của Tạ Diệt vang dội khắp không gian hoang tàn.


Đứng trước tử lộ lôi phạt nghẹt thở, Tiêu Trần nghiến chặt răng đến bật máu. Cậu cảm nhận rõ rệt kinh mạch bả vai trái dính tà độc âm hàn từ thiết thương của Khương Minh đang điên cuồng cắn xé sinh cơ, cánh tay phải liệt hoàn toàn nứt rạn cốt cách rỉ ra từng vệt máu u linh đen kịt. Cậu vô cùng kiệt quệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện tia lửa lục bảo lại lạnh lùng và điềm tĩnh đến đáng sợ. Cậu không thể chết ở đây. Muội muội Tiêu Dao vẫn đang ngủ đông bảo mệnh sâu trong Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông trái, nhịp tim yếu ớt của con bé chính là mỏ neo nhân tính giữ cậu không bị ma tính oán hận nuốt chửng.


Không một chút do dự, Tiêu Trần vận hành Trấn Hồn Quyết nghịch hành chu thiên kinh mạch, cưỡng ép triệu hoán hàng trăm linh thể oán khí từ đèn lồng bao quanh nhục thân, thi triển Vạn Hồn Quy Nhất (Sơ cấp). Một lớp giáp bảo vệ màu đen lục bảo cuồn cuộn oán khí lập tức bao bọc lấy toàn bộ cơ thể cậu và Vân Cơ.


Thế nhưng, đòn sét phạt của Tạ Diệt mang lôi lực chí dương cực thịnh, khắc chế hoàn toàn tà lực âm hàn. Ngay khi luồng sét lam quang đầu tiên chạm vào lớp giáp oán khí, một tiếng nổ kinh hoàng bùng phát. Lớp giáp đen lục bảo lập tức bị lôi hỏa thiêu rụi trong nháy mắt, hóa thành những làn khói xám hư vô. Lực phản chấn cực mạnh dội thẳng vào lồng ngực Tiêu Trần, khiến cậu hự lên một tiếng, khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi đỏ sậm, nhục thân lùi lại ba bước dạt vào vách đá rạn nứt.


Trần Thiết Hà bị xích trong lồng giam gầm lên u uất:

- Tiêu Trần! Chạy đi! Đừng lo cho chúng ta!

Tôn Đại Lực cũng dùng nhục thân lực sĩ phàm trần gồng lên che chở cho phàm nhân phía sau, ánh mắt lộ rõ sự tuyệt vọng tột cùng trước uy thế ngập trời của Tiên Điện.


Tiêu Trần không lùi. Bàn tay trái gầy gò của cậu siết chặt lấy chuôi Trấn Hồn Kiếm Phôi gãy nát rỉ sét. Cậu biết rõ, lôi phạt của Tiên Điện mang tính quy luật áp chế phàm nhân, nếu chỉ dùng sức mạnh thông thường thì tuyệt đối không thể phá giải. Cậu buộc phải dùng một ý chí bất khuất hơn, một kiếm ý có khả năng phạt thiên để chém đứt quy luật ngụy tạo ấy.


Sâu trong thức hải, cậu truyền âm thần thức đến tàn hồn Kiếm Tiên Cố Trường Phong:

- Sư phụ... Con cần sức mạnh của người. Con chấp nhận gánh chịu mọi phản phệ nhục thân!

Cố Trường Phong trong đèn cổ khẽ thở dài, giọng nói trầm hùng vang lên:

- Trần nhi, mượn lực Nguyên Anh Kỳ của ta vào lúc nhục thân ngươi đang suy kiệt sẽ khiến kinh mạch tay phải ngươi nứt toác hoàn toàn, để lại vết sẹo rỉ máu hình chữ thập trước ngực vĩnh viễn không thể khép miệng. Ngươi có hối hận không?

- Không hối hận! Nợ máu Tiêu gia, tôn nghiêm người chết, con nguyện gánh vác! - Tiêu Trần gầm lên trong lòng.


Ngay lập tức, Đèn Lồng Trấn Hồn Cổ bên hông cậu bùng phát ngọn lửa xanh lục bảo cực đại. Một luồng oán lực tịnh hóa khổng lồ cuồn cuộn trào ra, đồng bộ hoàn hảo với thần thức của Tiêu Trần. Từ phía sau lưng cậu, sương mù nghĩa trang Thần Ma đột ngột ngưng tụ, hóa thành một thần ảnh khổng lồ cao mười trượng của Kiếm Tiên Cố Trường Phong mặc trường bào trắng phấp phới, xung quanh lượn lờ vô số vệt kiếm khí xám bạc rực rỡ.


Nhận được tu vi kiếm đạo chí cao, Tiêu Trần dùng tay trái nhấc bổng thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi rỉ sét. Một luồng kiếm ý tuyệt tình phạt thiên rúng động trời đất bộc phát, xua tan một nửa màn sương độc âm u.


- Nhất Kiếm... Phạt Thiên! - Tiêu Trần khàn giọng quát lớn.


Cậu vung mạnh kiếm phôi từ dưới lên. Thần ảnh khổng lồ phía sau đồng loạt vung kiếm, chém ra một đường kiếm khí xám bạc khổng lồ dài mười trượng xé toạc bầu trời mây đen, hướng thẳng vào Chấp Pháp Lôi Ấn đang giáng xuống.


"OÀNH!!!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên rầm rộ khắp biên cảnh. Đường kiếm khí phạt thiên rực sáng kiếm ý Nguyên Anh đã xẻ đôi hoàn toàn Chấp Pháp Lôi Ấn khổng lồ của Tạ Diệt ngay giữa không trung. Lôi đình màu xanh lam cuồng bạo bị chém đứt kết cấu lôi lực, vỡ vụn thành hàng vạn tia sét nhỏ vô hại tan biến vào sương mù. Sức mạnh của đòn phạt thiên tiếp tục lao vút lên, chém rách một góc Thiên Quy Ấn Ký lơ lửng trên cao, khiến pháp bảo chấp pháp này rạn nứt cấu trúc, rò rỉ linh lực vàng kim lấp lánh.


- Phụt! - Tạ Diệt bị phản phệ cực mạnh, lồng ngực chấn động phun ra một ngụm máu tươi lớn, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn. Hắn lùi liên tiếp mười bước trên không trung, khuôn mặt vuông vức lạnh lùng bỗng chốc tràn ngập sự bàng hoàng và sợ hãi tột độ.

- Không thể nào! Kiếm ý Nguyên Anh Kỳ?! Ngươi chỉ là một tên phế vật gác mộ! Làm sao có thể sở hữu kiếm ý phạt thiên chí cao này?! - Tạ Diệt điên cuồng gào thét.


Trong cơn điên loạn do đạo tâm sụp đổ, Tạ Diệt biết mình đã rơi vào tử lộ. Hắn cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tinh huyết rỉ tà khí đen ngầu lên Thiên Quy Ấn Ký rạn nứt, kích hoạt tà thuật ngự thi bí mật nhận hối lộ từ Vô Hồn Giáo. Hàng vạn sợi tơ oán khí màu đỏ sậm từ ấn ký rò rỉ ra, hóa thành những móng vuốt quỷ dị lao thẳng về phía Tiêu Trần hòng phản kích cận chiến liều mạng.


Tiêu Trần đứng giữa đất bùn, nhục thân Lôi Hình Thể đang run lên bần bật. Cánh tay phải của cậu phát ra những tiếng rạn nứt xương cốt răng rắc ghê rợn, máu u linh đen kịt phun trào từ các lỗ chân lông, thấm đẫm cánh tay buông thõng. Trước ngực cậu, một vết sẹo rỉ máu hình chữ thập rách nát thịt da dần dần định hình, mang theo cơn đau đớn tột cùng như vạn dao đâm thẳng vào tim mạch. Thế nhưng, đôi mắt cậu vẫn lạnh lùng khóa chặt mục tiêu.


Cậu kích hoạt Thần Nhãn Nhân Quả Quy Tắc, nhìn thấu qua làn sương máu và tà thuật phản kích của Tạ Diệt. Trong tầm mắt rực sáng lục bảo của cậu, ba sợi tơ oán khí vô hình rỉ máu đang kết nối Thiên Quy Ấn Ký với linh đài của Tạ Diệt để điều khiển tà thuật.


- Nhân Quả... Tiễn Sợi! - Tiêu Trần lạnh lùng quát.


Cậu lướt đi bằng U Ảnh Bộ, nhạt nhòa như một bóng ma lướt qua khoảng không không tiếng động. Tay trái cậu vung Trấn Hồn Kiếm Phôi, chém mạnh một đường kiếm vô hình vào khoảng không trung trước mặt.


"Phựt! Phựt! Phựt!"


Ba tiếng đứt gãy vô hình vang lên. Ba sợi tơ nhân quả khống chế tà thuật của Tạ Diệt bị chém đứt hoàn toàn. Thiên Quy Ấn Ký lập tức mất đi linh tính, rơi rụng xuống đất bùn hoen gỉ, tà thuật phản kích của hắn tan rã thành làn khói tím đen vô hại.


Tạ Diệt trợn trừng mắt, hoàn toàn mất khả năng phòng ngự linh lực. Ngay trong nhịp thở ấy, Tiêu Trần đã áp sát nhục thân hắn. Cậu dùng tay trái đâm thẳng thanh Trấn Hồn Kiếm Phôi gãy rỉ sét xuyên qua lồng ngực Tạ Diệt, găm chặt hắn xuống ngay vị trí mắt trận thứ ba của Linh Mạch Phong Tỏa Trận dưới thềm đá doanh trại.


- Bản sứ... là Chấp Pháp Giả của Tiên Điện... Ngươi giết ta... vương triều Khương thị... sẽ không tha cho ngươi... - Tạ Diệt thoi thóp gầm gừ, máu tươi trào ra từ miệng.


- Phán quyết của gác mộ nhân, nợ mạng trả bằng mạng. Chấp pháp giả biến chất, không xứng đáng bước vào luân hồi. - Tiêu Trần lạnh lùng thì thầm bên tai hắn.


Cậu xoay mạnh chuôi kiếm phôi, oán lực tịnh hóa bùng phát từ bấc đèn cổ thiêu rụi hoàn toàn thần hồn của Tạ Diệt thành tro bụi vĩnh viễn ngay tại trận.


Khi thần hồn Tạ Diệt tiêu biến, một tiếng nổ trầm đục vang dội dưới lòng đất doanh trại. Mắt trận thứ ba của Linh Mạch Phong Tỏa Trận hoàn toàn bị đập tan. Màng sương máu không gian phong tỏa bấy lâu nay lập tức sụp đổ rầm rộ, giải phóng hoàn toàn linh mạch nghĩa trang Thần Ma. Một luồng linh khí nguyên thủy dồi dào, tinh khiết như suối nguồn tuôn trào từ lòng đất, lan tỏa khắp vùng biên giới hoang phế, phục hồi sinh cơ cho vạn vật.


Thế nhưng, Tiêu Trần chưa kịp rút kiếm phôi ra khỏi thềm đá, lồng ngực cậu bỗng nhói lên một cơn đau đớn kịch liệt tột cùng. Vết sẹo rỉ máu hình chữ thập trước ngực cậu bỗng nhiên phát sáng đỏ sậm dữ dội.


Vết thương Huyết ấn truy nã của Tào Lĩnh – tội ấn vô hình bám chặt trên linh hồn cậu từ cái chết của Lục Sát – đang điên cuồng hấp thụ linh khí phục hồi để bộc phát tà khí huyết dịch đỏ ngầu, tỏa ra những luồng dao động dữ dội chỉ hướng trực tiếp về phía Huyết Trì Phân Đàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!